Đại Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh - Chương 03

Tác giả: Bình Quả Thụ

Trên tivi đang chiếu chương trình “Trò chuyện với ngôi sao” của đài truyền hình thành phố, đối tượng phỏng vấn là Trình Tư, anh đang kể về một món quà sinh nhật của mình.
Trình Tư: “… Ừm, mặc dù chỉ là một hộp sữa chua và chiếc bánh gato thôi nhưng là do một người rất đặc biệt tặng…”
Quan khách bên dưới bắt đầu hét chói tai, âm thanh đinh tai nhức óc.
Trình Tư không nhịn được, giơ tay lên bóp trán, nhìn có vẻ ngại ngùng.
Người dẫn chương trình lập tức nhân cơ hội hỏi ngay: “Người đặc biệt đó ‘đặc biệt’ đến mức nào, chẳng hay anh Trình Tư có thể tiết lộ chút gì không?”

Trình Tư cười, lắc lắc đầu: “… Thật sự không tiện tiết lộ… Xin lỗi…”
Đám đông bên dưới lại tiếp tục hét chói tai.
Trước màn hình, Hứa Minh Ưu tý nữa thì siết hỏng cả điều khiển từ xa.
Khó khăn lắm mới có một cuối tuần được nghỉ ngơi, kết quả mới sáng sớm đã bị tổng biên tập gọi đến tòa soạn, tiếp theo chính là được nhìn thấy đoạn phỏng vấn vừa rồi.
Tổng biên tập tắt tivi, nhìn Hứa Minh Ưu đầy ẩn ý: “Minh Ưu, đây là tin tức lớn đấy. Mấy ngày này cậu phải theo dõi sát Trình Tư cho tôi. Cậu thấy Trình Tư nói thế nào rồi chứ? Mười phần có đến tám, chín phần là có người yêu rồi, tòa soạn của chúng ta nhất định phải tìm thấy người này trước nhà khác.”
Hứa Minh Ưu cắn môi, cố nặn ra được một chữ “Vâng”.
Sinh nhật, sinh nhật, lại là sinh nhật.
Hứa Minh Ưu có phần hối hận tại sao bản thân lúc đó lại rảnh rỗi thừa hơi mà tặng bánh gato cho Trình Tư.
Đầu tiên là bị anh ta nhìn ra thân phận thật, bây giờ lại còn lên truyền hình úp úp mở mở, thật không hiểu rốt cuộc anh ta muốn gì nữa.
Mặc dù biết rõ cái “người đặc biệt” này có đào thế nào cũng không thể đào ra, nhưng dù thế nào cũng phải biểu diễn chút hình ảnh.



Bởi vậy Hứa Minh Ưu lại lái xe đến phòng làm việc của Trình Tư, kết quả liền trông thấy xe ô tô đậu khắp nơi, lại còn có ký giả đem theo máy ảnh, các thợ săn ảnh, người đông đến độ đã tắc cả cổng ra vào rồi.
Hứa Minh Ưu dừng xe, nhìn thấy một vị ký giả báo địa phương mình quen, hai người chào hỏi một chút, vị ký giả kia hỏi: “Cậu cũng xem chương trình hôm qua của Trình Tư rồi hả?”
Hứa Minh Ưu gật đầu.
Vị ký giả kia cười hì hì: “Cậu đến muộn rồi, bên này từ lúc bốn, năm giờ sáng đã có người đến chặn Trình Tư, kết quả đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu. Người trong phòng làm việc nói Trình Tư ra ngoài có hẹn rồi.”
Hứa Minh Ưu: “…”
Vị ký giả kia: “Aizzz, cậu nói xem ‘có hẹn’ có phải là hẹn với ‘người đặc biệt’ kia không?”
Hứa Minh Ưu: “…”
Thật ra bản thân Hứa Minh Ưu cũng cảm thấy Trình Tư sẽ không xuất hiện đâu, nhưng dù sao cậu cũng đợi cả ngày ở gần phòng làm việc, xem như đã tận chức trách với tòa soạn.
Đến chập tối trở về nhà, cậu đi ngang qua một quảng trường rất rộng, trong đó có rất nhiều người, người đi tản bộ, người nói chuyện phiếm… Không hiểu sao Hứa Minh Ưu đột nhiên nhớ đến lần trước cùng Trình Tư đến công viên hẻo lánh kia.
Lần đó, Trình Tư cũng ngắm người.

Hứa Minh Ưu dừng lại, quay bánh lái chuyển sang hướng khác.
Khi Hứa Minh Ưu đến công viên kia, trời đã tối.
Trong lòng cậu thầm cho rằng Trình Tư có khả năng đang ở đây, nhưng đi một vòng cũng không nhìn thấy xe của anh ta đâu, nhất là chỗ gốc cây long nhãn kia, cậu đã ngó qua ngó lại vài lần rồi.
Xem ra là cậu nghĩ nhiều quá rồi.
Hứa Minh Ưu quyết định từ bỏ, đang định quay xe về nhà thì xung quanh vang lên một tiếng “tách” một tiếng.
Đèn đường bật sáng.
Ánh đèn chiếu sáng thành phố ban đêm, đồng thời cũng chiếu sáng một dáng người đội mũ lưỡi trai đứng cách Hứa Minh Ưu không xa, đang cười toe nhìn cậu. Ánh đèn vàng phản chiếu trong mắt anh ta, lấp lánh, lấp lánh.
Hứa Minh Ưu dường như không chịu nổi ánh đèn bất chợt như thế, hơi nheo mắt lại.
Hứa Minh Ưu còn đang nghĩ xem nên nói gì thì đã thấy Trình Tư rút từ trong túi áo ra một thứ, sau đó tung về phía cậu. Hứa Minh Ưu luống cuống chụp lấy: Là đồng xu một tệ.
Trình Tư nghiêng đầu, hỏi: “Không phải sinh nhật có được uống sữa chua và ăn bánh gato không?”

Hứa Minh Ưu nghĩ một chút, nghiêm túc trả lời: “Không được.”
Trình Tư nhìn cậu chằm chằm.
Có điều…
Hứa Minh Ưu nói tiếp: “Tôi có thể giả vờ hôm nay là sinh nhật mình.”
Trình Tư bật cười.
Kết quả, Trình Tư vẫn không uống được sữa chua hay ăn bánh gato.
Trình Tư rên rỉ mình đã nhịn đói cả ngày rồi, Hứa Minh Ưu vốn muốn đưa anh đến quán ăn cơm nhưng khổ nỗi giờ Trình Tư đang trên đầu sóng ngọn gió, bị người ta nhận ra thì không tốt lắm, đành phải mua cho anh cốc mỳ ăn liền.
Trình Tư cũng không để ý, ăn ngấu nghiến như hổ đói, so với phong thái nhẹ nhàng lịch lãm vừa xuất hiện trên tivi lúc sáng thì cứ như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.
Hứa Minh Ưu ngồi bên cạnh anh ta, khó có thể tin đây là sự thật:
Một tháng trước, cậu còn đang theo đuôi phía sau đại minh tinh này, mà bây giờ đại minh tinh lại đang ngồi trong xe cậu ăn mỳ ăn liền.

Hứa Minh Ưu suy tư đến thất thần, hoàn toàn không chú ý Trình Tư bên cạnh đã ăn xong từ lúc nào.
Trình Tư cũng không gọi cậu, thả lỏng người dựa vào lưng ghế, quay đầu ngóng nhìn Hứa Minh Ưu, anh muốn biết chàng thợ săn ảnh tốt bụng này lúc nào mới hoàn hồn lại.
Lúc trước cậu ta theo sau anh rõ ràng hăng hái vô cùng, sao bây giờ người ngồi ngay trước mặt rồi thì lại thất thần là sao?
Đúng thế, Trình Tư đã nhận ra cậu là ai ngay từ ngày nhận được hộp sữa chua và cái bánh gato kia rồi.
Đối với đám thợ săn ảnh hay theo đuôi, Trình Tư cũng biết khá rõ.
Nguyên tắc của anh từ trước đến giờ vẫn là: Có thể cắt đuôi thì cắt, cắt không được thì cứ mặc kệ họ.
Làm người nổi tiếng là như thế, chuyện đời tư luôn luôn bại lộ trước mặt quần chúng, Trình Tư cũng không phải mới bước chân vào nghề, từ lâu đã quen rồi.
Còn về Hứa Minh Ưu, Trình Tư cảm thấy cậu có không muốn người khác chú ý đến mình thì cũng khó.
Cậu ta đã được đám nhân viên trong phòng làm việc của anh tôn là “Đế vương săn ảnh” vì tính nhẫn nại vượt quá người thường của mình.
Thật ra bản thân anh lúc ngồi sáng tác nhạc thường không phát hiện ra có người đang chụp trộm, chủ yếu là do nhân viên có lần lên gác mái mới nhìn thấy.


Lúc đó hình như anh chỉ vừa mới trở về, viết cho Tiểu thiên vương Lâm Sênh một ca khúc đoạt được giải thưởng rất lớn, tiếng tăm lên như diều gặp gió, bởi vậy một loạt tin tức cũ mới tốt xấu liên quan đến người sáng tác và viết lời là Trình Tư anh liền ào ạt “lên sóng” lần nữa.
Thời gian đó người đến phòng làm việc nhiều như trảy hội, đông vui náo nhiệt đến độ quả thật có thể bày quán bán hàng luôn ấy chứ, có điều không ai có thể làm được như Hứa Minh Ưu, đã đợi là đợi luôn cả hai, ba ngày.
Làm tới độ đến cuối cùng ngay cả đám nhân viên của Trình Tư cũng không nỡ nhìn tiếp, bắt anh phải lượn ra ngoài tạo dáng tý, hoặc giả vờ dạy dỗ nhân viên, tóm lại là giúp người ta chụp cho xong mà đem ảnh về nộp cho cấp trên, sớm hoàn thành công tác.
Về sau lái xe đi hóng gió cũng thế, Trình Tư thông thạo đường ngang ngõ tắt trong thành phố này, tự nhận khả năng cắt đuôi đám nhà báo cũng thuộc hạng đẳng cấp.
Thế nhưng chỉ cần là Hứa Minh Ưu theo sau thì căn bản là anh không cách nào cắt đuôi nổi.
Cho dù anh có lần buồn bực đến cực độ, cố ý lượn hẳn ba vòng quanh khu cầu vượt đa tầng, ấy thế mà Hứa Minh Ưu vẫn theo sát phía sau, không hề bỏ lỡ.
Nói tóm lại, đối với thái độ cố chấp đến cùng của Hứa Minh Ưu trong việc theo đuôi người khác này, Trình Tư quả thật đành bó tay.
Có lúc nói chuyện phiếm với mấy nhân viên dưới quyền, ý kiến của mọi người đều vô cùng thống nhất:
Gặp phải loại thợ săn ảnh thế này, sếp à, sếp cứ nhận thua luôn đi thôi.
Có điều Trình Tư hoàn toàn không nghĩ đến, vị “Đế vương săn ảnh” này lại hướng nội và đơn giản hơn mình nghĩ rất nhiều.
Buổi phỏng vấn hôm trước anh cố ý thăm dò một chút, chẳng ngờ lại có kết quả rõ ràng luôn, Trình Tư quả thật không thể tin được.
Cũng không biết qua bao lâu, Hứa Minh Ưu mới đột nhiên nhận ra trong xe hình như hơi yên lặng quá, cậu quay đầu lại, vừa vặn đối diện với một cặp mắt sâu thăm thẳm.
Mặt Hứa Minh Ưu thoáng chốc đỏ rực.
Ánh mắt Trình Tư quá chăm chú khiến cậu cảm thấy lúng túng.
Hứa Minh Ưu: “Sao, sao thế?”
Trình Tư lắc đầu, nhẹ giọng hỏi: “Vừa rồi cậu đang nghĩ gì thế?”
Hứa Minh Ưu không đáp lời.
Trình Tư nghĩ một chút, lại nói: “Được rồi, tôi thấy chúng ta nên làm quen lại từ đầu, tôi là Trình Tư.”
Trong giọng nói của Trình Tư mang theo cả sực ép buộc khó lòng từ chối, Hứa Minh Ưu lại càng căng thẳng.
Mà đến hôm nay cậu mới phát hiện, một Trình Tư trước nay nổi tiếng dịu dàng nho nhã, không ngờ ánh mắt cũng có thể sắc bén đến vậy, giống như nhìn thấu cả tim gan xương cốt của người đối diện vậy.
Hứa Minh Ưu vẫn im lặng.
Trình Tư cũng không sốt ruột, nhẫn nại đợi.
Gió đêm se lạnh cuốn theo đừng đợt hương hoa thổi vào trong xe, thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Hứa Minh Ưu cuối cùng cũng không nhịn được nữa, đưa tay lên che đôi mắt của Trình Tư lại, tức giận nói:
“Tôi là Hứa Minh Ưu. Trình Tư, nhớ trả tiền lại đấy.”
Bàn tay Hứa Minh Ưu hơi lạnh, đốt ngón tay cũng không lớn lắm, so với bàn tay của đàn ông bình thường thì hơi nhỏ.
Không biết có phải vì trong xe quá yên lặng không mà Trình Tư cảm thấy mình có thể cảm nhận được cả sự run rẩy của bàn tay đang nắm.
Cậu ấy hình như hơi căng thẳng.
Thật kỳ quái, tại sao lúc trước cứ nghĩ rằng người thợ săn ảnh nhẫn nại vô cùng này là một chú già râu ria đầy mặt cơ chứ?
Trình Tư không nhịn được mà khẽ mỉm cười.
Bên kia Hứa Minh Ưu cũng buông tay ra.
Cậu quay đầu, tập trung nhìn ra ngoài cửa xe, dáng vẻ giống như đang bị thứ gì đó thú vị thu hút.
Nhưng Trình Tư biết, ở đó chẳng có thứ gì cả.
Anh nghĩ, cậu ấy chỉ là xấu hổ thôi.
Anh nghĩ như thế, cũng nói như thế: “Í, cậu đang xấu hổ à?”
Hứa Minh Ưu “soạt” một cái quay đầu lại, trừng mắt nhìn anh, bộ dạng như vừa nghe thấy điều gì khó tin lắm vậy: “Anh…”
Cậu lập tức rút từ trong túi ra một quyển sổ, trực tiếp lật đến trang cuối, nhanh chóng viết một câu, sau đó đưa quyển sổ cho Trình Tư, cao giọng: “Ký vào!”
Trình Tư cúi đầu nhìn: Hiện Trình Tư nợ Hứa Minh Ưu 5.8 tệ, có giấy này làm bằng.
Lần này thì Trình Tư thật sự phì cười.
Hứa Minh Ưu không thèm để ý đến anh ta, mặt mày đỏ rực, cũng không biết là do tức giận hay còn vì nguyên nhân nào khác.
Qua một lúc lâu, Trình Tư cuối cùng cũng ngừng cười.
Anh nghiêm túc nhìn Hứa Minh Ưu: “Tôi có thể dùng thứ khác để gán nợ không?”, nói rồi liền bước xuống xe.
Hứa Minh Ưu giật mình, còn chưa kịp gọi lại thì đã thấy Trình Tư đi vòng qua chỗ mình, gõ gõ vào cửa kính xe.
Cậu hạ kính xe xuống, Trình Tư dựa vào cửa xe, nói:
“Lát nữa tôi sẽ đi về hướng bên kia, vừa đi vừa ra vẻ ngó trái ngó phải, cậu chụp ảnh lại đi. Đến lúc đó cứ nói tôi nhìn giống như đang đợi ai đó, gặp gỡ bí mật này, hẹn hò lén lút gì gì đó, mấy từ chuyên nghành đó cậu biết mà.”
Hứa Minh Ưu ngây ra nhìn anh, không nói gì.
Trình Tư cười: “Sao thế? Áy náy à? Ôi trời, không sao đâu, mấy thứ tin tức ‘đuổi hình bắt chữ’ này nhiều lắm, không ai coi là thật cả đâu. Cậu cứ yên tâm chụp đi.”
Hứa Minh Ưu lắc đầu.
Trình Tư thấy cậu như vậy, có phần khóc không được mà cười cũng không xong: “Tôi còn chưa hết thời đâu. Chủ động bán thân cho chụp mà cậu cũng không cần à?”
Hứa Minh Ưu: “Nếu tôi muốn tìm tin thì sẽ tự động theo sau chụp lén anh, không cần dùng đến loại phương pháp này.”
Trình Tư thở dài một hơi: “Tùy ý cậu vậy. Có điều cậu cũng đừng ngồi mãi trên xe thế, xuống xe ra ngoài đi dạo chút đi. Cứ yên tâm, trước giờ chưa có ai theo được tôi đến đây hết đâu.”
Hứa Minh Ưu: “Ồ…”
Trình Tư: “…Được rồi, không tính cậu.”
Gió xuân mơn man trên người quả nhiên rất dễ chịu, Hứa Minh Ưu và Trình Tư hai người đi dạo vòng quanh công viên, thoải mái vô cùng.
Trình Tư vừa đi vừa kể cho Hứa Minh Ưu nghe trước đây chỗ này trông như thế nào, chỗ kia nhìn ra làm sao. Hứa Minh Ưu càng nghe càng hiếu kỳ: “Sao anh biết rõ thế? Trên tư liệu ghi anh sinh ra ở nước ngoài cơ mà?”
Trình Tư cười cười: “Đúng là sinh ra ở nước ngoài, có điều lúc còn nhỏ thật ra có ở trong nước một thời gian, chính là sống gần chỗ này.”
Hứa Minh Ưu gật gù.
Trình Tư: “Thế còn cậu? Hình như cậu không phải người ở đây?”
Hứa Minh Ưu: “Nhà tôi ở miền nam… Thành phố Y, anh đã nghe đến bao giờ chưa? Thành phố rất nhỏ, có điều hoa cỏ cây cối lại rất nhiều, cứ mỗi khi xuân đến thì đâu đâu cũng thấy hoa nở…”
Vừa nhắc đến quê nhà, Hứa Minh Ưu nói nhiều hẳn lên.
Trình Tư thấy thật bất ngờ, anh còn cho rằng Hứa Minh Ưu lúc nào cũng là bộ dạng nghiêm túc ít nói kia chứ.
Hai người cứ thế đi mãi đến trung tâm công viên, nơi đó giờ này có rất nhiều các bác lớn tuổi đang khiêu vũ.
Hứa Minh Ưu đột nhiên nhớ lại bộ dạng Trình Tư học khiêu vũ ngày hôm đó, nhịn không được mà cười khẽ một tiếng.
Trình Tư chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, hỏi: “Cậu cười gì thế?”
Hứa Minh Ưu nhìn anh một cái: “Không có gì.”
Trình Tư cũng không để ý, nhìn mấy bác gái đang nhảy rất hăng hái, bảo: “Hứa Minh Ưu, chúng ta khiêu vũ đi.”
Hứa Minh Ưu xua tay lia lịa: “Không cần, anh nhảy xấu lắm.”
Trình Tư quay bộ mặt âm u qua: “… Quả nhiên là bị cậu nhìn thấy rồi.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc