Đại Hiệp Gặp Hạn - Chương 09

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Đánh dấu

Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, cả hai không ngoài ý muốn đều trần như nhộng nằm chung trên một giường, mà Lục Quân Diêu càng không ngoài ý muốn bị nàng ngược đãi vô cùng thảm.
“Thiếp, có hay không….” Thấy bộ dáng này của hắn, cảm thấy bản thân có lỗi.
“Có.” Giọng nói đầy ủy khuất.
“Thiếp… Không có quá… Không khống chế được hả?”
“Cực kỳ thô bạo.” Đã nói nàng nhẹ nhàng thôi, mà nàng vẫn giống hổ đói bổ nhào vào, người không biết chuyện tưởng hắn để nàng bỏ đói rất lâu rồi.
“... Tại chính chàng nói thiếp uống rượu.”
“Nàng đừng hiểu lầm, ta không có ý trách cứ nàng, lúc đó có thể thấy được vẻ mặt quyến rũ của nàng, là tổ tiên ta tích đức, ta vui còn không kịp, nàng có thể mặc sức hưởng dụng, thật sự không sao, một chút đó ta chịu đựng được, cắn răng một cái là xong rồi.”
“...” Người nam nhân này bắt đầu học nói xấu từ bao giờ?
Hắn cười như đọc được suy nghĩ trong đầu nàng: “Là Phúc Bá dạy ta.”
Phúc Bá nói thiếu phu nhân quá đứng đắn, nếu hắn cũng quá nề nếp thì sẽ không có thú vị trong cuộc sống. Muốn hắn hơi thay đổi tính cách trầm ấm ổn định, bảo đảm chuyện khuê phòng sẽ có nhiều điều vui vẻ.



Có thể khiến cho thê tử hạnh phúc, ngẫu nhiên trêu chọc nàng như vậy cũng tốt.
Đường đời sau này còn dài, nàng sẽ từ từ nhận thấy được chân tâm của hắn, có thể tìm được cách ở chung phù hợp nhất, hắn không tiếc bất cứ chuyện gì.
Dạy Phán Nhi viết chữ xong hết trở về phòng, Mạnh Tâm Nha đã trờ lại phòng trước hắn một lúc, tinh thần hoảng hốt đang ngồi ở trước bàn nhìn chằm chằm chén canh thuốc.
“Đó là cái gì? Ta ngửi thấy được mùi thuốc Đông y!
“A! Đó là… Thuốc bổ dưỡng thân thể, không phải chàng muốn thiếp bồi bổ thân thể sao?” Hắn đột nhiên trở về dọa nàng nhảy dựng lên, cũng không biết vội cái gì, liền bưng chén thuốc lên uống.
Lục Quân Diêu mở rộng áo, quay đầu thấy nàng uống vội vàng như vậy, nhẹ nhàng nói: “Uống chậm một chút, cẩn thận bị sặc.”
“Khụ, khụ, khụ…” Quả thật lại bị sặc rồi.
Bó tay với nàng, Lục Quân Diêu đưa tay vỗ lưng thay nàng, nhận lấy chén thuốc còn lại trên tay nàng, múc từng thìa một đút cho nàng.
Bên trong có một số thuốc hắn không nhận ra, nhưng có một số thuốc Đông y hắn vẫn nhận ra được, quả thật là dùng để bổ hư hàn thể.
“Uống nhiều chút, mới có thể khỏe mạnh cường tráng sống với ta đến bạc đầu răng long.”
Sau đó vài ngày, hắn xong việc ở cửa hàng trở về, trên đường hồi phủ thấy bán đồ chơi trẻ nhỏ, nhịn không được dừng chân nhìn nhiều thêm một lúc. Giày nhỏ cho trẻ mới sinh, tả lót với cái yếm nhỏ, vòng khóa vàng.... Hắn than nhẹ, những thứ này sợ là không có cơ hội dùng đến rồi. &^LeQuyDon3%4LãngQuên*&^@2
“Lục thiếu gia? Ngài là Lục thiếu gia?”
Hắn quay nhìn về phía bên hông: “Ngài là?”
“Ta là đại phu của Hồi Xuân Đường ở cuối phố, tháng trước mới thay lệnh phu nhân bắt mạch… Nàng đã nói với ngài rồi?”
Chuyện khó có thể mang thai? Hắn gật đầu: “Ta đã biết, làm phiền đại phu rồi.” Không sinh được thì thôi, không sao cả, người không có chuyện gì là tốt rồi.

Đại phu nhíu mày nói: “Ngài không có khuyên nàng? Thuốc này rất có hại cho thân thể, tôi thấy ngài cũng yêu thương nàng, thật sự có thể để cho nàng chịu khổ sao? Nếu muốn có hài tử, có thể nạp thiếp, hà tất…”
“Đợi một chút, cái gì có hại cho thân thể?”
Thì ra thiếu phu nhân chưa có nói! Khó trách, ông cũng thấy được Lục thiếu gia này cũng không phải là người lòng lang dạ sói.
“Nhiều năm trước khi thiếu phu nhân sinh tiểu thiếu gia bị khó sinh, đến nỗi gây thương tổn thân thể, bây giờ rất khó có thể mang thai. Sau khi thiếu phu nhân biết được rất khổ sở, cách mấy ngày lại đến tìm tôi, kiên trì muốn tôi viết phương thuốc cho nàng.”
“Phương thuốc gì?”
“Cái đó, ngài cũng biết có thuốc tránh thai, đương nhiên cũng có thuốc hỗ trợ nữ nhân dễ dàng mang thai. Nhưng mà thân thể của phu nhân… Thật sự không có cách nào chống đỡ được gánh nặng mang thai cùng sinh nở sống chết được, nếu muốn miễn cưỡng sợ là sau này sẽ thương tổn nền tảng. Tôi nói ngài, Lục thiếu gia, nếu muốn cùng nàng sống đến già, khuyên nàng từ bỏ ý nghĩ này đi, vì một đứa bé đánh đổi hai ba mươi năm tuổi thọ, thật không đáng.”
Nghiêm trọng như vậy?! Lục Quân Diêu khiếp sợ không thôi, nàng lại có thể một chữ cũng không nói với hắn.
Nhớ đến mấy buổi tối nay, nàng uống chén thuốc đó…
Hắn hít sâu vào một hơi, ngực đập vô cùng đau đớn: “Đa tạ đại phu, tôi nhất định không để cho nàng làm chuyện điên rồ này.”
Đáng chết! Ngay cả loại chuyện này mà nàng cũng lừa gạt hắn, cuối cùng nàng có hiểu nặng nhẹ không, đứa trẻ so với nàng quan trọng hơn sao? Sớm muộn gì hắn cũng bị nàng làm cho tức chết.
Về đến phủ, một chân bước vào phòng, thấy nàng đang bưng chén thuốc chuẩn bị uống, lửa giận vô danh bốc lên nhanh chóng, chưởng phong quét ngang qua đánh đổ chén thuốc, quát to: “Nàng còn muốn uống loại thuốc đáng chết này bao lâu nữa?”
Hắn đã biết!
Nháy mắt Mạnh Tâm Nha cảm thấy bối rối: “Thiếp… Không phải… Cái này không có hại, thiếp chỉ là…”
“Chỉ là nghĩ muốn sinh hài tử? Mạnh Tâm Nha, nàng đáng chết suy nghĩ cái gì vậy hả?”
“Không… Không phải chàng… Chàng rất muốn sao? Thiếp biết, thiếp biết chàng vô cùng thích có đứa nhỏ….” Trong hốc mắt nàng dâng lệ, chỉ cần là hắn muốn, nàng đều muốn cho hắn, đánh mất cả sinh mệnh nàng cũng không sao cả, chỉ cần hắn vui vẻ.
“Cũng bởi vì nghĩ ta muốn, nàng liền bất chấp tính mạng để thỏa mãn ta?” Tâm bóp chặt, hô hấp khó khăn: “Vậy vì sao nàng không hỏi, ta thật sự muốn cái gì? Nàng chỉ nhớ rõ ta muốn nàng sinh con, vì sao lại không nhớ rõ, ta muốn nàng theo ta sống bạc đầu đến già? Sinh đứa nhỏ này, nàng còn có thể theo ta đến bạc đầu sao? Nếu hôm nay ta không phát hiện chuyện này, mặc kệ ta muốn nhiều hay ít con, nàng cũng sinh hết đi? Cho đến khi hao hết khí lực cuối cùng của nàng… Mạnh Tâm Nha, nàng… Nàng làm cho ta tức giận không còn gì để nói.” ¥
Sao lại có nữ nhân ngu ngốc như vậy? Chỉ biết làm tất cả mọi việc vì hắn không chùn bước, lại quên để ý đến chính bản thân mình… Hắn đau lòng không còn ngôn ngữ nào để diễn tả.
Mạnh Tâm Nha che miệng, hoảng sợ nhìn khóe mắt hắn lẳng lặng rơi hai dòng nước mắt.
Hắn, đang khóc?
“Quân Diêu, chàng đừng như vậy, thiếp không có việc gì, lúc trước sinh Kỳ Nhi không phải bây giờ còn tốt sao? Cho nên, cho nên….”


“Nàng còn dám nói! Lần trước sinh Kỳ Nhi đã muốn lấy nửa cái mạng của nàng rồi! Nếu biết nàng chịu nhiều thương tổn như vậy, ta thà rằng ngay cả Kỳ Nhi cũng không sinh.”
Mạnh Tâm Nha trừng to mắt, không thể tin nghe lời hắn nói. Không cần Kỳ Nhi, không nguyện nạp thiếp, hắn muốn Lục gia tuyệt hậu sao?
Nàng chịu khổ hay không, đối với hắn quan trọng đến như vậy sao?
Từ lúc quen biết hắn, liền cảm thấy hắn phong nhã xuất trần, tràn đầy ý thơ, hắn biết rất nhiều việc, mà nàng lại không hiểu cầm kỳ thi họa, chỉ là một dã nha đầu, mây và bùn vĩnh viễn không thể giống nhau, nếu như không có Kỳ Nhi, nàng không có lý do nào đợi ở lại bên cạnh hắn. Nhưng hắn lại nói, hắn thà rằng không có Kỳ Nhi, chỉ muốn nàng bình an ở bên cạnh hắn…
“Thiếp… Không hiểu, cưới thiếp không phải vì muốn nối dõi tông đường sao? Nếu không lấy điều kiện của chàng, sau này có rất nhiều khuê nữ danh môn muốn gả cho chàng.”
“Cho dù khuê nữ danh môn điều kiện tốt cũng không có một nha đầu có lòng si mê sâu đậm với ta, cô nương dù có xinh đẹp, cũng không phải là tiểu nha đầu của ta, một Mạch Nhi ngu ngốc vì ta trả giá tất cả, nha đầu ngốc, nàng muốn giấu ta đến bao lâu nữa?”
“...A” Hắn đã biết! Đã bao lâu rồi?
Mạnh Tâm Nha luống cuống không biết làm sao, thừa nhận không được, không thừa nhận cũng không được, á khẩu không trả lời được, ngây ngốc nhìn hắn.
“Ta vẫn cho là nàng vì hoàn cảnh bắt buộc, nên mới bất đắc dĩ phải gả cho ta. Nàng để cho ta nợ nàng quá nhiều, nếu bây giờ vẫn để cho nàng tiếp tục mạo hiểm sinh con, ta còn là người sao?”
Hắn áy náy? Hắn cảm thấy mắc nợ nàng phải không?
“Không, không phải, chàng không hiểu…. Ta, ta…” Hít sâu một hơi, nàng hạ quyết tâm, dứt khoát nói: “Kỳ thật vào lúc chàng bị bệnh nặng mất liên lạc với thiếp ngày đó, đã xảy ra một việc. Thân thể mẫu thân thiếp không tốt, vì chữa bệnh cho bà, phải cần quá nhiều bạc, gia cảnh nhà thiếp không thể giống như nhà chàng tiêu xài thẳng tay được, mà phụ thân thiếp lại rất thương mẫu thân, như thế nào cũng không nguyện buông tay, cho nên, cho nên…”
Nàng xấu hổ khó có thể nói nên lời, Lục Quân Diêu hiểu được gì, quát khẽ: “Không cần nói nữa!”
“Không, thiếp muốn nói. Phụ thân thiếp đã làm việc có lỗi với Lục gia, vào lúc bệnh tình của mẫu thân vẫn như cũ không có chuyển biến tốt. Một năm đó, mẫu thân qua đời, phụ thân chàng cũng biết những chuyện này, trong cùng một buổi tối, phụ thân thiếp bất chấp luyến không quên liền đi theo mẫu thân. Phụ thân chàng không tính toán những hiềm khích lúc trước, vẫn thu nhận thiếp ở trong cửa hàng hỗ trợ, dạy thiếp làm việc. Cũng bởi vì như vậy, thiếp, thiếp không dám tìm gặp chàng, không ngẩng đầu được đối mặt với chàng…”
“Cho nên khi phụ thân ta nhắc đến, nàng liền báo ân, không suy xét gì liền gả cho ta? Cho dù người đó không phải là ta?”
“Không, không phải…” Phụ thân hắn sở dĩ tận lực bồi dưỡng nàng, cũng không phải có tấm lòng rộng rãi gì, mà vì ái tử của mình, ông biết nàng hợp ý Lục Quân Diêu.
Câu nói “ta lớn lên cũng sẽ học buôn bán, giúp ngươi những công việc này, như vậy ngươi mới có thể không phiền lòng nữa, thân thể mới tốt lên được” ngay lúc đó đã truyền khắp cửa hàng, mọi người nhìn thấy nàng đều trêu đùa nói nàng là “tiểu hiền thê của Lục tiểu thiếu gia”, cũng vì câu nói này làm thay đổi cuộc đời của nàng. @#LQĐ*&#
Bởi vì lão gia biết nàng sẽ vĩnh viễn không phản bội Quân Diêu, nên trải sẵn đường cho nhi tử thân thể bệnh tật của mình, để tương lai muốn thu phòng hay muốn có một trợ thủ đắc lực giúp đỡ hắn, còn phải dựa vào ý tứ của hắn.
Trong những năm này, mỗi lần nàng đưa sổ sách cho lão gia trở về, hai chân vẫn luôn không thể khống chế lượn vòng ở trước cửa phòng hắn, ngầm vụng trộm nhìn hắn vài lần như vậy mới vừa lòng.
Hết năm này qua năm khác, hình bóng của hắn đã khắc sâu vào trong lòng nàng, cho nên khi lão gia nhắc đến chuyện đó, nàng không nói hai câu liền đồng ý. Có thể quang minh chính đại ở bên cạnh hắn dù chỉ một ngày, nàng cũng nguyện ý.
Thực ra nàng rất ích kỉ, tìm trăm ngàn lí do để thuyết phục chính mình có giá trị, có thể ở bên cạnh hắn đúng tình hợp lý. Trong lòng nàng hiểu rõ, là nàng trèo cao, mạnh mẽ giữ lấy hắn, nếu không cho nàng làm chút gì đó, nàng sẽ không thể nào an tâm được.
Nàng vùi đầu vào bàn tay, không có dũng khí nhìn hắn nữa.
Im lặng một lúc lâu…
“Cho dù là vậy, thì sao?”
“A?” Nàng kinh ngạc ngẩng đầu lên.
“Những người biết chuyện này đều đã mất, nếu như nàng không nói, ta cả đời cũng không biết không phải sao?”
“Nhưng mà, nhưng mà…. Thiếp không thể không nói… Chàng sẽ cảm thấy mắc nợ thiếp, không nạp thiếp, không nguyện để cho thiếp chịu khổ, nhưng mà… Thiếp nên làm những chuyện này, đây là cái giá phải trả khi thiếp muốn được ở bên cạnh chàng...”
Cho nên nói nàng ngu ngốc! Ngốc đến không có thuốc chữa rồi. Nếu là người khác đã đem chuyện đó giấu giếm cả đời, nàng lại sợ hắn áy náy, vội vàng nhận tội, thật sự là ngốc quá ngốc rồi.
“Vì cái gì cho đến bây giờ nàng cũng không hiểu? Giá trị tồn tại của nàng đều không cần phải có những chuyện khác thêm vào, nàng là nàng, là ta yêu nàng, sủng nàng, là vì ta nhìn thấy một mảnh chân tình, tâm tinh thuần nhất, mà lại dùng phương thức chân tâm nhất, tinh thuần nhất đối với ta, ta không có cách nào không bị hấp dẫn, chỉ vì như vậy thôi! Cho dù nàng không có bất kỳ giá trị lợi dụng nào, chỉ cần nàng thật lòng thật dạ trả giá vì ta nhiều năm như vậy, nàng hoàn toàn đúng lý hợp tình có được sự thương yêu của ta, nàng còn áy náy cái gì? Bất an cái gì? Ta yêu thê tử của ta, ta đau lòng cho thê tử của ta, còn phải có lý do sao? Không thể sinh ta không thể yêu sao? Nàng không quý trọng chính mình, cũng không nghĩ tới người quý trọng sẽ đau lòng? Ta dụng tâm che chở yêu thương nàng như vậy, nhưng nàng một chút cũng không cảm thụ được, nàng thật sự _ ngốc đến mức làm cho người khác tức giận!”
Hắn lùi lại một bước, nói xong cũng không còn trông cậy nàng hiểu được bao nhiêu, nàng không muốn hiểu, hắn cũng bất lực rồi.
“Nàng có suy nghĩ của nàng, ta cũng có kiên trì của ta, những chén thuốc này, nàng muốn ăn hay không tùy nàng, ta sẽ không nói đến nữa.”
Cửa phòng đóng lại sau lưng hắn, Mạnh Tâm Nha ngã ngồi trên đất, lệ rơi đầy mặt.
Nàng chọc hắn thương tâm, chọc hắn tức giận như vậy, ảo não như vậy… Lại đau lòng như vậy!
Hóa ra trong cảm nhận của hắn, nàng quan trọng như vậy, quan trọng đến mức có thể đền tội tất cả, vì sao cho đến bây giờ nàng không phát hiện? Nàng muốn theo đuổi hắn, nói xin lỗi hắn, đã làm hắn tổn thưởng đến như vậy…
Nhưng mà, bây giờ hắn đang nổi giận, còn có thể để ý đến nàng sao?
Lãng Quên
Suy nghĩ cả đêm không chợp mắt cho đến trời gần sáng, vẫn không nghĩ ra nên nói như thế nào để xin lỗi hắn.
Không có hắn nằm cùng, trên giường thật trống trải, làm cách nào cũng không thể đủ ấm, ôm lấy chăn uyên ương vắng lặng, nhớ đến hắn lặng lẽ rơi lệ.
Trời chưa sáng hẳn, nàng đã vội vàng dậy rửa mặt chải đầu, đi ra khỏi cửa phòng, cửa phòng cách vách cũng đồng thời mở ra, cùng nàng liếc mắt một cái _ liền quay đầu, mặt không chút thay đổi đi trước.
Quả nhiên hắn_ vẫn còn nổi giận.
Vào lúc dùng bữa ăn sáng, không khí trên bàn cơm vô cùng quỷ dị, đến mức hai tiểu hài tử cũng cảm nhận được, liên tiếp đánh giá phụ mẫu, ánh mắt hai đứa qua lại truyền tin tức.
Ca ca, ca có thấy không? Phụ thân trông thật kì quái…
Thấy được, mẫu thân cũng vậy.
Chỉ dám dùng ánh mắt để nói chuyện qua lại, liền thấy mẫu thân giống như trúng gió, chiếc đũa run rẩy kẹp đồ ăn ở đằng kia lại không đặt xuống: “Mẫu thân, tay người bị chuột rút sao?”
Nghe câu hỏi này, Lục Quân Diêu cũng chỉ nhàn nhạt đảo ánh mắt qua, tiếp tục ăn cháo của hắn.
Ách… Hắn không để ý tới nàng, Mạnh Tâm Nha không có can đảm gắp thức ăn qua, không chịu được liền bỏ vào trong chén của mình. Rõ ràng chỉ cách một cánh tay thôi, lại không có dũng khí đưa qua.
“Đó không phải là món phụ thân thích ăn sao?” Phán Nhi nhỏ giọng thì thầm.
Không khí quái dị như vậy duy trì lan ra tới trong cửa hàng.
“Có phải đã cãi nhau không? Nhìn xem chủ tử nghiêm mặt, ngày thường khóe miệng đều có ý cười giờ không thấy nữa.”
“Tám phần hôm qua cầu hoan không thành, trong lòng bất mãn.”
“Tôi thấy không phải, bộ dáng chủ mẫu không giống như sẽ cự tuyệt chủ tử, chắc là biểu hiện của ngài ấy không tốt. Nam nhân mà, đều rất sĩ diện.” Lãng ##Quên
….
Cầm lấy chứng từ trong tay đang muốn đi ra phía ngoài, Lục Quân Diêu thức thời lùi về hậu viện, không muốn rơi vào tình trạng lúng túng.
Trạng thái giằng co vài ngày, hài tử phía trước lại sắp chịu không nổi rồi!
“Phụ thân, ông cuối cùng có phải là nam nhân không!?”
“Ừ hả?” Lục Quân Diêu nhíu mày. Nếu hắn không phải nam nhân, hôm nay làm sao có được tên tiểu quỷ này đứng ở trước mặt hắn.
“Là nam nhân thì đừng học theo nữ nhân khó chịu kì quặc. Nữ nhân thôi, lòng dạ rộng rãi chút, đừng chấp nhặt với các nàng là được, cũng đã là người lớn từng đó tuổi rồi còn diễn trò cười này nữa, ông không thấy quá ngây thơ sao?”
“Dường như có chút đạo lý.” Lục Quân Diêu chống cằm, chậm rãi nhìn cậu: “Vậy sao con không nói nữ nhân kia đừng có khó chịu kì quặc nữa? Muốn xin lỗi cũng nên nhanh một chút, gắp đồ ăn thôi mà cũng giống như muốn rút gân, ta không nhìn thấy được thành ý của nàng.”
“Là ai nói làm nam nhân không nên để cho nữ nhân của mình rơi lệ? Ông như vậy sao ta có thể yên tâm đem nương giao cho ông? Biểu hiện gần đây của ông vô cùng không xứng đáng.” Lại có thể dùng lời của hắn đã nói qua, đầu đuôi đều muốn đập lên trên mặt hắn… Tiểu quỷ này!
“Dù sao con cũng không vui vẻ gì khi ta cùng với mẫu thân ở cùng một chỗ, hiện tại ta cực kì thức thời, chúc mừng con đã đạt được mục đích.” Nhi tử của hắn, chả lẽ hắn không trấn giữ được tên tiểu quỷ này sao?
“Cái này….” Kỳ Nhi á khẩu không trả lời được. Đó là lúc trước, còn hiện tại cậu thấy rõ ràng, chỉ có ở cùng với phụ thân, mẫu thân mới có thể cười vui vẻ đến như vậy, cậu thật sự tin tưởng phụ thân sẽ không làm chuyện tổn thương tới mẫu thân, nhưng mà… Chuyện này cậu sao có thể nói được!
Kỳ Nhi gãi gãi đầu, phiền não rồi chán nản, không nghĩ ra được câu nói nào. Sau cùng cậu kết luận_ phụ thân thật sự là một nam nhân nhỏ mọn.
Thật sự giận nàng, nổi cáu với nàng sao? Không, không phải. Hắn chỉ đang chờ.
Nếu như nàng đã hiểu, sẽ biết được hắn đang chờ cái gì, nàng sẽ biết nên làm thế nào.
Hắn cho là phải đợi một thời gian dài nữa, nhưng mà, giờ ngọ một ngày kia, một người ngoài ý muốn xuất hiện ở phòng khách, làm rối loạn tính toán của hắn
Người khách đó là sư phụ dạy võ nghệ nhập môn của Kỳ Nhi, cứ cách nửa năm sẽ đến thăm một lần, sau đó ở lại hơn một tháng, hướng dẫn võ nghệ cho Kỳ Nhi, đồng thời cũng kiểm tra xem trình độ tinh tiến lên được bao nhiêu.
Vào lúc hắn ta chưa xuất hiện, cũng đã có không ít lời đồn đại không tốt lắm. Dù sao, nam chủ nhân không có ở nhà, mà nữ chủ nhân lại giữ lại nam nhân độc thân ở trong phủ, không tránh được lời đồn đại bên ngoài thêm mắm dặm muối.
Rồi sau đó, hắn phát hiện Kỳ Nhi không có khuyên hắn đi tìm Nha Nhi nữa, ngược lại làm như vô ý ở trước mặt hắn nhắc tới công phu của sư phụ cậu lợi hại thế nào, so với phụ thân nhất định mạnh hơn, đây mới là nam nhân chân chính, nhất định có thể bảo vệ tốt nữ nhân của hắn, nếu như mẫu thân nhận biết hắn ta sớm, vô cùng xác định là anh hùng mĩ nhân tuyệt phối …
“Vậy sao? Thật đáng tiếc.” Hắn chỉ hơi nhíu lông mày.
Còn nói sư phụ đối với mẫu thân rất có cảm tình, lại nói hắn ta đau lòng mẫu thân độc thủ phòng không, gả cho một phu quân ấm sắc thuốc thật ủy khuất, nếu nhưng hắn trở về trễ thêm chút, nói không chính xác có lẽ mẫu thân liền mang theo cậu cùng với Phán Nhi táng giá rồi…
Kích tướng sao? Công lực của tiểu quỷ này còn non lắm!
“Thật có lỗi… Là ta trở về quá sớm, phá hỏng mất giấc mộng muốn có người khác làm phụ thân của con rồi.”
Chuyển tầm mắt, hình dáng nhàn nhã nâng má nhìn về phía xa, thưởng thức trăm hoa đua nở hết sức xinh đẹp ở trong vườn.
Ừ, năm nay hoa nở thật đẹp.
“Nhìn xem, mẫu thân ở đằng kia, đang cùng với sư phụ đi dạo tâm sự, thật hăng hái, mẫu thân luôn không có quan tâm đến nam nhân khác, lại có thể tán gẫu với sư phụ. Phụ thân, ông phải cẩn thận, chỉ cần bất cẩn một chút thôi, mẫu thân liền chạy theo người khác.”
Mặc cho cậu ồn ào huyên náo nói bên tai hắn nửa ngày, rốt cuộc Lục Quân Diêu nâng người dậy, vô cùng chăm chú nhìn Kỳ Nhi: “Lục Kỳ Quân, con thật sự muốn người khác làm phụ thân?”
“Không có.” Cười đặc biệt thiên chân vô tà.
“Vậy do mẫu thân con đắc tội với con sao?”
”Cũng không có.”
Lục Quân Diêu thở dài: “Vậy sao con lại tận lực hãm hại nàng?”
“Phụ thân tự tin như vậy, không sợ mẫu thân sẽ đi thích người khác sao?”
Lúc này, Lục Quân Diêu ngay cả hừ đáp lại cũng lười.
Nếu như Nha Nhi có thể di tình biệt luyến, trên đời này hắn còn có thể tin được gì nữa!
Nói cả nửa ngày trời, miệng cũng khát, nhưng nam nhân trước mặt vẫn một bộ dáng không có cảm xúc, Kỳ Nhi rốt cuộc quyết định, cậu muốn tức giận!
“Ông làm trượng phu như vậy, phụ thân, không giống như người khác nói.” Hắn quá mức bình tĩnh, làm cho người ta không nhịn được hoài nghi, cuối cùng trong lòng hắn có mẫu thân tồn tại không?
“Nếu không con muốn ta có phản ứng gì? Như con đoán, nổi trận lôi đình? Hay là dấm chua điên cuồng bùng phát? Con đừng phí lời nữa, ta đã nói tín nhiệm Nha Nhi, không chỉ là lời nói không, là tín nhiệm thật tâm từ trong đáy lòng, nàng sẽ không bao giờ phản bội ta.”
“Nhưng mà, mẫu thân không có, người khác có tâm sẽ đến cướp đoạt.”
Người khác muốn cướp, là sẽ cướp được sao?
“Bảo hộ, liền nhất định phải động đao động thương thô bạo mới được sao? Ta cũng không phải mãnh phu.”
Nói xong, hắn chậm rãi đi xuống đình, gió nam ấm áp thổi bay vạt áo, như thế có vài phần phong nhã, trạng thái tự nhiên.
… Trạng thái tự nhiên tức chết người!
Thời tiết đẹp, tâm tình cũng không kém, chính là thời điểm tốt để ngắm hoa.
Ngắm hoa, hắn thật sự chỉ ngắm hoa thôi sao…
Đáy lòng mặc niệm vài lần, tựa vào thành cầu khúc, hí mắt nhìn hai bóng dáng đang ở bên trong vườn nói chuyện với nhau.
Một mảnh lá lạc rơi phía trên tóc, nam tử không dấu vết vì nàng gạt đi, nghiêng người ngăn cản không cho ánh sáng mặt trời chiếu trực tiếp lên da nàng, bộ dáng bảo hộ như vậy, thật không đơn giản.
Kỳ Nhi cũng không phải chỉ nói lừa gạt hắn, nếu tên nam nhân này không có ý đồ với Nha Nhi, hắn liền không gọi Lục Quân Diêu nữa.
Hắn một lòng tin tưởng đối với Nha Nhi, nhưng tâm tin là một chuyện, cảm xúc là một chuyện khác, có người dám mơ ước thê tử của hắn, hắn không có khả năng thờ ơ được.
Mùi chua nhàn nhạt dâng lên ở trong ngực… Đáng chết, nói thì thật hay, hiện tại hắn buồn bực đốt người rồi!
“Xem nàng, so với lần trước ta tới không được vui vẻ.”
“...” Mạnh Tâm Nha không nói gì. Loại chuyện khuê phòng sao có thế nói ra với người ngoài được.
“Hắn đối với nàng không tốt. Hắn trở lại, nàng càng không được vui vẻ.” Tôn Vô Trực cho rằng bản thân mình thấy rõ, Lục Quân Diêu cô phụ một mảnh chân tình của nàng.
Nàng hơi kinh ngạc, không nghĩ đến hắn ta có kết luận này: “Không có, phu quân đối với ta tốt lắm.”
“Đến bây giờ nàng còn thay hắn nói chuyện! Nếu hắn đối tốt với nàng, sao lại có thể lạnh nhạt với nàng như vậy? Từ lúc ta tới cho đến nay, hắn nói được mấy câu với nàng? Như vậy còn nói tốt cho hắn?”
Đó là… Đó là vì nàng làm tổn thương lòng hắn, hại hắn lo lắng khổ sợ, là nàng không tốt…
Nàng há to miệng nhưng lại không thể nói rõ.
“Có một số việc không thể nhìn bề ngoài.” Nhất là chuyện giữa hai phu thê.
“Ta nên nhìn gì đây? Trước kia, nàng nói hắn lịch sự nho nhã, đọc đủ tứ thư ngũ kinh, nàng nói hắn đối với nàng ôn nhu, săn sóc, nàng nói hắn là giấc mộng cả đời nàng, cho nên vô luận như thế nào nàng cũng sẽ chờ đợi hắn, nhưng kết quả đây sao? Nàng đợi được gì, là một phu quân lạnh lùng vô tình, hắn căn bản không nhìn thấy mấy năm nay nàng vì hắn hi sinh những gì, đáng sao? Nếu như nàng là thê tử của ta, ta tuyệt đối sẽ không để cho nàng chịu loại ủy khuất này.”
Những lời tương tự như vậy, hắn đã nói qua vô số lần, nhưng lại không có trực tiếp và quyết liệt như lúc này.
“Tâm Nha…”
“Ngài nên gọi ta một tiếng Lục phu nhân, ta đã gả cho Lục gia.” Đã sửa nhiều lần rồi, hắn vẫn không thay đổi.
“Nàng gả cho Lục gia, hay là gả cho hắn?” Hôn nhân tựa như một phần mộ này, chôn vùi đi tuổi thanh xuân của nàng, nàng tội gì phải giữ chứ?
“Giống nhau.”
“Không giống!”
“Đối với ta mà nói, giống nhau.” Quân Diêu là người Lục gia, nàng đã sớm nhận định toàn bộ quan hệ với hắn, trông coi nhà hắn cũng giống như trông coi hắn thôi, là như nhau.
“Hắn cưới nàng, nhưng lại không quý trọng nàng, không xứng được có nàng, nhưng ta có thể!” Nếu Lục Quân Diêu không làm được, hắn có khả năng làm được.
Mạnh Tâm Nha tránh xa hắn, tránh đi đụng chạm của hắn.
“Tôn công tử, Kỳ Nhi kính trọng ngài, ta cũng chỉ xem ngài là thầy dạy võ của Kì Nhi, cảm tạ ngài dụng tâm dạy nó võ nghệ, còn chuyện phu thê của ta, không nhọc ngài lo lắng.”
“Vì sao nàng lại có suy nghĩ cứng nhắc như vậy?” Tôn Vô Trực tràn đầy ảo não, luống cuống giữ lấy cánh tay nàng, xem có thể làm thay đổi suy nghĩ của nàng hay không: “Nàng rõ ràng có khả năng lựa chọn tốt hơn_” Hắn quả thật muốn mở xem trong đầu nàng có cái gì, sao lại cứng đầu như vậy.
“Buông tay.”
“Mời giải thích cái gì gọi là 『lựa chọn tốt hơn』””.
Hai câu nói đồng thời lên thốt lên.
Mạnh Tâm Nha kinh ngạc nhìn lại, vội vàng tránh xa Tôn Vô Trực: “Quân Diêu…”
Lục Quân Diêu không nhìn nàng, ánh mắt dừng trên người Tôn Vô Trực: “Tốt và không tốt, định nghĩa như thế nào? Làm trái ý nguyện của nàng, cưỡng cầu nhân duyên, như vậy là tốt sao? Tôn công tử, ngài cũng không khỏi quá tự cho là đúng.”
Tôn Vô Trực bị nói đến á khẩu không trả lời được: “Ta… Ta như thế nào, cũng sẽ tốt hơn so với ngươi, tên khốn khiếp cô phụ chân tình của nàng.”
“Là chính miệng nàng nói ta cô phụ nàng, nàng ở bên cạnh ta không vui vẻ sao? Nếu như không, dựa vào thân phận gì đến chất vấn chuyện phu thê nhà người ta? Ngài cũng quá mức võ đoán.”
“...” Tôn Vô Trực hiện tại tin tưởng Lục Quân Diêu đã đọc qua sách, hắn là một hiệp sĩ giang hồ, luận công phu võ mồm sao có thể địch nổi. Còn nếu luận võ thì khó nói, nhìn nhu nhược như vậy, trời sinh là một nam nhân hủ thuốc, làm sao có thể bảo hộ nàng? Sao có thể ở bên nàng đến già được?
“Ta không cần phải chứng minh với ngài.” Nghe được hồi đáp, Tôn Vô Trực mới phát hiện hắn không tự giác đem lời trong lòng nói ra ngoài miệng.
“Ngươi sợ thua!”
“Thắng thì sao? Mà thua thì sao?” Không muốn nhiều lời nữa, Lục Quân Diêu xoay đầu lại nhàn nhạt quét mắt nhìn người đang đứng ngây ngô ở một bên, thê tử thủy chung không dám nhìn của hắn, trước khi đi bỏ lại một câu rất nhẹ:
“Nếu như nàng muốn trêu chọc ta ghen tức, như vậy Mạnh Tâm Nha, nàng thành công rồi, hiện tại ta vô cùng tức giận.”



Thử đọc