Đại Hiệp Gặp Hạn - Chương 01

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Đánh dấu

Mở Đầu


Đại Đường, vào một năm phồn thịnh, rực rỡ.
Một năm đó, thiên hạ thái bình, dân chúng giàu có.
Đêm nguyên tiêu ngày mười lăm tháng giêng, lệnh cấm đi lại vào ban đêm được hủy bỏ, các cánh cửa đều mở ra, chín phố mười hai đường đều treo những chiếc đèn lồng tinh tế, Thiên Tử đương triều cũng chia ở các cửa Chu Tước, cửa An Phúc, Đan Phượng treo đèn lồng lên cao hai mươi trượng, phía trên được phủ lên lớp vàng bạc và phủ lớp vải mỏng, được trang trí nhiều đèn nhỏ, ở xa nhìn giống như một bông hoa rực rỡ, từ đầu đường đến cuối ngõ đều tràn đầy không khí vui vẻ.
Đèn sáng khắp thành Trường An đông đúc sôi nổi, người từ bốn phương tám hướng về tham gia lễ hội, ngay cả các tần phi hoàng gia cũng đua nhau ra cung chơi xuân, nhảy múa ca hát suốt đêm.
Phố “Trường Nhạc” là một nơi nổi tiếng trong thành Trường An. Nơi này không chỉ tập trung những món ngon hảo hạng, rượu ngon, đàn ca, nhảy múa, còn có người nước ngoài biểu diễn cái loại xiếc ảo thuật, vì vậy cũng trở thành nơi các vương tôn quý tộc cùng người có tiếng tăm tụ tập vui chơi.
Phố “Trường Nhạc” không chỉ hấp dẫn các vương tôn quý tộc, hiệp sĩ giang hồ, thậm chí còn có những người Nhật từ xa tới, hoàng tử Tân La, người Ba Tư tóc vàng mắt xanh, người Hồ ở Tây Vực, đủ các loại người, vì hấp dẫn nhiều tầng lớp, người nước ngoài, nên thường xảy ra tình trạng các vương tôn quý tộc tranh đoạt vũ nữ, giang hồ trả thù nhau, người Nhật với người Tân La hay đánh đập loạn xạ, dần dần mọi người nói đến phố “Trường Nhạc” liền cười không ngừng cảm thán đó là quán trà loạn, dần dần biệt hiệu “Loạn Trà Lâu” xuất hiện.
Đêm nguyên tiêu, Loạn Trà Lâu cố ý an bài đệ nhất vũ nữ Tô Hợp Hương múa đơn bài “Phượng Hoàng Lửa” thất truyền đã lâu, kỹ thuật múa của Tô Hợp Hương rất tuyệt, bởi thì thân thể yếu ớt không thể thường xuyên biểu diễn, muốn nhìn Tô Hợp Hương múa không phải là một chuyện dễ dàng, vì vậy Loạn Trà Lâu an bài điệu múa này, mọi người muốn thấy Tô Hợp Hương đều phải chen chúc tranh nhau loạn xạ mà đến, là cảnh trước nay chưa từng có.
Nhạc công ngồi ôm đàn khảy nhẹ nhàng, tiếng đàn tỳ bà trong vắt, tiếng sáo uyển chuyển, trên đài tám vũ nữ di chuyển nhẹ nhàng xếp thành vòng tròn múa bài “ Đêm Xuân”.
Trên bàn bày các loại trái cây, bánh ngọt, bọn tỳ nữ không ngừng rót đầy rượu nho vào những chiếc ly Dạ Quang được gắn trang trí những viên mã nạo tinh tế không ngừng phục vụ các vị khách nhân.
Xong bài múa, các vũ nữ nối đuôi nhau lùi ra sau, chuẩn bị cho bài biểu diễn của vũ nữ đệ nhất Tô Hợp Hương.

“Ly Dạ Quang này không tốt bằng ly Lưu Ly Ba Tư!” Một bàn người Ba Tư, ba tên nam tử tóc vàng mắt xanh lần lượt đứng lên kêu la: “Chúng ta không muốn dùng ly Dạ Quang, đổi ly Lưu Ly cho chúng ta uống rượu.”
Lúc đó, tiếng nhạc ngừng nghỉ trong giây lát, tiếng la rõ ràng của ba tên nam tử Ba Tư truyền rõ vào tai của những khách nhân trong quán.
“Dạ khách nhân, trong “phố Trường Nhạc” không có dùng ly Lưu Ly, mong khách nhân thông cảm.” Tỳ nữ mỉm cười khách khí đối phó.
Lúc này Tô Hương Hương một tay cầm quạt, bước chân nhỏ bé bước lên võ đài. Toàn bộ ánh mắt của mọi người đều tại trung vào dung mạo khuynh sắc tuyệt sắc, hai hàng lông mày khẽ cau xuống lộ ra một ngạo khí phàm tục, các nam nhân bị mê hoặc ngắm nhìn nàng, cặp mắt của nàng cũng lặng lẽ quan sát nam nhân ở dưới.
Nhạc công cũng không để ý đoạn nhạc đệm kia, đầu ngón tay tiếp tục gảy đàn, trên đài vũ nữ Tô Hợp Hương vung tay áo mỏng như cánh ve, theo tiếng nhạc bắt đầu nhảy.
“Trong thành Trường An này Loạn Trà Lâu là nổi tiếng nhất, lại không có ly Lưu Ly? Ly Lưu Ly so với ly Dạ Quang Tây Vực kém sao?” Nam tử Ba Tư vỗ mạnh lên mặt bàn một cái, trừng mắt tức giận mắng.
“Xin lỗi quý khách, chịu ủy khuất lần này đi ạ.” Vẻ mặt tỳ nữ đau khổ cười nói.
“Đây đơn giản là khinh thường người.” Một tên nam tử Ba Tư trong ba tên đó dữ tợn cầm ly Dạ Quang ném đi.
“A…” Chiếc ly Dạ Quang không nghiêng lệch đập trúng trán Tô Hợp Hương ở trên đài, rỉ ra tơ máu.
Tiếng kinh hô trong trà lâu nổi lên bốn phía, dẫn đến từng tiếng xôn xao không nhỏ, nhạc công vội vàng bỏ nhạc khí xuống, chạy lên xem vết thương của Tô Hợp Hương có bị nặng không?
Lúc này, có một vị công tử tuấn tú phi phàm vội vàng tiến lên quan tâm. Vị công tử so với nử tử còn xinh đẹp hơn, cùng với đôi mắt sáng trong suốt như sao.
Trên thực tế, vị công tử tuấn tú trắng trẻo này chẳng qua là nữ mặc nam trang màu đỏ, là đương kim Văn Nhạc công chúa Đại Đường giả trang.
Nàng vốn len lét xuất cung, đến Loạn Trà Lâu nghe nhạc giải buồn, lại gặp chuyện mất hứng này.
Nơi này là thành Trường An, những tên người nước khác lại dám ở dưới chân thiên tử càn rỡ! Con ngươi lạnh lùng của nàng trừng những tên gây sự hung hăng kia, chẳng qua không cần nàng ra tay dạy dỗ, đã có người sớm không nhịn được phát giận.
“Ba Tư các ngươi quá ghê tởm, lại dám ném ly Dạ Quang của chúng ta! Vốn dĩ ly Lưu Ly của các ngươi kém hơn ly Dạ Quang của chúng ta!” Một bàn người Hồ ở Tây Vực lên tiếng đối đáp với mấy người Ba Tư.

“Các ngươi đều là những con heo Tây Vực!” Ba người Ba Tư kia thẹn quá hóa giận, liền xoay người đấm vào bàn của người Hồ.
Ngay lúc đó hai bên xông vào đánh nhau loạn thành một đoàn, chén ly bay tứ phía, bàn ghế đổ xuống.
Lần này bên trong trà lâu càng thêm loạn. Một số người không muốn gặp phiền phức liền chạy ra cửa, một số người muốn xem náo nhiệt liền núp vào một góc tường quan sát.
Đột nhiên, một người Ba Tư bị một cước của người Hồ Tây Vực đá bay, cả người ngã vào một thiếu niên tuấn lãng ở phía trước mấy cái bàn.
“Có một số việc cũng phải có chừng có mực thôi!” Lục Quân Diêu bắt lấy tay của người Ba Tư, giọng nói trầm ấm. Có lẽ vì đi đường xa, bị gió rét, giữa hai hàng lông mày có nét phong trần mệt mỏi, vẻ mặt uể oải, thỉnh thoảng ho nhẹ, câu nói ra lại nhẹ nhàng trầm tĩnh, kì lạ lại khiến cho người khác không thấy có tia bệnh tật, không thể khinh thường.
Vừa cương vừa nhu, mọi người ở đó đều có cảm nghĩ như vậy. Sự xuất hiện đột nhiên của hắn khiến cho trái tim của các khuê nữ chưa lấy chồng trong trà lâu âm thầm thấp thỏm, được cái cô gái yêu thích. Công tử nhà ai, không biết đã đón dâu chưa? Thật đẹp.
“Buông tay, chuyện không liên quan đến ngươi!” Che giấu kinh sợ trong nháy mắt, người Ba Tư liều mạng muốn tránh thoát khỏi kiềm chế của đối phương, cố gắng như thế nào cũng không thể thoát khỏi.
“Dừng tay! Tất cả mọi người hãy dừng tay! Đừng đánh nữa!” Người trong trà lâu cho tất cả hộ vệ khuyên can, ồn ào một lúc mới tách được hai bên ra.
“Buông tay! Mau buông tay ra!” Tên Ba Tư bị nam tử khống chế thở hổn hển la hét.
“Bên trong “Loạn Trà Lâu” bị tổn thất, lại thiếu Tô cô nương một lời xin lỗi.” Lục Quân Diêu giống như tán gẫu, thương lượng hòa nhã, người Ba Tư càng giãy giụa, sắc mặt càng trắng bệch. Người này rõ ràng nhìn không có khỏe mạnh, mà làm cho xương tay của hắn đau giống như sắp bị đứt lìa vậy.
“Mọi chuyện mới vừa xảy ra đều là ngoài ý muốn, trà lâu chịu bao nhiêu tổn thất chúng tôi bồi thường là được, xin vị đại hiệp đây hãy thả chúng tôi.” Trong lòng biết được gặp phải cao nhân, vóc người Ba Tư cao lơn vạm vỡ lại không có khí thế, chật vật cầu xin tha thứ.
Lúc này ở bàn kia, một nam khách thân mặc bạch y, diện mạo tuấn mỹ, khí chất phiêu dật vẫn ngồi yên bất động thanh sắc, cầm ly Dạ Quang thưởng thức hương vị rượu nho tuyệt vời. Hắn mỉm cười lên tiếng nói lời nhỏ nhẹ, nhưng từ chữ châu ngọc hắn vừa nói liền thu hút mọi người.
“Các vị cần gì phải đánh nhau? Nếu các vị đối với việc dùng ly rượu có ý kiến, không bằng ngày mai ta sẽ viết sổ con trình tâu Hoàng thượng, hoàng thượng sẽ đích thân quyết định xem là ly Dạ Quang của người Hồ tốt? Hay ly Lưu Ly của người Ba Tư tốt? Các vị cũng nên theo ta vào cung, ở trước mặt thánh nhan nói tốt vài câu. Hoàng thượng nói ly của người tốt, Đại Đường về sau sẽ dùng ly của người đó. Còn về ly rượu hoàng thượng thường dùng, là ly Kim Ngân của Đại Đường ta, ở trong mắt các vị cũng không đáng giá nhắc đến. Chúng ta sẽ không cần bàn luận, các vị cảm thấy ý kiến của tại hạ được không?”
Trong phút chốc, toàn bộ yên lặng như tờ, người Ba Tư cùng với người Hồ giật mình, sắc mặt hoảng sợ, rối rít la lên.
“Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ, huynh đài cần gì phải kinh động đến hoàng thượng?”
“Đúng vậy, ly Kim Ngân của Đại Đường chúng ta cũng thường dùng, ly Kim Ngân dùng để thưởng rượu cực kỳ đẹp, hắc hắc….” Người Hồ vội vàng nói khoác.
Vào lúc này, có người nhìn nhận ra được người này, đây chẳng phải là đương kim Trạng nguyên Tư Đồ Kiếm sao? Lời này hắn nói khiến cho bọn họ liền khó coi, chỉ có chuyện một cái ly hăn cũng muốn ồn ào đến chỗ hoàng thượng? Đáng hận, muốn hại bọn họ bất nghĩa, người này thật âm hiểm, muốn cho bọn họ đắc tội với hoàng đế Đại Đường.
Tình thế thay đổi nhanh chóng, bọn tỳ nữ che miệng cười trộm.
Văn Nhạc công chúa quay đầu lại nhìn Trạng nguyên, trong bụng tán thưởng - nói thật hay!


“Chuyện này sao có thể là chuyện nhỏ được?” Tư Đồ Kiếm tiếp tục đào hố cho bọn họ nhảy. “Các vị khách khí, tại hạ cũng muốn biết ý kiến của hoàng thượng như thế nào, ly Dạ Quang tốt, hay Lưu Ly tốt. Để tại hạ suy nghĩ viết sổ con, các vị xem giúp một chút.” Hắn gọi tỳ nữ bên cạnh. “Mang giấy bút tới đây”
“Dạ.” Tỳ nữ cố nín cười, phối hợp đi lấy.
“Ta, chuyện bé xé ra to! Chúng ta đi!” Các nam nhân Ba Tư vội bỏ lại ngân lượng, mặt xám mày tro vội vàng rời khỏi “Loạn Trà Lâu”. Cùng với người gây chuyện đánh nhau, mặt thấy tình huống bất lợi, mấy người Hồ của Tây Vực cũng vội rời đi.
Nhìn một phòng bị tàn phá bừa bãi, Lục Quân Diêu thở dài một hơi thầm kín. Lần này khen ngược, ngay cả một nơi để ngồi nghỉ xả hơi một chút cũng không có.
Nói đến buồn cười, anh có thể bình tĩnh đối phó với bất cứ tình huống nào, duy nhất có việc khiến anh trùng bước,...
Ngón tay dài giữ thanh kiếm mỏng như cánh ve, Lục Quân Diêu rời khỏi “Loạn Trà Lâu”, cũng mang theo bao nhiêu trái tim thầm mến.
“Ai, thế như chạy mất?” Tư Đồ Kiếm, lắc đầu thở dài: “Mất hứng.” Hắn mở cái quạt lông, thong thả, chậm rãi rời khỏi “Loạn Trà Lâu”.
Sau khi hỗn loạn đã bình ổn, Văn Nhạc công chúa lấy khăn tay ra đưa cho vũ nữ Tô Hợp Hương, nhìn lên thấy ánh mắt nàng quái dị, mới nhớ đến lúc này mình cải trang thành nam nhân, đường đường một đại nam nhân sao lại mang theo khăn tay tùy thân của nữ tử.Cũng may phản ứng xưa nay cơ trí, không hoang mang liền nói: “Chiếc khăn này vốn mua cho muội muội ta, nếu không chê, xin Tô cô nương cầm dùng.”
Tô Hợp Hương mỉm cười nói tạ ơn, cầm khăn tay đè lên vết thương trên trán.
“Cũng may là vết thương nhỏ, nếu không khuôn mặt xinh đẹp này bị phá thì thật đáng tiếc.” Văn Nhạc công chúa nói, trong bụng vì nàng mà thở phào nhẹ nhõm.
“Bị phá cũng không có gì đáng tiếc. Dù gì thứ ta bán là vũ kỹ.” Tô Hợp Hương nhún vai thờ ơ nói, ngửi được hương thơm thanh nhã từ khăn tay. Ở trà lâu hiến vũ đã sáu năm, bản lĩnh nhìn người của nàng cũng rất cao, sớm nhìn ra vị nam tử tuấn tú quý khí bức người hơi phân nữa là nữ giả trang không thể nghi ngờ.
“Bị phá sao không đáng tiếc. Ngươi là đệ nhất vũ nữ của “Loạn Trà Lâu” đó.” Chủ trà lâu nghe được tin, liền đùng đùng chạy tới, là một phụ nhân đầy đặn mượt mà, kiêu ngạo giống như hoa mẫu đơn.
Tô Hợp Hương bướng bỉnh chuyển vòng con ngươi.
“Vị công tử này, đa tạ khăn tay của công tử, bây giờ khăn đã dính máu, đợi ta rửa sạch sẽ trả lại cho công tử.” Nàng hướng công tử cười một tiếng áy náy. Đã đoán vị công tử là nữ giả nam, nụ cười của nàng cũng vô cùng chân thật tự nhiên.
“Không cần đâu, đây liền tặng cho cô nương đi.” Văn Nhạc công chúa tự nhiên nói, mở quạt ra phe phẩy nhẹ nhàng, giơ tay nhấc chân đều học theo dáng đi đứng của các công tử gia.
Tô Hợp Hương không biết vì sao vị công tử kia lại nữ giả nam trang, nàng cảm thấy rất là thú vị, còn chưa kịp mở miệng nói cảm tạ, đã bị chủ trà lâu tiến vào cắt đứt.
“Vị công tử này, hôm nay làm ngài mất nhã hứng, mấy nữa ngài quay lại xem múa, ta sẽ không thu một nửa tiền của ngài.” Chủ trà lâu mở rộng cánh tay áo, đưa tiễn khách nhân ra cửa: “Chư vị khách quan, hôm nay làm mất nhã hứng, mấy ngày nữa xin trở lại “Loạn Trà Lâu” xem múa, sẽ không thu tiền nước trà.”
Một trận hỗn loạn nho nhỏ, Tô Hợp Hương bị các vũ công vây quanh lui xuống.
Trước khi rời đi, Văn Nhạc công chúa quay lại liếc nhìn cảnh hỗn loạn trong đại sảnh, nghĩ tới cảnh tượng cách đây không lâu - trên võ đài vũ nữ đang nhảy múa, các khách nhân đang trò chuyện vui vẻ, thưởng thức ly rượu ngon Dạ Quang….
Đây là Đại Đường.
Một niên đại loại người nào cũng có.
Một niên đại chuyện gì cũng có thể phát sinh.
Đêm nguyên tiêu ngày mười lăm, là ngày đoàn viên của gia đình.
Ra khỏi trà lâu, đèn giăng đầy đường, pháo hoa chiếu sáng như ban ngày. Trên đường Lục Quân Diêu gặp không phải là người nhà cùng nhau đi ngắm pháo hoa, cũng là các tình nhân bí mật hẹn hò nhau, hắn một người cô đơn bước đi không có mục đích, ở nơi tràn đầy không khí vui mừng như vậy, có vẽ không thích hợp.
Thành Trường An, hắn vốn nên quen thuộc, lại có chút xa lạ.
Đúng vậy, sao có thể không quen thuộc? Đây là nơi hắn sinh ra và lớn lên.
Sao lại xa lạ? Hắn rời nơi này đã nhiều năm, cũng có nhiều thay đổi.
Đáng thương cho tâm tư của người xa quê đã lâu, đến gần nhà lại có chút e sợ.
Lục Quân Diêu lặng lẽ thở dài.
Một trận náo loạn ở trà lâu, làm cho hắn muốn uống rượu trì hoãn chút thời gian cũng không được.
Rượu chưa uống xong, can đảm vẫn chưa hình thành, muốn suy nghĩ những lời nói phù hợp cũng không được, đầu óc trống rỗng đứng trước một toàn nhà giàu có tráng lệ nhưng cũng không mất đi vẻ trang nghiêm.
Không kịp suy nghĩ, tay hắn đã gõ lên cửa.
Chỉ một lát sau, liền có người làm vội vã chạy ra mở cửa, thấy hắn ngoài cửa, mang theo ba phần nghi hoặc, nghĩ thầm: vị công tử này nhìn mặt rất quen….
“Công tử, ngài tìm ai?”
Hắn cười yếu ớt: “Phúc bá, đã lâu không gặp.”
Không đợi đối phương trả lời, hắn bước vòng qua đi vào cửa.
Ơ? Sao công tử lại gọi ông là Phúc bá?
Trong đầu đầy nghi vấn, theo trực giác kêu lên: “Công tử, ngài chớ đi loạn, cầm gặp ai để tôi thông báo một tiếng, ai,ai…” giọng nói bị chặn ở cổ họng, suy nghĩ đột nhiên thông suốt nhìn nam tử, lắp bắp kinh ngạc kêu lên: “Thiếu gia, ngài là thiếu gia.” Chỉ có thiếu gia mới nhìn ông cười như vậy, không phải ông khoe khoang, chỉ có thiếu gia nhà ông mới tuyệt thế vô song, tuấn tú phi phàm, khi cười lên chính là cảnh đẹp ý vui như vậy.
“Tạ lão thiên, thiếu gia đã trở về.”
Bất quá Lục Quân Diêu mới nháy mắt mấy cái, câu “Thiếu gia đã về” như sấm bên tai, một truyền mười, mười truyền một trăm, truyền tới khắp mọi góc, kinh động cả toàn nhà.
“Phúc bá, đợi một chút…” Lục Quân Diêu có chút dở khóc dở cười.
“Mau, mau, mau, tôi mang ngài đi gặp Thiếu phu nhân, nàng nhìn thấy ngài nhất định sẽ rất vui vẻ.” Hoàn toàn không nghe được giãy giụa yếu ớt của hắn, cầm tay hắn chạy nhanh.
“Phúc bá, bá không già một chút nào.” Hắn cười khổ, nhìn hành động của ông rất có lực, xem ra hắn cũng không cũng phải lo lắng, Phúc bá có thể sống tới lúc Lục tiểu thiếu gia cưới vợ sinh con vẫn còn được.
Băng qua tiền đình, đi hết hàng lang dài, qua núi giả, cầu hình vòm thẳng tới sân sau, khi bước qua cửa vào phòng bị vấp suýt chút nữa đập vào cánh cửa, may mà hắn kịp đưa tay giữ.
“Phúc bá, cẩn thẩn một chút.”
“Đúng vậy, phải cẩn thận.” Một thân xương già của ông, không chịu được khi bị ngã đâu.
Lục Quân Diêu cười một tiếng, rút tay trở về, trong nháy mắt ngẩng đầu lên đụng phải ánh mắt trong suốt kinh ngạc.
Là nàng. Hắn biết là nàng.
Cho dù đã qua nhiều năm, hắn đối với dung mạo của nàng có chút mơ hồ, dù sao bọn họ cũng chưa phải tri kỷ thổ lộ tình cảm, chưa từng thề non hẹn biển, nhưng hình ảnh khắc sâu trong tâm trí hắn chưa từng phai mờ, chính là đôi mắt đó.
Đôi mắt long lanh, ngập nước, đoạt tâm hồn người.
Hắn không có nhiều trí nhớ về nàng, bao gồm dung mạo, tính tình, suy nghĩ, cũng không có nhiều thời gian chung sống với nhau, giữa bọn họ cần phải bồi dưỡng thêm, nhất là tình cảm. Mỗi khi nhớ đến, đối với nàng không chỉ là tương tư, nhiều hơn thảy là cảm giác áy náy, chưa kịp trở tay đã cũng hắn bái đường thành thân, kết thành phu thê,.
Đông!
Cái chén trong tay rớt xuống mặt bàn phát ra tiếng rồi tiếp tục lăn rơi xuống đất.
“Chàng… trở về lúc nào?”
“Mới về tới.”
“Nương!” Nữ hài bên cạnh từ trong chén ngẩng mặt lên, đưa mắt quan sát mẫu thân với người nam nhân xa lạ này.
Tiếng kêu nhỏ thành công dời đi sự chú ý của hắn.
Hắn sửng sốt, tiểu nha đầu này thoạt nhìn không vượt quá năm tuổi, trong nhất thời hắn không biết phản ứng như thế nào với nữ hài đột nhiên xuất hiện, cùng với thân phận nàng là gì.
“Nương, ta còn muốn.” Bên kia, nam hài đưa chén ra, khẩu vị thật tốt, không hề quan tâm để ý đến người bên cạnh.
Đúng rồi hắn còn có một nhi tử, năm nay chín tuổi, cũng giống như thành thân vậy, làm cho hắn không kịp chuẩn bị sẵn sàng.
Lúc này suy nghĩ của nàng cũng đã quay về. Khom người tìm nhặt lấy chén bị rơi, lệnh cho tỳ nữ mang ra chén đũa khác, tiếp đó bới thêm cơm cho nhi tử, tất cả hành động thực hiện ổn định lưu loát, giọng nói vang lên nhàn nhạt mà trấn định: “Kỳ nhi, Phán nhi, gọi phụ thân.”
“A! Ca ca, thì ra chúng ta thật sự có cha.” Bé còn nghĩ là mẫu thân gạt nàng đó.
Một chưởng không khách khí vỗ vào ót muội muội, hô nhỏ: “Nói nhảm, không lẽ ngươi từ tảng đá chui ra à?” Thật là muội muội ngốc.
Lục Quân Diêu rất hoài nghi, thê tử làm thế nào để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của bọn trẻ? Cho dù thông minh trưởng thành sớm như thế nào, là phụ thân, hắn không nghĩ chín tuổi đã tiếp xúc vấn đề này quá sớm.
“Không phải như vậy sao? Hầu tôn giả có thể mà!”
“Ngu ngốc, ngươi làm người không muốn làm, lại muốn làm khỉ.”
“Nếu không thì như thế nào?” Tiểu muội muội nghi hoặc hỏi.“Cái này…” Tiểu ca ca bị hỏi khó, ấp úng hồi lâu, thẹn quá hóa giận nói: “Nương, người sinh nhi nữ ngu ngốc, mang về dạy tốt đi.”
“Kỳ nhi, không được khinh dễ muội muội.” Nàng nhỏ giọng khiển trách một tiếng, nhận lấy chén đũa tỳ nữ đưa.
“Đã ăn hay chưa? Nếu không, ăn tô mì tằm.” Đêm Thượng nguyên, thích hợp nhất là ăn mì tằm.
Hắn gật đầu không có ý kiến, tùy nàng thu xếp vị trí ngồi xuống.
“Đúng, đúng, đúng! Người một nhà cuối cùng cũng đoàn viên, nhất định có nhiều lời để nói, lão nô đi xuống trước.” Phúc bá cười to, bước nhanh ra bên ngoài, trả lại không gian cho đôi phu thê son chung đụng thì ít, xa cách thì nhiều.
Hắn nhận lấy chén, lơ đãng đụng phải đầu ngón tay lạnh như băng của thê tử.
Lục Quân Diêu ngửa mắt nhìn, muốn tìm ra điểm khác thường trên khuôn mặt bình tĩnh của nàng.
Rốt cuộc nàng đang suy nghĩ gì? Có cảm xúc gì khi hắn trở về?
Hắn sẽ không hồn nhiên như Phúc bá, cho là nàng sẽ vui mừng hoan nghênh hắn trở về. Dù sao nhiều năm như vậy, trong nhà này, hắn vẫn luôn vắng mặt, chưa từng bỏ ra gì cả, đối với ba mẹ con nàng, có hay không có hắn cũng không quan trọng.
Đối với nàng mà nói, hắn chỉ là người xa lạ mang cái tên “Trượng phu”, cho đêm đầu tiên đau đớn cùng với mười tháng mang thai cực khổ, trừ cái đó ra, chả có gì khác.
Từ lúc thành thân đến nay, nàng vẫn luôn độc thủ khuê phòng, chịu đựng vắng vẻ, cô đơn, không khác quả phụ là mấy.
Hắn thậm chí không cho là nàng sẽ có một ít mong đợi hắn về. Nếu nàng không oán hận hắn, hắn cũng thấy thỏa mãn, sao có thể cho rằng nàng sẽ vui mừng hớn hở nghênh đón hắn.
Như có điều suy nghĩ, hắn nhìn về đôi nhi nữ tử phấn điêu ngọc mài của mình. Cuối cùng bọn nhỏ cũng chưa từng mở miệng kêu một tiếng “Phụ thân”.
****
Đêm đã khuya.
Thê tử đã chỉ thị cho người làm phía dưới chuẩn bị xong hết thảy, đâu vào đấy, bình tĩnh sắp xếp không sót tí gì. Đúng là nhà có đương gia chủ mẫu là thế.
Cho đến giờ, bọn họ vẫn chưa có cách nào cùng nhau ngồi xuống nói chuyện.
Nhớ tới nàng lúc mới gả tới đây, vẫn còn chưa hiểu biết gì, đột nhiên bị ném vào Lục gia nhà cao cửa rộng, gia nghiệp lớn, trong đôi mắt tràn đầy hoảng hốt không thể giúp, cũng không thể làm gì, chỉ có thể thất bại ở trong đêm khuya vắng người quay người về phía hắn khóc thút thít.
Khi đó, nàng mới mười lăm tuổi, vẫn đang là tuổi hồn nhiên, ngây thơ, chỉ biết hướng về phía hắn nói tâm sự, ngu ngốc cho là hắn không nghe được, vì vậy yên lòng bày tỏ tâm sự. Vì vậy sau nhiều năm tháng chia lìa, ở sâu trong trí nhớ của hắn là cặp mắt bất lực ngập nước…
Mà hôm nay nàng đã trưởng thành. Không có trượng phu ở bên cạnh, phải luôn một mình tự học lớn lên, khỏe mạnh, nếu không ở sâu trong sân viện gia đình lớn, nhân tính tham lam người ăn thịt người này, sẽ ăn nàng đến xương cũng không còn.
Hắn biết nàng không còn là người con gái rơi lệ lén đem tâm sự hướng về hắn vào ban đêm nữa, chỉ là nội tâm của nàng có còn tinh khiết, lương thiện như trong trí nhớ nữa không? Chỉ sợ lòng dạ của nàng, toan tính của nàng so với ai cũng nhiều hơn….
Vuốt nhẹ lên gối thư thái, hắn sâu kín thở dài. Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, hắn nghĩ là nàng cho người mang gì vào, cũng không có quay đầu lại.
Nàng rất cẩn thận, có thể đoán được hắn cần gì, dùng gì đều không bỏ sót.
“Để đó đi, ta muốn nghỉ ngơi trước.” Đuôi mắt nhìn hơi nước bốc lên từ chậu, hắn nhàn nhạt nói.
Gật đầu một cái, đặt lên khung gỗ: “Vậy ta không quấy rầy.”
Giọng nói này… Hắn nhanh chóng quay đầu lại, không nghĩ tới đích thân thê tử sẽ bưng nước nóng rửa mặt đến cho hắn dùng.
“Nha… Nha Nhi!” Hắn có chút không quen, mở miệng gọi nàng.
Bóng lưng nàng hơi rung động.
“Chín năm qua rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì? Ta cho là, chúng ta chỉ có một nhi tử.” Còn Phán Nhi là thế nào?
“Chàng để ý?”
Hắn khẽ kéo khóe môi. Rời nhà chín năm, thê tử có thêm nữ nhi năm tuổi, người nam nhân nào sẽ không để ý chứ? Nhưng ngoài để ý ra, hắn càng muốn biết, những năm qua nàng đã trải qua những chuyện gì?
“Chàng mệt rồi, hôm khác nói lại.”
Nàng tránh vấn đề! Từ lúc gặp mặt tới giờ, hắn không tìm thấy một chút vui mừng nào trên gương mặt nàng.
“Nàng không vui khi ta trở về sao?” Biết như vậy rất thất lễ, nhưng hắn nhất định muốn biết. Phu thê với nhau, có gì mà không thể nói. Nếu như nàng còn nghĩ hắn là phu quân của nàng.
“...” Nàng trầm mặc một lúc.
Vấn đề này quá miễn cưỡng. Hắn cười khổ.
“Không có.” Một lúc lâu sau, giọng nói nhỏ khe khẽ vang lên, rất nhạt.
“Tha thứ cho ta, chỉ là ta không cách nào không nghĩ như vậy.” Từ lúc bước chân vào cửa đến bây giờ, trừ lúc đầu nàng kinh ngạc làm rơi chén, ngoài ra tâm tình của nàng không chút gợn sóng, hắn nhìn không thấu, cũng không cách nào hiểu được rốt cuộc nàng có suy nghĩ gì.
Có lẽ hắn trở về đã quấy rầy đến nàng.
Nàng nghiêng đầu, giống như có điều suy nghĩ, tựa như đang cân nhắc tìm từ ngữ, có chút cứng nhắc nói: “Đây không phải nhà chàng sao?”
Nhà của hắn?
Ý nàng là, nơi này là nơi hắn sinh ra lớn lên hay nơi đây có mẹ con nàng?
“Chàng nên nghỉ ngơi sớm một chút, đừng suy nghĩ nhiều.” Nàng mở cửa, đi ra ngoài, bước chân vẫn như cũ trầm ổn, bây giờ không rõ trong lời nói của nang đơn thuần chỉ là trấn an, hay có mấy phần thật lòng.
“Nha Nhi…” Hắn kịp nói trước khi cửa đóng lại: “Mấy năm qua cực khổ cho nàng. Còn có - thật xin lỗi.”



Thử đọc