Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn - Chương 05

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Chuyện Xưa
Một năm trước, Dịch Nam Phong vô tình cứu được Lâm Nhất. Một người là lão đại lừng lẫy, một bên là một đứa trẻ, vậy làm sao mà Dịch Nam Phong lại cứu được Lâm Nhất?
Nhưng sự thật là Dịch Nam Phong đã cứu được Lâm Nhất.
Lâm Nhất có rất nhiều tình nhân, chỉ có một người mà hắn yêu nhất, mà hắn chưa bao giờ công bố cho mọi người biết. Lúc đó, Lâm Nhất muốn đi chơi, nghĩ rằng chỉ đi một chút, không cần mang theo vệ sĩ
Chuyện như vậy đã năm năm rồi, khi đi ra ngoài đều không có xảy ra điều gì bất trắc, bất quá hôm ấy chuyện không may lại xảy ra.

Trong một con hẻm nhỏ, vết máu loang lổ , Lâm Nhất người đầy máu, chỉ có một mình. Hắn nhìn người trước mặt đang giơ dao bổ tới mình mà thở phì phò, định phản kháng lại, nhưng bất chợt thân thể mềm nhũn rồi ngã xuống. Trong thời khắc hắn ngã xuống, hắn nghe thấy có tiếng bước chân hướng tới con hẻm này.
Dịch Nam Phong lại bị sư phụ bỏ rơi, bầu trời tối đen, Dịch Nam Phong tìm con đường tắt về nhà nên mới đi vào con hẻm nhỏ này.
Trong bóng tối, Dịch Nam Phong phát hiện có 2 người, chính xác là không phải cậu phát hiện ra có người, mà là do ánh sáng phản chiếu trên hai con dao, hai con dao dính dầy máu tươi.
Theo bản năng, Dịch Nam Phong nhanh chóng bỏ chạy. Dịch Nam Phong đánh nhau như cơm bữa, cho nên tốc độ chạy của câu rất nhanh.
Hai người kia mất hồn, đây là một chuyện quan trọng, nếu như để lộ ra ngoài, họ chắc sẽ bị mất mạng, cho nên không thể giữ lại thằng nhóc kia được.
Lâm Nhất cố gắng chống đỡ thân mình đứng dậy, hai tên kia thì chạy theo phương hướng mà Dịch Nam Phong vừa chạy đi. Trong hoàng thành này rất nhiều lối rẽ, nhiều ngõ nhỏ, Dịch Nam Phong đã đi qua hết các con hẻm này biết bao nhiêu lần, nhắm mắt cũng có thể đi được, một lát sau cậu liền xuất hiện đằng sau lưng hai tên kia.
Trong lòng cậu không nén được sự tò mò, theo hướng khác quay lại cái con hẻm ban dầu xuất hiện hai tên kia. Trong con hẻm đầy máu, mà người đang nằm trong vũng máu có một bộ dáng rất dọa người, làm cho cậu rất sốc.
Vội vàng xoay người đi, bất chợt nghe thấy một âm thanh yêu ớt truyền đến : “ Đừng…đừng đi…gọi một cuộc…điện thoại…”
Dịch Nam Phong dừng lại, không tự chủ được xoay người, cầm lấy tấm danh thiếp đã nhuộm đây máu.
Giống như nằm mơ, Lâm Nhất sau khi dưỡng thương xong thì sai người đi tìm Dịch Nam


“Ngươi xác định?”
“Ta xác định.” Một cạu thiếu niên ngây ngô gật đầu.
Chuyện phát sinh làm cho Dịch Nam Phong có điểm mơ hồ, nhưng lần đầu tiên cậu biết được mùi vị của nữ nhân, làm cho cậu nhớ mãi.
Trải qua nhiều chuyện, từ hoảng sợ ban đầu đến sự bình tĩnh tự nhiên như bây giờ. Dịch Nam Phong rất mau chóng thích ứng với cuộc sống này, điều này ứng với một câu “ Con người không thể thay đổi được cuộc sống, nhưng cuộc sống lại thay đổi một con người rất dễ dàng”
Dịch Nam Phong mười lăm tuổi, suy nghĩ đã mau chóng trưởng thành .
Dịch Nam Phong tâm trí đang rối loạn, lúc ban đầu cậu rất hưởng thụ, mùi hương nước hoa nồng đậm. Tuy nhiên cậu lại ngửi thấy mùi sữa, nhìn nữ nhân dưới thân cậu lại hiện ra một khuôn mặt phúng phính, nhỏ nhắn đáng yêu đang cười rất ngọt ngào, Dịch Nam Phong hoảng sợ.
Đây là khuôn mặt của Tiểu Lân nhi, làm sao có thể, nhắm mắt mở mắt mấy lần, vẫn là như thế. Dịch Nam Phong đã đi theo Lâm ca nhiều năm, đã học được rât nhiều điều, vì thế cậu chập nhận là mình đã nhung nhớ cô bé nhỏ đáng yêu kia rồi. Vì thế, từ đó về sau, chưa có ai thấy cậu cặp kè và ngủ với một cô gái nào nữa.
*********
Dịch Hàn Sơn nhận được tài liệu, mở ra xem mà chấn động, trong ảnh chụp một cậu thiếu niên, ngòi trong một chiếc xe sang trong, sắc mặt bình tĩnh, lạnh lùng. Vội vàng đóng tập tài liệu lại, ngooif trên ghế một hồi lâu không nhúc nhích.
Bình tĩnh, bình tĩnh, phải tỉnh táo lại, Dịch Hàn Sơn bắt buộc chính mình phỉa tình tĩnh, suy nghĩ rốt cuộc ông nên làm gì bây giờ. Một người đứng đầu chính quyền, một lão đại xã hội đen, quan hệ xung khắc như nước với lửa, thế nhưng điều này lại có liên quan đến con trai.
Có người gửi cho ông tập tài liệu này, nhất định có điều gì không tốt rồi. Không chỉ muốn ông thân bại danh liệt, mà còn muốn bôi nhọ gia tộc của ông, quan trọng là đem con trai ông ra làm bia đỡ đạn. Dịch Hàn Sơn càng nghĩ càng kinh hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng.
Ngồi hơn nửa giờ, Dịch Hàn Sơn gọi một cuộc điện thoại, sau đó đứng dậy thay quần áo về nhà.
Trên bàn cơm thực im lặng, Dịch Nam Phong thấy ba cậu có ddierm gì đó khác thường. Từ lúc mới vào bàn ăn tới giờ, không thấy ba gắp dồ ăn, chỉ ăn mỗi cơm trắng. Sau khi ăn xong, ông lại gọi cậu vào thư phòng, đây cũng là điều rất hiếm gặp.
“Xoạch.” Một loạt ảnh chụp được ném lên bàn, Dịch Nam Phong thấy người trong ảnh chính là mình, sắc mặt trắng bệch. Người trong ảnh có chiều cao tương tự cậu, nhưng gầy hơn một chút. Dịch Hàn Sơn ngồi đối diện cậu, quan sát hình ảnh xa lạ của đứa con trai trước mặt ông, quyết định, Dịch Nam Phong phải rời đi.
Mười một giờ đêm hôm đó, Dịch Hàn Sơn lái xe quân dụng đi ra, chạy nhanh trên đường cao tốc, biến mật tong bóng đêm.
Một chiếc trực thăng hạ cánh, quạt gió thổi làm rối loạn mái tóc Dịch Hàn Sơn, ngối trong xe nhìn trực thăng bay lên cao. Thông qua kính chiếu hậu, không còn thấy bóng dáng chiếc trực thăng, ông mới quay đầu xe vè nhà, ánh mắt đỏ rực.
Ba năm sau
“Anh ba, mau, chờ anh lâu quá , nhanh lên nào.” Giản Lân Nhi mười tuổi, nhìn như một cô búp bê Barbie, do mắt cô bé rất to, mà tóc lại cắt theo kiểu búp bê, lại được người nhà bảo dưỡng rất tốt. Trong suy nghĩ của Giản Chính, cháu gái nên để tóc dài, mặc áo váy của công chúa, cho nên ông đã tạo ra một hình tượng tiểu Lân Nhi như thế.
Cổng được mở ra, bên trong chạy ra một cậu thiếu niên tuấn mỹ, áo thun trắng, quần Jean, chân không mang giày, vừa chạy vừa kêu: “ Đây nè, đây nè, tiểu quỷ, gấp cái gì, cũng không phải nhốt em đâu” . Miệng vừa nói, bước chân của Giản Khiêm Trạch cũng chạy không ngừng.
Thấy anh ba đi ra, Lân nhi không so đo, cười hi hi, tay đưa cây kem ra: “ Anh ba, cho anh cắm một cái nè”. Giản Khiêm Trạch thuận thế cắn một cái, Lân nhi rất tự nhiên đưa tay ôm lấy cánh tay Giản Khiêm Trạch, hai anh em cười hi hi ha ha mà bước đi.

Mới bước ra khỏi cổng, nắng sớm chiếu vào cánh cổng lớn, Giản Khiêm Trạch bị chói mắt, hướng ánh mắt sang chỗ khác, bỗng nhiên, cậu trợn to mắt như gặp quỷ, thậm chí còn hoài nghi mắt mình nhìn lầm nữa.
“Lão Nhị, đã lâu không gặp.” Người kia nói chuyện nhưng đư lưng về phía mặt trời, Giản Khiêm Trạch không thấy rõ, vội vàng tiến lên hai bước.
Người đứng mỉm cười trước cửa, mái tóc ngắn, làn da màu lúa mạch, ngũ quan tinh xảo, ánh mắt sắc bén, quần áo toàn một màu đen, chân mang giày da, bình tĩnh đứng nhìn Giản Khiêm Trạch đang đánh gia mình.
“Lão đại? ! !” Không thể tin, cậu kêu to lên, Giản Khiêm Trạch bỏ tay Lân nhi ra, chạy tới ôm Dịch Nam Phong, người này ước chừng cao hơn Giản Khiêm Trạch nữa cái đầu, Giản Khiêm Trạch mười tám tuổi, ở trước mặt Dịch Nam Phong như một cô gái nhu nhược, Dịch Nam Phong nhìn Lân Nhi, vỗ lưng Giản Khiêm Trạch nói “Ta đã trở về.”
Những nhà giàu thường giáo dục con gái rất khắc khe, Giản Khiêm Trạch và Lân Nhi mỗi ngày đều làm cho Giản Chính lo lắng, kết quả là Giản Khiêm Trạch bị Giản Chính làm ảnh hưởng. Một cậu thiếu niên 18 tuổi, trước mặt người ngoài luôn che giấu cảm xúc của chính mình, nhưng tại lúc này, Giản Khiêm Trạch không kiềm chế được.
“Khóc cái gì.” Dịch Nam Phong cười nhẹ, vỗ vai Giản Khiêm Trạch rồi buông ra, bước hai bước, đi đến trước mặt cô bé đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
“Anh, Anh là anh Phong sao?” Giản Lân Nhi không tin, người biến mất đã ba năm nay bỗng nhiên xuất hiện, không phải nói đã xuất ngoại rồi sao, sao lại trở về?
“Lân nhi còn nhớ tới anh à, anh thật cao hứng.” Khóe miệng Dịch Nam Phong cười rạng rỡ, sau đó ôm lấy cô bé Lân Nhi như búp bê vào lòng.
Phát giác cô bé trong lòng có chút kháng cự, Dịch Nam Phong nhìn xuống, lại ôm chặt Giản Lân Nhi hơn.
“Anh ba, chúng ta có đi chơi nữa không?” Đôi tay rắn chắc ôm cô , trong lúc nhất thời Giản Lân Nhu có điểm không quen thuộc.
Bạn đang đọc truyện tại ThichTruyen.VN
“Không đi , về nhà.” Lau khô nước mắt, Giản Khiêm Trạch nóng lòng muốn biết Dịch Nam Phong đã đi đâu và làm gì trong 3 năm qua, làm sao trên người lại xơ xác tiêu điều đến vậy.
“Vâng, vậy đi về thôi.” Vừa nói vừa ăn kem, ánh mắt Lân Nhi dừng trên mặt Dịch Nam Phong. Giản Khiêm Trạch nhìn Dịch Nam Phong ôm Lân nhi nhẹ nhàng như ôm một cái túi nhẹ, trông rất thoải mái, cậu giật mình. Lân Nhi hiện tại đã lớn và khá nặng rồi, vậy mà Dịch Nam Phông ôm vẫn rất nhẹ nhàng, rốt cuộc 3 năm nay, Lão đại đi làm cái gì?
Như mọi ngày, sáng sớm Dịch Hàn Sơn đang chuẩn bị đi bộ, thấy có người đẩy của đi vào, vừa ngẩng đầu, ông nhìn người mới tới loạng choạng sắp té ngã.
“Ba, con đã trở về.” Dịch Nam Phong nhìn ba mình, biểu tình có chút phức tạp.
“Con còn sống tới bây giờ àh?”
“Vẫn còn sống”
Dịch Hàn Sơn xoay người sang chỗ khác lau khóe mắt ướt át.
“Con! ! ! !” Mẹ Dịch hét lên một tiếng, ném cái đĩa trong tay xuống, chạy tới ôm Dịch Nam Phong khóc lớn.
” Con đã trở lại, đã trở lại, mẹ. . .” Vừa khóc vừa nói không nên lời, cầm lấy quần áo của con trai, trên các ngón tay của bà đều đã trắng bệch.
“Con đã trở về, mẹ, không bao giờ nữa đi rồi.” Cậu gắt gao ôm lấy người mẹ trong trí nhớ, Dịch Nam Phong nói một cách khẳng định.


Ở ngoài cửa, Giản Khiêm Trạch nắm tay Lân nhi lặng lẽ bước đi , trong chốc lát hỏi lại Dịch Nam Phong, đây không còn là người anh em trước đây cùng ăn cùng ngủ cùng vui chơi. Còn Lân nhi vừa nãy nhìn hành động của Dịch Hàn Sơn, tự hỏi “ Không phải chỉ đi ra nước ngoài thôi sao, vì sao lại có biểu hiện như thế?”



Truyện HOT:

Nàng Dâu Cực Phẩm
Tác giả: Du Nhân
Thể loại: Hiện đại, Sủng, Sắc, Trọng sinh

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Tác giả: Thanh Thanh Thùy Tiếu
Thể loại: Hiện đại, Trọng Sinh, Sủng, Sắc

Chọc Tức Vợ Yêu Mua Một Tặng Một
Tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Thể loại: Hiện đại, Showbiz, Sắc, HE

Bẫy Hôn Nhân: Vợ Trước Ôm Con Chạy
Tác giả: Dou Zi
Thể loại: Hiện đại, Sủng, Cưới trước yêu sau, Gương vỡ lại lành, HE

Thử đọc