Cường Thế Sủng Ái - Chương 74

Tác giả: Triệu Thập Dư


Bà nội Cố bảo Đổng Thiện Thiện đến phòng bếp, mục đích thật ra đã rất rõ ràng.
Ngày thường ngay cả cháu gái mình bà cũng không sai bảo, sao lại đột nhiên sai bảo đứa bé nhà người khác chứ? Thế nên sau khi đến phòng bếp, bà chỉ cầm lấy bó rau cần tượng trưng, một trái một phải ngồi cùng Đổng Thiện Thiện ở trước kệ bếp.
“Thiện Thiện này, chắc cháu biết bà gọi cháu tới là muốn làm gì phải không?” Bà nội Cố cười hỏi, hoàn toàn không còn vẻ trưởng giả như khi ở phòng khách nữa.
Đổng Thiện Thiện gật đầu.
Với hiểu biết của hai ông bà nhà họ Cố lần này, không thể nào chưa từng nghe tới một ít chuyện nội bộ của nhà họ Thẩm. Bà nội Cố gọi cô tới đây một mình, còn không dẫn Cố Phán theo, nhất định là muốn hỏi tỉ mỉ hơn về tình hình của nhà họ Thẩm.
Ý cười trên mặt bà nội Cố nồng đậm hơn, bà rất thích đứa bé có hiểu biết, Đổng Thiện Thiện xem như là một trong số đó.
“Bà biết, quan hệ giữa cháu và Phán Phán thân như chị em ruột vậy, hai đứa các cháu từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, gặp rắc rối cũng cùng nhau, hôm nay nếu đổi thành người khác, có lẽ bà vẫn còn do dự, đối phương có nói thật với bà hay không, nhưng cháu thì khác, bà nội Cố tin rằng cháu nhất định không gạt bà, đúng không?”
Bà nội Cố quả thực muốn biết rõ tình huống của nhà họ Thẩm, rất nhiều lời đồn ở bên ngoài trước kia bà đều đã nghe qua, cảm nhận trực tiếp về người nắm quyền trẻ tuổi này của nhà họ Thẩm cũng là có được từ những lời đồn đó.
Thái độ của cậu ta với người nhà, bà có biết một chút.
Nhưng bà hiểu rõ, rất nhiều chuyện khi không biết toàn bộ, không thể có quá nhiều suy đoán hay kết luận, cho nên bà chưa từng thực sự để ý đến chàng trai trẻ này.

Nhưng bây giờ cháu gái mình muốn qua lại với cậu ta, thậm chí về sau có lẽ sẽ dắt tay nhau cả đời, bà nội Cố lại muốn xem nhẹ những vấn đề này là không thể nào.
Có điều, những chuyện trong nhà họ Thẩm này, cho dù bàn tay bà có vươn dài hơn nữa cũng không thể điều tra rõ ràng từng chuyện được.
Thay vì làm vài hành động mờ ám ở sau lưng, chẳng bằng quang minh chính đại hỏi rõ ràng.
Cô bé Đổng Thiện Thiện này bà rất thích, cũng rất tin tưởng, bà cảm thấy chỉ cần mình hỏi không quá đáng quá, con bé nhất định sẽ nói thật với mình.
Đổng Thiện Thiện nghe bà nội Cố nói xong, lại liên tiếp gật đầu, “Bà nội, bà muốn biết gì thì cứ hỏi đi ạ.”
Bà nội Cố cười cười, nói: “Bà cũng không có câu hỏi gì quá nghiêm túc, chỉ muốn biết, ngày thường anh cả cháu ở nhà họ Thẩm là người thế nào? Có giống như lời đồn bên ngoài không?”
“Không đâu ạ.” Đổng Thiện Thiện vội vàng phủ nhận. “Anh cả nhà cháu có lẽ là thủ đoạn trên thương trường có hơi không có tình người, nhưng với người trong nhà thật ra anh ấy vẫn luôn có thái độ nhượng bộ.”
Đổng Thiện Thiện sợ Thẩm Mộ Ngạn, nhưng cũng không cảm thấy thái độ anh đối xử với người nhà có vấn đề gì lớn.
Cái kiểu mà người nhà họ Thẩm thường ngày tính toán anh, nếu như anh muốn phản kích, thì không thể nào để mặc bọn họ yên ổn đến bây giờ.
Trong tay Thẩm Mộ Tuyết không có thực quyền gì cũng dám khiêu khích Thẩm Mộ Ngạn hết lần này đến lần khác, cái này cũng hoàn toàn bởi vì thái độ tránh né, nhân nhượng và bỏ mặc trước kia của anh gây nên.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Nếu đúng như lời đồn bên ngoài, anh cả nhà cô ấy hoàn toàn có thể không để ý bất kỳ tình thân mặt mũi gì, dứt khoát lại tùy tiện tìm một vài lý do giành lại cổ phần trong tay người nhà họ Thẩm về tay mình, trực tiếp đuổi người ra khỏi Thẩm thị, vậy chẳng phải thoải mái hơn sao?
Thật ra, trước đây khi cô chưa đến gần Thẩm Mộ Ngạn, cũng thường xuyên bị lời đồn làm cho suy nghĩ lẫn lộn, nhưng mẹ cô ấy biết anh cả là người thế nào, nên nhiều lần đều sẽ nhẹ nhàng nhắc nhở cô ấy không nên nghe lung tung, tin bừa bãi, chỉ tin tưởng điều bản thân nhìn thấy thôi.
Mà sau đó cô ấy thấy được, anh và người trong lời đồn, là hai người khác nhau.
Bởi vậy giờ nghe bà nội Cố nhắc đến chuyện này, Đổng Thiện Thiện không khỏi có chút sốt ruột.
Cô quay về phía bà nội Cố, bổ sung hai câu: “Bà ơi, lời đồn thật sự không thể tin đâu ạ. Nhà họ Thẩm chúng cháu… Bà hẳn là đã nghe được một vài chuyện không hay. Mấy người cậu và anh chị bọn họ vô cùng bất mãn với việc anh cả ngồi vào vị trí người đứng đầu nhà họ Thẩm, trong đám tang của ông ngoại bọn họ cũng từng khóc nháo ầm ĩ.
Nếu đúng như người ngoài nói, anh cả cháu máu lạnh đến mức không màng chút máu mủ tình thân nào, bà cảm thấy anh ấy có thể giữ những người đó ở lại Thẩm thị lâu như vậy sao ạ?”
Những lời Đổng Thiện Thiện nói thực ra trước kia bà nội Cố cũng có nghĩ tới, chẳng qua tự mình suy đoán với chuyện xác nhận suy đoán của mình cùng người khác, vốn là khác nhau, thế nên lần này bà mới hỏi những cái này.
Giờ thấy Đổng Thiện Thiện có chút cuống lên, bà nội Cố vội ném cọng rau cần trong tay xuống, vỗ vỗ mu bàn tay của cô bé.
“Đứa bé ngoan, đừng nóng vội, bà chỉ thuận miệng hỏi chút, cũng tin lời cháu nói.”
Bà nội Cố suy nghĩ một chút rồi chuyển đề tài: “Vậy những người nhà họ Thẩm kia, bây giờ còn đang “nhảy nhót” à?”

Đổng Thiện Thiện lắc đầu: “Cái này cháu không rõ lắm, lúc trước hình như con gái của cậu hai đến tổng công ty làm loạn một trận, nhưng là bị Phán Phán chỉnh rồi, cháu cũng không biết anh cả về sau xử lý thế nào. Có điều lấy mức độ quan tâm của anh cả đối với Phán Phán, chắc chắn sẽ không giống như trước kia xem như chưa xảy ra chuyện gì mà cứ thế bỏ qua hết mọi chuyện.”
Bà nội Cố nghe nói như vậy, cũng thật sự cảm thấy ngoài ý muốn.
“Phán Phán còn từng đến tổng công ty của Thẩm thị à?”
Đổng Thiện Thiện nghe vậy, thì biết mình nói sai rồi, muốn nhanh chóng nghĩ cách cứu chữa, lại không biết nên đáp lại thế nào, vì thế sau cùng chỉ có thể lúng túng cười với bà nội Cố, như là ngầm thừa nhận.
Bà nội Cố thầm cẩn thận tính toán ngày tháng, lúc trước khi bà ở nước ngoài, còn tưởng rằng con bé nhà mình vì ban nhạc trước kia mà tới thành phố S.
Giờ nghĩ lại, đi hát ở quán bar có lẽ chỉ là tiện thể thôi? Lén đi chơi với bạn trai, hơn nữa dính ở bên người người ta mới là chuyện chính mà con bé làm thời gian đó?
Bà nội Cố càng nghĩ càng giận, cũng không biết rốt cuộc Cố An Nam làm anh kiểu gì, em gái ở dưới mí mắt mình lâu như vậy, lại cứ bỏ mặc nó.
Đây may mà qua lại với người đáng tin cậy, nếu là tìm được một người không ra gì, bà không lột một tầng da của Cố An Nam thì không được.
Đang nghĩ tới đây thì đứa cháu trai kia thật chẳng có thể thống gì, cà phất cà phơ đi vào phòng bếp.
Bà nội Cố thấy hắn vừa phiền lòng lại chướng mắt: “Cháu qua đây làm gì?”

Đổng Thiện Thiện sợ hết hồn, nhanh chóng xoay người lại, tầm mắt thẳng tắp, trực tiếp đối diện với người đàn ông ở phía sau.
Cố An Nam nghe bà nội nói, nhưng ánh mắt lại rơi lên người cô bé kia.
Lúc này, tầm mắt của hai người gặp nhau giữa không trung, một người lúng túng né tránh, một người trắng trợn to gan.
Cũng may Đổng Thiện Thiện là quay về phía bà nội Cố, bà cũng không nhận ra cô có gì khác thường. Dáng vẻ tùy tiện của cháu trai bà cũng quen rồi, lúc này thấy hắn nhìn con gái nhà người ta, cũng không nghĩ nhiều lắm.
“Cháu không ở phòng khách tiếp khách, tới đây làm gì?”
Cố An Nam lười biếng dựa vào kệ bếp. “Tiếp gì chứ? Ông nội kéo cháu rể tương lai đi đánh cờ rồi, nào còn cần đứa cháu trai nhặt về như cháu nữa, ghét bỏ còn không kịp nữa là.”
Bà nội Cố nghe ra được ý trách móc trong lời của cháu trai, nhưng cũng không để ý, lực chú ý hoàn toàn đặt trên chuyện bọn họ đi chơi cờ.
Bà nghĩ đến chuyện hai ngày nay, sau khi lão già kia biết cháu gái và Thẩm Mộ Ngạn quen biết đã nhiều năm, vẫn cứ nhắc mãi bên tai mình thì thấy không yên tâm lắm, vội vàng đứng dậy.
“Bà đi trước gọi ông ấy nói chút chuyện, cháu ở đây chăm sóc Thiện Thiện nhé.”
Bà nội Cố vừa nói vừa vội vã đứng dậy, trước khi đi lại dặn dò Đổng Thiện Thiện một câu: “Cháu không cần làm gì cả, món ăn vừa nãy có nói cũng không cần cháu động tay, cái khác chờ bà quay lại sẽ hỏi cháu sau, trước tiên cháu cứ ngồi yên ở đây là được.”

“…” Đổng Thiện Thiện muốn nói lại thôi, mắt thấy bà nội Cố dặn dò mình xong sau đó ra khỏi bếp, cả người cô ấy cũng dần dần trở nên cứng ngắc.
Lúc này Cố An Nam đang dựa vào chỗ cách cô ấy không xa, tiện tay cầm quả cà chua ở trên kệ bếp tùy tiện xoay xoay, đôi mắt không di chuyển nhìn chằm chằm Đổng Thiện Thiện, cũng vẫn chưa mở miệng.
Bầu không khí quỷ dị này khiến Đổng Thiện Thiện có chút bất an, mặc dù biết đây là nhà họ Cố, Cố An Nam cũng không thể làm gì mình, nhưng cô vẫn không nhịn được mà sợ hãi.
Cuối cùng cô yên lặng, cúi đầu đứng lên, nhỏ giọng nói một câu: “Em ra ngoài xem sao…”
Cô muốn đi đến phòng khách, chờ lát nữa sau khi bà nội Cố quay về tìm mình tán gẫu gì đó, lại quay lại là được.
Giờ… đơn độc ở cùng một chỗ với Cố An Nam, Đổng Thiện Thiện không chịu nổi dù chỉ một chút.
Nhưng sao Cố An Nam có thể cho cô cơ hội chạy thoát chứ, hai chân vốn rảnh rỗi chống trên mặt đất nhanh chóng đứng thẳng, một giây trước khi Đổng Thiện Thiện sắp chạy qua, chắn trước mặt cô.
Cố An Nam vẫn chưa nói câu nào, chỉ lẳng lặng rũ mắt nhìn cô, thoáng chốc, bước lên trước một bước nhỏ.
Khoảng cách giữa hai người vốn đã rất gần, hắn lại không kiêng dè gì tiến lên phía trước, gần như sắp hoàn toàn chạm vào nhau rồi.
Thế nên theo bản năng, bước chân Đổng Thiện Thiện lập tức lùi về phía sau.


Cố An Nam cũng không có biểu cảm gì, cũng không lên tiếng ngăn cản, cô lùi một bước, hắn tiến một bước, cô lui nữa, hắn lại tiến lên.
Mãi đến sau cùng, Đổng Thiện Thiện trực tiếp bị hắn dồn vào góc kệ bếp, khi vòng eo chạm vào mép kệ nếp, hắn mới dừng lại bước chân.
Cố An Nam hơi nghiêng người về phía trước, hai cánh tay lập tức chắn hai bên người cô, ung dung thong thả liếc cô –
“Trốn tiếp đi.”
“…”
Đổng Thiện Thiện thực sự không chịu nổi dáng vẻ này của hắn, tay nhỏ có chút bất an muốn đẩy hắn ra, nhưng lại ngại chống thẳng lên ngực hắn.
Cuối cùng, cô chỉ có thể nghiêng mặt, tránh khỏi ánh mắt của hắn, nhỏ giọng nói: “Anh có thể đừng làm loạn lên không, giờ đang ở nhà anh. Nếu thật làm ầm lên bị người lớn phát hiện thì xong đấy.”
“Có cái gì mà xong chứ? Phát hiện thì phát hiện.” Lúc này Cố An Nam giống như gã lưu manh, không có một chút xíu ý tứ muốn giữ thể diện: “Dù sao ông bà nội đều thích em, ông bà phát hiện ra chuyện của chúng ta, nhất định sẽ rất vui mừng, nói không chừng hôm nay nói xong, ngày mai sẽ tới nhà họ Thẩm bàn chuyện đính hôn của chúng ta đấy.”
Đổng Thiện Thiện bị lời này của hắn chọc cho tức chết, cô không né tránh nữa, chính diện đối mặt với hắn, hung hăng trừng hắn.
“Anh có thể đừng trẻ con như vậy không?”
Cô nhỏ giọng quát xong câu này, lại cảm thấy mình nói có lẽ hơi quá mức, im lặng một chút, bắt đầu chịu thua mà nói lý lẽ –
“Anh Cố, tuy rằng trước đây chúng ta chưa từng thực sự tiếp xúc, nhưng từ miệng Phán Phán, em cũng thường xuyên nghe về anh.
Anh rất tốt với Phán Phán, từ nhỏ em đã có chút hâm mộ, trong lòng cũng muốn có một anh trai như vậy chăm sóc em, bảo vệ em, thậm chí cũng từng ảo tưởng, nếu anh là anh ruột của em thì sẽ thế nào?”
Đổng Thiện Thiện cảm thấy mình nói lời này đã đủ rõ ràng, Cố An Nam dù thế nào đi nữa cũng sẽ hiểu.
Nhưng nào ngờ, người này lại có thể không biết xấu hổ trực tiếp xuyên tạc ý của cô.
Chỉ thấy hắn cười như không cười sáp lại gần cô hơn, ép giọng xuống nói: “Lúc trước ở trong khách sạn, không phải vẫn luôn để em gọi “anh trai” à? Sao vậy? Cổ họng sau đó cũng gọi khàn rồi, vẫn chưa gọi đủ à?”
“…”
Đổng Thiện Thiện vừa nghe hắn nhắc đến chuyện đêm đó, thì nhiệt độ trên hai gò má tăng vụt lên.
Cuối cùng không nhịn được nữa, cô hung hăng đẩy hắn một cái: “Anh còn biết xấu hổ hay không hả?”
Hắn không dao động, vẫn cúi người kề sát trước mặt cô như cũ: “Em lại trốn anh, chuyện xấu hổ hơn nữa anh cũng làm được.”
“…” Đổng Thiện Thiện hít một hơi thật sâu, có chút buồn bực lại có chút bất đắc dĩ, “Trước kia rõ ràng Phán Phán đã nói mỗi lần anh yêu đương đều không quá một tháng. Còn nói “hạn sử dụng” của anh với người khác phái cũng nhiều nhất là một tháng, lần này sao anh lại phiền vậy chứ? Anh có thể chán ngay, quên đi chuyện của chúng ta không?”
Cố An nam khẽ giật mình, hoàn toàn không ngờ tới cô bé này lại đột nhiên nhắc tới vụ này.
Đây đều là những điều không lâu trước đây hắn đã nói à? Nếu hắn nhớ không nhầm, lúc hắn nói những lời này với đứa em gái phá sản kia, hai đứa còn đang học cấp ba mà?
“Cho nên, em chính là vì cái này, mới luôn trốn tránh anh à?”
Đổng Thiện Thiện nghiêng đầu, không nhìn hắn cũng không đáp lại.
Cố An Nam cười hừ một tiếng: “Không ngờ lúc đó anh tùy tiện nói một câu, qua lâu như vậy rồi, mà em còn nhớ rõ.”
Dừng một chút, hắn lại nghiêng người về trước, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy: “Trí nhớ đã tốt như vậy, vậy thì hôm nay nhớ rõ –
Anh ở chỗ này nói với em, Đổng Thiện Thiện, em có trốn cũng vô dụng, sớm muộn gì, anh sẽ khiến em trở thành người nhà họ Cố, em cứ chờ xem.”
- -----
Cố Phán cũng không biết ông nội là bị làm sao, ván cờ này mới bắt đầu chưa được bao lâu, vốn liếng trước kia của mình đều bị ông vạch trần sạch sẽ.
Trước đây lúc tán gẫu với [S] trên Wechat, đối phương vẫn lấy giọng điệu người lớn dạy bảo cô, theo đuổi minh tinh phải lý trí, càng không thể làm lỡ việc học.
Vì vậy rất nhiều thần tượng cô chỉ nhắc qua với anh, nói mình thích thế nào, lại không nói mình đã vì những người đó làm những gì.
Giờ ông nội vạch trần từng việc từng việc một trước mặt Thẩm Mộ Ngạn, Cố Phán thật muốn tự tử mà.
Sau đó cũng không biết bà nội có chuyện gì, bỗng nhiên bảo người giúp việc gọi ông ra ngoài.
Thấy ông nội ra khỏi thư phòng, Cố Phán có chút ngồi không yên, cô ha ha cười hai tiếng, chỉ ra ngoài cửa: “Em ra ngoài xem ông bà có chuyện gì nha.”
Nói xong, cất bước muốn rời đi ngay.
Nhưng mới đi hai bước, đại tiểu thư Cố đã cảm thấy cổ tay mình bị người nắm lấy, đối phương hơi dùng sức, một giây sau, cô trực tiếp ngã ngồi lên đùi của người đàn ông.
Anh ôm lấy eo cô, vẻ mặt nhàn nhạt liếc nhìn cô.
“Chạy cái gì? Chột dạ sao?”
“…” Cố Phán ngồi trong lòng anh, vừa căng thẳng vừa bất an, vừa lo lắng anh sẽ nổi khùng, lại vừa lo lắng ông bà nội sẽ đột nhiên quay lại.
“Chúng ta trước tiên bình tĩnh một chút, có chuyện gì về sau hãy nói, được không? Nói không chừng ông nội sẽ quay về ngay lập tức, anh buông em ra trước đi.”
Người đàn ông không hề bị lay động, khuôn mặt bình tĩnh nhìn cô.
“Thế nên tiền học thêm trước đây em nói với anh, thật ra đều là tiêu cho người đàn ông khác à?”
Anh chuyển tiền cho Cố Phán chưa bao giờ hỏi mục đích sử dụng, nhưng gần như mỗi khoản chi tiêu cô bé đều báo với anh.
Anh không để ý, cũng không sợ cô tiêu tiền. Mà vệ sĩ sắp xếp ở bên cạnh cô những năm đó, trừ khi là chuyện vô cùng lớn, cũng chưa bao giờ báo cáo với anh hành tung cụ thể của Cố Phán.
Thế nên khoảng thời gian đó, tất cả tin tức của cô bé này, gần như đều là do cô chính miệng nói với anh.
Mấy lần bà nội Cố trước sau khóa thẻ của cô, những chuyện này, Thẩm Mộ Ngạn đều biết. Vậy nên khoảng thời gian đó tiền anh chuyển qua cũng nhiều hơn bình thường.
Gần như mỗi khoản chi tiêu, Cố Phán đều sẽ nói với anh một tiếng, có hai lần cô nói dùng tiền thay đổi thiết bị cho ban nhạc, lại cho mấy người trong ban nhạc ghi tên vào lớp bồi dưỡng.
Thẩm Mộ Ngạn chưa bao giờ nghi ngờ những lời này, cũng không nghĩ nhiều.
Chẳng qua bây giờ nghĩ đến, lúc cô bé này nói dối luôn nói tương đối nhiều, trước kia mặc dù sẽ nói với anh tiêu tiền ở đâu, nhưng chưa từng giống hai lần kia chủ động đề cập đến như vậy.
Mà những hành động này, hiển nhiên cũng biểu hiện cô chột dạ.
Lúc đại tiểu thư Cố nghe người đàn ông bâng quơ chất vấn, ánh mắt có hơi trốn tránh, đúng lúc cô đang xoắn xuýt không biết nên trả lời thế nào, ngoài thư phòng bỗng nhiên vang lên một loạt tiếng bước chân từ xa tới gần.
Cô vội vàng vỗ vỗ bàn tay Thẩm Mộ Ngạn, chống lên bàn trà bên cạnh lưu loát đứng dậy.
Vừa đúng vững, ông nôi Cố đã cười híp mắt, một lần nữa đi vào thư phòng.
Bầu không khí trong phòng có thay đổi gì, ông Cố liếc mắt một cái đã nhìn ra ngay.
Ý cười trong đáy mắt ông càng đậm, làm bộ như không biết gì cả, một lần nữa ngồi đối diện Thẩm Mộ Ngạn.
“Tiểu Thẩm này, chúng ta chơi tiếp đi.”
Cố Phán âm thầm thở phào nhẹ nhõm, liếc mắt về phía bên đó, phát hiện người đàn ông ở đối diện vẫn đang nhàn nhạt liếc cô.
Thần sắc nơi đáy mắt kia không nhẹ không nặng, nhưng cô lại nhìn thấy rõ ràng mấy chữ to trong đó –
Lúc thích hợp sẽ tính sổ.
- ---
Ông Cố và Thẩm Mộ Ngạn chơi cờ từ buổi sáng tới hơn hai giờ chiều, về sau nếu không phải bà nội Cố giục dọn cơm, ông Cố dường như còn chưa muốn đứng lên đâu.
Sau đó khi đứng dậy, ông vừa đấm eo, vừa cười nhẹ nhàng tán thưởng Thẩm Mộ Ngạn: “Nước cờ này của Tiểu Thẩm thật không tệ, đã lâu ông chưa gặp được người có thể đánh cờ cùng ông lâu như vậy đấy, sau này nếu có thời gian, cháu theo Phán Phán tới đây nhiều hơn, chơi với lão già này thêm hai ván nữa.”
Thẩm Mộ Ngạn khiêm tốn lễ phép gật đầu: “Nhất định ạ.”
Sau đó lúc xuống lầu, Cố Phán cố ý tăng nhanh bước chân, đi tới trước mặt ông Cố.
Tuy rằng tên xấu xa kia vẫn luôn dọa cô khiến cô có chút bực mình, nhưng chuyện chính hôm nay là gì, cô vẫn nhớ được.
Vậy nên lúc này, cô hấp tấp một mình chạy đến cạnh ông nội, vội vàng nhỏ giọng nói: “Ông nội, con người Thẩm Mộ Ngạn nhìn rất được đúng không? Quà mà anh ấy mang cho ông bà, đều là anh ấy dùng tấm lòng chọn đấy, từ rất sớm đã hỏi cháu sở thích của ông bà, anh ấy cực kỳ coi trọng buổi gặp mặt hôm nay.”
Ông Cố đâu phải không thấy được ý tứ của cháu gái, con bé này là sợ lát nữa trên bàn cơm, ông và bà bạn già sẽ có phương pháp làm khó dễ mới đây mà.
Thế nên mới nhanh chân thay chàng trai kia nói tốt hai câu, muốn mình giơ cao đánh khẽ đây.
Ông cười ha ha một cách khôn khéo: “Cái này có lẽ cháu không cần nói với ông nội, cháu cũng biết, ông nội là hội viên cao cấp của câu lạc bộ PLP, những lời này, lát nữa lên bàn cơm cháu vẫn là nói với bà nội cháu đi.”
“…”
Sau đó đến nhà ăn, mọi người lần lượt ngồi xuống.
Ông bà Cố ngồi ở vị trí chủ nhà, vốn dĩ bà nội Cố muốn để Cố Phán và Đổng Thiện Thiện ngồi một bên, nhưng cũng không biết Cố An Nam nghĩ thế nào, đoạt trước chỗ ngồi bên cạnh Đổng Thiện Thiện.
Bà trừng mắt nhìn cháu trai, cũng không thấy hắn có phản ứng gì, cuối cùng, bà không thể làm gì khác hơn là kêu Thẩm Mộ Ngạn và Cố Phán ngồi ở một bên.
Bà nội Cố và dì giúp việc cùng nhau lo liệu một bàn đồ ăn ngon.
Số lượng và cách phối hợp các món ăn gần giống với ngày lễ tết hằng năm ở nhà họ Cố.
Trong lòng Cố Phán kinh sợ, chỉ lo lát nữa ông bà nội làm ra hành động dọa người nào đó nữa.
Thế là cô khẽ kéo ống tay áo của Thẩm Mộ Ngạn, sáp lại gần thì thầm: “Lát nữa cũng không nên ông bà nội nói gì thì đồng ý cái đó, dù sao hai người đại khái đã gần như đồng ý chuyện của chúng ta rồi, từ chối thỏa đáng vài yêu cầu cũng không sao.”
Thẩm Mộ Ngạn còn chưa phản ứng, thì ông Cố bỗng nhiên lấy ra một chai rượu trắng từ dưới bàn.
“Rượu này ông cố ý tìm người bỏ vào rất nhiều vị thuốc bổ dưỡng, uống vào rất tốt cho cơ thể.” Ông Cố vẫn cười híp mắt, hướng về phía Thẩm Mộ Ngạn mà nói: “Tiểu Thẩm à, đưa ly của cháu qua đây, ông rót cho cháu một ly.”
Sao Thẩm Mộ Ngạn có thể để người lớn rót rượu cho mình, nghe vậy thì lập tức đứng thẳng người, thái độ cung kính nhận lấy chai rượu từ tay ông Cố.
“Vẫn là để cháu rót đi ạ.”
Trước tiên anh rót đầy ly của ông Cố, rồi rót đầy của mình.
Chai rượu còn chưa kịp đặt xuống, Cố An Nam ở đối diện đã cà phất cà phơ dùng đũa gõ ly của mình.
“Tổng giám đốc Thẩm, sao vậy? Xem thường tôi à? Vừa rồi vào cửa không phải còn gọi tôi là anh Cố à? Sao bây giờ rót rượu lại trực tiếp bỏ qua tôi thế?”
Cố Phán thật muốn đánh vỡ cái đầu chó của anh mình, lúc này anh lại tới góp vui cái gì chứ.
Nhưng Thẩm Mộ Ngạn lại không hề bị lời cố ý làm khó dễ của Cố An Nam ảnh hưởng đến, tư thế ung dung duỗi tay ra, gương mặt bình tĩnh, cũng rót cho hắn một chén rượu.
Ông bà Cố đưa mắt nhìn nhau, tuy trên mặt hai người đều không thể hiện rõ, nhưng đáy mắt mỗi người đều lộ ra một chút khen ngợi.
Chỉ chốc lát, ông Cố dẫn đầu nâng ly rượu lên.
“Nào, Tiểu Thẩm, chúng ta uống một ly trước, hoanh nghênh cháu hôm nay đến nhà họ Cố chúng ta.”
Động tác của ông Cố lưu loát thoải mái, nói xong lời này thì lập tức ngửa đầu uống cạn rượu trong chén. Chén rượu đang bày trên bàn cũng không lớn lắm, gần như một ly một ngụm, thế nên sau khi Thẩm Mộ Ngạn thuận theo ông im lặng uống một chén, Cố Phán cũng không quá để ý.
Nhưng sau đó cô càng nhìn lại càng thấy không đúng, sao lý do chúc rượu cứ một lát lại có một cái, luôn ùn ùn không dứt?
Thậm chí ông nội uống hai chén thì bắt đầu đổi qua anh trai cô, đây.... hiển nhiên là đang giở trò mà!
Thấy Cố An Nam lại muốn rót một ly nữa, Cố Phán không nhịn được: “Anh. Anh làm cái gì thế? Uống tiếp như vậy, có còn muốn ăn cơm nữa không?”
Hiển nhiên Cố An Nam không để ý, thậm chí tùy tiện nói ra lời mà hai ông bà muốn nói nhưng vẫn chưa nói –
“Rượu này đánh giá nhân phẩm, hắn muốn bảo bối của nhà họ Cố chúng ta, thế nào cũng phải để chúng ta thấy dáng vẻ chân thật của hắn chứ.”
Nói xong, lại như khiêu khích giơ ly về phía Thẩm Mộ Ngạn: “Đến đây đi, tổng giám đốc Thẩm, chúng ta tiếp tục.”
Cố Phán tức giận muốn mắng người, vừa muốn mở miệng, người đàn ông ngồi bên cạnh lại nhẹ nhàng nắm lấy tay cô bên dưới bàn.
Đầu ngón tay hơi cọ cọ mu bàn tay cô, như là an ủi.
Tiếp theo, theo lời Cố An Nam, nhấc ly rượu lên, lại bình tĩnh uống vào một ly.
Thật ra, ông Cố đích thực có ý muốn chuốc say Thẩm Mộ Ngạn. Tuy ông coi trọng chàng trai này, nhưng vẫn cảm thấy đối phương quá ít nói, xử sự cũng có điều giữ lại.
Người ở lâu trên vị trí cao, đều biết cách ngụy trang.
Bọn họ không thể không điều tra một lần cuối, xem xem người đàn ông này có phải trước sau như một hay không.
Chẳng qua, bọn họ nghĩ sao cũng không thể ngờ được là, tửu lượng của hai người đàn ông nhà họ Cố gộp lại cũng không bằng một mình Thẩm Mộ Ngạn.
Về sau Cố An Nam uống đến đầu lưỡi cũng cứng lại, liên tục mắng Thẩm Mộ Ngạn là tên khốn kiếp, lúc thì nói anh lừa gạt Cố Phán, lúc thì lại nói anh không chịu giúp mình.
Bà nội Cố cũng không nhìn nổi dáng vẻ ăn nói linh tinh này nữa, mà tình huống của ông Cố ở bên cạnh bà cũng không tốt lắm, tuy chưa nổi cơn điên gì, nhưng ngồi mơ mơ màng màng trên ghế đã bắt đầu ngủ gà ngủ gật.
Hiển nhiên hành động chuốc say đánh giá người này, cuối cùng kết thúc thất bại.
Sau đó bà nội Cố thật sự không nhìn nổi nữa, đỡ ông Cố, lại gọi người giúp việc đỡ Cố An Nam, muốn đưa họ lên lầu nghỉ ngơi.
Trước khi đi, bà lại thoáng liếc nhìn Thẩm Mộ Ngạn, sau đó nói với Cố Phán: “Dưới nhà có phòng cho khách, cháu cũng đỡ cậu ta đi nghỉ ngơi một lát đi.”
Tuy hiện tại chàng trai nhà họ Thẩm này đang khá yên lặng, biểu hiện say rượu không rõ ràng bằng hai người đàn ông nhà họ Cố. Nhưng bà nội Cố cũng rõ ràng nhận ra men say ngà ngà trong đáy mắt của cậu ta.
Về phần cậu ta còn có trạng thái kìm nén nào khác đang che dấu hay không, hiện giờ bà cũng không biết được.
Có điều mặc kệ nói thế nào, người này đã đến nhà họ Cố, chuyện nên làm bọn họ đã làm, lễ nghi nên có bọn họ cũng phải có.
Lúc này bảo Cố Phán đỡ người đi nghỉ ngơi, cũng coi như đạo đãi khách đúng đắn.
Thật ra Cố Phán đã sớm sốt ruột, cô trái lại không sợ Thẩm Mộ Ngạn say hay gì, cô là sợ người đàn ông này uống nhiều dạ dày lại không chịu nổi.
Thế nên sau khi nghe bà nội nói xong, cô lập tức đứng dậy, nắm lấy cánh tay anh.
“Đi thôi, em cũng dẫn anh đi nghỉ ngơi một chút.”
Thẩm Mộ Ngạn rất nghe lời, một mạch ngoan ngoãn đi theo Cố Phán tới phòng cho khách, Cố Phán xoay người đóng cửa phòng, quay đầu lại lần nữa, thì thấy người đàn ông kia tự mình chủ động nằm chết dí trên giường.
Cổ tay anh vắt ngang trên trán, hai mắt khẽ nhắm lại, hô hấp nặng nề hơn bình thường một chút, Cố Phán ngẩn người, tiến lên trước, nhỏ giọng nói một câu: “Thẩm Mộ Ngạn?”
Đối phương im lặng không có một chút phản ứng.
Cố Phán thế mới biết, người đàn ông này thật sự say rồi, bằng không sẽ không vừa về tới phòng là ngã thẳng ra giường nhắm mắt ngủ.
Cô gần như chưa từng thấy dáng vẻ say rượu của Thẩm Mộ Ngạn, vậy nên lúc này thấy rất lạ.
Cô rón rén ngồi bên giường, vốn muốn lặng lẽ quan sát anh một chút, nhưng tầm mắt vô tình lướt xuống phía dưới, bỗng nhiên nhìn thấy trong túi quần anh phồng lên như cất giấu thứ gì đó.
Dáng phồng lên rất ngay ngắn, như là một hộp quà nhỏ.
Cố Phán có chút tò mò, vươn tay qua, sờ lên bắp đùi anh muốn lấy trộm thứ trong túi quần ra nhìn xem là cái gì.
Nhưng giây tiếp theo, người đàn ông vốn dĩ đang ngủ say bỗng nhiên mở mắt ra, một phen bắt lấy cổ tay cô, sau đó, xoay người một cái, trực tiếp đè cô xuống bên dưới người mình.
Lồng ngực của người đàn ông nóng hơn bất cứ lúc nào, mùi rượu nhàn nhạt cùng hơi thở của riêng anh lúc này trộn lẫn vào nhau, như là dệt thành một tấm lưới kín mít, vững vàng nhốt cô ở trong đó.
Cố Phán có thể cảm giác được quanh người anh tràn ngập tính xâm lược, mạnh mẽ hơn bất cứ lần nào trước đây.
Ánh mắt anh sâu thẳm, đáy mắt giống như có vết mực không tan được, lẳng lặng nhìn cô chằm chằm.
“Có biết trong rượu của ông nội em ngâm gì không?”
Cố Phán theo bản năng nuốt nước bọt, lúc ngước mắt nhìn anh, lông mi không tự giác run nhè nhẹ.
“Biết... Biết mà, là thuốc bổ thôi...”
Gương mặt tuấn tú của người đàn ông hơi nghiêng, hôn chi chít từ gò má cô tràn sang đến bên tai.
Thoáng chốc, anh ngậm lấy vành tai cô, như là trừng phạt, khẽ cắn xuống.
Lúc mở miệng lần nữa, giọng anh có chút khàn khàn mê người –
“Vậy vẫn còn dám sờ loạn? Hử?”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc