Cường Thế Sủng Ái - Chương 17

Tác giả: Triệu Thập Dư


Lý Trì đang ở nhà thoải mái làm ổ trong phòng có điều hoà.
Căn nhà ở thành phố S này anh ta đã rất lâu rồi chưa từng trở lại. Trước đó liên tục đi theo tổng giám đốc nhà anh ta làm việc ở nước ngoài, mấy năm này thỉnh thoảng sẽ về thành phố S mấy chuyến, nhưng đều là vội vàng đến lại vội vàng đi, trên cơ bản đều sẽ bố trí khách sạn, căn bản không có cơ hội về nhà.
Có điều, cũng may cha mẹ anh ta đều là người địa phương ở thành phố S, cho dù anh ta không ở nhà, bình thường cũng có cha mẹ giúp đỡ quản lý nhà cửa.
Lần này đột nhiên trở về, ngược lại cũng không xảy ra tình huống nhà cửa bẩn đến mức không ở được.
Vừa rồi anh ta đang thoải mái đấy, thật vất vả mới thoát khỏi tổng giám đốc nhà anh ta một buổi tối. Phải biết rằng, từ sau khi Lý Trì đi theo Thẩm Mộ Ngạn, thời gian cá nhân còn ít hơn trúng xổ số.
Rất nhiều lần anh ta sốt ruột chuyện cưới xin của mình, muốn để người trong nhà nhờ vả quan hệ tìm xem có cô gái nào phù hợp hay không, kết quả cha mẹ anh ta nói thế nào? Nói anh ta trước tiên thành thành thật thật làm việc cho tốt đi, lúc nào lượng công việc không còn nhiều như vậy nữa, lúc đó lại nghĩ đến những thứ này.
Bằng không thì con gái nhà người ta cho dù gả vào nhà, cũng là mang theo giấy kết hôn mà chăn đơn gối chiếc. Chuyện thất đức như vậy, người nhà họ Lý bọn họ không làm.
Lúc ấy Lý Trì bị nguyên tắc cùi chỏ một mực chìa ra ngoài của cha mẹ mình làm cho đứng hình, nhưng nghĩ lại, hình như cũng đúng là như vậy.
Tổng giám đốc nhà anh ta là cái người cuồng công việc, trừ khi anh ta từ chức không làm nữa, bằng không thì khả năng làm việc liên tục không nghỉ suốt ngày suốt đêm là vô cùng vô cùng nhiều.
Cho nên lần này về nước, sau khi Lý Trì thoáng nhận ra mục đích của tổng giám đốc nhà anh ta với cô cả nhà họ Cố, anh ta liền cực kỳ hăng hái muốn làm mối cho hai người này.

Dù sao, sau khi tổng giám đốc hẹn hò, nhân tính đã biến mất hẳn là sẽ quay trở về một chút chứ?
Đến lúc đó tổng giám đốc đối với những người làm thuê nhỏ bé bọn họ, cũng sẽ nhiều thêm một chút cảm thông, vậy... ngày mà anh ta thoát khỏi kiếp độc thân, sẽ còn xa sao!
Sẽ! Xa! Sao!
Cho nên nhân vật bóng đèn này, Lý Trì tuyệt đối sẽ không đi làm!
—— ——
Tầng trên của khách sạn là một nhà hàng kiểu Tây có khung cảnh không tệ.
Nhân viên phục vụ sắp xếp cho hai người Cố Phán và Thẩm Mộ Ngạn ngồi ở vị trí bên trong gần cửa sổ. Bên cạnh là cửa sổ sát đất có thể quan sát toàn cảnh, lúc này cảnh đêm đang náo nhiệt, ánh đèn lung linh biến thành một mảnh phong cảnh riêng, soi vào lòng người.
Dường như Thẩm Mộ Ngạn đã đặt món từ trước, sau khi bọn họ ngồi ổn định, nhân viên phục vụ liền đâu vào đấy đẩy xe bắt đầu đưa thức ăn lên.
Cố Phán thoáng quét mắt một cái, phát hiện món súp đặc cùng với hai món ăn mang lên đều là món cô thích, ngoài cái đó ra, còn có bò bít tết và sa-lát.
Thật ra cô đã rất đói bụng rồi, nhưng lúc này, trong cái đầu nhỏ nghĩ tới lại là, làm sao để cho người đàn ông ngồi đối diện một ấn tượng tốt.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Cô nhớ lúc trước tra tư liệu ở trên mạng, có bạn trên mạng từng nói, hình như kiểu đàn ông thành công này rất thích con gái biết tự kiềm chế?
Điểm có khả năng nhất thể hiện sự tự kiềm chế của một người phụ nữ là cái gì?
Đó khẳng định là sức ăn rồi!
Nhất là thời gian buổi tối thế này, cô ăn nhiều hơn một miếng, trong mắt người khác đều là biểu hiện không chịu trách nhiệm với bản thân đi.
Vậy nên, bữa cơm này... Là tuyệt đối không thể ăn hết.
Vũ trụ nhỏ trong đầu Cố Phán điên cuồng xoay chuyển trong chốc lát, ánh mắt cũng quét qua quét lại trên bàn một phen, sau cùng, cô chỉ động tay với đĩa sa-lát kia.
Cô ăn từ tốn lại dè dặt, trong kiềm chế mang theo một tia tự nhiên, trong sự tự nhiên lại lộ ra một chút tự hạn chế... Ừm, dù sao bản thân cô cảm thấy cực kỳ hài lòng.
Đĩa sa-lát kia cô ăn khoảng hai mươi phút, sau khi ít đi một nửa, cô liền dừng lại không động dĩa nữa.
Người đàn ông ngồi đối diện rất nhanh đã nhận ra động tác của cô, mí mắt khẽ nâng, ánh mắt rơi xuống phía Cố Phán.
Giờ phút này tay anh đang cầm dao và dĩa, ngón tay với xương ngón tay rõ ràng ở dưới ánh đèn rực rỡ, càng lộ vẻ thon dài, trắng lạnh. Áo sơ mi đen được cài nghiêm chỉnh, cổ áo bao quanh cần cổ, đường cong dưới cằm rõ ràng lại mạnh mẽ.

Anh im lặng nhìn thoáng qua mấy đĩa đồ ăn gần như chưa được động đến trước mặt Cố Phán, lại nâng mắt nhìn về phía cô.
"Ăn xong rồi?"
Cố Phán gật gật đầu, dòng bình luận trong đầu lại điên cuồng quét qua ——
【 ô ô ô Đầu tường thần tiên thật sự là đẹp trai đến không góc chết! 】
【 Anh ta chỗ nào là đang ăn cơm! Anh ta đây là đang muốn mạng người! 】
【 Còn nữa, bàn tay kia của anh ta là đã xảy ra chuyện gì! Mọi người đều là người kế tục chủ nghĩa xã hội, vì sao chỉ có anh ta ưu tú như thế! Ngón tay đẹp đến nghịch thiên nha! 】
...
Thẩm Mộ Ngạn lại bình tĩnh nhìn cô một lát, cuối cùng, ánh mắt một lần nữa rơi về trên miếng bò bít-tết trong đĩa của mình, giọng trầm tĩnh nói một câu ——
"Không cần giảm béo."
Cố Phán nhanh chóng lắc đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, giờ phút này ngập tràn chân thành.

"Không phải đâu, tổng giám đốc Thẩm, bình thường tôi ăn rất ít."
Thẩm Mộ Ngạn không nói thêm gì nữa, tiếp tục yên tĩnh ăn đồ của mình.
Về sau dùng cơm xong, hai người cũng không dây dưa, cùng nhau đi ra khỏi phòng ăn.
Đợi khi thang máy trống đến, Cố Phán theo Thẩm Mộ Ngạn đi vào, tâm tư vẫn còn mấy phần thấp thỏm. Có điều cửa thang máy vẫn chưa đóng chặt, lại có một đợt mấy người nam nữ dùng cơm xong đi vào.
Người đi vào sau có chừng năm sáu người, Cố Phán ban đầu đứng ở giữa, lúc này không thể không lui về phía sau hai bước.
Động tác đi vào thang máy của người ở trước mặt quá gấp gáp, động tác lui lại của cô cũng theo đó vội vàng lên, khiến cho dưới chân mất thăng bằng, người nghiêng sang bên cạnh một chút.
Lúc này bàn tay của người đàn ông vững vàng đỡ lấy eo của cô, hơi thở nam tính trong trẻo lạnh lùng chỉ có quanh người anh cũng vào thời khắc này, ùn ùn ép tới.
Giờ phút này Cố Phán ngay cả tâm tư lướt bình luận ở trong đầu cũng không còn nữa.
Máu trong người từ trên xuống dưới giống như đều đông đặc lại, toàn bộ lực chú ý của tất cả các giác quan được đặt ở bên hông.
Rõ ràng nhiệt độ trong lòng bàn tay của Thẩm Mộ Ngạn không cao, vẫn còn cách một lớp vải, nhưng Cố Phán lại cảm thấy mảng da thịt bị anh nắm lấy, dường như muốn bốc cháy.

Trong lúc bối rối cô nâng mắt nhìn về phía người đàn ông ở phía sau, nhưng ánh mắt của đối phương lúc này lại rơi xuống dưới chân của cô.
Anh cũng không nhìn cô, chỉ hơi cau mày mở miệng: "Đứng cho vững."
Cố Phán đơn giản đáp lại một tiếng, mượn lực cánh tay của anh chống đỡ mình, sau khi điều chỉnh vị trí, lại đứng thẳng lần nữa.
Thang máy chậm rãi đi xuống, Cố Phán chỉ cảm thấy nhiệt độ quanh người càng ngày càng cao, hai gò má cũng giống như bắt lửa, nóng đến phát bỏng.
Thật vất vả chịu đựng được đến lúc cửa thang máy mở ra lần nữa, cô gạt người ở phía trước ra dẫn đầu đi ra ngoài. Cô cũng không quay đầu lại, nhưng bên tai lại có thể nghe được tiếng bước chân của người đàn ông ở sau lưng.
Hai người một trước một sau đi về phòng, Cố Phán vốn là muốn về thẳng phòng mình, nhưng ngẫm nghĩ một chút, hình như còn có việc chưa làm.
Thế là cô xoay người lại, cũng không ngẩng đầu, hỏi thẳng: "Tổng giám đốc Thẩm, bây giờ tôi giúp anh thu xếp hành lý, có được không?"
Lúc này Thẩm Mộ Ngạn đã dừng lại bên cạnh cô, đôi con ngươi hơi cụp xuống, ánh mắt rơi vào trên khuôn mặt nhỏ có chút ửng hồng của Cố Phán.
Thật ra khuôn mặt của Cố Phán là ở giữa xinh đẹp và diễm lệ.
Bình thường mang theo dáng vẻ ngồi ngay ngắn ở nơi đó, sẽ chỉ khiến người ta cảm thấy xinh đẹp đáng chú ý. Nếu cô cười với ngươi một chút, lại sẽ cảm thấy bên trong phần xinh đẹp kia, không biết từ đâu tăng thêm một vòng vẻ diễm lệ khiến người ta động lòng.


Thế nhưng Cố Phán cũng rất ít khi đỏ mặt thẹn thùng.
Trong cuộc đời hai mươi mấy năm của cô, trên cơ bản chưa từng có lúc nào có kiểu trạng thái giống như lúc này, đương nhiên cô cũng không biết giờ phút này, cô có bao nhiêu quyến rũ.
Màu mắt Thẩm Mộ Ngạn tối dần, anh im lặng một lát, ở phía trên đầu cô đáp lại một câu: "Không cần, đêm nay cô nghỉ ngơi sớm đi."
Lúc này Cố Phán đã sắp tự nhiên rồi, nghe xong lời anh nói, giống như nhận được thánh chỉ, tùy tiện ném lại một câu "chúc tổng giám đốc Thẩm ngủ ngon", sau đó liền chạy về phòng mình.
Cô che lại hai gò má nóng hổi, đứng ngốc ở trước cánh cửa một lúc lâu.
Sau đó cơ thể hướng về phía trên chiếc giường lớn trong phòng nhảy một cái, bắt đầu vui vẻ lăn qua lộn lại.
Cô cực kỳ muốn hét lên, nhưng nề hà điều kiện không cho phép. Cô lựa chọn phương án thứ hai, cô lôi điện thoại di động ra, mở Wechat.
【 Wechat 】 Cố Phán: A a a a a a a ô ô ô ô ô ô ô, Ta đã chết rồi, ta sống rồi, ta khỏe rồi, ta xong rồi!!!
Một cái tin nhắn Wechat, cô đồng thời gửi cho Đổng Thiện Thiện cùng người kia.
Cô thật sự không khống chế nổi, loại mừng thầm cùng kích động đó ở trong lòng muốn phun ra, giây phút này muốn để cho toàn thế giới đều biết.
Có điều đáng tiếc là, khắp thế giới người mà cô có thể chia sẻ tâm tình giờ phút này, cũng chỉ có hai người kia.
Chị em tốt của cô cũng không biết là đang làm gì, một mực không trả lời tin nhắn.
Ngược lại là người kia, cách mười mấy giây thì gửi trả lời Wechat.
【 Wechat 】S: Sao thế?
Cố Phán nằm sấp trên giường, bắp chân khẽ dựng lên lắc lư qua lại trong không khí, đáy mắt thật sáng giống như tôn lên ánh sao, hơi thở vui vẻ hào hứng, có che cũng không che được.
【 Wechat 】 Cố Phán: Ô ô ô ô ô, Em đang rất vui nha QAQ
【 Wechat 】 Cố Phán: Hôm nay em có một lần tiếp xúc thân mật với đầu tường mới! Mặc dù chỉ ngắn ngủi vài giây, hơn nữa cũng là bởi vì tình huống ép buộc... Nhưng mà! Em cảm thấy đây chính là bước đầu tiên tiến lên con đường cách mạng của em!
【 Wechat 】 Cố Phán: Ô, bốn bỏ năm lên mà nói, hôm nay chính là ngày đầu tiên em và đầu tường mới yêu đương!
Lại cách vài giây đồng hồ, người ở bên kia đáp lại tin nhắn của cô.
【 Wechat 】S: Rất vui sao?
【 Wechat 】 Cố Phán: Đúng thế! Là loại vui vẻ cần phải ăn miếng bánh kem chúc mừng một chút!
Một lát sau, người ở bên kia lại gửi tới một tin nhắn Wechat.
【 Wechat 】S: Link —— 8 tác hại lớn của việc ăn đồ ngọt trước khi ngủ.
【 Wechat 】 Cố Phán:...
Cố Phán không muốn để ý đến cư dân mạng Giáp là vị cán bộ lão thành này nữa, vừa vặn đúng lúc này chị em tốt của cô trả lời tin nhắn.
【 Wechat 】 Đổng Thiện Thiện:??? Chẳng lẽ đêm nay tớ lại nên cạn ly vì tình yêu tuyệt mỹ của cậu?
【 Wechat 】 Cố Phán: Hắc hắc hắc, gần giống như vậy!
Cố Phán đơn giản kể lại một phen tất cả mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay, cuối cùng trọng điểm nói Thẩm Mộ Ngạn đã đỡ eo của cô ở trong thang máy.
【 Wechat 】 Đổng Thiện Thiện:... Không thể tin được, anh cả tớ vốn còn chưa mất hết nhân tính.
【 Wechat 】 Cố Phán:!!! Không cho phép lại bôi đen anh ấy, bằng không tớ sẽ cho cậu thẻ vàng cắt đứt quan hệ để cảnh cáo!
【 Wechat 】 Đổng Thiện Thiện: Ô ô ô, anh cả tớ thật sự là người đàn ông tốt nhất thiên hạ! Vừa đẹp trai vừa dịu dàng lại có tiền! Ánh mắt của chị em tốt là kính lúp phóng đại tám trăm lần, có thể ở trong thế tục tìm được kiểu đàn ông tuyệt thế này! Thật sự xuất sắc!
Những lời này khoa trương chưa từng thấy, nhưng lúc này Cố Phán quá vui vẻ, cũng không so đo.
【 Wechat 】 Cố Phán: Ô ô, nếu như lúc này có một phần bánh kem thì tốt rồi, rất muốn ăn một chút gì đó chúc mừng một chút nha, nửa đĩa sa-lát lúc tối căn bản không đủ để nhét kẽ răng!
【 Wechat 】 Đổng Thiện Thiện: Kẽ răng của cậu lớn như vậy à!
【 Wechat 】 Cố Phán: Chỉ một chữ, Cút, tớ chỉ nói một lần. jpg
【 Wechat 】 Đổng Thiện Thiện: Hì hì, vừa nãy lúc thấy cậu nói chỉ ăn một chút sa-lát, tớ đã gọi đồ ăn cho cậu rồi đó. Còn cố ý chọn hai giờ sau mới đưa, đoán chừng lúc ấy anh cả tớ cũng ngủ rồi, cậu lặng lẽ đi ra là được.
【 Wechat 】 Đổng Thiện Thiện: [Chụp màn hình đơn đặt hàng]
【 Wechat 】 Cố Phán: Ôi! Chị em, cậu thật tốt!
...
Hai cô gái nói đông nói tây một hồi lâu, mắt thấy thời gian mà Đổng Thiện Thiện đặt đồ ăn sắp tới rồi, các cô mới lưu luyến không rời kết thúc cuộc trò chuyện.
Cố Phán thoát khỏi khung chat, lại nhìn thấy người cùng nói chuyện phiếm lúc trước, nhất thời cơn giận không chỗ phát tiết kéo tới.
Ngón tay cô đặt trên màn hình điện thoại, lại gõ ra mấy chữ gửi sang.
Đợi sau khi làm xong hết thảy, cô vội vàng khoác cái áo khoác lên người, cầm lấy thẻ phòng của mình, nhẹ chân nhẹ tay mở cửa phòng.
Cửa lớn của căn hộ mở ra rồi khép lại, người đàn ông mà Cố Phán cho là đã sớm nghỉ ngơi, lúc này đang ngồi ở trên ghế xô-pha trong phòng mình, đang mở máy tính làm việc.
Thân thể anh thẳng tắp, hai chân khẽ chồng lên nhau, sau khi nghe thấy một tiếng "Cạch" của cửa lớn vang lên ở bên ngoài, ánh mắt bình tĩnh thâm trầm chậm rãi chuyển từ trước màn hình máy tính đến trên điện thoại di động.
Giao diện Wechat ở phía trên còn chưa thoát, câu chữ phách lối giống hệt như cô gái nhỏ, chiếu ra rõ ràng ở phía trên.
【 Wechat 】 Cố Phán: [ Chụp màn hình ] Hừ! Nhìn xem phương thức chuẩn xác của người ta!
【 Wechat 】 Cố Phán: [ hừ hừ ] Tạm biệt, em đi lấy đồ ăn mới gọi đây!
-
Đổng Thiện Thiện đặt cho Cố Phán rất nhiều thứ, ngoài bánh kem mà cô luôn nghĩ đến ra, còn có mấy hộp tôm mùi vị không giống nhau.
Lúc Cố Phán lấy được đồ ăn giao tới thì vui vẻ cực kỳ, sau khi lên lầu bước chân cũng thêm mấy phần nhẹ nhàng.
Đến trước cửa căn hộ, động tác của cô dần chậm lại.
Cô duỗi móng vuốt cáo ra, cầm lấy thẻ phòng, hết sức cẩn thận quét một cái, sau đó nhẹ chân nhẹ tay đi vào trong phòng.
Trong căn hộ từ hành lang đến phòng khách cần phải rẽ ngoặt, mà phòng của Cố Phán lại ở phía trong cùng bên cạnh phòng khách.
Cô đi hết đoạn hành lang, lúc rẽ, theo bản năng, bước chân lại thả chậm mấy phần.
Nhưng ngoài ý muốn, vào chớp mắt khi cô rẽ ngoặt kia, người đàn ông vốn nên ở trong phòng ngủ say, giờ phút này lại quần áo chỉnh tề xuất hiện ở trước mắt Cố Phán.
Trên người anh vẫn là bộ áo sơmi quần tây kia, thậm chí ngay cả cái cúc áo ở cổ cũng chưa tháo ra một cái, trên sống mũi treo cặp mắt kính không gọng chỉ có lúc làm việc mới đeo lên, hơi thở cấm dục trong trẻo mà lạnh lùng, trực diện ép về phía Cố Phán.
Anh không nói lời nào, ánh mắt bình tĩnh quét qua khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Phán, cuối cùng lại nhìn xuống một túi đồ ăn to cô cầm trong tay.
Khoảnh khắc đó, Cố Phán phảng phất từ trong ánh mắt của anh, đọc ra một tia xem xét cùng tìm tòi nghiên cứu.
Bên tai dường như vọng về lời mình đã nói lúc ở phòng ăn trên tầng thượng.
—— "Không phải đâu, tổng giám đốc Thẩm, bình thường tôi ăn rất ít."
【 bốp. 】
Sức ăn có phải là rất ít hay không cô không biết, nhưng mặt mũi này...
Đánh chính là rất vang:)



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc