Cường Thế Sủng Ái - Chương 14

Tác giả: Triệu Thập Dư


Sau khi phỏng vấn kết thúc, Cố Phán ngay lập tức tụ hợp với Đổng Thiện Thiện,
Tuân thủ chặt chẽ thái độ duy trì hình tượng nhân vật, cô chủ Cố cứ thế lôi kéo Đổng Thiện Thiện lại đi mấy con phố, quay về trạm xe buýt mà lúc trước lái xe thả các cô xuống.
Thành Bắc mấy ngày gần đây xem như đã vào thu, nhưng nhiệt độ lại vẫn như cũ tiếp tục lên cao, uy lực của nắng gắt cuối thu từ trước đến nay cũng không phải trò đùa.
Có điều so sánh với lúc đi đến, đáy lòng Cố Phán nhiều thêm phần cảm giác vui vẻ thoải mái. Lúc cô ở bên ngoài rất ít lộ ra cảm xúc chân thật, hôm nay nhưng là làm thế nào cũng không ép được khóe miệng có xu thế muốn giương lên tạo phản.
Cô vừa đi, vừa báo tin vui với người ở bên kia điện thoại.
【 Wechat 】 Cố Phán: Tạo bong bóng vui vẻ.jpg
【 Wechat 】 Cố Phán: Chuyển khoản 8888 đồng.
【 Wechat 】 Cố Phán: Ghi chú chuyển khoản: Hôm nay là một ngày tốt hì hì.
Cách một lát, người bên kia liền ấn tiếp nhận, đồng thời đáp lại bằng một tin nhắn.
【 Wechat 】S: Phỏng vấn rất thành công à?

【 Wechat 】 Cố Phán: Nhất định phải thành công nhá!
【 Wechat 】 Cố Phán: Bé gái đáng yêu giống như em đây cả thế giới đều thích.jpg
【 Wechat 】S: Ừ.
Cố Phán xem xong, ý cười bên miệng càng đậm hơn.
Sau khi chia sẻ xong niềm vui với người ở bên kia, Cố Phán mới chậm chạp nhận ra chị em tốt của cô không thích hợp.
"Cậu sao thế? Sao có vẻ tâm sự nặng nề vậy?"
Cả người Đổng Thiện Thiện còn ở vào trạng thái bị đả kích nghiêm trọng "Mình thổ lộ với anh trai của chị em tốt rồi?" "Mình thật sự thổ lộ với anh trai của chị em tốt rồi?" "Con mẹ nó chứ thổ lộ với anh trai của chị em tốt rồi?!", tinh thần cũng có chút mờ mịt.
Thật lâu sau, cô ấy mới yếu ớt nói một câu: "Nếu như có một ngày tớ có khó khăn, cần cậu hi sinh tình cảm đến cứu, cậu có thể giúp tớ đúng không?"
Cố Phán mấp máy môi, rốt cuộc không nói ra câu "Trừ hi sinh tình cảm với anh trai cậu", cuối cùng, chỉ gật gật đầu.
"Cậu nói đúng."
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


—— ——
Lý Trì và Cố Phán ấn định thời gian cho vòng phỏng vấn cuối cùng là trưa ngày hôm sau.
Cố Phán đặt đồng hồ báo thức lúc tám giờ sáng. Rửa mặt, trang điểm, sấy tóc, sau khi làm xong tất cả chuẩn bị, cô cầm điện thoại di động lên, lại xem bài viết về kinh nghiệm phỏng vấn của cư dân mạng.
Hôm qua, Lý Trì nói xong mấy từ "Vòng phỏng vấn cuối cùng", cô mặc dù chưa có kinh nghiệm tìm việc, nhưng cũng nghe hiểu được ý của mấy từ này.
Vả lại, địa điểm phỏng vấn mà anh ta chọn còn là văn phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất của chi nhánh Thẩm thị, điều này cũng ngụ ý, hôm nay cô đi qua đó, rất có khả năng sẽ gặp được người đàn ông kia.
Cố Phán vừa nghĩ đến đây, thì lại vui vẻ muốn lăn lộn khắp giường.
Thời gian từng chút một nhích dần đến mười giờ sáng. Hôm qua, sau khi Đổng Thiện Thiện trở về thì không có tinh thần gì, Cố Phán cũng không tiện lại giày vò chị em một chuyến. Vì thế, hôm nay đi đến Thẩm thị, cô liền một mình ra trận.
Nhân viên lễ tân của Thẩm thị dường như đã nhận được tin tức từ sớm, lúc Cố Phán xuất hiện, đối phương không hề ngạc nhiên chút nào.
Cô ta một đường lễ phép mời Cố Phán đi tới thang máy thẳng lên văn phòng của tổng giám đốc ở trong cùng. Chờ cửa thang máy từ từ khép lại, trong nháy mắt cô ta từ cô lễ tân khéo léo hóa thân thành nông dân trồng dưa cần cù chuyển dưa đi tiền tuyến.
【 Nhìn thấy cô gái mà hôm qua thư ký Lý đặc biệt dặn dò kia rồi! Ô ô ô dáng người thật là đẹp, tôi là phụ nữ mà cũng động lòng rồi đấy! 】

【 Có điều cảm thấy hình như gia cảnh có vẻ không tốt lắm, quần áo trên người nhìn không ra là nhãn hiệu gì, giày nhìn cũng là chất lượng rất kém á. 】
【 Nếu quả thật giống như hôm qua chúng ta bàn tán, vậy người này chính là cô bé lọ lem đi giày thủy tinh mà tổng giám đốc muốn rồi! QAQ mau để chị gái nhỏ biến thân đi, giá trị nhan sắc thần tiên kiểu này khoác đồ Taobao gì chứ, cũng quá phung phí của trời mà! 】
-
Cố Phán vẫn chưa biết, chính mình mới đi một vòng ở Thẩm thị, thì lại có thêm một hình tường nhân vật mới là cô bé lọ lem.
Bình thường cô rất ít khi có mặt ở tiệc rượu trong vòng thượng lưu thành Bắc. Ngoại trừ thỉnh thoảng bà nội sẽ dẫn cô tham gia một vài tiệc tối xã giao của mấy cô gái trẻ nhà danh giá hoặc là mấy buổi đấu giá từ thiện, cô gần như cũng không quá lộ diện. Mà bà nội dạy dỗ cô cũng là có thể khiêm tốn thì khiêm tốn, cô mặc dù tính cách có chút kiêu ngạo, nhưng cũng tuyệt đối không phải người sẽ chủ động gây chuyện.
Cho nên rất nhiều người chỉ biết nhà họ Cố có một cô chủ nhỏ được cưng chiều lên tận trời, lại có rất ít người từng thấy mặt cô chủ này.
Lại càng không bàn tới những nhân viên không ở trong vòng thượng lưu này của Thẩm thị.
-
Cô một đường thấp thỏm đi thang máy lên tới tầng cao nhất. Chớp mắt kia khi cửa thang máy mở ra, cô chủ Cố từ nhỏ đến lớn hiếm khi có cảm xúc căng thẳng, chậm rãi thở ra một hơn.
Văn phòng tổng giám đốc chiếm toàn bộ tầng cao nhất của tòa nhà chi nhánh Thẩm thị, người ít diện tích lại rộng, lúc mới vào khó tránh khỏi sẽ cảm thấy nơi này có chút trống trải không có hơi người.

Cố Phán cẩn thận cất bước đi vào bên trong, càng đi vào trong ánh sáng càng mạnh, trước cửa sổ sát đất to như vậy, mấy cái bàn làm việc được xếp thành hàng, bên trong là mấy người trợ lý đang ngồi, nam nữ đều có.
Người ở tầng cao nhất bọn họ là tập thể đã liên tục đi theo Thẩm Mộ Ngạn và Lý Trì, từ trụ sở chính ra nước ngoài lại đến chi nhánh bên này, nhiều năm như vậy, đã sớm luyện thành lòng dạ cứng rắn, thản nhiên giống hệt tổng giám đốc nhà mình.
Cho nên lần này, không có người nào trong bọn họ tham gia vào trang web hội buôn dưa của nhân viên tầng dưới cùng, cũng không có ham muốn tìm tòi nghiên cứu gì.
Thấy Cố Phán đi lên, chỉ đơn giản hỏi vài câu, rồi gọi điện thoại cho thư ký Lý đang đi theo tổng giám đốc họp ở tầng dưới.
Nói chuyện với Lý Trì là một trợ lý nam trẻ tuổi, sau khi đơn giản nói mấy câu, ánh mắt anh ta nhìn về phía Cố Phán liền thay đổi.
Cúp điện thoại rồi, anh ta lễ phép khách sáo mời người đi đến phòng làm việc của Tổng giám đốc, đồng thời dặn dò: "Cô Cố, thư ký Lý nói tổng giám đốc hiện giờ còn đang họp, nói cô chờ một chút, sau khi hội nghị kết thúc bọn họ lập tức tới đây. Cô xem cô cần uống chút gì không, tôi chuẩn bị cho cô."
"Không cần, tôi không khát, anh cứ làm việc của anh đi, tự tôi chờ là được rồi."
Người trợ lý nam kia cũng không ép buộc, khi nãy gọi điện thoại, thư ký Lý đã dặn dò, sắp xếp người ở phòng làm việc của Tổng giám đốc, đồng thời đối phương có yêu cầu gì thì đều kịp thời bố trí. Anh ta vừa nghe đã hiểu thân phận đặc biệt của người này, nhưng anh ta cũng không có ham muốn đi sâu vào mấy tin đồn, thấy Cố Phán không có có yêu cầu dư thừa, anh ta đương nhiên cũng thuận theo đi ra, đồng thời đóng cửa lại.
Nhất thời, trong văn phòng chỉ còn lại một mình Cố Phán.
Cô ngồi ngay ngắn ở trên ghế xô-pha, đợi một lúc khi xác định không có ai đi vào nữa, mới nhẹ nhàng thở ra.

Cố Phán quan sát bốn phía một phen.
Ở cửa quy quy củ củ bày hai chậu cây cảnh, khu tiếp khách là ghế xô-pha bằng da màu nâu cùng bàn trà bằng gỗ, phía xa có một bàn làm việc cùng ghế dựa, phía sau bàn làm việc là một cửa sổ sát đất rất to, ánh nắng chói chang theo thủy tinh chảy vào, chiếu trọn cả phòng làm việc đến sáng rực lạ thường.
Cố Phán cũng không biết diễn tả như thế nào, chỉ cảm thấy so với văn phòng của anh trai cô, nơi này dường như có chút...
chính trực lẫm liệt?
Cố Phán thật sự không ngờ, kiểu người cấm dục như Thẩm Mộ Ngạn, sở thích riêng hóa ra lại như cán bộ kỳ cựu như vậy.
Cô suy nghĩ miên man, cảm xúc căng thẳng cũng xẹp xuống hơn phân nửa. Cô đứng dậy tiến tới gần bàn làm việc bên kia, ánh mắt sau cùng dừng lại ở phía trên hộp danh thiếp trên bàn.
Cố Phán có chút ngoài ý muốn. Mặc dù cô không có kinh nghiệm tìm việc, nhưng cũng hiểu biết một chút thói quen trong giới thượng lưu.
Giá trị con người càng cao, người của gia tộc căn cơ càng ổn định, thì ngày thường cơ hội cho người khác danh thiếp lại càng ít. Giống anh của cô vậy cũng sẽ rất ít khi chuẩn bị danh thiếp, sao trên bàn làm việc của Thẩm Mộ Ngạn sẽ có cái này chứ?
Hơn nữa còn giống như in quảng cáo, làm cho một chồng dày như vậy.
Cô thuận tay lấy ra một tấm, chất liệu của danh thiếp cũng không tệ, là một tấm phía dưới làm bằng thủy tinh công nhiệp rất cứng, một tầng mỏng manh, có cảm giác ngoại trừ giới thiệu thân phận, còn có thể làm ám khí phòng thân.


Đang miên man suy nghĩ, cửa văn phòng vào lúc này lặng yên không tiếng động lần nữa bị đẩy ra.
Cố Phán nghe thấy tiếng bước chân thì bối rối quay đầu, tấm danh thiếp trong tay căn bản không kịp trả về, cô theo bản năng vê vào trong tay.
Bàn tay từ nhỏ sống an nhàn sung sướng lại cực kỳ mềm mại, góc cạnh của danh thiếp lại cứng rắn sắc bén, một lần day qua day lại, trực tiếp rạch ra một vết máu trong lòng bàn tay.
Đầu lông mày của Cố Phán hơi nhăn lại, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông từ bên ngoài đi vào, trong nháy mắt liền điều chỉnh trạng thái.
"Chào tổng giám đốc Thẩm."
Cô cố gắng hết sức xem nhẹ cảm giác đau nhói trong lòng bàn tay, chào hỏi lễ phép lại kiềm chế.
Hôm nay Thẩm Mộ Ngạn đã thay một cái áo sơ mi màu đen, so sánh với vẻ cấm dục lạnh lùng ngày thường, có nhiều thêm một phần thần bí sâu xa. Có lẽ là do mới họp xong, trên mặt anh còn đeo một cặp mắt kính không gọng chưa tháo xuống, màu da trắng phối hợp với ánh mắt hơi lạnh của anh, bất chợt khiến cho tim người ta đập chậm mấy nhịp.
Cố Phán nhịn không được, trong đầu hiện ra mấy dòng bình luận đã lâu không thấy ——
【 A, ta rốt cuộc lại gặp được đầu tường thần tiên rồi ô ô ô. 】
【 Sao mấy ngày không gặp lại cảm thấy anh ấy đẹp trai hơn rồi QAQ 】
【 Chiếp chiếp là trái tim một lần nữa cảm thấy loạn nhịp! 】
Cô chủ Cố ở trong lòng đồng thời tự reo hò, người đàn ông ở đối diện cũng là ánh mắt nhàn nhạt nhìn cô, tất cả biểu cảm của cô thậm chí cái nhăn mày một khoảnh khắc trước, anh đều thu hết vào đáy mắt.
Anh không có biểu cảm gì chậm rãi đi tới bên cạnh bàn làm việc, lúc khóe mắt liếc thấy đôi chân dài trắng nõn dưới váy ngắn của Cố Phán, con ngươi không tự chủ hơi hơi tối đi.
Lý Trì theo ở phía sau tổng giám đốc nhà anh ta, vẫn như cũ làm tròn bổn phận đóng vai cái loa.
"Cô Cố, tình huống của cô tôi đã nói đại khái với tổng giám đốc. Hôm nay gọi cô tới trên cơ bản chỉ là hình thức trực tiếp ký hợp đồng vào làm việc. Có điều, tôi phải nói một chút, ngoài điều khoản cơ bản trên hợp đồng ra, còn có hai yêu cầu."
Cố Phán căn bản không ngờ lần này sẽ thuận lợi như vậy, cho nên đừng nói là hai yêu cầu, là hai mươi yêu cầu cô đều có thể gật đầu không chút do dự.
"Thư ký Lý, anh nói đi."
"Sau khi vào làm việc, mỗi tháng cô có hai ngày nghỉ có lương, ngoài cái đó ra, trong thời gian làm việc, cô không thể tùy ý xin phép nghỉ hoặc bỏ bê công việc."
Cái này hoàn toàn cũng không khó nha, Cố Phán đương nhiên đồng ý.
"Điều thứ hai, chính là ngày kia tổng giám đốc sẽ phải về trụ sở chính ở thành phố S, nếu cô lựa chọn hôm nay vào làm việc, vậy ngày kia liền phải cùng xuất phát đi đến thành phố S. Bên chỗ cô có khả năng không?"
Cố Phán hơi kinh ngạc, ngày kia đã đi rồi sao?
Cô cẩn thận thầm tính toán thời gian một chút. Anh trai cô hẳn là hai ngày này cũng sẽ về trụ sở chính ở bên thành phố S. Bà nội đang nghỉ ngơi ở nước ngoài. Dựa vào tin tức đáng tin cậy mà ông nội có được ở phía trước chiến tuyến, bởi vì cô đột nhiên chuồn về nhà, bà nội tạm thời hẹn bà bạn già cũng đi nước ngoài cùng nhau đồng hành. Hai người dường như chơi vui đến quên cả trời đất, tuyên bố lại muốn tự do không bị trói buộc một hai tháng nữa.
Cho nên... Nếu ngày kia đi, hẳn là cũng không sao?
Chỉ cần bà nội không ở nhà, bên phía ông nội và anh trai cô, thế nào cũng có thể làm toàn vẹn chu đáo lời nói dối này.
Nghĩ tới đây, Cố Phán nói: "Có thể, tôi nghe theo sắp xếp của anh và... tổng giám đốc Thẩm."
Thư ký Lý nghe vậy, lại nhìn tổng giám đốc nhà mình một chút, thấy đối phương một mực ngồi ở trước bàn làm việc xem tài liệu cầm về từ cuộc họp vừa rồi, hoàn toàn không có ý tứ lên tiếng, trong lòng khe khẽ thở dài.
Cái hình tượng tổng tài lạnh lùng này của tổng giám đốc nhà anh ta thật đúng là vĩnh viễn không đổ mà, giờ là lúc nào rồi, lại vẫn còn đi nhìn vào tài liệu.
Im lặng chốc lát, anh ta gật gật đầu với Cố Phán.
"Đã như vậy, chúng ta đi phòng nhân sự ký hợp đồng đi, thẻ căn cước của cô Cố có mang theo không?"
"Có mang theo!"
"Vậy thì tốt, chúng ta..."
Lý Trì còn chưa nói xong, người đàn ông ở bên cạnh chợt mở miệng.
"Thêm một điều nữa." Người đàn ông cũng không ngẩng đầu, trong giọng nói bình tĩnh có hơi lạnh lùng, "trong lúc đi làm, váy phải mặc quá đầu gối."
Cố Phán: "?"
Lý Trì: "..."
-
Làm xong hết các bước, tiễn Cố Phán đi rồi, Lý Trì một lần nữa quay trở lại phòng làm việc của tổng giám đốc.
Nơi này thật ra là do người của chi nhánh tạm thời thành lập điều chỉnh, tổng giám đốc nhà anh ta trước đó vẫn luôn ở bên trụ sở chính, gần như không tự mình đến chi nhánh, càng không giống như lần này ngây ngốc ở lại hơn một hai tháng.
Cho nên lúc ban đầu, khi người của chi nhánh nhận được thông báo, cũng đều nhốn nháo hoảng loạn một trận, sợ một điểm không phù hợp thì sẽ chọc cho vị tổng giám đốc trẻ tuổi này không vui.
Có điều, cũng may ông chủ không hề quan tâm đến những chuyện này, trang trí sắp xếp trong phòng làm việc, cho tới bây giờ anh đều không hỏi đến. Tới rồi thì mặt không biểu cảm mà làm việc, đoán chừng ngay cả trong phòng làm việc rốt cuộc có những thứ gì cũng chưa từng để ý.
Lý Trì cung kính đứng ở trước bàn làm việc, báo cáo với Thẩm Mộ Ngạn tình hình ký kết vừa mới rồi của cô Cố.
Cũng không biết tổng giám đốc của bọn họ đang nghĩ gì, lời nói hẳn là nghe vào được, nhưng biểu cảm lại có chút thờ ơ u ám.
"Đem đoạn giám sát vừa nãy trong văn phòng ra đây."
Lý Trì nghe theo phân phó, cầm lấy Notebook anh ta để ở phòng ngoài, mở video giám sát ra.
Hình ảnh sau khi Cố Phán xuất hiện được thả chậm, chỉ thấy Thẩm Mộ Ngạn không hề động đậy nhìn chăm chú vào màn hình. Lúc nhìn thấy cô gái nhỏ trong hình bỗng nhiên quay người, mặt hướng về phía cửa, liền ấn phím tạm dừng.
Ngón tay thon dài đặt trên con chuột, đầu ngón tay khẽ ấn rồi thả, hình ảnh của vị trí nào đó liền bị phóng to thêm mấy lần.
Lý Trì không dám công khai nhìn thẳng, nhưng khóe mắt lại cũng một mực vụng trộm quan sát.
Lúc nhìn thấy danh thiếp nắm trong lòng bàn tay của cô Cố cùng một vết cắt, trong lòng "Lộp bộp" một cái.
Quả nhiên, một lát sau, anh ta liền nghe thấy tổng giám đốc nhà mình chợt mở miệng: "Ban đầu văn phòng là ai bố trí sắp xếp?"
... Chuyện trước kia chưa từng chú ý qua, hôm nay chẳng hiểu sao hỏi tới, xem ra là có người sắp gặp tai họa rồi.
Lý Trì im lặng, nói ra một cái tên, sợ Thẩm Mộ Ngạn không biết, anh ta cố ý thêm một câu: "Chính là phó giám đốc Lưu."
Sở dĩ nhấn mạnh cái này, cũng hoàn toàn bởi vì vị Phó giám đốc Lưu này, vào lúc bọn họ mới tới công ty chi nhánh, thường xuyên đến trước mặt tổng giám đốc nhà anh ta cọ cảm giác tồn tại.
Khi đó Lý Trì đã cảm thấy người này thủ đoạn gian xảo, thành tích thực không có bao nhiêu, nịnh nọt ngược lại là so với ai khác làm đều 666.
Có điều, người này là họ hàng xa thuộc nhánh bên nhà họ Thẩm, ban đầu là được chú hai của tổng giám đốc nhà anh ta sắp xếp vào tập đoàn, cùng nhau vào còn có một số con cháu nhánh bên có quan hệ thân thích với nhà họ Thẩm. Sau khi tổng giám đốc từ nước ngoài trở về, tạm thời không rảnh để ý đến bọn họ, Lý Trì cũng không tiện nói thêm cái gì.
Nhưng chuyện ngày hôm nay liên quan đến cô Cố, lấy hiểu biết của anh ta với tổng giám đốc nhà mình...
Quả nhiên, một giây sau, vẻ mặt Thẩm Mộ Ngạn không cảm xúc mở miệng: "Sa thải."



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc