Cưới Cô Nàng Keo Kiệt - Chương 09

Tác giả: Lương Hải Yến

Anh không ngờ Diêu Hiểu Thư lại đưa tay bắt lấy mình, hơn nữa khí lực đột nhiên lớn như vậy đem anh kéo xuống, Quan Hà Châu bị cô thình lình dùng lực kéo, ngã trên người cô, trong nháy mắt hương thơm lẫn với mùi rượu bay vào chóp mũi anh, làm nhiễu loạn tâm tình luôn bình tĩnh.
“Em cũng muốn nói chuyện yêu đương, anh nói chuyện yêu đương với em có được không? Ô.....” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diêu Hiểu Thư phàn nàn, buồn bã nhìn anh, “Ngay cả cảm giác khi hôn thế nào em cũng không biết, thật là đau khổ mà.....”
Quan Hà Châu rất nhanh khôi phục tỉnh táo, khoé miệng khẽ cong lên, lúc đầu anh còn chưa nghĩ tới sẽ động thủ với cô, nhưng bây giờ cô tự mình đưa tới của, không làm gì thì không phải là anh rồi.
“Em muốn biết cảm giác khi hôn như thế nào sao?” Cảm giác giống như Eva dụ dỗ Adam ăn trộm trái cấm, giọng nói đậm đà thân mật ở bên tai Diêu Hiểu Thư vang lên, “Thật muốn biết sao?”
Đầu óc Diêu Hiểu Thư đã say mờ mịt, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang ở trên người mình, mắt kính của anh chẳng biết từ lúc nào đã lấy xuống, con ngươi tối tăm đặc biệt sáng ngời, thâm thuý đến nỗi làm tâm hồn của người ta bị hút vào, hơn nữa trốn không thoát.
Giống như là bị hạ cổ, Diêu Hiểu Thư chậm rãi gật đầu, lại không sợ ૮ɦếƭ mà cho anh một nụ cười rực rỡ hồn nhiên, nụ cười này thoáng qua làm tan rã tất cả tự chủ của anh, anh cúi đầu xuống, hung hăng hôn đôi môi mềm mại đỏ mọng của cô.
“Ưmh.....” Môi Diêu Hiểu Thư bất ngờ bị dán sát vào, nguyên bản còn mơ hồ trong nháy mắt biến thành mềm nhũn, trước mắt không ngừng xuất hiện những ngôi sao lánh lấp, trong cơ thể giống như có một đoàn lửa đang chạy qua, như muốn đem cả người cô đốt cháy đến xương cốt cũng không còn.
“Muốn anh dừng lại sao?” Quan Hà Châu dùng hết hơi sức còn lại của mình, rời đi đôi môi mềm mịn mê người của cô.
Chuyện này không nằm trong kế hoạch của anh, cho dù cô có sự mê hoặc trí mạng đối với anh, nhưng anh không muốn dưới tình huống thế này lại cùng cô xảy ra quan hệ, hơn nữa, quan hệ của bọn họ mới bắt đầu tiến triển, tất cả đang dần đi vào quỹ đạo theo dự tính của anh, nếu như bây giờ thân mật như vậy, nếu không tốt sẽ làm quan hệ của bọn họ trở nên phức tạp hơn.
“Ưmh..... không cần.....” Diêu Hiểu Thư cảm thấy cái hôn này cho cô cảm giác tuyệt vời cực kỳ, khiến cô như ở trên mây, toàn thân mềm nhũn, thật thoải mái, cô không muốn dừng lại.
Thần trí cô đã bị rượu khống chế mà mất đi phán đoán, chỉ đi theo cảm giác của mình, đôi tay giống như là có ý thức leo lên cổ của Quan Hà Châu, dùng sức kéo xuống dưới, không chút do dự đưa lên đôi môi của chính mình.
Cử trí cô lớn mật như thế, làm tự chủ của Hà Châu dần dần tan biến, đối mặt với cô gái mình yêu tự động dâng lên nụ hôn, anh tin là bất kỳ người đàn ông nào cũng không cự tuyệt được yêu cầu hấp dẫn này.
“Đây chính là em nói.” Anh không khách khí đoạt lại quyền chủ động, đầu lưỡi chui vào trong khoang miệng non mềm của cô, dây dưa với cái lưỡi nhỏ thơm tho thật chặt, mãnh liệt ở trong miệng cô đùa giỡn.
“Ưmh......” Diêu Hiểu Thư cảm thấy không khí trong miệng mình đều bị anh hút hết, lưỡi cực nóng liều mạng hút vào tất cả sự ngọt ngào của cô, cùng với lưỡi cô chơi trò chơi chạy rượt, cô bị nhiệt tình của anh thiêu đốt, nhiệt độ trong cơ thể phát ra ngày càng mãnh liệt, như muốn nổ tung.
“Hiểu Thư..... Hiểu Thư.....” Quan Hà Châu giống như người bị lạc trên sa mạc đói khát, cố gắng hấp thu nước ngọt trong miệng cô, đó là nguồn suối ngon nhất trên đời rồi, “Em thật ngọt!”
Anh ca ngợi như vậy làm Diêu Hiểu Thư đỏ bừng cả mặt, mắt đẹp híp lại, nhìn mặt anh, a, thật là quá đẹp trai, cô tại sao lại không biết, thì ra Quan Hà Châu cũng có vẻ mặt khêu gợi như vậy?
Quan Hà Châu dán chặt vào cô, bàn tay vững vàng giữ chặt eo nhỏ, khiến thân thể mềm mại của cô dính sát vào thân thể ngang tàng bền chắc của mình, trên người cô toả ra hương thơm tựa như khiêu khích, càng không ngừng dụ dỗ cơ thể đầy Dụς ∀ọηg của anh.
Trời ạ, lực ảnh hưởng của cô bé này đã vượt qua nhận thức của anh rồi, anh thậm chí không có cách khống chế được mình.
“A......Ưmh....” Bàn tay của anh dọc theo xương sống của cô vuốt nhẹ, đưa đến cho cô từng trận run rẩy, cái miệng nhỏ nhắn không khỏi bật ra từng tiếng yêu kiều, “A.......nóng quá....”
“Ngoan, chờ một chút,....” Cô không hề biết mà cứ ở trong иgự¢ anh giãy dụa, để cho cơ thể đang căng thẳng của anh trở nên lửa dục toàn thân rồi, “Em....nhất định muốn làm như vậy sao?”
Quan Hà Châu nhịn không được kích động hỏi cô, anh không muốn sau này lại thấy vẻ mặt hối hận của cô, hơn nữa đây là lần đầu tiên của cô, anh không muốn tiến hành qua loa như vậy, anh muốn cho cô một ấn tượng tốt đẹp, mặc dù bây giờ cô đã say đến không nhớ được gì rồi.
“Ưmh....nóng quá.... nóng quá à....” Trên người cô giống như sắp bị đốt cháy, Diêu Hiểu Thư đưa tay liều mạng lôi kéo quần áo trên người mình, cố gắng giúp mình mát hơn một chút.
“Hiểu Thư, nhìn anh.” Quan Hà Châu cố nén hạ thân đang xôn xao, hai tay nâng gương mặt cô lên, tròng mắt đen nhìn chằm chằm vào cô, “Nói cho anh biết, anh là ai?”
“Hà Châu.....” mắt Diêu Hiểu Thư nhìn mặt anh mấy giây, ngay sau đó cái miệng mới chậm rãi nói ra hai chữ.
“Rất tốt.” Cô biết người ôm cô là anh là được, “Hiểu Thư, nhớ, sau hôm nay, em hoàn toàn là người của anh, vĩnh viễn không được xa anh, biết không?”
Diêu Hiểu Thư đã sớm không biết mình đang làm gì chỉ có thể gật đầu, hai tay tiếp tục kéo quần áo của mình, Quan Hà Châu nhìn thấy rất hài lòng, cái cô bé này nhất định là không biết đã đồng ý với anh chuyện gì, ha ha... …
“Ngoan, anh tới.” Anh mặc kệ cô say hay không, qua tối hôm nay anh không cho phép cô hối hận.
Anh dịu dàng thay cô cởi nút áo, sau đó ૮ởเ φµầɳ áo ra, chỉ chốc lát quần áo trên người cô đều bị anh ném xuống giường, bộ dáng không còn gì che đậy của cô, tất cả đều lọt vào mắt Quan Hà Châu, tầm mắt từ đầu vai nõn mượt của cô dời xuống, cuối cùng dừng ở trên bầu иgự¢ mê người.
Viền tơ áo lót thật mỏng bao lại bầu иgự¢ đầy đặn, mơ hồ còn có thể thấy nụ hoa, không khí lạnh làm nó trong nháy mắt đứng thẳng lên, tròng mắt đen của Quan Hà Châu càng trở nên thâm trầm, hô hấp dần dần dồn dập, tiếng thở dốc ở trong phòng lại nghe cực kỳ rõ ràng.
“Ừ.....” Cô không biết tại sao tầm mắt Quan Hà Châu lại nóng rực như vậy, còn không biết mình nguyên nhân, bụng Diêu Hiểu Thư dâng lên một đoàn lửa nóng, иgự¢ cũng hơi đau, “Hà Châu.....khó chịu.....”
Cảm giác khó chịu khác thường, khiến cho một người không biết gì về tình dục như cô tìm anh cầu cứu, hoàn toàn tin tưởng anh, đôi tay Diêu Hiểu Thư vô ý ôm eo anh, dán chặt vào thân thể anh, trong cơ thể giải toả được một ít cảm giác nóng ran, phát hiện điều này, làm Diêu Hiểu Thư không chút kiên kỵ hướng người anh mà cọ xát, muốn mượn thân thể anh đuổi đi lửa nóng xa lạ trong thân thể mình.
“Hiểu Thư.....chậm một chút.....” Cái người ngu ngốc này có suy nghĩ một chút không hả? Thật không ngờ cô lại lớn mật như vậy ở trên người anh ma sát, quả thật là muốn lấy mạng anh mà!
Quan Hà Châu đè lại đôi tay nhỏ bé đang làm loạn của cô, nếu cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ bị cô làm cho dục hoả đốt người, anh lấy một tay nâng cằm cô lên, dịu dàng hôn môi, nhẹ nhàng ʍúŧ vào.
Diêu Hiểu Thư không hài lòng anh cứ chậm rãi cọ sát như vậy, nhiệt tình hưởng ứng nụ hôn của anh, trong lúc nhất thời khiến hô hấp Quan Hà Châu có chút rối loạn, nhưng anh rất nhanh đoạt lại quyền chủ động, bỏ qua dịu dàng lúc trước, trở nên hết sức cuồng dã, càng không ngừng ʍúŧ vào, nhẹ gặm môi mềm của cô.
.........
Hai người đồng thời phát ra âm thanh thoả mãn.......
Diêu Hiểu Thư cảm thấy đầu mình đau như muốn nổ tung, hơn nữa toàn thân lại đau nhức, giống như bị chia năm xẻ bảy.
“A, thật là đau!” Ôm lấy đầu, triệu chứng sau khi say làm cho cô nhẹ giọng ՐêՈ Րỉ, “Tại sao có thể như vậy?”
Cô chậm rải mở mắt ra, nhất thời nhớ không ra đây là đâu, ngơ ngác nhìn trần nhà một lúc, đầu của cô mới có thể chuyển động bình thường.
Diêu Hiểu Thư nhớ là tối hôm qua muốn cùng Quan Hà Châu ra ngoài ăn cơm tối, nhưng cuối cùng cô lại lôi kéo anh đi mua một đống đồ cùng rất nhiều bia, trở lại ăn mừng ngày đầu tiên bọn họ ở chung, rồi sau đó, cô hình như uống say, trong trí nhớ, cô giống như nói rất nhiều điều với Quan Hà Châu, hình như còn làm cái gì không nên làm.
Vừa nghĩ tới đó, Diêu Hiểu Thư bỗng nhiên có cảm giác toàn thân mình lành lạnh, giống như không có mặc quần áo.
“Không đúng, mình không có thói quen ngủ trần mà.”
Đồng thời, cô rõ ràng cảm thấy, trong phòng hình như có tiếng hít thở của người khác, thần kinh bỗng căng thẳng, từ từ quay đầu nhìn phía bên tay phải của mình, khi cô nhìn thấy một đôi mắt đen nhánh thì ngây ngẩn cả người.
Một lát sau.......
“A........” Diêu Hiểu Thư la lớn, giống như nhìn thấy quỷ, trừng mắt nhìn người bên cạnh, âm thanh run rẩy không nói hết được một câu, “Anh.....anh....thế nào.....lại ở chỗ này?”
“Em cứ nói đi?” Mặt Quan Hà Châu không thay đổi nhìn Diêu Hiểu Thư, không có tiết lộ chút tâm tư nào, nhưng tay lại nắm chặt thành quả đấm dưới chăn, cho thấy tâm tình chân thật của anh giờ phút này.
“Em....em.....không nhớ rõ.” Từ trước tới giờ lá gan của Diêu Hiểu Thư đặc biệt lớn, lúc này lại biến thành quỷ con nhát gan mười phần, không dám nhìn thẳng vào vấn đề, chỉ có thể nói lãng sang chuyện khác, “Ha ha, nhất định là tối hôm qua chúng ta uống say, sau đó không cẩn thận ngủ cùng một giường rồi, chắc là không có chuyện gì đâu.”
Không biết cô là đang an ủi anh, hay là an ủi mình, Diêu Hiểu Thư cười hết sức gượng ép, ngay cả mình còn không tin cái lý do này, cô đều đã trần trụi nằm trong chăn rồi, nói bọn họ không có xảy ra chuyện gì, quỷ cũng sẽ không tin! Huống chi, chỗ kín của cô hình như có cảm giác đau đớn, cũng đủ để nói lên tất cả.
A, trời ạ!
“Chúng ta lên giường.” Quan Hà Châu không để ý đến lời nguỵ biện của cô, nhìn thẳng vào mắt cô không cho cô trốn tránh, nói thẳng, “Tối hôm qua cái gì nên làm cũng đã làm, em chẳng lẽ một chút ấn tượng cũng không nhớ? Hiểu Thư, đều là em chủ động, thật sự quên mất sao?”
Diêu Hiểu Thư bị lời nói to gan của anh làm cho mặt đỏ tới mang tai, mắc cỡ đến nổi sắp tìm một cái hố để chui vào.
“Anh....” Anh tại sao có thể nói ra hết? Cô mất mặt ૮ɦếƭ mất!
“Thế nào, muốn lấy quên làm cớ, không chịu trách nhiệm sao?” Trong mắt Quan Hà Châu thoáng qua tia ranh mãnh, thấy bộ dáng cô khẩn trương, trong lòng dâng lên một kịch bản ác liệt hưng phấn.
“Em.....mới không có.” Diêu Hiểu Thư ngượng ngùng không biết nên làm thế nào cho phải, cuối cùng thẹn quá hoá giận nói. “Anh nhanh đi ra ngoài đi!” Quan Hà Châu biết có chừng có mực, bàn tay giơ lên, nhấc chăn lên, thân thể Tʀầռ tʀʊồռɢ cứ thế đi xuống giường.
“A!” Diêu Hiểu Thư không ngờ anh lại to gan như vậy, trong nháy mắt nhìn thấy thân thể Tʀầռ tʀʊồռɢ của anh, liền lấy tay che mắt, lên tiếng kêu to.
“Ha ha.” Quan Hà Châu nhỏ giọng cười khẽ, thong thả ung dung mặc quần áo, sau khi sửa sang lại gọn gàng, mới chậm rãi đi ra khỏi phòng, nhưng lúc ở trước cửa lại ngừng lại, “Cứ từ từ, thời gian vẫn còn sớm, hôm nay muốn xin nghĩ không đi làm cũng được.”
Nghe âm thanh nhạo báng của anh, mặt Diêu Hiểu Thư đỏ bừng muốn vùi mình vào trong chăn trốn mãi.
Trời ạ, đây là cái tình huống gì đây?
“Tâm tình cậu hôm nay thật tốt!” Trong công ty An Tin, Vệ An Tin đi theo sau lưng Quan Hà Châu cùng nhau đi vào phòng làm việc, thấy khoé miệng bạn tốt tự nhiên lại cong lên, cũng biết tâm tình hôm nay của cậu ta không tệ.
“Chẳng lẽ cậu là con giun trong bụng tớ, biết tâm tình tớ hôm nay không tệ?” Quan Hà Châu xem thường nói, cũng không có biểu hiện ra kinh ngạc cho bạn tốt xem.
“Hắc hắc, khoé miệng của cậu đã tiết lộ tâm tình của cậu, không cần nói với tớ, cậu không phát hiện khoé môi mình giơ lên sao?” Vệ An Tin lành lạnh nhạo báng, ngồi xuống ghế sa lon, hai chân tuỳ ý đặt trên khay trà, dù bận rộn vẫn ung dung nhìn anh, “Nói nghe một chút, có chuyện gì vui hả?”
“Chuyện riêng của tớ không cần phải báo cáo với cậu.” Quan Hà Châu lạnh lùng trả lời. “Nếu không có chuyện gì, tớ cần rất nhiều báo cáo phải xem xét.”
Ngụ ý là, nếu cậu ta nhàn rỗi không có gì làm, liền đi ra ngoài, không nên quấy rầy anh!
“Này, nói thế nào chúng ta cũng là bạn tốt, nói nghe một chút đi?” Vệ An Tin không vừa lòng hét lớn.
“Không có chuyện gì.” Quan Hà Châu không khách khí chút nào cự tuyệt, “Xem ra ông chủ là cậu rất rãnh rỗi, nếu như vậy, tớ cần nghĩ một tháng, không vấn đề gì chứ?”
“Không được.” Vệ An Tin lập tức từ chỗ ngồi đứng lên, như gặp chuyện xấu hoảng sợ nhìn anh, “Công ti không thể không có cậu, một ngày cũng không thể!”
Nói xong, Vệ An Tin còn giống như trúng tà, chạy lên kéo ống tay áo Quan Hà Châu, như đám con gái lắc lắc làm nũng, chọc cho Quan Hà Châu cả người nổi da gà, giống như cậu ta có bệnh truyền nhiễm, dùng sức bỏ cánh tay đang day dưa ra, lông mày nhíu chặt
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc