Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng - Chương 20 (18+)

Tác giả: Đang cập nhật

Về tới nhà, cửa vừa đóng lại, Trần Kình cuối cùng cũng bùng nổ. Vừa quay lưng chính là một cái tát, cái tát này dùng toàn bộ sức lực, Lâm Uyển hét lên một tiếng, lập tức ngã xuống sàn nhà.

“Được đó Lâm Uyển, mẹ kiếp, tôi thật sự đã xem thường cô rồi!”

Trần Kình vung một cái tát vẫn chưa nguôi giận, đá hai phát vào cái mông mềm mại của Lâm Uyển. Vừa rồi Lâm Uyển không đề phòng nên bị đá trúng. Dựa vào cái gì mỗi lần đều là hắn đánh người, dù sao cũng như vậy rồi, bình cũng đã làm vỡ rồi, vậy thì cho tan nát luôn, kể cả cô đánh không lại hắn, cũng không để hắn sống yên ổn.

Nghĩ như vậy cô liền lồm cồm bò dậy, cũng không tranh cãi với hắn, cứ thế tấn công như kẻ điên, cào loạn lên chẳng hề theo trình tự. Trần Kình vừa thấy cô nàng này dám phản kháng, phản rồi, phản rồi! Điều hắn buồn bực là chính mình lại dính đòn, cằm hắn đau rát, cô từ khi nào lại để móng tay dài như thế?

Xưa nay đọ thể lực thì đàn ông luôn chiếm thế thượng phong, nhưng Lâm Uyển cũng không phải loại phụ nữ sức trói gà không chặt. Ngày trước cô cũng có thói quen rèn luyện sức khỏe, nay lại phát huy bản lĩnh của loại đàn bà đanh đá và tinh thần chán sống, móng tay, hàm răng, bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào cũng có thể đem ra dùng. Nhân tố bất lợi trước kia là mái tóc dài bây giờ cũng đã cụt lủn, nên nhất thời Trần Kình cũng không có cách nào tóm được cô. Một lát sau cô liền đánh hắn túi bụi, nói chính xác là cô vây quanh hắn tấn công một vòng. Hai người đều một lòng tìm kiếm điểm yếu của đối phương, không ai còn tâm trí khoe khoang miệng lưỡi lợi hại. Phòng khách lớn như vậy mà chỉ nghe tháy tiếng vấp ngã trầm đục và tiếng quần áo bị xé rách, cùng tiếng thở gấp hổn hển.

Trần Kình lại thêm mấy vết thương mới, trên tai cũng bị cô gái này cắn một miếng, xém chút nữa đã thành Van Gogh đệ nhị, tay áo sơ mi đều bị tung ra. Còn Lâm Uyển đương nhiên cũng chẳng thể trốn đi đâu, chân bị vấp phải bàn hai lần, trên cánh tay cũng xuất hiện vài vết bầm tím, điều nguy hiểm là, dây áo lót của cô đã bị Trần Kình xé hỏng.

“Mẹ kiếp, cô hưng phấn quá mức hay là mắc bệnh chó dại thế?” Trần Kình đẩy cô gái còn muốn tiếp tục cấu xé, che tai lại, thở hổn hển mắng. Lâm Uyên không lên tiếng, chỉ tranh thủ thời gian để thở, mau chóng khôi phục sức lực.

Trần Kình thấy cô lộ ra áo ngực màu nude, đôi mắt lập tức nheo lại. Hắn bị khí thế của cô làm cho hồ đồ rồi, để đối phó với phụ nữ, có một chiêu luôn là pháp bảo độc nhất vô nhị. Lâm Uyển cũng không phải đứa ngốc, hai người sống lâu với nhau, chỉ cần một ánh mắt đã hiểu rõ đối phương có ý đồ gì. Cô nhìn thấy Trần Kình thể hiện rõ dấu hiệu động đực, lập tức quyết định phải mau chóng kết thúc trận đấu.

Nhưng cô vẫn chậm một bước, Trần Kình như một con hổ vồ mồi ép cô xuống dưới người hắn, nắm lấy áo ngực không có dây của cô lôi ra, cúi thấp đầu cắn vào đó. Lâm Uyển đau đến mức không ngừng hít thở, muốn vươn tay ra cào mặt hắn, moi mắt hắn, nhưng cả mặt hắn đều vùi trước ngực cô, cô đành phải tìm điểm yếu khác để ra tay. Tóc của hắn quá ngắn, cơ bản không thể nắm được, quần áo ngăn cách trên người cũng chẳng thấm vào đâu, thế là cô liền tập trung sức lực cào vào cổ hắn, nghe thấy hắn hít sâu một hơi khẽ rít lên, đáng tiếc trong tay cô không có dao, nếu không nhất định cô sẽ chém hắn chẳng chút do dự.

Trần Kình biết cổ mình nhất định đã bị cào nát, trở nên đau rát vô cùng. Mẹ nó, cô nàng này ra tay quá tàn nhẫn, hắn đoán chắc sắp tới mình lại phải đi tiêm uốn ván, có khi lần này còn phải tiêm cả vắc-xin phòng bệnh dại mất, vì Lâm Uyển điên rồi.

Hắn thở hồng hộc thẳng người dậy, nắm lấy bàn tay hành hung của cô, nhưng trong lúc vô ý lại cho cô một khe hở trí mạng. Lâm Uyển nhân cơ hội co gối tấn công bộ phận trọng yếu của hắn, nếu hành động của cô điêu luyện hơn, chuẩn xác hơn một chút, nếu phản ứng của Trần Kình chậm chạp một chút, thì hắn chắc chắn đã mất đi cái kiêu ngạo đàn ông rồi. Trần Kình lập tức toát mồ hôi lạnh sau lưng, một nửa vì hoảng sợ, một nửa vì... tuy rằng có chút sai sót, nhưng hắn vẫn bị đau.

Phàm là liên quan tới sự an nguy của “anh em”, bất kì một thằng đàn ông nào cũng đều tức giận liều mạng. Trần Kình nghĩ thầm, cô nàng này thật độc ác, lại muốn khiến hắn tuyệt tử tuyệt tôn, đem ra so sánh thì tôi đối với cô quá nhân từ rồi. Phải nói đến, một hồi chiến đấu ác liệt trước đó, hắn còn mang theo chút ý vui đùa, đương nhiên cũng không cần dùng quá nhiều sức lực, nhưng lần này cô thảm rồi, hôm nay không hành cô đến chết, thiếu gia đây không phải họ Trần!

Thời gian sống cùng nhau không ít, Lâm Uyển ở phương diện nào đó đã quá hiểu con người này. Vừa tháy ánh mắt đó, gân xanh hằn lên đó của hắn, cô biết mình đã hoàn toàn chọc tức hắn, thật muốn gây tai nạn chết người mà. Cô nhân kẽ hở lúc đối phương nhấc cánh tay xắn tay áo, cố sức đẩy hắn ra, lăn người bò dậy chạy ra cửa. Nhưng vừa mới chạm vào tay nắm cửa, cô đã bị Trần Kình từ phía sau kéo lấy mắt cá chân.

Lại là một phen giằng co nhau, xen lẫn là tiếng mắng chửi và tiếng gào thét. Chờ đến lúc Lâm Uyển bị Trần Kình lần nữa quăng xuống thảm, cô đã hoàn toàn không còn sức lực, như một con cá rời nước quá lâu, chỉ có thể há miệng mà thở. Đây chính là sự khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ, đàn ông có thể chịu đựng những trận đánh trường kỳ, thậm chí càng đánh càng hăng, còn phụ nữ tối đa chỉ bùng nổ được trong một lát đó.

Trần Kình từ trên cao nhìn xuống cô gái quần áo rách tả tơi, không còn sức vùng vẫy, trong đầu hồi tưởng lại dáng vẻ rực rỡ xinh đẹp của cô lúc ở trên sân khấu. Hắn thật sự không biết vòng eo cô lại mềm mại như thế. Trước mặt hắn cô luôn cứng nhắc như liệt nửa người, thỉnh thoảng nhanh nhẹn một chút hắn sẽ kích động ghê gớm. Nhưng cô lại quay đầu chạy đến trước mặt gần trăm gã đàn ông mà nhảy múa lả lơi, uốn éo còn hơn cả rắn nước.

Nếu sự tức giận trước đó của hắn là bởi vì cô bôi nhọ hắn, thì bây giờ lại là vì đố kị, sự đố kị không hề che đậy. Hắn liên tưởng ngay đến hôm sinh nhật Trần Tây, cô đã cười với Phương Chính, cười tươi rói. Mẹ nó chứ, cô lúc nào cũng hào phóng với kẻ khác như vậy, với hắn lại keo kiệt như thế, ngoài lạnh lùng ra thì còn cứng nhắc. Nụ cười của cô, ưu điểm của cô, sự thuần khiết của cô, sự khêu gợi của cô, hắn đều là người nhìn thấy cuối cùng.

Chỉ trong chốc lát ấy, lồng ngực Trần Kình đã bị sự đố kị lấp đầy, hắn nghiến răng nói: “Dù thế nào, một mình tôi còn chưa đủ làm thỏa mãn cô sao, mà phải nóng lòng ra ngoài tìm đàn ông?”

Nói xong ba chữ “tìm đàn ông”, hắn tức gần chết. Muốn biết việc đàn ông căm ghét nhất thì đó là bị cho “đội mũ xanh”[2], tuy vẫn chưa thành sự thật, nhưng cô gái này uốn éo trên sân khấu như thế, lũ đàn ông trong đó đều chỉ mong đội cho hắn cái mũ xanh, hắn dường như nhìn thấy mấy trăm đỉnh mũ xanh mơn mởn đang vẫy chào mình.

[2] “Đội mũ xanh” trong tiếng Trung tương đương với “bị cắm sừng”.

Trần Kình bị tưởng tượng của bản thân dọa cho giật mình, khi nhìn lại cô gái trên mặt đất, hắn cảm thấy cô càng đáng ghét hơn mấy phần. Hắn tức điên nhưng lại cười: “Trước nay còn tưởng sức khỏe cô không tốt nên tôi mới đặc biệt chăm sóc, bây giờ xem ra cũng không cần lo lắng rồi, tránh việc không thỏa mãn khao khát của cô.”

Hắn vừa nói vừa nới thắt lưng, sau đó tháo các thứ trên cơ thể cô, cởi quần bò của cô, nâng eo cô lên, không có màn dạo đầu, hắn trực tiếp tiến thẳng vào, chẳng hề thương tiếc, chỉ có sự va chạm tàn bạo.

Lâm Uyển xót xa phát hiện ra bản thân ngay đến ngót tay út cũng không nhấc lên nổi. nhưng tế bào thần kinh đáng chết kia lại nhạy bén như vậy. Trần Kình thô bạo xâm phạm làm cô đau đến mức hít thở không ngừng, dường như mỗi một lần đều có thể tiễn cô đến Tây Thiên. Cô cực kì căm ghét kiểu lăng nhục và tư thế này, kinh khủng hệt như động vật vậy, nhưng bây giờ cô quá mệt mỏi, như bãi bùn bị người ta nhào nặn hình dạng gì thì thành ra hình dạng đó.

Mặt cô áp vào thảm trải sàn bằng len, chỉ biết bình thường chân trần giẫm lên nó rất thoải mái, thì ra áp mặt vào cũng mềm mại như vậy. Nhưng thứ đẹp đẽ này lại bị chà đạp như thế, có phải vận mệnh của tất cả những gì tốt đẹp đều như thế chăng, bị vấy bẩn, rồi bị vứt bỏ.

Trần Kình không thấy được bộ dạng buông xuôi kia của Lâm Uyển, hắn túm tóc cô ép cô quay mặt qua, rồi hung hãn hôn liên tiếp. Lâm Uyển bị động khốn khổ tiếp nhận sự công kích của hắn, chỉ có thể phát ra tiếng thở khó khăn từ cổ họng, hệt như bệnh nhân bị lấy mất mặt nạ oxy.

Người đàn ông vừa bằng mọi thủ đoạn giày vò cô gái phía dưới hắn, vừa buông lời cay nghiệt: “Cô không phải lạnh nhạt với chuyện giường chiếu sao? Hôm nay tôi sẽ trị bệnh cho cô, nếu tôi không làm cô lên đỉnh, sau này tôi sẽ cùng họ với cô luôn.”

Nghe thấy, Lâm Uyển run rẩy, món tiền cược này đặt hơi lớn rồi. Thứ nhất, nhà họ Lâm chắc chắn không yêu quý gì phần tử cặn bã như thế. Thứ hai, điều đó cũng có nghĩa là hôm nay mình rất có khả năng bị giày vò đến chết.

Trần Kình quả nhiên nói được làm được, Lâm Uyển bị giày vò hết lần này đến lần khác ở các kiểu tư thế, hắn có thể xem như là đã thấy sự dẻo dai của cơ thể cô, chỉ hận không thể vặn cô thành Thập Bát Nhai Ma Hoa[3]. Nhưng có lẽ hắn cả nửa cuộc đời này đã quen với việc thuận buồm xuôi gió, chẳng biết có cụm từ gọi là “không như mong muốn”, có lúc nói được nhưng chưa hẳn đã có thể làm được.

[3] Là một món ăn vặt đặc sản của Thiên Tân, hình dạng xoắn quẩy.

Khi Lâm Uyển được thả xuống thì đã bị giày vò gần chết, người đàn ông hả hê đứng dậy, nhanh bước rời đi. Cô im lặng nằm nghiêng trên mặt đất, chớp đôi mắt cay cay, chậm rãi cuộn tròn người lại. Cô liên tục tự thôi miên mình, tưởng tượng mình biến thành những phân tử trong cơ học, không có trọng lượng, không có hình dạng, như vậy sẽ có thể phớt lờ sự đau buốt thân thể, phớt lờ cảm giác nhục nhã khó có thể chịu đựng này.

Trong ánh sáng mơ hồ, cô nhìn thấy người đàn ông đó thản nhiên quay trở lại, trong tay cầm một chai rượu. Cô biết trong tủ của hắn cất trữ vài chai rượu ngon, vừa nhìn đã biết là thứ tốt, giá trị không hề nhỏ, nhưng cô không thấy thèm một chút nào, tuy rằng lúc mất ngủ cũng cảm thấy rượu còn thân thiết với mình hơn cả cha đẻ.

Trần Kình nghênh ngang đi về phía sofa ngồi xuống, quan sát người con gái nửa người trần trụi cạnh chân hắn, trong mắt hiện lên chút thần sắc phức tạp. Sau đó háan vặn mở nắp chai, một mùi thơm ngào ngạt lan tỏa trong không khí, xen lẫn chút cay nồng. Hắn nhìn thấy cánh mũi cô gái khẽ động đậy, cười nhạo lên tiếng: “Ma men, thèm rồi à?”

Lâm Uyển không trả lời, nhưng trong lòng lặng lẽ nhận định, đây là rượu mạnh, phải rồi, rượu mà người như hắn uống nhất định phải là thứ khẩu vị nặng.

Trần Kình tự mình uống một hơi, hỏi cô: “Muốn uống không? Hôm nay có thể cho cô phá lệ.”

Lâm Uyển hạ thấp tầm mắt, không thèm để ý.

Hắn lại hỏi: “Không muốn uống?”

Vẫn không có tiếng đáp, người trên mặt đất khép hờ mắt như đang ngủ, hắn cười: “Vậy thì cô đừng hối hận.” Nói rồi hắn rời khỏi sofa, nửa đứng nửa ngồi trước mặt cô, chậm rãi nói: “Rượu này vốn là để chuẩn bị cho hai ta, nếu cô đã không muốn uống, vậy cũng không thể lãng phí, thấy cô không có hứng thú, chi bằng thêm chút kích thích nhỉ?”

Lâm Uyển đột nhiên mở mắt, đối diện với ánh mắt cười mà như không của hắn, cô không biết hắn lại muốn chơi trò gì, nhưng vừa nhìn vẻ mặt lập lờ kia, cô đã thấy ngứa ngáy da đầu, tâm trạng không cần lí do bỗng trùng hẳn xuống.

Trần Kình thỏa mãn quan sát phản ứng của cô, một bên khóe miệng cong lên, mỉm cười thuần chất tà khí: “Đoán được phải chơi trò gì chưa?” Hắn nói rồi dùng ngón tay khều khều chiếc áo lót như miếng vải rách trên người Lâm Uyển, ngón tay chẳng biết vô tình hay cố ý ma sát vào đầu ngực cô. Hắn cười nhạt hỏi: “Sợ không? Muốn cầu xin tôi không? Hử?”

Lâm Uyển thấy sự ngang bướng và háo thắng trong mắt hắn, đôi môi khẽ động nhưng không thốt ra một chữ. Cô không thể tưởng tượng mình sẽ xin tha với con người này như thế nào. Vào cái đêm bắt đầu cho vận rủi này, cô không hề cầu xin, sau này mỗi lần cô đều không cầu xin, vì đó là giới hạn cuối cùng của cô. Mà cô cũng biết, cho dù xin tha đi nữa cũng chưa chắc có tác dụng, chỉ có thể khiến mình càng bị tàn phá một cách triệt để. Tự trọng ư, cô không dám khẳng định mình còn có thứ đó hay không, nhưng có người từng nói, “tin tưởng” còn dễ chịu hơn “không tin” một chút.

Cô im lặng một hồi lâu, làm kiệt quệ cả sự nhẫn nại vốn đã ít ỏi của hắn. Hắn nắm lấy rồi cởi tuột chiếc áo lót đáng thương kia, chai rượu trong tay khẽ nghiêng, rượu ào ạt chảy ra, rơi xuống phần cổ của Lâm Uyên, uốn lượn trôi xuống.

“Thấy cô rất muốn kích thích như thế, tôi cũng thử chơi đùa xem sao.” Hắn nói một cách ung dung tự tại, thanh thản giống như đang tưới hoa vậy. Đối với Lâm Uyển thì lại không thanh thản như thế, vì trước ngực cô còn lưu lại vết cắn, bây giờ rượu mạnh tràn vào vết thương khiến cô đau buốt như bị kim châm, cô không chịu nổi phải rít lên.

“Muốn nghe cô hét mấy tiếng thật không dễ dàng, cứ nhất định phải thế này mới được.” Trần Kình xúc động: “Đây là rượu quý lâu năm, cũng phải tiết kiệm chút.” Dứt lời, hắn cúi đầu mút dọc theo cổ cô, Lâm Uyển bây giờ mới hiểu “tiết kiệm chút” mà hắn nói là ý gì. Cô không nhìn thấy vết thương của mình trông ra sao, chỉ cảm thấy đau, đau như kim châm muối xát, còn cả cảm giác tê dại lúc phần nhạy cảm bị hắn mãnh liệt mút lấy, tê dại đến mức cơ thể cô không thể khống chế, không ngừng run rấy.

Rất lâu sau, Trần Kình đã không hề lãng phí, hút cạn tất cả rượu trên người Lâm Uyển. Hắn ngẩng đầu quan sát người con gái mang vẻ mặt đau khổ, dùng ngón tay vuốt nhẹ hai má hơi ửng hồng của cô, nói bằng giọng tha thiết: “Uyển Uyển, xem tôi đối tốt với cô bao nhiêu, vì chữa bệnh cho cô mà rút lại lời đã nói trước đây cấm cô uống rượu, cô cảm động không?”

Lâm Uyển nhắm chặt mắt, giờ cô chỉ hi vọng sự đày đọa này nhanh chóng kết thúc, hoặc là dứt khoát làm cô đau đến tê liệt, không còn cảm giác, thì hắn có lại làm gì đi nữa cũng chẳng sao hết.

Trần Kình trêu đùa xong, hắn tách hai chân cô, lại lần nữa xâm nhập, động tác vẫn thô bạo như trước, nhưng cơ thể cô cũng vẫn khô ráo như trước. Hắn bỗng thấy hơi đau đầu, trước đó tưởng rằng Lâm Uyển không hiểu, mà hôm nay nhìn thấy biểu hiện của cô trên sân khấu, mỗi động tác đều vô cùng mê người, nào có phải không hiểu, rõ ràng là cô đã quá hiểu rồi. Nhưng nếu đã hiểu thật, tại sao cô lại chẳng có chút phản ứng, lẽ nào cô thật sự có thiếu sót về mặt sinh lí?

Lâm Uyển liên tục thử tiến vào trạng thái suy tưởng, hoặc nói là vọng tưởng thì càng chính xác, vọng tưởng rằng cơ thể bị giày vò này không phải là của mình, dường như điều đó thật sự có hiệu quả. Đến lúc bị Trần Kình nắm chặt cô mới khôi phục lại tri giác, cô đau đớn cau mày. Song, trong chớp mắt đồng tử của cô co lại, miệng cũng mất tự chủ hét lên: “Đừng...”

“Đừng cái gì?” Trần Kình đang cầm chai rượu tư thế nằm nghiêng trong tay, phía dưới là nơi mà hai người vẫn đang giao họp, nếu đổ vào thì...

Lâm Uyển sợ sệt lên tiếng: “Đừng đổ.”

“Cô đang cầu xin tôi?” Đôi mắt Trần Kình sáng lên nhìn cô, hành động vẫn chưa thu lại.

Lâm Uyển ngoan ngoãn gật đầu, trong mắt lấp lánh ngấn nước. Cô không cam tâm, đúng là cô sợ, việc này chắc chắn sẽ lấy mạng cô, cô vẫn chưa muốn chết, mà dù chết cũng không thể dùng cách này.

“Nhưng không được rồi.” Trần Kình cười nói: “Cô luôn im lặng như vậy, tôi đã bị cản trở quá nhiều rồi, vừa nãy tôi còn nói nếu không làm cho cô lên đỉnh thì mang họ của cô luôn, mà cô không thể để tôi cũng mang họ Lâm đấy chứ? Vậy thì hai chúng ta thành ra cái quan hệ gì, anh em à?”

Trần Kình như đang kể chuyện cười, hắn nói một cách chậm rãi, khóe miệng Lâm Uyển trùng xuống, hai hàng lệ trào ra. Hắn nhìn thấy bỗng mềm lòng, vung tay sang bên cạnh, bình rượu rơi cách một thước bên ngoài tấm thảm, trong nháy mắt đã thấm ướt cả một khoảng. Hắn thở dài một tiếng, ôm Lâm Uyển vào lòng, giọng nói dịu dàng: “Nếu cô sớm chịu thua thì đã chẳng việc gì rồi không?” Sau đó hắn dụi vào tóc cô, nói: “Nhưng tôi hù dọa mà cô cũng tưởng thật? Không phải cô to gan lắm hay sao?”

Lâm Uyển nghẹn ngào không lên tiếng, cơ thể run lên trong lòng hắn. Trần Kình mỉm cười: “Được rồi được rồi, hôm nay không làm nữa, nhưng sau này cô phải thay đổi, lúc nào cũng như vậy thì không được, sự nhẫn nại của tôi có hạn, còn phải nghĩ cách trị cô. Nam nữ quan hệ là chuyện thường tình của con người, tại sao cô không nghĩ thoáng ra chứ!”

Sự dịu dàng của hắn chẳng mảy may khiến Lâm Uyển cảm thấy khá hơn, lòng cô buồn bã, buồn đến chết mất. Cô thua rồi, cô đã cầu xin hắn, vừa nãy trong khoảnh khắc gật đầu kia, cô dường như nhìn thấy một bức tượng sụp đổ ầm ầm ngay trước mặt.

Giọng nói của Trần Kình còn đang tiếp tục: “Có điều, hôm nay cô cũng làm quá rồi, trước mặt nhiều người như thế, không phải làm mất mặt tôi sao? Còn có người chụp ảnh, nếu mà lan lên mạng, hai chúng ta chắc sẽ nổi như cồn. Ở nhà quấy nhiễu thế nào cũng được, ra ngoài thì phải động não nhiều hơn một chút. Tôi đây tính khí không tốt, ăn miếng trả miếng, cô mà chọc tức tôi, cuối cùng cũng là tự làm khổ chính mình mà thôi.”

Ngày hôm sau, Lâm Uyển không đi làm mà nằm trên giường nghĩ ngợi cả ngày. Buổi tối khoảng tám giờ hơn, Trần Kình mới quay về, thấy gương mặt cô xanh xao, hắn mắng vài câu, rồi gọi người đặt cơm mang đến.

Hắn bận làm việc trong thư phòng xong, lúc về phòng ngủ đã là mười một rưỡi, nghĩ đến việc phải tắm rửa nhưng sờ vào miếng gạc trên cổ, lại nghĩ thôi bỏ đi, để dơ vậy. Lâm Uyển che đậy kín mít, nằm quay lưng về phía hắn, hít thở đều đều, nhưng căn cứ vào kinh nghiệm của hắn, mười phần thì có đến tám chín phần là giả vờ ngủ. Hắn chỉ để lại đèn đầu giường phía bên này của mình, tiện tay cầm một quyển tạp chí lật xem.

Đang xem rất chuyên tâm, bên cạnh truyền đến một giọng nói khàn khàn: “Như vậy có ý nghĩa không?”

Hắn quay đầu lại, chỉ thấy Lâm Uyển đang nhìn hắn chằm chằm, hỏi rõ từng câu từng chữ: “Oán hận lẫn nhau, giày vò lẫn nhau, có thú vị không? Anh không mệt sao?”

Hắn không chút do dự đáp: “Không mệt, rất ý nghĩa.”

Bên kia lập tức im bặt.

Một lát sau, Trần Kình bỏ tạp chí xuống, chạm vào vết máu đã đóng vảy ở tai, hỏi: “Cô biết Chu Hậu Chiếu[4] không?”

[4] Chu Hậu Chiếu: Vị hoàng đế thứ Mười Một của nhà Minh trong lịch sử Trung Quốc.

Lâm Uyển ậm ừ, không phải Hoàng đế thời nhà Minh bỏ bê việc nước đó sao? Chẳng nhẽ Trần Kình muốn thảo luận với mình về người này? Có khi nào người này là thần tượng của hắn? Cũng không chừng, nghe nói tên nhãi này cũng rất biến thái.

“Lúc tôi còn nhỏ, xem sử sách nhà Minh, đọc đến đoạn ông ta sở hữu Báo Phòng[5] tôi rất thích thú. Không lâu sau lúc đến sinh nhật, ông ngoại hỏi tôi thích quà gì, tôi bảo muốn sở hữu một Báo Phòng, ông ngoại cười lớn, mấy hôm sau thì tặng tôi một con mèo lấy lệ. Sau này tôi về quê nghỉ hè, cậu tôi bảo đã chuẩn bị cho tôi một sự bất ngờ, vừa nhìn hóa ra là một con báo con mới mấy tháng tuổi, khi đó tôi thật sự thích thú đến phát điên lên, nhưng chẳng được bao lâu thì tôi lại chán ngấy, vì cái thứ đó cơ bản đã mất đi tính hoang dã, ngoan ngoãn hệt như một con mèo. Sau đó ông còn tặng tôi cả một sở thú.”

[5] “Báo Phòng” được Chu Hậu Chiếu cho xây dựng và bắt nhốt các loài thú quý hiếm vào trong đó, dùng để thưởng ngoạn và thỏa mãn sở thích săn bắn của bản thân.

“Lại sau đó nữa, tôi cũng từng nuôi một số động vật, ngựa hoang, chó săn, chó ngao Tây Tạng, ban đầu đều khá mới mẻ, lâu dần sau khi thuần phục rồi thì chẳng còn gì thú vị. Ừm, còn có rắn, rất xảo quyệt.” Hắn nói đến đây giống như đang nhớ lại chuyện cũ, liền mỉm cười, rồi nhìn vào đôi mắt Lâm Uyển đang mở to nhìn hắn như đang nhìn thấy quái vật. Thế là hắn giật giật lông mày, hỏi: “Sao lại nhìn tôi như thế?”

Lâm Uyển nghe chuyện cảm giác sởn tóc gáy, đặc biệt là lúc hắn nói đến rắn, da gà dựng hết lên, cô cảnh giác hỏi: “Anh rốt cuộc muốn nói gì?”

Trần Kình hài lòng quan sát biểu cảm của cô, xoa xoa đầu cô, tiếp tục: “Sau này tôi mới phát hiện ra, động vật chẳng qua đều như thế, con người mới là phức tạp nhất, cũng là thú vị nhất. Ví dụ như cô nhé, cô có lúc trông rất mỏng manh, thậm chí tuyệt vọng, nhưng từ trước đến nay chưa từng tuyệt vọng thật sự, vừa hồi phục sức lực là lập tức lại bắt đầu gây sóng gió...”

“Anh muốn thuần phục tôi?”

Trần Kình không trả lời, lại bắt đầu độc thoại: “Lúc tôi mới có được con báo con đó, ngày ngày ôm lấy nó ngủ, trước khi ngủ còn suy nghĩ cái thứ nhỏ bé này có khi nào đột nhiên ngoạm mình một phát không? Quả thật vừa căng thẳng lại vừa kích thích. Tôi thường ngủ đến nửa đêm rồi đột nhiên tỉnh giấc, kết quả là thấy con báo nhãi ranh ngu say như chết, còn hơn cả tôi nữa chứ.”

“Bây giờ tôi đã tìm lại được cảm giác đó. Thấy cô ngày ngày dùng ánh mắt giết người kia trừng trừng nhìn tôi, tôi đã nghĩ liệu cô có giống như lần trước, nhân lúc tôi ngủ say mà cầm gối cho tôi chết ngạt hay không, hoặc là cô sẽ đổi cách thức khác, ví dụ như...” Hắn bỗng ngừng lại, dường như đang thật sự suy nghĩ, “Ví dụ như cầm dao đâm tôi, hoặc là mở van khí gas để dẫn đến tử vong ngoài ý muốn?”

Lâm Uyển nghe xong, lạnh toát sống lưng, như thể có một con rắn đang trườn dọc bò lên vậy, hắn lại có thể biết được suy nghĩ của cô, con người này quả thật quá đáng sợ. Cô không chịu lép vế, hỏi lại: “Vậy mà anh còn dám giữ tôi lại bên cạnh, anh không sợ chết?”

Trần Kình cười thản nhiên: “Đương nhiên là sợ, thậm chí còn sợ hơn bất kì ai, nhưng càng sợ lại càng kích thích, không phải sao? Cuộc sống nhạt nhẽo như vậy, không thể tìm cho mình chút niềm vui à?”

Lâm Uyển im lặng một lúc, nghiêm túc hỏi: “Thế nhưng, anh không cảm thấy như vậy rất nguy hiểm sao? Có thể, tôi nói là có thể, anh sẽ yêu tôi.”

Đổi lại là một tiếng cười nhạo của Trần Kình: “Yêu? Cô tin ư?”

Ánh mắt Lâm Uyển thất vọng, rầu rĩ nói: “Tôi đương nhiên tin.”

Trần Kình với ngón trỏ và ngón giữa, cẩn thận vuốt ve vành tai mượt mà của cô, không đồng ý nói: “Xem, đây chính là sự khác biệt giữa tôi và cô. Tôi không tin.”

Lâm Uyển ấm ức, khẽ lên tiếng phản bác: “Đó là vì anh chưa từng gặp”

Đọc tiếp: Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng - Chương 21



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc