Cuộc Chiến Chinh Đoạt - Chương 46

Tác giả: rain8x

Diêu Ngạn nghiêng đầu, cô hỏi: "Vậy anh biết nguyên nhân chưa?".
Miệng Tưởng Nã cong lên, anh đáp: "Biết rồi, anh ta đang tìm người, một người mà chỉ em mới biết người đó ở đâu." Tưởng Nã nói khẽ: "Diêu Diêu, em nói anh biết bà ấy ở đâu, anh sẽ không hại em".
Diêu Ngạn nhìn Tưởng Nã trân trối, lòng cô rối như tơ vò. Cô nhớ đến một chiếc xe con màu vàng mình thấy bên cửa sổ bếp nhà Từ Anh, bám theo xe taxi trong ráng chiều rực đỏ và dừng ở một góc hẻo lánh khó chú ý bên ngoài.
Cô nói: "Em không hiểu tại sao anh muốn tìm cô. Cô chỉ là một giáo viên đại học bình thường".
Tưởng Nã mỉm cười: "Anh cũng không hiểu bà ấy là một giáo sư đại học bình thường, cớ sao em phải nói dối tung tích của bà ấy?" Anh nhướng cao mày: "Diêu Diêu, chính cách em làm nói anh biết bà ấy có vấn đề".
Diêu Ngạn rủ mắt chán nản: "Em không biết cô ở đâu. Em đã mất liên lạc với cô".
Tưởng Nã làm rõ nghi vấn: "Bà ấy rời trung tâm cai nghiện cũng không liên lạc với em?".
Diêu Ngạn sửng sốt. Cuối cùng cô cũng biết hai người mà y tá kể là đàn em của Tưởng Nã. Trước đây, cô không muốn nói là để bảo vệ Từ Anh trong trung tâm cai nghiện nhưng bây giờ bà mất tăm mất tích, cô không biết còn cần giấu giếm hay không. Diêu Ngạn nhìn anh chằm chằm, vết thương ngày trước đã lành hẳn, ngắm kỹ mới nhận ra vết sẹo mờ mờ. Người này đối xử với bản thân tàn nhẫn, từng nếm thử lưỡi dao cũng chẳng có gì lạ.
Diêu Ngạn cau mày lại: "Anh gửi tin nhắn cho em?".
Tưởng Nã không hiểu ý của cô: "Tin nhắn gì?".
Diêu Ngạn ngẩn ra, trái tim đập rộn của cô bỗng như ngừng đập. Tin nhắn lạ rất có khả năng là Từ Anh gửi cho cô. Cô mớm lời anh: "Có người gửi tin nhắn cho em, nói gặp cô Từ về nhà".
Tưởng Nã nhíu mày: "Từ Anh lộ diện?".
Diêu Ngạn lắc đầu: "Chắc là bạn em đùa. Bạn em muốn mời cô Từ đi ăn nhưng không gặp được cô, còn nghĩ rằng em nói dối nữa cơ. Em tưởng tin nhắn đó là anh gạt em. Ai biết anh âm mưu điều gì, nhưng hôm qua anh theo dõi em, chính mắt em thấy chiếc xe con màu vàng đó".
Giọng Tưởng Nã thoáng vẻ thẹn thùng: "Thì anh đi theo em nhưng anh không nghĩ em đến Nam Giang, anh sợ em gặp chuyện":
Diêu Ngạn lườm anh một cái: "Em có thể gặp chuyện gì?"
Tưởng Nã thở dài: "Bởi vì anh theo dõi em nên em giận anh, đi uống thứ đó?".
Diêu Ngạn gục thấp đầu, miệng cô lí nhí: "Em chấp nhận mình mù mờ, không biết gì. Nếu anh không muốn nói em nghe, em có thể thông cảm nhưng em không chấp nhận được việc mình bị lợi dụng". Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt khóa chặt lấy Tưởng Nã: "Anh phải nhớ em hận nhất là bị người khác lợi dụng. Em không chịu nổi điều này!".
Tưởng Nã lặng lẽ hôn trán cô. Một lúc lâu sau anh cam đoan: "Anh chỉ nói dối em một lần duy nhất, anh không bao giờ lợi dụng em nữa. Anh cũng không chịu đựng nổi...". Anh lại đặt một nụ hôn lên môi cô: "Không chịu đựng nổi em thật sự rời bỏ anh. Diêu Diêu, lúc nãy em thừa nhận em thích anh, phải không?".
Mặt Diêu Ngạn nóng ran, cô xoay đầu né tránh lại Tưởng Nã giữ chặt, miệng cô liền nóng lên. Anh dựa ghế sofa, giữ cô hôn ngấu nghiến, miệng anh nỉ non: "Anh trúng tà thật rồi. Tại sao anh lại thích em đến vậy? Diêu Diêu ngoan, nhớ kỹ lời em nói tối nay. Nếu ngày nào đó em dám cắm sừng anh, anh sẽ trói chặt em lại!" Anh bế Diêu Ngạn gấp rút lên tầng hai.
Diêu Ngạn ôm cổ anh không chịu chiều theo. Giọng Tưởng Nã khàn khàn cất lên: "Ra mồ hôi cho mau hết cảm, anh sẽ làm nhẹ thôi!".
Ngày hôm sau, Diêu Ngạn vác cơ thể đau nhức đi làm, bệnh cảm của cô cũng khỏi hẳn. Tưởng Nã luôn miệng khen bản thân có công lớn, vờ như không nhìn thấy Diêu Ngạn đang xụ mặt. Anh cọ tới cọ lui trên người cô, cô tức tối đẩy anh, đóng sầm cửa phòng tắm.
Mấy ngày nay, Diêu Ngạn không đi làm, công việc của cô cũng không phát sinh thêm. Các đồng nghiệp ân cần hỏi thăm cô, than vắn thở dài đủ thứ nhưng dù sao cũng không giúp được gì. Nhìn Diêu Ngạn mỉm cười, họ cũng cố gắng không nhắc đến chuyện phóng hỏa, tránh làm cô phiền lòng.
Giám đốc gọi cô lên phòng làm việc, ông ta quan tâm chuyện gia đình cô sẽ ảnh hưởng đến công việc nên chậm dãi ướm lời: "Ngày kia có hội chợ Canton, cô đi được chứ?".
Diêu Ngạn chần chờ, Giám đốc nói: "Đi khoảng vài ngày. Cô và Tiểu Hạ bên phòng nghiên cứu của cô đi cùng với hai đồng nghiệp phòng ngoại thương. Tiền phụ cấp lần này khá dư dả thoải mái".
Diêu Ngạn ngẫm nghĩ một lúc vẫn không trả lời. Ra ngoài phòng làm việc, cô gọi điện cho bà Diêu. Bà Diêu nói: "Công việc quan trọng, dĩ nhiên con phải đi. Đi đây đi đó gặp gỡ người này người kia cũng hay. Con đừng lo lắng việc ở nhà".
Diêu Ngạn lúc này mới trả lời Giám đốc. Việc đi hội chợ Canton coi như giải quyết xong. Cô về đến phòng nghiên cứu thì các đồng nghiệp đã xuống căng tin, cô do dự ngồi xuống máy vi tính nhập từ khóa tìm kiếm.
Khoảng sáu bảy năm trước, vụ án truy quét xã hội đen ở thành phố Lô Xuyên gây chấn động toàn quốc. Mấy ngàn cảnh sát cùng tham gia thanh trừ băng nhóm tội phạm. Mỗi tổ chuyên án gần một trăm người, tấn công vào các tổ chức xã hội đen lớn nhỏ trong thành phố. Chuyện nóng hổi nhất trong đó là băng của Bạch lão đại ở khu Gia Ninh, thương vong vô số, toàn bộ đều sa lưới.
Tin tức còn điểm tên những thành viên cốt cán trong băng nhóm. Diêu Ngạn nhìn tới nhìn lui, rốt cục cũng tìm ra cái tên Tưởng Nã nói với cô tối hôm qua... Tần Lai, ૮ɦếƭ hơn năm năm trước trong một trận xã hội đen sống mái với nhau.
Tưởng Nã nhận được điện thoại của đàn em. Anh chạy về công ty vận chuyển hàng hóa ở thị trấn Lý Sơn, gặp ngay một người đàn ông trung niên béo múp bị trói, ՐêՈ Րỉ lăn lộn trên đất.
Anh cười mát, đạp ông ta lăn quay, úp mặt xuông đất, bụi đất bay đầy vào miệng ông ta. Ông ta lại bắt đầu kêu gào xin tha.
Đàn em tiến lại nói thầm với Tưởng Nã: "Tài xế của Thẩm tổng đưa ông ta tới".
Tưởng Nã nhíu mày, trầm ngâm quan sát gã đàn ông to béo.
Tên mập kia không biết mình đang ở đâu nhưng nhìn đám người vạm vỡ trước mặt, ông ta run như cầy sấy. Ông ta lại thấy có người cầm gậy sắt, đầu gậy rỗng ruột kéo lê trên mặt đất, đá vụn bắn lên. Ông ta sợ đến bay hết hồn vía, mặt mày xanh như tàu lá chuối: "Anh... anh... liệu các anh có tìm sai người không? Tôi... tôi đâu có đắc tội với các anh!".
Tưởng Nã giật gậy sắt, ở hai đầu gậy gỉ sắt xộc lên mùi tanh tanh như mùi máu. Anh nhíu mày, nhắm gậy vào thẳng mũi ông ta.
Tên mập giương mắt nhìn vòng tròn đỏ thẫm thoảng mùi máu tanh. Ánh nắng dịu hơn ngày hè rất nhiều nhưng mặt mày ông ta lấm tấm mồ hôi. Mồ hôi còn nhỏ cả vào mắt cay xè làm tầm nhìn của ông ta nhòe đi, lúc này gậy sắt lạnh buốt đã chạm vào mũi ông ta.
Người ông ta bất giác run lên. Tưởng Nã lạnh lùng nói: “Châm lửa đốt nhà họ Diêu? Hả?".
Tên mập kia hoảng hồn, bỗng nhiên hiểu ra, ông ta lập tức chối bay chối biến: "Hiểu lầm, hiểu lầm, không phải tôi. Anh ơi, không phải tôi đâu".
Tưởng Nã cười gằn, dí gậy sắt lên mũi ông ta. Nơi yếu ớt nhất không hẳn là mũi nhưng chỉ cần dùng một chút sức, chỗ đau nhất chắc chắn là mũi.
Tưởng Nã đè gậy sắt lên mũi ông ta, ông ta kêu đau đớn, lăn lộn chật vật, cả người ông ta đầy bụi bẩn, mũi ông ta đỏ ửng.
Anh tiến đến gần, dơ gậy lên cổ ông ta, yết hầu ông ta run run đau nhói.
Tưởng Nã cười mỉa mai: "Ông nghĩ tôi rảnh rỗi?".
Môi ông ta trắng bệch, run rẩy đến mức lớp mỡ dày trên mặt khẽ rung rinh, ông ta nơm nớp lo sợ nói: "Không phải tôi tự nguyện, họ ép buộc tôi, tôi không muốn..." Ông ta òa khóc, miệng nói liến thoắng: "Tôi bị họ bắt, tôi muốn sống, tôi không muốn làm vậy!".
Tưởng Nã thu gậy sắt, thong thả móc điện thoại di động nhấn nút ghi âm, anh nói: "Kể từ đầu đến cuối sự việc. Ai sai ông, sai ông làm gì!".
Tên mập kia nước mắt nước mũi tèm lem, một bên mặt ông ta dính đầy bụi đất Ông ta lên tiếng, đất cát rơi hết vào miệng ông ta: “Hắc lão đại ở Lô Xuyên bắt tôi đốt nhà họ Diêu. Tôi không muốn làm, tôi thật sự bị ép buộc!".
Gậy sắt dịch lên đầu ông ta, Tưởng Nã gõ vài cái, âm thanh phát ra êm tai vô cùng, anh hỏi tiếp: "Thời gian, địa điểm phóng hỏa, đốt như thế nào, có bao nhiêu người, nói rõ ra!".
Gương mặt ông ta rúm ró đến đáng thương, ông ta lắp bắp kể lại. Tưởng Nã tỏ vẻ lạnh nhạt, lâu lâu lại gõ gậy lên đầu ông ta dọa ông ta nói hết từng chi tiết, bao gồm cả hiệu bật lửa ném đám cháy.
Sau một hồi nói rõ ràng mọi thứ, tên mập kia giọng run run nói: "Anh ơi, van xin anh thả tôi, sau này tôi không dám nữa!".
Tưởng Nã cười gằn, hạ gậy sắt xuống, gậy sắt trên tay anh giống như một tờ giấy nhẹ tênh, giây tiếp theo, mặt anh sa sầm giơ cao gậy rồi quất mạnh xuống. Gỉ sắt đỏ tươi không hề phản xạ bất cứ tia sáng nào dưới ánh nắng, nhìn cực kỳ gai mắt. Tên mập kia thét to rồi im bặt, cổ ông ta đau nhói, có điều chỉ một vài giây sau ông ta lại không kiềm chế được, hoảng hốt kêu đau. Tưởng Nã hung hãn nện gậy, ông ta không còn phân biệt được bản thân đang thốt ra tiếng. Ông ta nằm co quắp trên đất, sắc mặt tái mét, mồ hôi tuôn nhễ nhại.
Vẻ mặt Tưởng Nã trông hết sức tàn bạo, anh lại đạp mạnh vào mặt tên mập. Ông ta rên lên đau đớn, run bắn người. Tường Nã nổi nóng giơ gậy quất vào bụng ông ta. Gậy sắt như có lực đàn hồi, Tưởng Nã đánh liên tiếp, chân anh cũng không ngừng nghiến mạnh. Ông ta trốn không thoát, chỉ còn biết kêu la ầm ĩ, giãy nảy cả người.
Mấy anh em ít khi thấy Tưởng Nã tức giận. Đa phần anh chỉ nghiêm mặt dọa họ, bây giờ nhìn anh khua gậy như muốn Gi*t người, họ sợ hãi, không dám tiến lên ngăn cản.
Tưởng Nã quất liên tục mười cái làm tên mập kia thở thoi thóp. Lúc này anh mới nhấc chân đẩy ông ta lên, mặt mũi ông ta bẩm tím, anh ra lệnh cho đàn em: "Mấy chú tiếp tục, đừng đánh hắn ta ૮ɦếƭ là được!".
Mấy anh em hưng phấn xông lên, cầm gậy đánh lia lịa.
Tiếng rên đau, tiếng đánh đấm thùm thụp vang dội bên ngoài. Tưởng Nã uống một ngụm nước cho hạ hỏa, nằm xuống ghế sofa gọi điện.
Dương Quang nhận điện thoại: "Anh Nã!".
Tưởng Nã nói: "Tên mập phóng hỏa ở chỗ tôi. Lát nữa, chú báo với người chú gài bên cạnh lão Hắc!".
Tưởng Nã nói sơ sơ, Dương Quang chợt vỡ lẽ, anh ta cười ha hả: "Kế hay. Được, em làm ngay!".
Tưởng Nã mỉm cười gác máy. Anh hài lòng gác chân lên bàn, bên tai là tiếng đánh đấm gián đoạn nhưng không còn nghe thấy tiếng la đau đớn, có vẻ như tên mập kia đã ngất xỉu.
Diêu Ngạn bận túi bụi. Lúc thì cô ở phòng nghiên cứu thống kê số liệu, lúc lại chạy đến phòng ngoại thương xác nhận công việc với đối phương. Đến khi trời tối đen cô mới tan sở, đi chợ mua thịt về nhà cô họ.
Cô họ đã nấu cơm, chờ Diêu Ngạn đi làm về. Diêu Ngạn xin lỗi: "Hôm nay, công ty con nhiều việc, con phải tăng ca".
Cô họ đi vào bếp xới cơm, bà vừa cười vừa nói: "Cô biết con bận mà. Mẹ con nói ngày kia con đi Quảng Châu công tác? Giỏi quá. Mới đi làm mà được đi công tác rồi".
Diêu Ngạn mỉm cười, bê cơm giúp cô họ. Bà Diêu lại hâm nóng canh, nhìn bà khá vui vẻ.
Sau khi ăn xong, Diêu Ngạn dạy em họ làm bài tập, còn bà Diêu và Diêu Yên Cẩn sắp xếp đổ đạc trong phòng ngủ.
Mặc dù đồ đạc trong nhà đã cháy hết nhưng mấy ngày nay cũng sắm sửa thêm được một số quần áo và đồ dùng cần gói ghém, cô họ lục ra máy sấy và quạt, nói họ phải mang theo.
Diêu Ngạn canh chừng em họ làm xong bài tập, cô đi tắm rửa nhưng cũng không thể ngủ ngay, cô đợi ông Diêu và dượng lái xe trở về.
Thức đến rạng sáng, cô ngáp ngủ vào bếp hâm nóng thức ăn. Khi ông Diêu và dượng đã ăn uống no nê, cô rốt cục cũng nằm xuống ghế sofa nghỉ ngơi.
Trung lộ Lý Sơn tĩnh lặng trong đêm đen. Lúc này, đám động vật hoạt động về đêm thoải mái chạy qua chạy lại trên đường mà không sợ bị xe cán ngang.
Cổng công ty vận chuyển hàng hóa đóng chặt, bên trong lặng ngắt, chỉ có tòa nhà nhỏ phía sau còn sáng đèn rồi cũng tắt ngúm.
Hai người đàn ông lén lút lò dò ngoài cổng, nhìn công ty vận chuyển hàng hóa tối đen, họ nắm cổng sắt, nhanh nhẹn leo vào trong.
Họ phân công rõ ràng, tìm kiếm hai bên trái phải. Một người gọi khẽ: "Ở đó!".
Bãi đất trống đậu xe có hai cây cổ thụ. Tên mập bị trói bằng dây thừng và xích sắt ngồi dựa người vào cây cổ thụ, miệng ông ta còn ngậm một cục vải.
Hai người đi đến bên đó, nhìn thấy bộ dạng thảm hại của tên mập, ông ta mặt mày sưng húp bầm tím, qua ánh sáng mờ mờ cũng có thể nhận ra mặt ông ta hoàn toàn biến dạng.
Họ đưa mắt nhìn nhau, cắt dây thừng, sờ soạng cởi xích sắt, đỡ tên mập đang mê man kia dậy đi ra ngoài cổng sắt.
Hơn hai giờ sau, họ về đến Nam Giang. Tên mập mơ màng tỉnh lại, liếc thấy tình cảnh của bản thân thay đổi, ông ta tức tốc kêu cứu.
Hai người kia ngoảnh mặt làm ngơ. Đến chỗ ở của Hắc lão đại, họ lôi tên mập xuống xe, kéo vào bên trong.
Hắc lão đại nằm trên ghế sofa uống cafe, trong tay ông ta là một nắm bột màu trắng. Ông ta uống cạn cafe, cầm bột phấn hít mạnh. Tất cả bột phấn cuốn vào mũi ông ta, ông ta đứng bật dậy, thở dài hai tiếng, bờ vai rung lên. Ông ta đi tiếp vài bước, mặc kệ tên mập giãy giụa trên mặt đất.
Một lát sau, Hắc lão đại dừng lại bên ghế sofa, ông ta nhắm mắt cảm nhận dư vị, mở miệng ra nói: "Không còn nguyên chất như hồi trước". Không chờ đàn em lên tiếng, máu huyết trong người ông ta sôi sục không chỗ trút ra, ông ta thuận tay vơ lấy ngọn đèn đập lên đầu tên mập.
Tên mập chỉ kịp "hự" một tiếng trán đã bê bết máu. Hắc lão đại cực kỳ giận dữ: "Bán đứng tao? Chán sống!" Nói đoạn, ông ta đập mạnh hơn, ngọn đèn vỡ nát, mặt mũi tên mập đầy máu me, trông vô cùng thảm hại.
Trong lúc này, Tưởng Nã nhàn nhã bước đến tán cây, khom lưng nhặt xích sắt và dây thừng, anh nhếch mép nói với bên kia điện thoại: "Người đưa đi rồi, báo cảnh sát!".
Bên kia điện thoại không lên tiếng, lập tức dập máy.
Tưởng Nã duỗi thẳng lưng, anh cười nhìn mặt trăng. Anh bỗng cảm thấy trống trải, nhớ Diêu Ngạn vô cùng.
Hắc lão đại càng đánh càng hăng, ông ta không còn kiểm soát được bản thân. Tên mập ngắc ngoải, thở thoi thóp. Đàn em trông thấy hết sức kinh hãi. Tuy họ làm nhiều chuyện xấu nhưng cũng chưa từng đánh ૮ɦếƭ người. Nếu không thì bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị cảnh sát tóm cổ, không ra được nữa.
Trong lúc đàn em muốn khuyên can, phía sau đột nhiên dội lên tiếng phá cửa. Một giọng nam vang vang truyền đến: "Cảnh sát đây, tất cả đứng im!".
Khu biệt thự trở nên ồn ào dưới màn đêm tĩnh lặng. Xe cấp cứu và xe cảnh sát cùng tới, tiếng còi vang khắp phía đông thành phố Nam Giang.
Mãi đến bình minh, Thẩm Quan Âmới nhận được tin tức. Tài xế tới báo cáo với anh: "Rạng sáng hôm nay, Hắc lão đại bị tóm ở Nam Giang. Ông ta hít Mα túч và cố ý gây thương tích cho người khác".
Thẩm Quan cau mày. Tài xế nói: "Tối qua họ cứu tên mập đó khỏi chỗ sếp Tưởng, rồi đánh ông ta sống dở ૮ɦếƭ dở trong biệt thự." Tài xế tiếp tục: "Nhưng sếp Thẩm, lúc họ cứu tên mập ra nghe nói bên sếp Tưởng đã đánh ông ta bán sống bán ૮ɦếƭ rồi".
Thẩm Quan cong môi nói: "Ông thấy thế nào?".
Tài xế mỉm cười: "Đúng là rất thông minh. Sếp Hắc cũng mắc bẫy của anh ta".
Thẩm Quan cười cười: "Mặc kệ lão Hắc. Tranh thủ lúc này, chúng ta đẩy nhanh tiến độ, đến lúc đó làm quen với người họ Dương kia. Còn nữa tìm người dọn dẹp chỗ lão Hắc, để tâm xem ông ta hút cái gì!”. Anh ta lại nhíu mày suy tư.
Trời sáng, Diêu Ngạn và bà Diêu mang đồ đạc đã dọn hơn phân nửa sang nhà mới.
Sắp xếp ngay ngắn nồi niêu xoong chảo xong, Diêu Ngạn lại trải ga giường, để đồ rửa mặt vào nhà vệ sinh. Nhìn không gian vuông vức chật hẹp, cô bỗng lặng người.
Bà Diêu đi tới cửa nhà vệ sinh, rướn người vào xem xét, bà nói nhỏ: "Chỗ này làm sao tắm đây, xoay người còn không được".
Diêu Ngạn cười, cô nói với bà Diêu: "Bây giờ mẹ biết mẹ béo rồi sao? Con đã nói người có tuổi phải chú ý ăn uống, mẹ lại không nghe con".
Cơ mặt của bà Diêu giãn ra: "Biết rồi biết rồi, dọn dẹp tiếp thôi. Con mau mau lên để còn đi làm".
Cửa sổ mở thông thoáng suốt từ đó tới giờ, mùi sơn cũng phai đi ít nhiều, bà Diêu không chờ nổi nữa, bà định ngày mai dọn thẳng sang đây.
Diêu Ngạn dọn dẹp, lau sạch sẽ mọi nơi. Phòng nhỏ chỉ đủ để một giường đơn. May mắn là ngày mai cô đi công tác, không cần ngủ chung với Diêu Yên Cẩn. Nếu không hai người cùng chen chúc trên giường, không biết có chịu nổi không nữa,
Diêu Ngạn bận tíu tít suốt ngày, cô ở trong phòng nghiên cứu vừa gọi điện vừa gửi fax, không có lúc nào đế ngơi nghỉ. Tưởng Nã mời cô đi ăn, cô cũng từ chối: "Không được thật mà. Ngày mai, em phải đi hội chợ Canton, mà bây giờ em còn cả đống việc chưa làm xong".
Tưởng Nã bất ngờ: "Tại sao em lại đi hội chợ Canton? Đi mấy ngày?".
Diêu Ngạn tính toán thòi gian: "Khoảng năm sáu ngày gì đấy”.
Tưởng Nã bực bội: "Đi một mạch năm sáu ngày? Em bỏ anh một mình ở đây hả?".
Diêu Ngạn nửa cười nửa mếu dỗ dành anh hết nước hết cái. Sau khi gác máy, cô vẫn không thể tin được, quay mặt vào máy vi tính cười khúc khích.
Buổi tối, Tưởng Nã tiếp tục gọi điện quấy rầy cô. Giọng nói trầm trầm của anh đều đặn vang lên, anh dặn dò Diêu Ngạn đừng làm việc quá sức, nói cô buổi tối ngủ ở khách sạn nhớ khóa cửa kỹ. Đến cuối cùng anh như có điều gì muốn nói nhưng không sao mở miệng được. Diêu Ngạn cảm thấy anh hơi lạ: "Anh sao vậy? Anh muốn nói gì nữa?".
Tưởng Nã hỏi: "Trước đây, bạn trai trước đây của chị em khá mập phải không?".
Diêu Ngạn ngây người: "Làm sao anh biết?".
Tưởng Nã đau đầu suy nghĩ, anh thử thăm dò mối quan hệ của người đó với hai chị em cô. Diêu Ngạn không muốn nhắc tới ông ta: "Chính ông ta lừa chị em bán hàng đa cấp, anh nói đi".
Tưởng Nã nghe vậy, anh nhẹ cả người. Anh cười cười, nói với cô: "Vậy thì tốt. Ông ta bị cảnh sát bắt vì tội phóng hỏa!".
Diêu Ngạn giật mình, tim cô đập thình thịch. Tưởng Nã nói: "Tối qua anh mới biết ông ta quen chị em. Ông ta nằm viện, tối nay mới tỉnh lại. Ngày mai là lấy khẩu cung. Em yên tâm đi công tác, anh sẽ để ý bên này cho em!".
Diêu Ngạn ôm chăn, cô xúc động đến rơi nước mắt.
Ngày hôm sau, tinh thần của cô cực kỳ sảng khoái. Cô bình thản vác ba lô lên đi công tác. Xe công ty dừng ngoài đầu ngõ, Giám đốc và đồng nghiệp ngồi trong xe trò chuyện ríu rít. Thoáng cái, họ đến sân bay Nam Giang. Ba tiếng đồng hổ sau, họ bay tới Quảng Châu.
Hội chợ Canton đợt ba diễn ra trong năm ngày. Gian hàng trưng bày thực phẩm bố trí ở khu B. Hôm nay mọi người cần hoàn tất công tác chuẩn bị cuối cùng, để hai ngày sau triển lãm,
Diêu Ngạn bỏ ba lô xuống, theo xe tới trung tâm triển lãm và hội nghị, cô 乃úi cao tóc bắt đầu làm việc. Giám đốc ở bên cạnh chỉ dẫn cho mọi người. Thời tiết ở Quảng Châu khác xa Trung Tuyển. Trung tuần tháng Mười nhưng trời vẫn nóng như đổ lửa, mọi người vã mồ hôi như tắm. Giám đốc nghe điện thoại rồi gọi Diêu Ngạn: "Tiểu Diêu, cô đến sân bay một chuyến đi".
Diêu Ngạn lau trán lấm tấm mồ hôi, cô hỏi: "Sao ạ?".
Giám đốc sờ túi quần, rút chìa khóa ra nói: "Chìa khóa xe thuê ở khách sạn. Cô chạy đến sân bay đón Thẩm tổng. Ở đây ngoại trừ tôi, chỉ còn mình cô có bằng lái!".
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc