Cũng Chỉ Là Hạt Bụi - Chương 45

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Hai người, đã bao lâu rồi chưa gặp nhau?
Kể từ cuộc điện thoại anh tuyên bố chia tay, lúc đầu cô không dám gặp anh, về sau, anh lại ít về nước. Qua đi mấy năm, có lẽ cho rằng hai người đã bình tâm rồi nên thỉnh thoảng anh gửi email hỏi thăm cô nhân dịp lễ Tết, có khi cô hồi âm, có khi không.
Hai người chưa từng gặp lại nhau.
Thế nhưng, mẹ Tăng luôn nghe được từ họ hàng thân thích những tin khiến Tăng Lý bị đả kích. Chẳng hạn như, Vu Dịch đã làm thủ tục di dân, chẳng hạn như anh vừa có bạn gái, chẳng hạn như anh sắp kết hôn, anh vừa chia tay, anh mới đổi sang một công việc cực kì hấp dẫn...
Cuộc sống của anh rực rỡ sôi động như thế, còn cô, chỉ xám xịt một màu.
Một lần, trong thư anh từng hỏi cô: “Chúng ta có thể trở lại như trước kia được không?”
Nếu là người khác, nhất định sẽ hiểu lầm ý anh, nhưng Tăng Lý thì không. Cô biết, “trước kia” anh nói là những ngày tháng rất xa xôi, thời điểm mà cô mới chỉ là một cô gái vừa bước vào tuổi dậy thì, còn anh – là người chú họ hơn cô năm, sáu tuổi.
Mấy tiếng “cốc, cốc” vang lên kéo Tăng Lý về hiện tại.
Một anh cảnh sát giao thông đứng bên ngoài gõ vào cửa xe. Không biết mưa đã tạnh từ khi nào, cảnh sát đã ϲởí áօ mưa, chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay màu xanh sẫm.
Tăng Lý hạ cửa kính.
“Cô dừng ở đây khá lâu rồi. Đây là đường dành cho xe thô sơ, không thể dừng xe.”
Cảnh sát nghiêng đầu nhìn Tăng Lý rồi hỏi: “Cô không khỏe à?”
Tăng Lý lắc đầu, nói xin lỗi rồi khởi động xe.
Ngải Cảnh Sơ tan ca vẫn chưa thấy Tăng Lý đến. Lúc Tăng Lý bắt đầu xuất phát còn thông báo với anh, nếu không tắc đường thì lẽ ra giờ này cô phải dến nơi rồi. Ngải Cảnh Sơ đứng dưới mái hiên đại sảnh phòng khám. Mưa đã tạnh được một lúc lâu, mặt đất còn đọng lại những vũng nước nhỏ trong suốt, theo bước chân vội vã của người đi đường, chúng dần trở nên ᴆục ngầu.
Anh phát hiện Tăng Lý không có thói quen nghe điện thoại lúc lái xe, mỗi khi có chuông điện thoại cô đều luống cuống tay chân, vì thế anh không thúc giục cô, chỉ tiếp tục chờ đợi.
Thế nhưng thời gian cứ kéo dài, anh không tránh khỏi có phần lo lắng, rốt cuộc vẫn gọi điện cho cô.
“Em sắp đến nơi rồi đấy.” Tăng Lý vừa nghe máy liền nói.
“Ừ, anh chờ em ngoài cửa.”
Mười phút sau, Ngải Cảnh Sơ trông thấy cô.
Hai người lái xe đến điểm hẹn, dọc đường, Tăng Lý một mực im lặng. Trước giờ hễ đến muộn là cô sẽ giải thích đi giải thích lại, còn hôm nay, cô lại không nói một lời.
Ngải Cảnh Sơ cảm nhận được sự khác lạ của cô, anh nhỏ giọng hỏi: “Em sao thế? Không vui à?”
Cô không đáp.
Anh bèn gọi: “Tăng Lý!”
“Hả?” Cô ngơ ngác không để ý tới ánh mắt anh, nhìn thẳng về phía trước, “Gì thế?”. Rõ ràng cô đang đắm chìm trong mạch suy nghĩ của bản thân, không biết người bên cạnh nói gì.
Ngải Cảnh Sơ mở đài, ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ, hờ hững nói: “Không có gì, nhắc em tập trung lái xe!” Bận rộn cả một ngày, anh rất mệt, cổ họng cũng khó chịu, bèn nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.
Sau đó, một bầu không khí trầm mặc bao trùm hai người.
Tới nhà hàng, đồng nghiệp của Tăng Lý còn chưa đến. Buổi trưa hai người đã tới đây ăn cơm, nhân tiện đặt bàn và gọi món sẵn. Lúc này khách khứa mới lục ᴆục kéo nhau đến, một bàn ăn lớn khoảng hai chục chỗ chốc lát đã kín người, không có lãnh đạo nên mọi người khá thoải mái.
Ngô Vãn Hà nói: “Tăng Lý, giới thiệu chính thức đi chứ!”
“Đúng thế đúng thế!” Mọi người ùa theo.
Tăng Lý phóng ánh mắt về phía Ngải Cảnh Sơ, thấy anh cũng đang nhìn mình. Cô chỉ vào từng đồng nghiệp và giới thiệu với anh, sau đó, cô dừng lại một lát, ngâp ngừng chỉ vào anh và nói: “Ngải Cảnh Sơ, anh ấy là giảng viên Đại học A.”
“Ai chẳng biết anh ấy là giảng viên Đại học A, cần gì cậu nói.” Ngô Vãn Hà bật cười.
Tăng Lý lúng túng, Ngải Cảnh Sơ đang định lên tiếng giải vây giúp cô thì gia đình chủ nhiệm Lý tới, chấm dứt trận ồn ào trên bàn ăn.
Chị Lý vừa vào cửa đã hồ hởi nói chuyện với Ngải Cảnh Sơ: “Thầy Ngải, lại gặp nhau rồi!”
Tăng Lý và Ngải Cảnh Sơ cùng đứng dậy mời họ vào ngồi. Nhân viên phục vụ bắt đầu dọn đồ ăn lên.
Tăng Lý không uống được nhiều rượu nên nhiệm vụ nặng nề này rơi lên vai Ngải Cảnh Sơ. Chủ nhiệm Lý, Ngô Vãn Hà và mấy đồng nghiệp nam đều là cao thủ uống rượu. Nếu được người khác mời cơm thì còn từ chối được, đằng này mình là chủ, không thể trốn tránh, nguyên tắc này Ngải Cảnh Sơ hiểu rõ.
Đây là lần đầu tiên anh lấy thân phận người yêu để gặp đồng nghiệp Tăng Lý, hơn nữa còn là tiệc đáp lễ nên mọi người đương nhiên không dễ dàng buông tha anh.
Tăng Lý trong lòng vẫn đang mải nghĩ chuyện khác nên chẳng có tâm trạng ăn uống, nhưng thấy Ngải Cảnh Sơ tiếp hết chén này đến chén khác cũng không tránh khỏi lo lắng.
Anh ngồi bên cạnh cô, chốc chốc tay hai người lại chạm vào nhau. Mặc dù sau khi anh uống say không bị đỏ mặt, nhưng nhiệt độ cơ thể lại tăng cao, khiến Tăng Lý thực sự sợ hãi.
Trên bàn ăn có một món được nhân viên nhàn hàng nhiệt tình giới thiệu: canh lạc giã nấu với cải trắng thái sợi, khá lạ, nhưng mùi vị rất ngon.
Cả Ngải Cảnh Sơ và Tăng Lý đều vụng ăn nói, không biết làm thế nào để khơi mào chủ đề nói chuyện với mọi người, may mà có vợ chủ nhiệm Lý và Ngô Vãn Hà nhanh mồm nhanh miệng, hết hỏi thăm thương tích của Tăng Lý thì bàn luận tin tức thời sự, hết nói chuyện giới giải trí thì hỏi công việc của Ngải Cảnh Sơ ở bệnh viện, sau đó lại quay về vấn đề Tăng Lý bị thương, không ngớt lời khen tay nghề các bác sĩ ở bệnh viện của Đại học A. Vậy nên bầu không khí bữa ăn khá sôi nổi.
Giữa chừng thỉnh thoảng có người mời rượu Tăng Lý nhưng đều bị Ngải Cảnh Sơ ngăn lại. Giọng anh vốn không được tốt lắm, uống rượu lại càng thêm khàn, chị Lý tinh ý nhận ra, tưởng anh bị cảm bèn hỏi thăm vài câu. Anh không giải thích, coi như mình bị cảm thật.
Chị Lý trách móc chồng: “Mấy người thật là, hùa nhau bắt mạt một mình Tiểu Ngải nhà người ta. Còn đâu là công bằng nữa?”
Chủ nhiệm Lý nổi tiếng sợ vợ, cười ha ha nói: “Đúng đúng, không công bằng!”
Lúc đầu mọi người đã lên kế hoạch ăn tối xong sẽ đi hát karaoke, may mà chị Lý giải vây đúng lúc nên gác lại.
Tăng Lý không biết Ngải Cảnh Sơ đã uống bao nhiêu, cũng không rõ tửu lượng anh thế nào, thấy tan tiệc anh vẫn tỉnh táo tiễn khách, cô mới yên tâm.
“Anh có sao không?” Ngồi vào xe, cô hỏi anh.
“Không sao, ngủ một lát là ổn thôi.” Anh đáp.
“Có cần ăn gì giã rượu không?” Cô lại hỏi.
“Không cần đâu.”
“Trong người khó chịu à?”
“Ừ.” Anh nhắm mắt lại.
Nghe vậy, Tăng Lý không kiềm chế được đưa tay lên sờ trán anh xem có nóng hay không. Đầu ngón tay vừa mới chạm vào da anh đã bị anh tóm lấy. Anh cầm lấy tay cô, khẽ đặt lên đó một nụ hôn. Hành động này, chắc chắn anh không thể làm được lúc tỉnh táo.
Tăng Lý đỏ bừng mặt rút tay về.
“Anh muốn uống nước không?” Cô hỏi.
“Không.” Khẩu khí anh lúc này bỗng dưng có phần hờn mát.
Tăng Lý chợt nhớ đến lần trước anh say rượu, cô lái xe đưa anh về, biểu hiện của anh cũng hệt như lúc này.
Anh tự giác mở miệng: “Em không cần để ý tới anh. Uống rượu vào anh sẽ nói rất nhiều, cứ kệ anh lẩm bẩm một mình.”
“Em đưa anh về nhà nhé?”
“Không.”
“Thế anh muốn đi đâu?” Cô hỏi.
“Anh có chuyện muốn nói với em.”
“Vừa nãy chẳng phải anh bảo em cứ mặc kệ anh à?”
“Vì sao em phớt lờ anh?” Anh hỏi.
“Chính anh bảo em phớt lờ anh đấy chứ!” Tăng Lý dở khóc dở cười.
“Tăng Lý!” Anh nói, “Anh không ăn lạc, vừa nãy vì sao em lại gắp lạc cho anh?”
Nghe anh nói, cô mới nhớ ra. Ban nãy đúng là anh không hề động đũa vào món canh cải nấu lạc, phí cả một bát cô múc ra cho anh.
“Em có biết đâu!” Tăng Lý giải thích.
“Còn nữa, vừa nãy em phớt lờ anh!”
Ơ! Vấn đề lại quay về khởi điểm. Tăng Lý bỗng thấy buồn cười, đành nói: “Chính là anh bảo em cứ mặc kệ anh!”
Hóa ra, bộ dạng anh lải nhải là như thế này!
Anh vẫn tiếp tục lẩm bẩm: “Em tới đón anh muộn, dọc đường còn không nói câu nào. Anh hỏi em, em cũng không nghe thấy.”
Tăng Lý sửng sốt, rốt cuộc đã hiểu anh muốn ám chỉ điều gì.
Cô chợt nhớ tới Vu Dịch.
Vấn đề cô suy nghĩ suốt nãy giờ đã biến mất sạch sẽ khi nhìn anh bị mọi người chuốc rượu. Cô xem đồng hồ, sắp chín giờ rồi.
Nhưng, còn Ngải Cảnh Sơ, cô phải làm sao bây giờ?
“Này...” Cô gọi.
“Còn gọi “này” nữa, anh sẽ giận đấy!”
“Em đưa anh về nhà nhé?” Cô hỏi.
Lần này, Ngải Cảnh Sơ không đáp, anh dựa đầu vào lưng ghế, mắt vẫn nhắm chặt, đưa ngón trỏ lên đặt trước môi, làm dấu giữ im lặng.
Tăng Lý đành không nói nữa.
Vài giây sau, tay anh thả lỏng, có lẽ đã ngủ.
Tăng Lý chẳng biết phải làm sao. Cô không liên lạc được với Vu Dịch, lại không yên lòng nhìn Ngải Cảnh Sơ thế này.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc