Con Đường Theo Đuổi Nam Thần - Chương 67

Tác giả: Tống Cửu Cận

Đánh dấu

Lục Chi Ưu À, Chúng Ta Kết Hôn Nhé!
"Nhưng em chỉ cần cố thêm một ngày nữa là có thể đóng máy rồi."
"Em bệnh thành thế này rồi mà còn muốn quay nữa hả, em còn cần thắt lưng nữa không, còn cái eo thon nữa này." Ánh mắt Thẩm Trường An nhìn xuống thắt lưng của cô.
Lục Chi Ưu hơi xấu hổ.
Hả... Eo thon?
"Hôm nay em ở khách sạn nghỉ ngơi cho anh, nghỉ không đủ tuyệt đối không được làm việc.”
Nghe Thẩm Trường An ngang ngược nói như thế, trái tim thiếu nữ của Lục Chi Ưu đập "thình thịch" không ngừng.
Má ơi, Thẩm Trường An thế này đẹp trai chết đi được!
Thẩm Trường An bế Lục Chi Ưu bước đến bên giường.
Anh đặt cô lên giường.



"Đúng rồi, Thẩm Trường An anh không đi làm hả? Sao lại đến đây?" Lục Chi Ưu tựa vào ngực anh hỏi.
"Anh xin phép nghỉ."
Thẩm Trường An nhớ đến vẻ mặt kinh ngạc của viện trưởng hôm qua lúc anh xin phép.
Từ lúc anh đi làm đến giờ, trừ mấy ngày lễ, anh chưa bao giờ xin nghỉ phép lần nào, nửa ngày cũng không, hơn nữa mỗi khi bệnh viện có tình huống đột xuất, mấy ngày lễ lộc anh cũng không hề than phiền.
Cho nên lúc nghe anh xin nghỉ phép, viện trưởng vô cùng sảng khoái ký cho anh nghỉ dài hạn.
"Xin phép à..."
"Ừ, bây giờ nhắm mắt lại, ngoan ngoãn ngủ đi."
"Vậy anh ngủ cùng em."
Lục Chi Ưu thấy quầng thâm dưới mắt anh, đêm qua chắc chắn anh không được nghỉ ngơi rồi.
Thẩm Trường An đặt cằm lên đỉnh đầu cô.
"Ừ."
Thẩm Trường An lên giường ôm lấy cô.
Lục Chi Ưu ghé vào lòng ngực anh, đôi tay ôm chặt lấy anh.
Không lâu sau, hai người đều tiến vào mộng đẹp.
Lúc tỉnh dậy đã là buổi chiều.

Lục Chi Ưu tỉnh dậy trước, cô nghiêng đầu nhìn ánh nắng chiều bên ngoài cửa sổ.
Màu cam cam của vỏ quýt, kéo dài đến tận chân trời.
Không lâu sau, Thẩm Trường An cũng tỉnh dậy.
"Dậy rồi hả?"
"Ừ."
"Đói bụng chưa?"
"Đói..."
Thẩm Trường An cười cười, rồi sờ trán cô.
"Chúng mình ra ngoài ăn gì nhé?"
"Được."
Thế là hai người sửa soạn một chút, đi đến nhà hàng của khách sạn ăn cơm.
Lục Chi Ưu và bạn trai cùng nhau xuất hiện tại khách sạn ăn bữa tối, khiến cho mọi người đều chấn động.
Sau khi ăn xong, Lục Chi Ưu đòi Thẩm Trường An dắt cô ra ngoài shopping, Thẩm Trường An không muốn đưa cô ra ngoài, bây giờ đã tối, Tân Giang vốn dĩ lạnh, cô vừa mới hết cảm chưa được bao lâu, nên Thẩm Trường An từ chối không chút suy nghĩ.
Lục Chi Ưu lại bắt đầu giở trò, bảo nếu Thẩm Trường An không dẫn cô ra ngoài, cô sẽ ở lì ở nhà hàng không đi, Thẩm Trường An thật bó tay với vẻ mặt lưu manh của cô.
Cuối cùng không còn cách nào khác, anh đành phải đồng ý dẫn cô ra ngoài, với điều kiện chính là phải quay về phòng lấy áo, không thì không nói nữa, Lục Chi Ưu thấy anh nhường bước nên liền mừng như điên cùng anh quay về lấy đồ.
Rốt cục cô vẫn xem nhẹ Thẩm Trường An, đã bảo quay về lấy đồ, lấy xong là đi, thế mà sau khi Thẩm Trường An về phòng liền đóng cửa lại.
"Anh làm gì thế?" Lục Chi Ưu không hiểu anh đang làm gì.
"Em nói xem?" Khóe miệng anh nở nụ cười gian xảo.
"Thẩm Trường An, anh gạt em, thế mà lại gạt em."
"Anh không nói thế sao lừa em về được hả?"


Lục Chi Ưu tức giận, giương nanh múa vuốt bổ nhào về phía Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An đỡ lấy cô, nhìn dáng vẻ căm tức của cô, sau đó cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô.
Cô vội vàng che miệng lại.
"Em đang cảm mà, anh bị lây thì làm sao?"
Thẩm Trường An kéo tay cô xuống, cúi đầu tiếp tục hôn cô.
"Em mà không ngoan là anh hôn tiếp."
Lục Chi Ưu trừng mắt.
Thế mà lại uy hiếp cô, nhưng uy hiếp như thế thật quá dụ dỗ, nhưng điều kiện tiên quyết chính là cô không bị cảm.
"Hừ, coi như anh giỏi."
Lục Chi Ưu lầm bầm đẩy anh ra, sau đó đi đến bên giường.
Thẩm Trường An nhìn Lục Chi Ưu tự giác nằm trong chăn, nhìn cô tức giận phùng má, không khỏi mỉm cười dịu dàng.
**
Lục Chi Ưu ở trong khách sạn nghỉ ngơi ba ngày, Thẩm Trường An vốn còn định cho cô nghỉ thêm vài ngày nữa, nhưng Lục Chi Ưu sống chết không chịu, cô bây giờ đã khỏe rồi, thắt lưng cũng không đau nữa, hết sốt rồi, cho nên cô muốn nhanh chóng quay cho xong để quay về Ninh Hạ.
Thẩm Trường An không thể nào lay chuyển được Lục Chi Ưu, nhưng thấy cô mấy ngày nay vui vẻ thế, đã có thể nhảy nhót rồi, đúng là đã khỏe hơn nhiều, cho nên sáng nay Khương Thang đến đón cô đến phim trường, anh liền đi theo cô.
Sau khi đến nơi, Lục Chi Ưu nhiệt tình chào hỏi nhân viên công tác, bọn họ cũng nhiệt tình đáp lại, so với mấy bữa trước, Lục Chi Ưu đã khỏe hơn nhiều, mấy bữa trước đau bệnh nên ỉu xìu, bây giờ đã hồi phục, khí sắc tốt lên không ít.
Nhưng mấy cặp mắt chim ưng của nhân viên công tác liền lia đến Thẩm Trường An bên cạnh Lục Chi Ưu.
Đây không phải là Thẩm Trường An bạn trai của Lục Chi Ưu ư, thì ra người thật còn đẹp hơn cả trong ảnh, lại còn cao nữa chứ.
Mấy nhân viên nữ lại đến giờ mê trai.
OMG
Đẹp trai quá đi mất.
"Mê trai thì có thể, nhưng không được đụng chạm đâu đấy." Lục Chi Ưu vui vẻ trêu chọc bọn họ.
Mọi người đều bật cười.
Nữ thần hài hước quá, chọc cười mọi người, nhưng mà nam thần nữ thần rất xứng đôi.Đạo diễn thấy Lục Chi Ưu đến nên bước tới.
"Sao rồi, đã khỏe chưa?" Đạo diễn quan tâm hỏi.
"Cám ơn đạo diễn đã quan tâm, đã khỏe rồi, nhưng vì tôi mà khiến mọi người chậm tiến trình, thật sự xin lỗi."
Đạo diễn lắc đầu, "Không có gì, trước đó cô bệnh mà vẫn kiên trì quay đã rất tốt rồi, hơn nữa lúc cô không có ở đây, chúng tôi đã quay mấy cảnh của những diễn viên khác, chỉ còn cảnh của cô và Song Jung Shin nữa thôi.”
Bây giờ đạo diễn mới thấy Thẩm Trường An.
"Đây là..."
"Bạn trai của tôi." Lục Chi Ưu vui vẻ giới thiệu.
Thẩm Trường An gật đầu chào đạo diễn.
Đạo diễn cũng gật đầu chào lại.
Khí chất này, ngoại hình này, nếu anh có thể bước vào showbiz, tuyệt đối sẽ có tương lai tươi sáng.
"Đạo diễn, ông đừng nghĩ nữa, anh ấy tuyệt đối không vào showbiz đâu." Lục Chi Ưu vừa nhìn liền biết tâm tư của đạo diễn, cô cười nói.
"Ha ha... hiểu rồi hiểu rồi." Không ngờ tâm tư của mình đã bị Lục Chi Ưu nhìn thấu, đạo diễn sảng khoái cười to.
"Vậy tôi thay đồ nhé, chuẩn bị một lát là có thể quay rồi."
"Đi đi, đi đi."
Lúc Lục Chi Ưu đi thay quần áo, Thẩm Trường An và Khương Thang cùng chờ cô ở khu nghỉ ngơi.
Thẩm Trường An và Khương Thang đang trò chuyện thì thấy Song Jung Shin đi về phía này.
Song Jung Shin vừa nhìn đã nhận ra Thẩm Trường An.
Đây không phải là bạn trai của Lục Chi Ưu ư?
Ngoại hình rất đẹp trai, hơn nữa rất có khí chất.
Thẩm Trường An thấy Song Jung Shin nhìn mình nên ngước mắt nhìn anh ta.
Hai người nhìn nhau rồi cùng gật đầu.
Không lâu sau, Lục Chi Ưu đã thay đồ xong, chào Song Jung Shin rồi hai người tập kịch bản một lát, sau đó bắt đầu quay.
Thẩm Trường An nhìn Lục Chi Ưu và Song Jung Shin diễn.
"Bác sĩ Thẩm, đây là lần đầu anh thấy chị Lục diễn đúng không?"
"Ừ."
"Có phải bất ngờ không, lúc chị Lục diễn và lúc bình thường là hai người khác nhau đúng không?"
"Đúng." Ánh mắt Thẩm Trường An vẫn dán chặt lên người Lục Chi Ưu.
Tuy rằng bình thường Lục Chi Ưu cà lơ phất phơ với anh, nhưng lúc diễn lại vô cùng chuyên chú, ít nhất lúc cô diễn, không thèm liếc mắt nhìn mình.
Anh nhìn cô đang treo trên dây cáp, thấy cô múa mấy động tác võ thuật trên không trung, nhìn thấy thế, anh vô cùng hoảng sợ, chưa bao giờ anh nghĩ quay phim sẽ như thế này.
"Cắt, cảnh này qua!”
Sau khi đạo diễn hô lên, Lục Chi Ưu nhanh chóng cởi dây cáp xuống, chạy đến cạnh Thẩm Trường An.
Lục Chi Ưu đẩy Khương Thang sang một bên, sau đó ngồi bên cạnh Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An cầm ly trà sữa nóng đưa cho cô.
Lục Chi Ưu cầm lấy hút một ngụm, rất ấm, là vị matcha cô yêu thích.
Anh vuốt tóc mái ra phía sau cho cô.
"Ngồi ở đây chán lắm đúng không anh?" Cô hỏi anh.
Thẩm Trường An lắc đầu, "Không đâu."
Lục Chi Ưu chưa nghỉ được vài phút, đã tiếp tục quay phim, cô hút một ngụm trà sữa thiệt to, rồi đưa lại cho anh, vội vàng chạy đi quay.
Hôm nay quay đến tận 10 giờ tối mới xong.
Mấy ngày trước cô bị nợ mấy cảnh quay cho nên hôm nay phải quay cho xong.
Sau khi quay xong, "Khoanh tay chịu trói" chính thức đóng máy.
Đạo diễn vốn dĩ mời mọi người đến dự liên hoan đóng máy, nhưng hôm nay Lục Chi Ưu quá mệt, hơn nữa cô vừa mới khỏe lại cho nên không tham gia được, sau khi kết thúc công việc liền quay về khách sạn cùng Thẩm Trường An.
Vì cô vẫn chưa khỏe hẳn, sau khi quay xong, bệnh cũ của Lục Chi Ưu lại tái phát, hai người không vội vã quay về, cô nằm lỳ ở khách sạn, sau khi khỏe hơn, hai người ở lại Tân Giang chơi thêm vài ngày rồi mới quay về.
Mấy ngày nay, bọn họ cứ như đi du lịch, đi khắp các con hẻm, dạo quanh mấy tòa nhà ở Tân Giang vài lần.
Sau khi tắm xong, Lục Chi Ưu gọi điện cho Khương Thang.
"Đã book vé máy bay chưa?" Cô hỏi.
"Chị Lục yên tâm đi, đã xong hết rồi, chuyến bay 11.30 trưa mai."
"Ừ, chị biết rồi, nghỉ sớm đi, cúp nha."
"Ok."
Sau khi cúp điện thoại, Lục Chi Ưu quay người liền thấy Thẩm Trường An đứng phía sau.
Thẩm Trường An nhìn cô, Lục Chi Ưu chạy đến bên anh.
Anh bế cô về giường, đặt cô lên giường, hai tay đặt lên vai cô.
"Anh làm gì thế?" Cô hỏi.
"Em nói thử xem?" Vừa nói xong, môi Thẩm Trường An liền áp xuống.
Ban đêm, đèn ngủ màu cam tỏa khắp phòng, Lục Chi Ưu nằm trong lồng ngực Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An vuốt ve mái tóc cô, đôi môi hôn lên trán cô.
"Chi Ưu à, anh yêu em." Giọng nói trầm thấp đầy khiêu gợi của anh vang lên.
Lục Chi Ưu trong lòng anh sửng sốt.
"Em cũng yêu anh." Cô ôm chặt lấy anh.
Thẩm Trường An đột nhiên đặt cô dưới thân, ánh mắt nhìn chằm chằm cô, thương yêu ngập tràn trong đôi mắt anh.
Anh nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cô.
"Lục Chi Ưu, chúng ta kết hôn đi."
"Hả?" Lục Chi Ưu mở to mắt nhìn anh.
Tay anh che mắt cô lại.
"Kết hôn nhé."
"Được."



Thử đọc