Con Đường Theo Đuổi Nam Thần - Chương 64

Tác giả: Tống Cửu Cận

Đánh dấu

Làm Sao Bây Giờ, Chén Còn Chưa Rửa
"Anh làm gì đó?" Lục Chi Ưu ngẩng đầu nhìn anh.
"Em nói xem?" Môi Thẩm Trường An đặt trên cái cổ trắng nõn của cô.
Lục Chi Ưu run rẩy, toàn thân mềm nhũn, đã không còn cảm thấy lạnh vì bị nước bắn lên mà ngược lại không hiểu sao lại thấy nóng hổi.
Anh chậm rãi buông khăn trong tay ra, cái khăn mặt màu trắng rơi xuống nền nhà trong chốc lát đã bị ướt đẫm.
Tay Thẩm Trường An chậm rãi đi theo đường cong của lưng cô, mỗi một chỗ mà tay anh đã đi qua đều khiến Lục Chi Ưu cảm thấy nóng lên, cô không kìm được dựa hẳn cả người lên người Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An nhìn thấy ánh mắt của cô có hơi ươn ướt, mang theo chút mê man, anh nhìn nhìn lại không kiềm chế được mà hôn lên.
Môi của cô cứ như kẹo, mềm mại lại ngọt ngào.
Bàn tay Thẩm Trường An khóa chặt eo cô, ôm chặt cô vào lòng mình.
Tay kia của anh xốc áo sơ mi cô lên, chậm rãi luồn vào, rồi bắt đầu di chuyển lên trên.



Đến khi tay chạm đến một hàng nút, anh dừng lại, ngón tay linh hoạt cởi bỏ hết hàng nút.
Sau đó chuẩn bị vén áo cô lên.
Lục Chi Ưu né tránh anh, "Cởi áo làm gì?"
Thẩm Trường An nhẹ nhàng cười, ánh mắt trong trẻo bây giờ trầm xuống.
"Cởi áo để tắm."
"Nhưng mà... uhm..." Lục Chi Ưu còn chưa nói hết, đã bị Thẩm Trường An che miệng lại.
*
Lúc Lục Chi Ưu tỉnh lại đã hơn 12 giờ khuya.
Thật ra cô tỉnh là vì đói.
Đèn ngủ trong phòng ánh lên một màu vàng nhạt, không tối lắm, nhưng cũng không quá sáng, tràn đầy hương vị ấm áp.
Cô muốn chuyển mình, lại không làm được, bởi vì bị Thẩm Trường An ôm vào lòng, tay anh khoát lên lưng cô, hai má áp lên trán cô.
Lục Chi Ưu đặt tay lên lưng anh, trên người anh có mùi hương mà cô quen thuộc.
Bàn tay đặt trên lưng anh một lúc sau lại bắt đầu táy máy.
Cô nhịn không được xoa xoa cơ bụng của anh.
Sờ sờ, rồi lại vuốt vuốt, ngón tay cứ vuốt ve trên bụng anh, dường như rất vui vẻ.

"Chơi đã chưa?"
Đang lúc Lục Chi Ưu chơi quên trời, đỉnh đầu vang lên giọng nói quyến rũ của Thẩm Trường An.
Lục Chi Ưu có tật giật mình vội vàng rụt tay về.
Cô cảm giác tay Thẩm Trường An đang di chuyển lên trên, vì thế cô vội vàng bắt lấy tay anh, ngẩng đầu nói, "Em đói bụng."
Thẩm Trường An dừng tay lại, cúi đầu nhìn cô.
"Đói lắm." Lục Chi Ưu đáng thương nói.
Thẩm Trường An nở nụ cười, rồi hôn lên trán cô.
"Muốn ăn gì, anh làm cho em." Thẩm Trường An nói.
Lục Chi Ưu cọ cọ vào lòng anh.
"Gì cũng được miễn là anh làm."
Thẩm Trường An mỉm cười, sau đó vén chăn qua một bên bước xuống giường, Lục Chi Ưu nhìn anh khỏa thân, cơ bụng kìa, quyến rũ quá đi!!
"Chờ anh!"
Nói xong Thẩm Trường An mở cửa phòng đi ra ngoài.
Lục Chi Ưu nằm trên giường một lúc, cảm thấy không có việc gì làm nên cũng đi ra ngoài.
Thẩm Trường An nấu cháo ngô cho Lục Chi Ưu.
Lúc Lục Chi Ưu cầm chén cháo ngô Thẩm Trường An nấu, anh cứ nhìn cô mãi.
Cô nghĩ rằng anh cũng muốn ăn cho nên múc một muỗng đưa đến miệng anh.
"Anh ăn đi."
Thẩm Trường An lắc đầu.
"Anh không đói hả?" Cô hỏi.


"Không."
Lục Chi Ưu nhìn anh, tiếp tục ăn cháo.
Cô vừa mới ăn xong, Thẩm Trường An liền đứng dậy đi về phía cô.
Anh đột nhiên xoay người bế ngang cô lên.
"Anh làm gì đó?"
"Anh đói bụng."
"Hả?"
Thẩm Trường An cười cười, rồi ôm cô đi vào phòng ngủ.
"Còn... còn chưa rửa chén mà..."
"Mai rồi rửa."
Lục Chi Ưu, "..."
*
Vì lịch trình nên Lục Chi Ưu không thể không đến Hoành Điếm quay phim.
Thẩm Trường An đến sân bay tiễn cô.
"Sao bây giờ, mấy tuần liền không gặp được anh, nếu em nhớ anh thì làm sao bây giờ?" Lục Chi Ưu đứng trước cửa kiểm tra, dáng vẻ không nỡ.
Thẩm Trường An nhịn không được vuốt tóc cô.
"Anh cũng nhớ em, anh sẽ gọi điện cho em mà." Thẩm Trường An cưng chiều nói.
"Chuyến bay đi Tân Giang cất cánh lúc 9 giờ 30, xin mời các hành khách chưa đăng ký nhanh chóng làm thủ tục..."
Đại sảnh sân bay liên tiếp vang lên giọng nói ngọt ngào của tiếp viên hàng không.
Lục Chi Ưu không khỏi cau mày, cô không muốn phải vào đoàn phim sớm thế này đâu.
"Chị Lục, chúng ta đi thôi, nếu không sẽ trễ chuyến bay mất." Khương Thang nâng cổ tay lên xem đồng hồ, sau đó nhắc nhở cô.
"Em đi đây."
Lục Chi Ưu dịch vào phía trong một chút, đôi mắt trông mong nhìn Thẩm Trường An.
Em sắp đi rồi, mà anh cũng không có gì để nói với em hả?
Trong lòng Lục Chi Ưu thầm nghĩ, cô bước chậm vài bước cũng không thấy Thẩm Trường An có hành động gì.
Nên cô chỉ có thể ủ rũ xoay người bước đi.
Cô đi chưa được vài bước, cổ tay bị nắm chặt, hơi dùng sức cô đã xoay người nhào vào vòng ôm ấm áp quen thuộc ấy.
Thẩm Trường An nhìn cô trong lòng mình, nâng cằm cô lên rồi hôn xuống.
Lục Chi Ưu thoải mái trong lòng, cô không hề ngại ngùng ôm chặt thắt lưng Thẩm Trường An.
Khương Thang đầu đầy vạch đen, cậu đứng bên cạnh nhìn, mấy người trong sân bay cũng đã thấy, khi nhận ra nhân vật chính là ai liền lấy điện thoại ra chụp hình up weibo.
Nhưng mà hai người này lúc nào cũng công khai ngọt ngào thế này mà được à?
Bọn họ phải đổi thành "Vợ chồng hot search." ấy chứ.
Vừa hôn xong, Thẩm Trường An tì trán lên trán cô.
"Đi đi, nếu không là lỡ chuyến bay đó."
Hai má Lục Chi Ưu đỏ ửng, gật gật đầu.
Khương Thang không chịu nổi hai người cứ anh anh em em, tự mình kéo hành lý vào cửa an ninh trước.
Lục Chi Ưu vẫy tay tạm biệt Thẩm Trường An rồi cũng đi vào.
*
Nhìn Lục Chi Ưu sau khi vào cửa an ninh, Thẩm Trường An mới xoay người rời khỏi.
Lục Chi Ưu ngồi trên máy bay nhắn wechat với Thẩm Trường An, đến khi tiếp viên hàng không đi đến nhắc nhở tắt điện thoại thì Lục Chi Ưu mới chậm chạp tắt máy.
"Chị Lục, không phải chỉ vài tuần thôi sao?" Khương Thang không nhịn được nói.
Lục Chi Ưu trợn mắt.
"Chó độc thân không có tư cách nói chuyện."
Khương Thang, "..."
Lục Chi Ưu lấy kịch bản phim trong túi xách ra, mấy bữa nay cô không chuyên tâm đọc kịch bản cho lắm.
Bộ phim cô nhận lần này là một bộ hành động, “Khoanh tay chịu trói.”
Cô diễn nữ chính An Nặc trong "Khoanh tay chịu trói", nam chính chính là nam diễn viên Hàn Quốc nổi tiếng Song Jung Shin.
Bộ phim chủ yếu nói về tình yêu giữa cảnh sát và kẻ cướp, nữ chính là một kẻ trộm, nam chính là đội trưởng của đội cảnh sát, người luôn được xưng là đội trưởng thiên tài ấy thế mà lại bị người khác trộm, mà lại trộm thần không biết quỷ không hay, từ đó viết nên một loạt chuyện hấp dẫn.
Bộ phim lần này có nhiều cảnh hành động, cho nên Lục Chi Ưu phải đến làm quen với phim trường để chuẩn bị sẵn sàng.
Mấy ngày nay không có Lục Chi Ưu ở bên cạnh, Thẩm Trường An cảm thấy bên người thiếu thiếu, không có giọng nói líu ríu, cằn nhằn của Lục Chi Ưu, hiện tại anh cảm thấy không quen.
Hôm nay sau khi tan làm, Thẩm Lạc Dương gọi điện hẹn anh ra ngoài uống rượu, cho nên anh trực tiếp lái xen đến chỗ hẹn.
Anh vừa xuống xe đã nhìn thấy Thẩm Lạc Dương ngồi ở ban công ngoài trời.
Thẩm Lạc Dương thấy anh thì nhiệt tình vẫy vẫy tay.
Thẩm Trường An dừng xe rồi đi về phía anh ấy.
Thẩm Lạc Dương gọi rất nhiều bia, còn có tôm hùm nướng.
Thẩm Trường An ngồi xuống bên cạnh anh ấy.
"Sao hôm nay lại rảnh gọi em đi thế này?" Thẩm Trường An vừa lột tôm vừa hỏi.
Hai người tuy không phải giống nhau nhưng cùng là dạng đẹp trai xuất sắc, nên đều thu hút ánh nhìn phụ nữ.
Thẩm Lạc Dương mặc áo thun màu đen, quần thể thao màu trắng, vừa năng động lại vừa đẹp trai, nhất là lúc uống rượu, trông MAN vô cùng.
Thẩm Trường An lại mặc sơ mi màu xám trắng, quần bò màu đen, trông rất sạch sẽ.
"Không có chuyện gì thì không được gọi em ra? Thằng nhóc này nói chuyện thế đấy hả?" Thẩm Lạc Dương nghiêm mặt nói.
Thẩm Trường An không nói gì, chậm rãi bóc tôm bỏ vào miệng.
Thẩm Lạc Dương rót cho anh một ly bia.
"Nào, uống đi."
Thẩm Trường An lấy khăn lau tay rồi cầm ly bia.
Hai người cùng uống một hớp.
*
"Cắt, hôm nay đến đây thôi, kết thúc công việc nào." Đạo diễn vừa hô, Lục Chi Ưu đang nằm trên mặt đất liền đứng dậy.
Cô phủi phủi bụi trên người, vặn vặn cái cổ.
Quay phim hành động không tốt tí nào, cả người cô bây giờ đều đau.
Cô đến chỗ nghỉ ngơi của mình, sau đó đòi Khương Thang đưa điện thoại cho mình.
Việc đầu tiên chính là gọi điện cho Thẩm Trường An, mấy ngày nay cứ đến tối kết thúc công việc là gọi cho anh ngay, vì ban ngày cô quá bận, mỗi ngày đều quay phim nên chỉ đến tối sau khi quay xong mới cầm được điện thoại.
Điện thoại reng đã lâu mà không ai bắt máy.
Sau khi tự động ngắt máy, cô lại gọi vài lần nhưng không có người nhận, thế nên cô nhắn tin cho Thẩm Trường An.
Thật ra không thể trách Thẩm Trường An không nhận điện thoại của cô, vì lúc Lục Chi Ưu gọi cho anh, anh và Thẩm Lạc Dương uống say như chết, ngay cả lúc về nhà đều do nhân viên gọi xe giùm, thế nên anh làm sao mà nhận điện thoại của Lục Chi Ưu được.
Sáng hôm sau khi thức dậy, anh mới thấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của Lục Chi Ưu, anh gọi lại cho cô, có người bắt máy nhưng không phải là Lục Chi Ưu mà là Khương Thang.



Thử đọc