Con Đường Theo Đuổi Nam Thần - Chương 61

Tác giả: Tống Cửu Cận

Đánh dấu

Tiếp Tục Công Khai Yêu Đương Ở Siêu Thị
"Bác không lo lắng ạ?" Thẩm Trường An nhịn không được hỏi.
"Ha ha ha ha..." Ba Lục cười to.
"Lo cái gì?"
"Cô... cô ấy..."
"Thằng nhóc này, con vẫn chưa biết bản tính của nó rồi, yên tâm đi, lát nữa nó ra ngoài không mất một sợi lông nào đâu.”
Ba Lục vừa dứt lời, cửa phòng ngủ mở ra.
Qủa nhiên Lục Chi Ưu bước ra đầu tiên, lúc vào thế nào thì lúc ra vẫn thế ấy.
Thẩm Trường An không khỏi nhìn ba Lục.
Nếu không bị gì, sao cô ấy lại hét thảm thế?



Ba Lục nở nụ cười.
Về sau con sẽ biết thôi.
Lục Chi Ưu lén chạy đến bên cạnh Thẩm Trường An, "Anh thua rồi hả?"
Thẩm Trường An cười với cô, "Ừ".
"Còn nói chuyện hả, có ăn cơm không?" Mẹ Lục lên tiếng.
Ba Lục theo bản năng dọn bàn cờ đi.
"Ha ha ăn chứ."
Mẹ Thẩm nhìn Thẩm Trường An, sau đó hỏi, "Con có biết nấu cơm không?"
"Mẹ già à, mẹ hỏi đúng người rồi đó, anh ấy nấu cơm đúng là..."
"Mẹ hỏi mày à?"
Lục Chi Ưu, "..."
Hu hu hu hu... mẹ xấu quá...
"Dạ biết" Thẩm Trường An trả lời đúng mực.
Nghe anh trả lời, mẹ Lục gật đầu, điều này thì bà hài lòng, Lục Chi Ưu nhà bà không biết nấu cơm, hơn nữa lại là minh tinh, một ngày ba bữa thất thường, không thể chăm sóc bản thân, tìm bạn trai biết nấu cơm cũng coi như nó tinh mắt.
"Vậy con nấu cơm trưa đi."

“Dạ, bác trai bác gái cứ nghỉ ngơi đi ạ" Thẩm Trường An lễ phép nói.
Thẩm Trường An xoay người đi đến tủ lạnh, mở ra xem.
Anh sửng sốt.
Tủ lạnh trống trơn!
Anh quay đầu nhìn Lục Chi Ưu, cô xấu hổ cười cười, sau đó chậm chạp bước đến.
"Ặc... cái này... không phải em toàn qua nhà anh ăn chực sao, cho nên tủ lạnh nhà em nó đình công lâu lắm rồi..." Cô nói nhỏ.
Thẩm Trường An cười bất đắc dĩ.
"Anh đi siêu thị mua đồ ăn đây."
Thẩm Trường An đi đến cửa, "Bác trai bác gái, con đi siêu thị một lát, sẽ quay về ngay."
"Đi đi" Mẹ Lục gật đầu.
"Em cũng muốn đi với anh."
Lục Chi Ưu chạy nhanh theo anh ra ngoài.
Sau khi hai người bọn họ ra khỏi nhà, trong phòng khách chỉ còn lại ba mẹ Lục.
"Em không thích Thẩm Trường An hả?" Ba Lục tò mò hỏi.
Mẹ Lục tròn mắt, lắc đầu "Có đâu".
"Thế sao em lạnh lùng với nó thế?"
"Hai người chúng ta phải có một người đóng vai hiền, người đóng vai ác chứ?" Mẹ Lục khoanh tay.
Ba Lục vội vàng đấm lưng cho mẹ Lục.
"Vợ à, em vất vả rồi."
"Thằng bé Thẩm Trường An này trông có vẻ rất được, quan trọng nhất là biết nấu cơm, thế thì Chi Ưu sẽ không tới mức bị chết đói ở nhà."


Ba Lục nhịn không được nở nụ cười.
"Dù Chi Ưu không biết nấu cơm thì cũng không chết đói đâu, con bé tinh ranh như thế, sau có thể bỏ đói mình được chứ, nếu không chịu được nó ăn cơm tiệm là được mà."
"Cũng không thể ăn cơm tiệm hoài được, em nói anh nghe, đồ ăn bên ngoài không thể ăn hoài, mất vệ sinh lắm, anh nói thử xem, con bé này trừ cái vẻ ngoài được di truyền từ em, sao lại không di truyền mấy cái còn lại chứ."
"Ha ha ha..." Ba Lục bật cười.
"Anh cười cái gì?" Mẹ Lục liếc ông.
"Anh không tin hả?"
"Đâu có, đâu có, sao lại không tin chứ?" Ba Lục vội vàng lắc đầu, cho dù không tin, đánh chết ông cũng không dám nói, nói rồi còn được ăn cơm tối sao?
Mẹ Lục hài lòng gật đầu.
*
"Mẹ em vừa nãy đánh em hả?" Vừa ra khỏi cửa, Thẩm Trường An liền hỏi.
Ngay lập tức Lục Chi Ưu chuyển sang vẻ mặt tội nghiệp, nói: "Ừ".
"Đau không?"
"Đau, đau lắm luôn."
Nghe Lục Chi Ưu nói xong, Thẩm Trường An lại không hề đau lòng, ngược lại còn nhìn cô khinh bỉ.
"Ồ." Sau đó bước đi một nước.
"Ôi..." Lục Chi Ưu sững sờ tại chỗ, cô buồn bực, hình như sai sai, không phải như vậy mà.
Cô lấy lại tinh thần, nhanh chóng đuổi theo.
Lục Chi Ưu chạy đến bổ nhào lên lưng Thẩm Trường An, anh không ngờ cô sẽ làm thế, mém tí nữa là đứng không vững.
"Thẩm Trường An, anh đúng là không thương em."
Thẩm Trường An cười cười.
"Sao anh lại không thương em?"
"Anh không quan tâm em." Lục Chi Ưu bám trên người Thẩm Trường An y như koala.
"Ai bảo em gạt anh?" Thẩm Trường An thản nhiên nói.
"Ặc... em gạt anh cái gì?" Lục Chi Ưu ngượng ngùng hỏi.
"Em nói xem?" Thẩm Trường An nghiêng đầu nhìn cô.
Lục Chi Ưu bị anh nhìn có chút chột dạ.
"Được rồi, em khai, có bị đánh, bị đánh bằng gối ôm, may là em toàn mua gối lông ngỗng, nên không đau." Lục Chi Ưu đắc ý nói.
Thẩm Trường An dừng bước.
"Mẹ em thường đánh em lắm hả?"
Lục Chi Ưu sửng sốt, sau đó không nhịn được bật cười.
"Ha ha ha ha... anh nói gì thế, mẹ đâu phải mẹ ghẻ, sao bà đánh em thường xuyên được, anh xem phim máu chó nhiều quá rồi."
Thật ra, mẹ Lục ít khi nào đánh cô, có đánh chỉ toàn lấy gối ôm quật cho vài cái mà thôi, Lục Chi Ưu hồi bé cũng chả ngoan gì.
Thẩm Trường An, ""
"Nếu không đau vậy sao em hét dữ vậy?"
"Ặc... em mà không hét, sao mẹ tha cho em được, hơn nữa nếu em hét càng to thì ba sẽ ra tay hộ giá.”
Thấy dáng vẻ Lục Chi Ưu vừa nghiêm túc vừa đắc ý, anh nở nụ cười.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã tới siêu thị, vừa mới vào, Lục Chi Ưu như ngựa thoát cương chạy vèo đến khu bán đồ ăn vặt.
Thẩm Trường An bất đắc dĩ đi sau cô, anh biết, mỗi lần đến siêu thị Lục Chi Ưu đều gom đồ ăn vặt về nhà, khóe môi anh nở nụ cười cưng chiều, đẩy xe đẩy đi phía sau cô.
Thẩm Trường An vừa dừng xe bên cạnh cô, Lục Chi Ưu không khách sáo ném hết đồ ăn vặt vào trong xe đẩy, chớp mắt đã đầy hơn nửa xe.
Sau khi Lục Chi Ưu đem hết đồ ăn vặt mình yêu thích vào xe rồi hai người mới đi đến khu bán thực phẩm.
Bởi vì vẻ ngoài nổi bật, hơn nữa lại mặc đồ đôi, hai người nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người trong siêu thị.
Lục Chi Ưu hôm nay không đeo khẩu trang, không đội nón, quang minh chính đại mặc đồ đôi với Thẩm Trường An, quấn quýt nhau, ngang nhiên ngược FA.
Vì thế rất nhanh có người nhận ra Lục Chi Ưu, đám đông xôn xao.
Lục Chi Ưu chợt nghe tiếng "tách tách" của máy ảnh điện thoại.
Hai người không vì thế mà bị ảnh hưởng, nên cười thì cười, cần nháo thì nháo, kề tai nói nhỏ, trên gương mặt luôn nở nụ cười, ai có mắt đều nhìn thấy Thẩm Trường An vô cùng cưng chiều Lục Chi Ưu.
"Bác trai bác gái thích ăn gì?" Thẩm Trường An cúi đầu hỏi cô.
Lục Chi Ưu đảo mắt một vòng.
"Ừm... em nghĩ là... gà kho, thịt xào chua ngọt, chân gà nướng chanh, cá sóc chua ngọt..." Lục Chi Ưu vừa liệt kê vừa xòe bàn tay ra đếm.
Thẩm Trường An đầu đầy vạch đen nhìn cô.
Sao anh thấy mấy món cô kể toàn là món cô thích thế nhỉ?
Hình như nhận thấy ánh mắt nghi ngờ của Thẩm Trường An, Lục Chi Ưu xấu hổ cười cười, vội nói, "Khẩu vị ba mẹ đều theo em cả, em thích món nào thì họ ăn món đó."
Thẩm Trường An nhịn không được vuốt ve mái tóc cô.
Mấy người xung quanh vội vàng lấy điện thoại ra chụp khí thế.
Công khai yêu đương, ngang nhiên ngược FA, người qua đường sao chịu bỏ qua cơ hội này, sao có thể để mình mình bị ngược được chứ, thế nên bọn họ lấy chén thức ăn cho chó này gửi cho mấy FA khác.
Thẩm Trường An nhanh chóng mua xong nguyên liệu nấu ăn, sau khi tính tiền, hai người cùng nhau về nhà.
*
Thẩm Trường An đem thức ăn vào phòng bếp, sau đó mặc tạp dề, xắn tay áo bắt đầu nấu cơm.
Lục Chi Ưu ngồi với ba mẹ một lát, sau đó không chịu ngồi yên lại chạy đến phòng bếp.
Thẩm Trường An hơi cúi đầu, góc nghiêng thần thánh khiến tim Lục Chi Ưu đập thình thịch.
Anh thành thạo rửa thức ăn, khiến Lục Chi Ưu cảm thấy thật thỏa mãn, cô nghĩ may mắn nhất của đời mình chính là gặp được Thẩm Trường An, theo đuổi được anh.
Thẩm Trường An cắt chân gà ra hết, sau đó chế dầu vào, một lát sau, chảo nóng lên, anh bỏ ớt và gừng đã chuẩn bị sẵn vào chảo xào lên.
Sao khi xào xong, anh bỏ chân gà đã cắt vào, xào thêm vài phút, rồi thêm rượu, xì dầu, tiếp tục xào trong hai phút, rồi lại thêm nước vào, cuối cùng bỏ nấm hương đã ngâm sẵn vào, rắc ớt, thêm muối và bột nêm vào rồi đậy nắp lại.
Anh mở nước rửa tay, vẫy vẫy Lục Chi Ưu nãy giờ đang đứng ở cửa phòng bếp.
Lục Chi Ưu thấy anh ngoắc mình, lập tức chạy nhanh đến.
"Sao rồi?" Cô hỏi.
Thẩm Trường An không nói gì, chỉ nhìn cô, ánh mắt đặt trên môi cô.
Anh nắm lấy tay cô vuốt ve.
Thẩm Trường An khom xuống, hôn lên môi Lục Chi Ưu một cái.
Lục Chi Ưu vội vàng che miệng lại.
"Anh điên hả, bị thấy thì sao."
Cô khẩn trương chạy ra khỏi phòng bếp nhìn nhìn, ba mẹ Lục đang ngồi quay lưng lại phía họ xem TV, phòng khách và phòng bếp nhà cô cách nhau một tấm kính trong suốt, rủi như bọn họ vừa xoay người lại bắt gặp thì sao bây giờ, xấu hổ quá.
Thẩm Trường An một tay nắm lấy tay cô, một tay ôm eo cô kéo về phía mình, sau đó nhịn không được mà hôn lên, đối với một người vừa mới khai trai như anh thì không có khả năng cấm dục được.
"Này... Thẩm... Thẩm Trường An..." Lục Chi Ưu vừa ngoái đầu nhìn ba mẹ Lục ngoài phòng khách, vừa lấy tay đẩy Thẩm Trường An, nhưng Thẩm Trường An không buông ra, ngược lại càng hôn sâu thêm.



Thử đọc