Con Đường Theo Đuổi Nam Thần - Chương 58

Tác giả: Tống Cửu Cận

Đánh dấu

Weibo Của Bác Sĩ Thẩm Bị Phát Hiện

Đôi tay Thẩm Trường An đang đặt trên vô lăng đơ lại.
Anh quay đầu nhìn cô, yên lặng lái xe.
Lục Chi Ưu nhìn vẻ mặt của Thẩm Trường An liền hiểu rõ, lặng lẽ nở nụ cười.
"Thì ra anh yêu thầm em từ lâu rồi." Lục Chi Ưu đắc ý.
"Em nói mà, xinh đẹp như em sao anh lại không yêu cho được chứ, ha ha ha ha"
Thẩm Trường An, ""
Tay Lục Chi Ưu mò đến tay Thẩm Trường An.
"Đừng quậy, anh đang lái xe." Thẩm Trường An nói.
"Vậy anh nói đi, có phải anh đã thích em từ lâu rồi không?"



Thẩm Trường An im lặng.
"Chắc chắn là thế rồi, ai ai, anh chả thú vị gì cả." Lục Chi Ưu được đằng chân lại lấn thêm đằng đầu tranh thủ cơ hội vuốt ve hai má của anh.
Wowda đẹp thật
Ngoài cửa sổ xe đến xe đi, đèn đường rực rỡ, mưa rơi "lộp bộp" lên kính xe nhưng đã bị cần gạt quét sạch sành sanh.
Ánh đèn trong xe sáng lên một màu cam cam.
Ánh đèn nhợt nhạt chiếu lên đỉnh đầu Thẩm Trường An.
Mái tóc đen nhánh, cái mũi cao thẳng, lông mi dài rậm tạo thành một bóng mờ.
Ngón tay trắng trẻo đặt trên vô lăng, móng tay hơi nhợt nhạt, khớp xương rõ ràng, xe chuyển hướng, cổ tay của anh cũng thay đổi theo.
"Thẩm Trường An, sao anh lại đẹp trai thế này, em cảm thấy càng ngày càng thích anh đấy." Lục Chi Ưu nâng má nhẹ nhàng nói.
Ngay lúc này, đèn đỏ, Thẩm Trường An thắng xe lại.
Giây tiếp theo, anh tháo dây an toàn của mình ra, đột nhiên cúi người nhoài sang cô.
Trong nháy mắt, Lục Chi Ưu bị hơi thở xâm lược của anh bao phủ.
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh.
Vừa ngẩng đầu, môi anh đã áp xuống.
Anh nhẹ nhàng hôn cô, sau đó càng thâm nhập sâu vào.

Lục Chi Ưu nhắm mắt lại thuận theo, như lẽ đương nhiên, cô quên suy nghĩ, cũng không muốn suy nghĩ, cô đưa tay ôm chặt cổ Thẩm Trường An.
Không biết qua bao lâu, đến khi tiếng còi xe phía sau kêu inh ỏi, Thẩm Trường An mới chậm rãi rời khỏi môi cô.
Hơi thở cô gấp gáp, sắc mặt hồng hào, ánh mắt long lanh nhìn anh, Thẩm Trường An suýt chút nữa không nhịn được hôn cô tiếp, nhưng ngại người phía sau nên chỉ có thể nhịn.
Anh buông cô ra, thắt lại dây an toàn rồi mới lái xe chạy đi.
Sau khi đậu xe dưới tầng hầm, Thẩm Trường An một tay che dù, tay kia ôm lấy thắt lưng cô, hai người cùng bước lên lầu.
Vừa vào cửa, Thẩm Trường An nhìn thấy tóc của cô bị dính nước mưa nên nói với cô, "Em đi tắm nước nóng trước đi tránh bị cảm, anh đi nấu cơm."
"Ok." Lục Chi Ưu ngẩng đầu hôn lên cằm Thẩm Trường An rồi nhanh chóng chạy vào phòng ngủ của anh.
Thẩm Trường An lắc đầu cười cười, cô gái này đúng là, lúc nào cũng trêu chọc anh cả.
Lục Chi Ưu chạy vào phòng của Thẩm Trường An, ngựa quen đường cũ mở tủ quần áo của anh ra lấy áo thun và quần thể thao.
Sau khi lấy xong, cô chạy vào phòng tắm, lúc chạy qua phòng khách, cô ngẩng đầu nhìn về phía phòng bếp, nhìn thấy bóng lưng đang rửa rau của Thẩm Trường An.
Cô cong miệng cười, sau đó mới hài lòng vào phòng tắm rửa.
*
Lục Chi Ưu tắm nước nóng thư giãn, sau khi tắm xong cô mặc áo thun và quần thể thao của Thẩm Trường An.
Áo sơ mi của anh mặc lên người cô trông rộng thùng thình, làm tôn lên khung xương nhỏ nhắn của cô, quần thể thao cũng tạo cảm giác như cô đang mặc quần ống rộng.
Nhưng mặc đồ của Thẩm Trường An thật sự rất thoải mái, mặc vào vô cùng mềm mại.
Cô quấn khăn lông trên đầu rồi bước ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi phòng tắm liền đụng Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An đặt hai tay lên vai cô, hơi thở ấm áp phả lên mặt cô.
"Em có tắm không mà cũng lâu nữa." Anh nhẹ nhàng nói.
Lục Chi Ưu bĩu môi, cô tắm lâu lắm à?


Cô nghiêng đầu nhìn về phía phòng khách, cơm đã dọn lên bàn xong xuôi, 4 mặn 1 canh, còn đang bốc khói.
Cô không khỏi líu lưỡi, là do cô tắm quá lâu hay do tốc độ nấu ăn của Thẩm Trường An quá nhanh đây.
Lục Chi Ưu xấu hổ lấy khăn lau trên đầu xuống, vì che giấu sự xấu hổ nên cô cúi đầu chậm chạp lau khô tóc.
Thẩm Trường An cười cười, sau đó cướp lấy khăn lau tóc cho cô.
Nhưng anh lau tóc chả dịu dàng tí nào.
Hai tay anh cầm lấy khăn giúp cô lau tóc, Lục Chi Ưu chịu đựng sức lực của anh không nhịn được mà ngẩng đầu lên.
"Thẩm Trường An, anh nhẹ chút." Cô mở miệng phàn nàn.
Nhưng Thẩm Trường An chỉ cười, động tác trên tay cũng không nhẹ hơn bao nhiêu.
Cô trừng anh nhưng càng trừng thì anh càng mạnh tay.
Cuối cùng Lục Chi Ưu không chịu nổi phải bùng nổ, lúc đang chuẩn bị mắng anh thì Thẩm Trường An bỗng nhiên cúi đầu hôn cô.
Trong nháy mắt mấy lời mắng chửi của Lục Chi Ưu đều nuốt vào bụng.
"Thẩm Trường An anh"
"Anh sao?" Vẻ mặt vô tội nhìn cô.
Anh tiếp tục lau tóc cho cô nhưng lần này lại nhẹ hơn rất nhiều.
"Được rồi, ăn cơm nào."
Thẩm Trường An lau tóc cho cô gần khô rồi mới ôm cô đi ăn cơm.
Lục Chi Ưu ngồi trên bàn cơm nhìn thức ăn trên bàn không nhịn được nuốt nước miếng.
Khoai tây xào, chân gà coca, sườn ram tỏi, cá chép chua ngọt, và một phần canh nấm.
Cô đột nhiên lấy di động từ trong túi Thẩm Trường An ra.
"Em có thể ngược FA không?" Lục Chi Ưu hỏi.Thẩm Trường An bày ra dáng vẻ tùy em.
Thế nên Lục Chi Ưu vui vẻ chụp hình mấy món ăn.
Sau khi chụp xong, cô chỉnh sửa rồi mở weibo của anh lên.
Nhìn tên weibo của anh.
Trường Lạc An Ninh.
"Ha ha ha, em nói mà, Thẩm Trường An, Trường Lạc An Ninh là anh mà." Lục Chi Ưu giơ giơ điện thoại nói với anh.
Thẩm Trường An yên lặng gắp một miếng sườn nhét vào miệng cô.
Lục Chi Ưu cũng không khách khí gặm miếng sườn trong miệng.
Qủa thực rất ngon, ăn ngon đến nỗi cô muốn khóc luôn.
Bây giờ Lục Chi Ưu đã có món ngon làm gì còn tâm trạng đi trêu chọc Thẩm Trường An.
Cô thoát khỏi weibo của Thẩm Trường An, sau đó đăng nhập vào weibo mình.
Sau khi đăng nhập, cô bắt đầu phát thức ăn cho chó, ngược gâu gâu.
Lục Chi Ưu [V]: Lén nói cho mọi người biết, có một bạn trai biết nấu ăn rất tuyệt nhé, thế nên mọi người mau mau tìm đối tượng đi nào →_→
Vài giây sau.
Hứa Kiều [V]: đắc ý thế, không biết xấu hổ!
Lâm Giang Nam [V]: bày tỏ chỉ có bạn trai không biết nấu ăn. ⊙﹏⊙
Kim Giai Giai [V]: Đúng là thức ăn cho chó mà, tôi không ăn nhé!
Lục Chi Ưu thấy hàng loạt mấy ID này đang sủa “ẳng ẳng” vì bị ngược dưới weibo của mình mới hài lòng bỏ điện thoại xuống bắt đầu thưởng thức món ngon trên bàn.
"Chờ một chút, em uống canh gừng này trước đã." Thẩm Trường An bưng chén nhỏ từ trong phòng bếp ra.
Lục Chi Ưu nhìn anh đặt chén canh gừng trước mặt mình.
Trong chén nhỏ có màu vàng nhạt của gừng, chưa uống mà Lục Chi Ưu đã ngửi thấy mùi gừng nồng nặc.
Cô bóp mũi theo bản năng, từ nhỏ cô đã không thích ngửi mùi canh gừng, mỗi lần ngửi thấy cả người đều khó chịu, có thể do ảnh hưởng tâm lý, nhưng cô thật sự không thích.
Cho nên từ nhỏ đến lớn, phần lớn nguyên nhân cô bị cảm là do cô không chịu uống canh gừng, cứ hành hạ cho bản thân mình bị cảm thì mới chịu.
Cô lắc đầu với Thẩm Trường An, "Em có thể từ chối không?"
Thẩm Trường An cười với cô, "Em thấy sao?"
Lục Chi Ưu lấy hai tay che miệng.
"Uống canh gừng có thể giải hàn, còn có thể phòng cảm, rất tốt cho cơ thể."
"Mặc kệ, dù sao em cũng không uống."
"Thật?"
"Thật!"
Lục Chi Ưu nói xong, Thẩm Trường An cũng không nói nữa, chỉ nhìn cô rồi yên lặng ăn cơm.
Cứ như thế, hai người giằng co khoảng 30 giây.
"Này?"
Đáp lại cô vẫn chỉ là im lặng.
"Thẩm Trường An?"
Im lặng.
"Trường An?"
Im lặng.
"Bác sĩ Thẩm?"
Vẫn im lặng.
"Được rồi, em uống mà."
"Ừ, ngoan lắm."
Lục Chi Ưu, "."
Cô ghét bỏ bưng chén canh gừng lại.
Lục Chi Ưu nhìn anh, phát hiện anh cũng đang nhìn mình.
Thế nên cô chỉ có thể vừa bưng canh gừng vừa bịt mũi, uống hết canh gừng vào bụng.
Sau khi uống, cô đưa chén lại cho anh.
Cô hơi tủi thân nhìn Thẩm Trường An, nói: "Vậy được chưa?"
"Được rồi, ngoan quá."
Lục Chi Ưu, "."
Anh tưởng cô là con nít 3 tuổi chắc?
Thẩm Trường An gắp cho cô một chân gà coca.
"Nếm thử đi."
Lục Chi Ưu gắp cái chân gà nhét vào miệng, đầu tiên cô mút hết nước ở ngoài chân gà, sau đó mới cắn một miếng.
Lập tức, nước ngọt trong chân gà chảy ra.
Thịt gà thơm mềm, nước ngọt đậm đà.
Lục Chi Ưu nhanh chóng giải quyết một chân gà, cô không khách sáo đưa đũa sang món cá chép chua ngọt.
Da vàng của cá chép được rưới một lớp nước dấm đường, thêm cả hành và rau thơm.
Đối với Lục Chi Ưu, ăn cơm chính là một loại hưởng thụ, nhất là sau khi ở bên cạnh Thẩm Trường An, trong một ngày cô chờ mong nhất chính là lúc được ăn cơm, nhưng cũng may là cô có thể chất ăn không mập, thân là minh tinh, lại thích ăn như thế, không mập mới là lạ.
Bây giờ Lục Chi Ưu không còn muốn khen Thẩm Trường An nấu ăn giỏi nữa, thay vì ngồi khen anh thì cô tranh thủ thời gian đó để ăn vậy.
Thẩm Trường An nhìn Lục Chi Ưu ăn đến quên trời quên đất, anh luôn cảm thấy lúc Lục Chi Ưu ăn là lúc cô dễ thương nhất, bởi vì khi ăn, cái gì cô cũng không quan tâm, đầu óc của cô trong lúc ấy đã bị món ngon che mất rồi.
Thẩm Trường An nhìn cô, không khỏi cong môi mỉm cười.
Có một bạn gái thích ăn cổ vũ mình như thế, xem ra cũng không tồi.



Thử đọc