Con Dâu Danh Môn Nuôi Từ Nhỏ - Chương 72

Tác giả: Dạ Nguyệt Vị Minh

Đánh dấu

Thân Phận Của Sở Nhược
Trước khi trời hửng sáng, bên trong cao ốc Thiệu Thị là một mảnh yên tĩnh, chỉ có phòng làm việc ở trên tầng chót là đèn vẫn còn sáng.
Thiệu Tư Hữu ngồi trên chiếc ghế da, ánh mắt bị hút vào màn hình máy vi tính, ngón tay thon dài gõ thật nhanh trên bàn phím.
Chữ cuối cùng được gõ xong, Thiệu Tư Hữu mệt mỏi day day thái dương, nhìn đồng hồ, bốn giờ sáng, nên kết thúc công việc để về nhà rồi.
Từ sau khi ở bệnh viện trở về, biểu hiện của Nhạc Nhạc hết sức bình thương, nhưng chính vì vẻ bình thường đó mà khiến anh cảm thấy không yên lòng, cho nên, công việc thường ngày của anh đều được tích lũy để buổi tối hoàn thành.
Nhớ đến vẻ mặt tái nhợt của Diệp Cẩn Niên ở bệnh viện ngày hôm đó, trong mắt Thiệu Tư Hữu lóe lên tia đau lòng, sai lầm như vậy, anh nhất định không thể để xảy ra lần thứ hai nữa.
Cửa phòng làm việc bị người ta khẽ đẩy ra, một bóng dáng yểu điệu trong sắc đỏ chợt vội vã tiến vào, mái tóc xoăn gợn sóng màu hạt dẻ theo động tác của cô phác ra một đường hình cung, đôi môi anh đào mọng nước khẽ giương lên, nở nụ cười quyến rũ với Thiệu Tư Hữu đang chìm trong công việc, giọng nói cố tình làm nũng: "Hi, tổng giám đốc Thiệu, chào buổi sáng."
Bàn tay gõ bàn phím của Thiệu Tư Hữu run lên, mắt vẫn nhìn không chớp vào màn hình máy vi tính, trong giọng nói thong thả lộ ra vẻ khàn khàn mệt mỏi, hỏi: "Có thông tin rồi?"
"Xem là như thế đi." Không tính toán với tâm tình khó hiểu của Thiệu Tư Hữu, mỹ nhân nhà họ Ân đi tới bên cạnh chiếc ghế sofa lười biếng dựa vào một góc, bàn tay ngọc đưa lên, chiếc cd không nghiêng lệch rơi đúng xuống bàn trước mặt Thiệu Tư Hữu, trong đôi mắt quyến rũ mang theo vẻ cười cợt: "Làm mất nhiều thời gian của bản cô nương như vậy, cuối cùng cũng thành công."
Thiệu Tư Hữu không trả lời, sau khi nhét chiếc cd vào ổ máy vi tính, tròng mắt đen nhất thời tập trung cao độ để đọc dữ liệu đưa ra, ấn đường bắt đầu càng nhăn thật chặt.



Trên màn hình xuất hiện mấy cô gái xinh đẹp, lộng lẫy, một cô trong số đó dáng người mảnh khảnh mặc chiếc váy dài trắng, khuôn mặt mong manh, tinh khiết, mái tóc dài ngang vai, từ trong xương tủy toát ra vẻ yếu đuối đáng thương, không được coi là tuyệt mỹ, song lại có thể kích thích người ta có suy nghĩ muốn bảo vệ.
Bối cảnh là tòa biệt thự lộng lẫy có quy mô không nhỏ ở Setagaya, Tokyo, Nhật Bản.
"Bức ảnh này được chụp sáu năm trước trong bữa tiệc rượu của tập đoàn Matsumoto Nhật Bản, Sở Nhược từng là một trong những vị khách quý được mời khi đó."
"Tập đoàn Matsumoto?" Thiệu Tư Hữu đưa ngón tay thon dài day day ấn đường, ánh mắt vẫn dính chặt vào màn hình không rời đi, có thể nhận được lời mời của tập đoàn Matsumoto số một Nhật Bản, thân phận của Sở Nhược không thể khinh thường được.
Một cô gái như vậy lại cam tâm làm một trợ lý nhỏ vô danh tiểu tốt cho tập đoàn Nam Cung, không thể nào chỉ đơn giản là vì sự mê luyến được.
"Làm thế nào tra ra được?" Thiệu Tư Hữu nhìn Ân Dao hỏi.
"Vẫn là nhờ có sự nhắc nhở của anh, lần trước anh muốn em điều tra về chiếc nhẫn trên tay Sở Nhược, kết quả là thật sự lai lịch của nó không nhỏ." Ân Dao đứng thẳng người đi tới phía sau bàn làm việc, lấy từ trong túi xách ra mấy bức ảnh.
Trên mấy bức ảnh đều là cùng một người đàn ông chụp ở những góc độ khác nhau, tóc vàng, quần áo màu đen, hình dáng vô cùng anh tuấn, lại mang theo cỗ ngang ngược không kiềm chế được, đôi mắt màu xanh da trời giống như được vê vào từ vụn đá, lóe lên vẻ sắc lạnh vô cùng nguy hiểm.
"Phó tổng giám đốc của tập đoàn Sato Nhật Bản, quốc tịch Anh, tên tiếng Trung là Thành Minh, mấy tháng trước hắn đã từng chi ra cái giá trên trời 20 triệu để mua một chế tác kinh điển của thương hiệu quốc tế UK tại London, chiếc nhẫn kim cương unique, cũng chính là chiếc nhẫn anh đã nhắc tới."
Thiệu Tư Hữu sáng tỏ cong môi lên, thật ra đây là công lao của Diệp Cẩn Niên, hôm đó ở công ty Minh Huy, Diệp Cẩn Niên đã từng ra sức tán dương chiếc nhẫn đó, thế nên anh mới cố tình để tâm.
Thành Minh? Tập đoàn Sato từ tám năm trước đã bắt đầu suy tàn dần, chẳng qua chỉ là một cái thùng rỗng. Lật xem mấy bức ảnh trong tay, Thiệu Tư Hữu đột nhiên ngẩn người, cảm thấy người này có chút quen quen, hình như đã gặp qua ở đâu đấy.
Lục lọi một lượt trong ký ức, hình ảnh cuối cùng dừng lại là vụ ám sát gặp phải bốn năm trước, cuộc đối thoại giữa anh với Diệp Cẩn Niên…
—— Thân thể ông nội từ trước đến giờ đều do Thành Y chịu trách nhiệm hả?
—— Ừ, Thành Y tới nhà họ Thiệu đã được hơn bốn năm rồi, cha của hắn từng là bác sĩ riêng của nhà họ Niên, có vấn đề gì không?
—— Em không chắc chắn, nhưng mà trước đó ở gần bệnh viện em đã trông thấy một người…
loading...

Đoạn đối thoại đó đã bị Lâm Vũ Phỉ dẫn ông nội tới làm cắt đứt, lúc đó rõ ràng Nhạc Nhạc đang nghi ngờ điều gì đấy, nhưng sau đó cô ra nước ngoài, nên chuyện đó tự nhiên biến mất.
Người Nhạc Nhạc nhìn thấy, rất có thể chính là Thành Minh trong ảnh.
Nếu như không nhìn kỹ, ánh mắt của Thành Minh hay dáng vẻ thật sự có điểm rất giống với Thành Y, đặc biệt là đôi mắt, chỉ có điều, phong cách của hai người lại hoàn toàn khác nhau.
"Ân Dao, lại điều tra về Thành Y giúp anh."
"Thành Y?" Ân Dao sững người, sự nghi ngờ dần dần len lỏi trên khóe mắt, cô đương nhiên biết, Thành Y là bác sĩ điều trị riêng của ông cụ Thiệu, trước đó rất lâu đã được điều tra triệt để rồi, bây giờ Thiệu Tư Hữu đột nhiên bảo cô điều tra lại, rõ ràng là có liên quan đến người đàn ông tên Thành Minh này: "Được rồi, một lúc nữa sẽ có tài liệu cho anh."
"Cảm ơn." Thiệu Tư Hữu trả lời.
Thành Y là người cũ của nhà họ Niên, cũng là bác sĩ tư nhân mẹ của Niên Nhạc Nhạc đã mang theo đến nhà họ Niên, mà Lisa - mẹ của Niên Nhạc Nhạc đã từng là…
Thiệu Tư Hữu nheo mắt lại, nếu tiếp tục chắp nối như vậy, e rằng sẽ lại có dây dưa không rõ với dòng họ Bố Tư Nặc.
"Cảm ơn em cái này? Vậy tiếp đây em lại cho anh thêm thông tin nữa, anh định báo đáp ân tình của em như thế nào hả?"
Ân Dao đi đến cầm chiếc máy tính xách tay trên ghế sofa gửi thông tin mình muốn có đi, nghe thấy Thiệu Tư Hữu nói câu cảm ơn liền liếc mắt xem thường, trên môi nở nụ cười quỷ dị, giọng nói xa xôi:
"Cái em điều tra được, không chỉ là những thứ đó, có một người con gái đã từng bị dòng họ Sato xóa tên ra khỏi gia tộc, thời gian xóa tên vừa khớp với thời gian Nam Cung Minh Húc trở về nước trước đây, đoán một chút xem, điều này là đại biểu cho cái gì?"



loading...

Thử đọc