Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo - Chương 10

Tác giả: Ức Tích Nhan

Thì Ra Là Cô Ấy
Một nhà hàng tây sang trọng ở thành phố A, người đàn ông ngồi ở trong góc mặc bộ âu phục, khi giơ tay nhấc chân tản mát ra một loại khí chất không tầm thường, khách đi vào chợt liếc nhìn anh, còn tưởng rằng nơi này là ở phim trường đấy.
Lăng Bắc Hàn hôm nay không mặc quân trang, chính là muốn phù hợp với buổi xem mắt thôi. Đối với lần xem mắt này, đến bây giờ trong lòng anh vẫn muốn nói không hơn là vui mừng, hoặc là kháng cự. Dù sao, hòa hoãn đã nhiều năm như vậy cũng nên kết thúc rồi.
Anh muốn kết hôn sớm một chút.
Úc Tử Duyệt tiến vào phòng ăn, đôi mắt đen nhánh ngóng nhìn bốn phía, tìm kiếm một vị quân nhân mặc quân trang, nhìn hết một vòng cũng không phát hiện!
Cái tên Lăng Bắc Hàn này! Làm cái gì vậy!
Cô tức giận giẫm mạnh đôi giày cao gót bảy cm của mình, đi tới một vị trí gần cửa sổ đang muốn đặt ௱o^ЛƓ ngồi xuống thì cô dừng lại, sau đó rất thục nữ duy trì hình tượng dùng đôi tay che váy, ngồi xuống.
Hành động như vậy từ trước đền nay đều không có trong tự điển của cô, cực kỳ phiền phức. Đều do mẹ gây ra, còn nói lần gặp gỡ này không giống với lần gặp mặt ở Tây Tạng trước đây, nhất định phải trở thành hình tượng một thục nữ đoan trang.
Cô chỉ cảm thấy giả tạo, mình vốn cũng không phải là thục nữ, sống theo quán tính, hiện tại mang giày cao gót, mặc váy công chúa chất liệu chiffon viền hoa, tóc xõa dài, túi xách phong cách luôn cầm trong tay, cảm giác mình giống như là cái tượng gỗ con nít.
Huống chi, diện mạo thật của cô Lăng Bắc Hàn đã từng thấy, nhưng vì không để cho mẹ lo lắng, cô rất phối hợp.
Lăng Bắc Hàn nhìn đồng hồ trên cổ tay, thời gian hẹn gặp mặt cũng qua hết nữa tiếng, nhưng đối phương lại không thấy tới? Chẳng lẽ đối phương đổi ý rồi sao?
Thời bây giờ, hôn nhân tự do, có ai lại đồng ý lấy một người đàn ông chưa gặp mặt?
Ánh mắt sâu xa và nhạy bén như chim ưng có chút không kiên nhẫn quét một vòng ở phòng ăn, nhìn thấy vị trí bên cạnh cửa sổ, một bóng dáng màu trắng thì tay Lăng Bắc Hàn đang cầm ly nước đưa lên khóe miệng chợt cứng ngắc.
Là anh hoa mắt? Gương mặt của cô gái kia sao lại quen thuộc như vậy?
Cô ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, ăn mặc vô cùng ngọt ngào tươi mát xem ra là trang phục thục nữ, cầm trong tay điện thoại màu trắng, nếu như mới vừa rồi anh vẫn còn không xác định người đó chính là nhóc con, như vậy giờ phút này, vẻ mặt không kiên nhẫn, bộ dạng tức giận trước mặt làm anh lập tức xác định người này chính là .......
Úc Tử Duyệt?
Bỗng chốc, trong đầu thoáng qua một cái tên mơ hồ mà bà đã từng nói qua......
Cho dù nội tâm đang đảo lộn, nhưng anh vẫn giữ được vẻ tỉnh táo bên ngoài, đứng dậy, sải bước hướng xéo đối diện cửa sổ đi tới.
"Úc Tử Duyệt?” Úc Tử Duyệt đang cầm điện thoại di động chơi Ninja trái cây "cho hả giận” thì nghe được từ trên đỉnh đầu truyền tới giọng nói trầm thấp mà giàu từ tính vang lên thì động tác dừng lại, ngẩng mặt lên, nhìn người đứng đối diện từ trên cao nhìn xuống như canh chừng người thì cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch.
"Tên lính thối.......” Vừa hô lên, cô vội vàng che cái miệng nhỏ nhắn, chỉ thấy Lăng Bắc Hàn đã ngồi xuống đối diện với cô, cho dù không có mặc quân trang, tư thế ngồi như cũ cao lớn nghiêm chỉnh mà không mất đi vẻ ưu nhã cùng vớiphong cách nhà hàng Tây thật giống nhau.
"Không ngờ anh không mặc quân trang!” Úc Tử Duyệt không có câu nào hờn giận oán trách, có chút ngượng ngùng không dám nhìn anh, có thể là bởi vì hôm nay trang phục cô mặc không hợp với tính cách đi, như vậy xem ra mình "rất nữ tính” đột nhiên cũng có chút ngượng ngùng đối mặt với cái người mình tưng hô to gọi nhỏ chú quân nhân.
Hơn nữa, anh cũng sắp trở thành chồng của mình!
Mặt cô hồng? Lăng Bắc Hàn khó có thể tin nhìn khuôn mặt đỏ nhỏ nhắn đối diện, không khỏi lại quan sát bộ đò cô mặt lần nữa, thật sự không nghĩ tới, đối tượng kết thân lần này lại chính là cô!
Thật ra thì không phải anh không ngờ, chỉ là trước kia thật không có quan tâm.
Nói Thật
Không cần đến phấn trang điểm, nhưng làn da lại mềm mại vô cùng mịn màng, hoàn toàn khác biệt với lần ở Tây Tạng. Mặc váy công chúa, hai mắt đen nhánh, trong suốt, sống mũi nhỏ cao thẳng, môi hồng răng trắng, giống như một đứa con nít tập làm người lớn.
Nếu không phải trong miệng cô luôn thường trực nụ cười dí dỏm, anh thật cho là bé con trước mắt bản tính không phải là chính trực sản khoái, hoạt bát sinh động Úc Tử Duyệt!
Nhân viên phục vụ đi đến, cung kính trình lên thực đơn, cũng giống như quán cơm nhỏ Lhasa, anh đem thực đơn đưa cho cô, bản thân gọi bò bít tết một phần chính bảy phần sống.
"Cô cho tôi một phần rau dưa salad, một ly nước cam, cám ơn!” Úc Tử Duyệt không nhìn thực đơn liền nhìn nhân viên phục vụ mỉm cười nói, cô cũng không quên lờimẹ dặn dò.
"Thế nào? Đổi tính rồi hả?” Lăng Bắc Hàn nhìn cô, trầm giọng hỏi. Anh vẫn nhớ bộ dạng ăn bò bít tết ngấu nghiến lúc đầu của cô.
"Khụ khụ......Không phải chỉ là.......” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Tử Duyệt hướng về trước, nhìn Lăng Bắc Hàn nhỏ giọng nói, "Chủ yếu là, mẹ tôi nói, sợ tôi cầm dao nĩa, hành động bất nhã khiến chú chê cười!” Con bé Úc Tử Duyệt không có đầu óc này, lại đem mẹ bán đứng! Đi nói cho Lăng Bắc Hàn biết những lời Tô Mạt Hề từng dặn dò cô.
Có thể đó là bản tính ở trước mặt Lăng Bắc Hàn cô không cách nào làm bộ làm tịt được.
Lăng Bắc Hàn mím môi, "Vậy trang phục hôm nay cũng là ý của dì?” Anh nhấp một hớp nước chanh, nhỏ giọng hỏi.
"Ừm! Chú à, chú thật là hiểu rõ tôi!” Úc Tử Duyệt nghe lời của anh, vội vàng nặng nề gật đầu, giống như là gặp phải tri âm.
Lăng Bắc Hàn nhàn nhạt cười cười, nhếch miệng lên, Lúc này nhân viên phục vụ cũng vì trước mặt của anh dọn lên đồ ăn, động tác của anh ưu nhã đem khăn ăn trãi trên đầu gối.
Hiểu rõ? Còn có thể không sao, chỉ căn cứ vào phân tích đơn giản, phải biết rằng anh chính là trinh thám giỏi nhất.
"Chú này, không phải chú rất thích bộ dáng trước đây của tôi sao?” Sau khi mang đủ món ăn, Úc Tử Duyệt làm mặt dày hỏi, nếu không, tại sao anh muốn đề cập chuyện hôn sự với cô?
"E hèm......Úc Tử Duyệt, nói thật, trước đó tôi cũng không biết cô là đối tượng hẹn hò” anh thành thật nói, chỉ là, trong lòng quả thật bất ngờ.
Trong lòng Lăng Bắc Hàn luôn nghĩ, Úc Tử Duyệt là một cô gái hoạt bát lanh lợi, lần đầu tiên thấy côthiếu chút nữa gặp nạn, anh đã cảm thấy, một cô gái hoạt bát lanh lợi như vậy mà lại gặp nạn thì thật đáng tiếc.
Trong lòng hy vọng cô có thể rời khỏi nơi nguy hiểm này, ngoan ngoãn đi về nhà. Sau đó, trường tiểu học gặp thiên tai, nhìn bộ dạng đau lòng gào khóc của cô, lại nghe nói cô muốn quyên tiền, chỉ cảm thấy, cô và những cô gái khác không giống nhau, cô là một cô gái có tâm, có lòng nh***.
"Cộp.......” cô dùng cái nĩa gõ xuống bàn tạo thành âm thanh vang dội làm anh hồi hồn, Lăng Bắc Hàn nhìn cô cau mày.
"Chú thật không biết? Không phải chú muốn lấy tôi sao?” Cô sững sờ nhìn anh, hỏi liên tiếp hai vấn đề, bỗng nhiên trong lòng lại vô duyên vô cớ buồn bực.
Lăng Bắc Hàn nhìn cô có chút kích động gật đầu, "Cái này thì có gì khác nhau?” Anh hỏi như thể đó là chuyện tất nhiên.
"Vậy bây giờ chú biết là tôi, chú có còn muốn lấy không?” Úc Tử Duyệt cẩn thận hỏi, cảm giác tim run rẩy không giải thích được, cô thử trả lời xem, vì sao Lăng Bắc Hàn lại lấy một người mà anh ghét đây?
*** hơi có chút bị thương, không biết tự lượng sức mình! Bởi vì trước đây cô luôn có cảm giác Lăng Bắc Hàn cùng Lệ Mộ Phàm đáng ghét kia rất giống nhau, đều là ghét bỏ cô!
Thỏa Thuận Trước Khi Kết Hôn
Anh không nhanh không chậm ngồi ăn, đôi mắt sâu đang nhìn cô, Úc Tử Duyệt cũng khẩn trương nhìn anh, không biết anh đang nghĩ cái gì, cũng không biết anh đến tột cùng có muốn cưới cô hay không, trong lòng cũng rất sốt ruột.
Lăng Bắc Hàn bình tĩnh ung dung để đao nĩa xuống, nhấp một hớp trà, lau khóe miệng rồi mới mở miệng, "Cô thì sao? Muốn gả sao?” Anh chưa từng quên chuyện cô và Lệ Mộ Phàm, anh nhìn cô trầm giọng hỏi.
"Chỉ cần chú chịu cưới thì tôi chịu gả!” Úc Tử Duyệt bật thốt lên, âm thanh rất lớn, làm nhân viên phục vụ cũng nhìn chăm chú. Úc Tử Duyệtphải thành công bằng bất cứ giá nào, bởi vì cô đã quá khoác lác với Lệ Mộ Phàm rồi, nếu như Lăng Bắc Hàn không cưới cô, hẳn là sẽ rất mất mặt.
Nhưng mà, cô cũng không thể ép Lăng Bắc Hàn cưới côđược!
Nhóc con này không phải đang giận lẩy chứ?
Lăng Bắc Hàn ở trong lòng âm thầm nghĩ, "Nếu không cưới cô, tôi cũng sẽ lấy người phụ nữ khác, cho nên......” Uống một ngụm nước, Lăng Bắc Hàn nhìn cô, trầm giọng nói.
Lời này Úc Tử Duyệt nghe ra cảm giác như chính mình bị khi dễ?
Cái này đúng là lính thối đấy! Lời nói rất nhẹ nhàng nhưng xem ra nặng ngàn cân, giống như mình ghê gớm lắm vậy!
"Chú à, vậy tôi cũng miễn cưỡng gả cho chú, dù sao tôi đang cần chồng, nhưng mà, có một số vấn đề chúng ta cần nói trước.......” Úc Tử Duyệt chòm thân thể gần trước, nhìn anh nhỏ giọng nói.
"Nói cái gì?" Nhìn đôi đồng tử đang xoay tròn kia, anh cảm thấy nhóc con này lại muốn làm ra vấn đề quan trọng quỷ quái gì đây.
"Àh, chú không yêu tôi, mà chỉ cần một người vợ, tôi cũng vậy, cũng không yêu chú, cũng chỉ cần một người chồng, hơn nữa người nhà của tôi cùng người nhà của chú cũng đã đồng ý, không bằng chúng ta kết hôn đi!” Úc Tử Duyệt uống một ngụm nước, thì thào nói.
"Chỉ là chúng ta thỏa thuận trước, sau khi kết hôn, chú ở đơn vị của chú, tôi ở nhà của tôi, không can thiệp chuyện của nhau, có được hay không?” Ha ha, Úc Tử Duyệt càng ngày càng cảm thấy gả cho Lăng Bắc Hàn thật rất thích hợp, như vậy vừa có thể thắng Lệ Mộ Phàm mà mình cũng được tự do.
Nhóc con này, tính toán cũng rất giỏi!
Tuổi còn nhỏ như vậy, chưa có quan niệm gì về hôn nhân, cư nhiên xem đó là trò đùa.
Lăng Bắc Hàn ở trong lòng thầm nghĩ, do dự xem có nên đồng ý chuyện hoang đường này hay không, mặt khác lại lo lắng nếu không lấy sẽ hối hận......
Chỉ là thoáng qua, tròng mắt của anh đen sẫm, giống như là đã ra quyết định, ngẩng đầu lên, nhìn cô bằng nữa con mắt, "Không thành vấn đề.” Anh trầm giọng mở miệng, thấy khuôn mặt của cô tràn đầy vui sướng, bộ dạng này giống như mừng rỡ như điên, Lăng Bắc Hàn lại mở miệng, "Nhưng tôi cũng có yêu cầu của tôi!"
"Chú, nói đi!” Úc Tử Duyệt rất sảng khoái nói.
"Thứ nhất, sau khi trở thành vợ của tôi, tuyệt đối không được dính dấp với bất kỳ người đàn ông nào khác!” Lăng Bắc Hàn nhìn cô bá đạo nói.
"Thứ hai, trở thành con dâu của nhà họ Lăng rồi thì phải tuân thủ quy tắc của họ Lăng."
"Cuối cùng, không thể ly hôn!” Anh nói xong nhìn cô.
"Báo cáo thủ trưởng! Bảo đảm tuân thủ kỷ luật!” Cô còn tưởng rằng anh sẽ đưa ra nhiều điều kiện hà khắc gì cơ chứ, Úc Tử Duyệt nhìn anh làm một tư thế như người lính thực thụ, lớn tiếng nói.
Con ngươi Lăng Bắc Hàn đen sẫm phức tạp, giống như có tâm sự, nhưng Úc Tử Duyệt đang mừng rỡ như điên không nhận thấy được. Hai người sau khi rời khỏi nhà hàng, tại bậc thang cuối cùng thì Úc Tử Duyệt vì mang giầy cao gót thiếu chút nữa té xuống cũng may được Lăng Bắc Hàn kịp thời đỡ lại.
"Về sau nếu không thích thì đừng ăn mặc như vậy nữa!” Anh vừa đỡ cô, vừa trầm giọng nói.
"Đúng vậy! Ngày mai chú đến nhà tôi nhất định phải nói cho mẹ của tôi biết vấn đề đó nhé! Hãy nói với mẹ tôi, tôi rất năng động đáng yêu!” Úc Tử Duyệt nhìn Lăng Bắc Hàn lớn tiếng nói, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện ra nụ cười ngọt ngào.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc