Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo - Chương 05

Tác giả: Ức Tích Nhan

Lo Lắng Cho Cô Làm Gì
Lăng Bắc Hàn cất bước đi lên, Úc Tử Duyệt theo bản năng lùi lại phía sau, lo sợ anh làm gì đó với mình! Đêm hôm khuya khoắt, đường đường một người đàn ông cao lớn như anh muốn làm gì với cô cô cũng không có cách nào chống cự.
"Đồ dê xồm, chú.......”
"Câm miệng! Đừng quấy rầy lính của tôi nghỉ ngơi, họ mệt cả ngày rồi!" Lăng Bắc Hàn rất muốn nói, cả ngày nay anh cũng mệt mỏi lắm rồi, đêm hôm khuya khoắt dựng lều, đun nước nóng cho cô, cô còn không biết điều mắng anh là đồ dê xồm?
Mình cũng thật sự uống nhầm thuốc rồi, lo lắng cho cô ta làm gì!
Dưới ánh đèn, thấy anh hung tợn trừng mắt nhìn mình trống иgự¢ cô chợt căng thẳng, Úc Tử Duyệt bị sợ đến rụt người lại, "Đêm nay bỏ qua cho chú trước đã!" Cô cũng không quên thở phì phò trừng mắt lườm anh một cái, ngay sau đó bỏ đi vào lều.
Mình còn phải giặt quần áo nữa đấy.
Lăng Bắc Hàn thầm nghĩ sao nhóc con này không đi ngủ đi còn lách ca lách cách ở trong đấy làm gì, đẩy cửa thì thấy cô đang đứng bên bồn lớn, một tay cầm xà phòng, một tay đang cầm áo иgự¢ màu trắng vò vò.....
Động tác cũng lưu loát, chịu khó, xem ra cũng hay làm chuyện này rồi.
Nhóc con này cũng không đến mức được chiều sinh hư.
"Cô nhỏ tiếng một chút! Giặt xong thì về lều trại ngủ đi, đừng làm phiền lính của tôi!" Lăng Bắc Hàn trầm giọng nói xong, xoay người ra khỏi lều.
"Hung dữ cái gì chứ!" Cô lầm bầm nói, thở phì phò ra sức chà chà vò áo иgự¢ cup B, "Rõ ràng người ta bị chú nhìn thấy hết mà còn quát to hùng hồn như thế!" Càng nghĩ càng thấy tức.
Dù gì mình cũng còn là một cô gái nheo nhẽo, vậy mà bị một lão già thấy sạch bách rồi, bảo sau này mình làm sao còn dám đi lấy chồng đây!
Trong đầu bỗng hiện lên gương mặt Mộ Lệ Phàm khiến trong lòng Úc Tử Duyệt càng phiền muộn hơn, chỉ có thể trút giận lên quần áo! Không bao lâu, giặt sạch sẽ xong một bộ đồ lót, một áo T-SHIRT, còn có một bộ quần áo xung kích kiểu đồ thể thao, một mình bê cả chậu quần áo đi tìm dây phơi quần áo ở trong đơn vị rồi treo lên.
Trở lại lều, lấy điện thoại di động trong túi ra, thấy có mấy tin nhắn của Lệ Mộ Phàm gửi đến, cô giận dỗi không thèm đọc xóa sạch luôn.
Có lẽ cũng chính vì giận dỗi trong lúc nhất thời như thế, mà bọn họ đã để lỡ mất cơ hội......
***
Trời còn chưa sáng hẳn. Ráng mây phía Đông vừa mới dâng lên một luồng đỏ ửng, nhóm lính đã lần lượt thức dậy, nhìn lên dây phơi quần áo đột nhiên ở đâu xuất hiện một đống quần áo của phụ nữ. Mới sáng sớm, mọi người đã ở đó đoán bóng đoán gió ầm lên.
"Sao lại có quần áo của phụ nữ ở đây?”
"Chẳng lẽ chị dâu Trương đến thăm chính trị viên Trương hả?”
"Không phải, cậu xem size nhỏ thế này mà là của chị dâu Trương sao....”
"Tiểu tử cậu thiệt là, đồ quỷ!"
"Bíp, bíp, bíp......" Lúc này, tiếng còi báo khẩn cấp vang lên, binh lính còn đang đùa giỡn nhanh chóng tập họp. Không tới năm giây, bốn năm trăm người đã tập hợp xong.
Ngậm còi nhìn đoán thời gian, cả người Lăng Bắc Hàn nghiêm như cây tùng đứng đó. Thời gian vừa đúng, anh ngẩng đầu lên, sau đó tất cả liên đội bắt đầu theo thông lệ điểm số.
"Một, hai, ba, bốn......" Sáng sớm từng đợt âm thanh vang vọng mà chỉnh tề phá tan bầu không khí yên tĩnh, chấn động đến bầy chim nghỉ chân không biết từ đâu bay ra tụ thành đàn bay về phía bầu trời bao la trong xanh rộng lớn.
Úc Tử Duyệt bị âm thanh to của đám lính đánh thức, "Ưm.....Ồn ào quá.....” Lười biếng trở mình qua lại ở trên giường mấy lần, cô ngáp một cái rồi thở phì phò nói mà vẫn chưa muốn dậy.
Chỉ chốc lát sau, tiếng bước chân lộp cộp làm cô hoàn toàn tỉnh táo, mặc váy ngủ, khoác áo khoác, ra khỏi lều trại, nhìn thấy nhóm lính đã chạy vào lối đi bộ, chắc là đi tập luyện buổi sáng đây.
"Úc Tử Duyệt!" Lúc này, một giọng nói to vang lên, trông thấy một người lính rất quen mặt, người lính đó thật thà đàng hoàng đi đến chỗ cô.
Đầu nhỏ của cô nghĩ tới nghĩ lui cả buổi mà vẫn không nhớ ra vị này là ai.
"Không nhớ tôi là ai à? Chính là Lục Khải bị cô lừa lần trước đây!" Lục Khải nhìn cô chằm chằm, trầm giọng nói.
Ngay tức khắc khuôn mặt nhỏ to bằng bàn tay của Úc Tử Duyệt lập tức hiện lên hai vệt ửng hồng xấu hổ......
Hiểu Lầm Anh
Ối! Mất mặt quá!
Không ngờ lại có thể gặp được anh lính thật thà đáng yêu này! Úc Tử Duyệt cảm thấy rất xấu hổ, lần trước mình đúng thật là đã lừa anh ta! Không giống như Lăng Bắc Hàn, trong lòng cô cảm thấy hổ thẹn khi đã lừa gạt một anh lính dễ thương và đàng hoàng như thế này!
Đầu óc nhanh chóng xoay chuyển một vòng, Úc Tử Duyệt cười khúc khích nhìn Lục Khải, "Ha ha.....Anh lính này, tôi.....Lần trước tôi tạm thời có chuyện.....Á mà này! Sao anh không đi chạy bộ? Có phải dậy muộn đúng không?" Úc Tử Duyệt nói tới nói lui liền chuyển đề tài, nghiêm mặt có vẻ như trách cứ mà nói với Lục Khải.
"Ai, ai dậy muộn đâu chứ! Sáng sớm tôi đã dậy rồi, tôi là ban cấp dưỡng, chịu trách nhiệm nấu cơm cho anh em mà!" Lục Khải luôn cảm thấy khó chịu khi người khác nói mình lười biếng, vội vàng phản bác, rất nhanh đã quên luôn việc còn đang chất vấn Úc Tử Duyệt.
"Hơn nữa, nếu có dậy muộn cũng đã bị doanh trưởng của bọn tôi phạt đi tư thế hành quân từ lâu rồi !" Lục Khải trợn mắt nhìn Úc Tử Duyệt thở hồng hộc nói.
"Được rồi, được rồi, tôi đã hiểu lầm anh, tôi thật sự xin lỗi anh!" Úc Tử Duyệt bắt chước giọng điệu của Lục Khải, càng không ngừng cúi đầu khom lưng chịu nhận lỗi với Lục Khải.
"Thì ra đêm qua là cô tắm à, làm tôi sợ muốn ૮ɦếƭ. Thảo nào, tôi thấy lạ, không biết tại sao doanh trưởng lại ngủ suốt đêm ở trên xe vật tư, không ngờ anh ấy nhường lều cho cô!" Lục Khải hơi đau lòng dùm cho doanh trưởng của bọn họ, nhíu mày nói với Úc Tử Duyệt, trong giọng nói còn mang chút oán trách.
"Cái gì? Anh biết đêm qua tôi tắm á....” Úc Tử Duyệt mờ mịt nhìn Lục Khải, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lập tức khôi phục tỉnh táo.
"Đúng vậy, tôi đi tiê......À đi nhà vệ sinh thì nghe thấy tiếng cô la hét lên ầm ĩ, tôi còn tưởng rằng là ma nữ nữa ấy!" Lục Khải nói xong đi đến bên giếng nước.
"Vậy người đêm qua trốn ngoài cửa sổ rình tôi là anh hả?" Úc Tử Duyệt hét to chạy đến chỗ Lục Khải hỏi.
"Cô bé à! Ai thèm nhìn trộm cô! Đừng có hủy đi danh tiết của tôi! Tôi còn phải lấy vợ đấy!" Bị đổ oan như vậy, Lục Khải nóng nảy trừng mắt nhìn Úc Tử Duyệt đang tức đỏ mặt hét với mình.
Úc Tử Duyệt biết Lục Khải thật thà sẽ không làm chuyên hạ lưu này, chẳng qua là cảm thấy có lẽ mình đã đổ oan cho Lăng Bắc Hàn, trong lòng hơi có chút chút xấu hổ, lại nghĩ tới Lục Khải nói anh ngủ suốt đêm ở trên xe vật tư......
Sao lại đối xử tốt với mình như thế chứ?
"Ha ha....Tôi sai rồi, tôi biết anh là người tốt mà, ha ha....." Úc Tử Duyệt cười đùa nói xin lỗi với Lục Khải, di chuyển bước chân chạy đến dây phơi quần áo, rút lấy quần áo đã khô của mình xuống.
Thật mất mặt, vừa nãy chắc đã bị anh lính này nhìn thấy rồi, mình phải ra khỏi đây nhanh mới được.
Úc Tử Duyệt không nói gì với Lục Khải nữa, vội vàng chạy vào lều, nhanh chóng thay quần áo khô, nhanh chóng thu dọn sửa sang lại ba lô của mình.
"Lộp cộp….Lộp cộp.......” Tiếng bước chân chỉnh tề có lực từ xa truyền đến gần. Trong lòng Úc Tử Duyệt kêu to không ổn rồi. Lo sợ lại bị Lăng Bắc Hàn nhìn thấy rồi đuổi cô đi về theo tuyến đường từ Tứ Xuyên đến Tây Tạng.
Cô không nhịn nổi cảm thấy Lăng Bắc Hàn này thật khó hiểu, tại sao cứ bám lấy mình không buông?
Vác theo hành lý, hùng hồn bước ra khỏi lều, cô không tin ở trước mặt nhiều binh lính như vậy mà anh ta có thể làm gì cô!
"Nghiêm! Nghỉ! Bên trái quay! Lấy liên đội làm chuẩn, các liên tự về nơi đóng quân của mình!" Từng hàng binh sĩ mặc trang phục màu xanh lá giống như cây tùng đứng trên mặt đất bằng. Sau tiếng nói vang vọng có lực của Lăng Bắc Hàn vang lên, binh lính chân bước chỉnh tề đi về nơi đóng quân của từng người.
Úc Tử Duyệt rón ra rón rén đeo ba lô lên lưng, len lỏi vào trong đội ngũ cố ý muốn lẩn tránh đôi con mắt sắc bén như chim Ưng của Lăng Bắc Hàn, lủi đi về phía con đường lớn.
"Huýt!" Tiếng còi to chẳng xa lạ gì bỗng chốc vang lên, Úc Tử Duyệt theo bản năng dậm chân đứng nghiêm lại…..
Thả Cô Đi
Thân thể nhỏ bé vì tiếng còi vang vọng này mà chấn động giật nảy người lên như lần trước!
Không phải là ông chú già đó chứ?
Úc Tử Duyệt thầm hô to không ổn, mặc dù biết là hiểu lầm anh, nhưng mà lúc này muốn cô bỏ hết mặt mũi nhận lỗi với anh ta thì thà cô bỏ chạy cho xong!
"Định đi đâu?" Lăng Bắc Hàn không ngờ nhóc con này trời vừa mới sáng đã muốn chuồn êm rồi, trầm giọng quát lên với bóng lưng cô.
Sặc! Thật sự là ông chú già!
Lòng Úc Tử Duyệt lại hô không ổn, chẳng lẽ anh ta định gọi người bắt mình về như lần trước! Thật là còn quản nhiều hơn cả ba mình nữa, ai da!
"Chú....Ha ha....." Cô xoay người lại nhìn Lăng Bắc Hàn ngượng ngùng cười cười.
Khuôn mặt nhỏ cỡ bàn tay bị phơi nắng thành màu lúa mì mang theo nụ cười, Lăng Bắc Hàn nhìn cô, trong đầu lại bất giác hiện lên hình ảnh " Kiều diễm như hoa" của đêm qua.....
"Quay về cho tôi!" Lăng Bắc Hàn mở miệng hét lên như muốn xóa bỏ cảnh không nên nghĩ trong đầu đi. Bàn tay to lớn bắt lấy cánh tay cô, kéo thân người nhỏ nhắn lí lắt đi nhanh đến lều trại.
"Này! Chú! Chú thả tôi ra coi!" Úc Tử Duyệt tức giận hét to, không biết rốt cuộc cái tên lính thối này muốn thế nào! Cô cũng chỉ là một hành khách đi du lịch bình thường thôi, có đi bộ đến Tây Tạng thì mắc mớ gì đến anh ta chứ?
Đám binh sĩ ngồi dưới đất ở phía xa nhìn doanh trưởng mặt sắt của họ đang lôi lôi kéo kéo với một cô bé, không khỏi trợn to mắt nhìn.
Thậm chí ở trong lòng nghi ngờ cô bé này có quan hệ thế nào với anh.
"Tên lính xấu xa! Sao chú cứ bám lấy tôi không buông thế hả? Rốt cuộc tôi đã chọc gì tới chú?" Anh bị cô kéo vào lều, Úc Tử Duyệt không vui hét to với anh.
Vì anh mà hai ngày nay cô đã làm chậm trễ quá lâu cuộc hành trình rồi!
Lăng Bắc Hàn đưa lưng về phía cô, cúi người đứng bên giường, mở ra cái chăn bị cô gấp chẳng ra hình dạng gì. Động tác của anh nhanh nhẹn tỉ mỉ xếp lại từng nếp gấp, căn bản không để ý tới Úc Tử Duyệt.
Cô ngạc nhiên nhìn anh gấp cái chăn lộn xộn trên giường thành ra góc cạnh rõ ràng, ngay ngắn vuông vắn như miếng đậu phụ.
Ôh! Thiệt là khâm phục nha! Trong lúc nhất thời quên luôn cơn tức giận.
"Đi về nhà đi, đừng chạy theo người ta tham gia hành trình nguy hiểm này nữa!" Lăng Bắc Hàn dọn giường xong, xoay người lại, nhìn cô trầm giọng nói.
"Không phải tôi hùa theo người ta mà tôi bị thất tình, tôi tới đây để lưu đày không được sao? Hơn nữa, chuyện này thì có liên quan gì đến chú? Ba mẹ tôi còn không quản tôi, sao chú lại quản tôi?" Úc Tử Duyệt ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Lăng Bắc Hàn tức giận nói.
Những câu này khiến Lăng Bắc Hàn không thể phản bác. Đúng vậy, anh quản cô làm gì? Dựa vào cái gì mà quản?
Trong lòng trỗi lên nỗi buồn phiền, anh lạnh lùng liếc nhìn lại cô, "Lập tức cút ngay!" Anh không khách khí chút nào lạnh lùng gầm nhẹ nói, bàn tay to chỉ ra ngoài cửa.
Cô nhìn gương mặt tuấn tú của anh như hắc ám, cộng thêm ánh mắt hung dữ, còn có cả chữ "cút" nữa, trong lòng không hiểu sao thấy vô cùng tủi thân.
"Cút thì cút, ai thèm! Lính thối, hung dữ như thế, thảo nào không tìm được vợ......" Úc Tử Duyệt đeo túi lên lưng lẩm nhẩm nói thầm một câu, ngay sau đó nhanh chóng vọt ra khỏi lều trại.
Lăng Bắc Hàn sững sờ tại chỗ vì câu nói cuối cùng của cô, rất lâu không kịp phản ứng, cho đến khi tiếng quát tháo của cô truyền vào từ ngoài cửa: "Anh Lục, hẹn gặp lại! Sau này có đến thành phố A thì nhớ đến tìm tôi chơi nhé......" Chỉ chốc lát sau giọng nói vui sướng kia đã biến mất.
Khóe miệng Lăng Bắc Hàn giương lên chút ý cười tự giễu, nhận thấy đúng thật là khi không mình lại xen vào việc của người khác!
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc