Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 69

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

 *Tại khách sạn của hắn:
Hắn vì nôn nao trong lòng không ngủ được nên lấy điện thoại rồi ấn số của Zibi. Chuông đổ hồi đầu tiên thì đã có người bắt máy:
- Alô. Tao nghe đây!
- Bên đó ổn chứ? - hắn hỏi.
- Câu đó để tao hỏi mầy mới đúng!
- Ừ thì tao đang trong thời gian suy nghĩ, chuyến hàng đó tao có linh tính là nó không ổn. - hắn nằm sấp trên giường, gương mặt nhăn lại.
- Cần gì phải suy nghĩ cho khổ, hiện tại lô hàng đó đang ở một bến cảng ở Mĩ. Cho người điều tra là ra ngay thôi mà!
- Thế lực Hắc Long Bang đồng ý vận chuyển và coi sóc một lô hàng là việc không hề nhỏ. Thế nào các Bang Hội khác cũng sẽ dòm ngó, vì thế phải đảm bảo lô hàng này an toàn không được dính dáng đến các loại hàng cấm.
- Mầy khéo lo, dù có bị bắt thì mẹ Bang Chủ chỉ cần búng tay một cái. CIA* cũng không làm gì được ta!
*CIA (Central Intelligence Agency): Cơ Quan Tình Báo Trung Ương Hoa Kì.



- Cái đó tao không lo, mầy không biết đến hai chữ Uy Tín hả thằng ngu? - hắn gằn giọng.
- Suốt ngày mầy cứ lo xa..... Thôi được rồi! Tao sẽ thăm dò lô hàng đó giúp mầy! Đúng là oải thật!
- Tốt nhất là vậy đi!
Hắn định gác máy, nhưng nhớ lại điều gì đó bèn nói vội vào điện thoại:
- Mà đã có tin tức gì của Gia Mẫn chưa?
- Chưa! Mầy vẫn còn nhớ cô ấy sao?
- Đùa vui nhỉ? Không nhớ cô ấy thì nhớ ai? Vợ mầy à?
- Tao thò tay sang bóp cổ mầy chết bây giờ đấy thằng khốn nạn! Tao cứ ngỡ mầy quên mất Gia Mẫn rồi chứ.
- Không! Cô ấy mãi mãi là vợ của tao và là người phụ nữ duy nhất mà tao yêu! À mà này...... Trong thời gian tao ở bên đây có một chuyện thú vị lắm! - hắn bỗng mỉm cười vui vẻ.
- Chuyện gì thế?
- Tao gặp một thằng nhóc, xinh trai cực kì nhé! Đã thế mà còn thông minh xuất chúng nữa, à....thông minh hơn cả mầy!
- Mầy so sánh cái kiểu gì thế hả? Lại dìm hàng! - Zibi ngán ngẩm.
- Haha.....Tao đùa thôi!
- Chuyện hết sức thú vị hé! - Zibi châm chọc.
- À quên mất vấn đề chính, thằng bé đó có gương mặt đẹp trai lắm! Tao cứ ngờ ngợ là mình đã gặp ở đâu mà không nhớ ra, cuối cùng hôm qua sau khi xem ảnh lúc nhỏ của tao thì mới thực sự giật mình đấy!

- Sao? Giật mình chuyện gì?
- Thằng nhỏ có khuôn mặt giống tao y như đúc, kể cả cách nói chuyện lẫn sở thích luôn. Ghê chưa? Hehe.... - hắn nhe răng cười thích thú.
- Cười con khỉ! Coi chừng lúc trước mầy chơi bời bậy bạ nên có con ngoài giá thú đấy ba! Kaka...... - Zibi vô ý đùa.
- Tao cắt lươi mầy bây giờ thằng cô hồn cát đản! Trù ẻo à? Con người ta có ba mẹ đàng hoàng, nói bậy bạ dân chúng cắt lưỡi mầy nhá!
- Mầy có tật giật mình à? Haha... Tao nói đùa mà sợ thế thì coi như đúng rồi còn gì?
- Bớt nhảm giùm cái đi mặt lừa! Thôi nha, tao cúp máy đây! Nhớ điều tra lô hàng đó càng nhanh càng tốt đấy!
- Ok.
Hắn buông chiếc điện thoại xuống chiếc giường trắng sang trọng, tay gác lên trán trong đầu lại suy nghĩ về cậu nhóc đáng yêu ấy. Cảm gần gũi, quen thuộc ấy là như thế nào?
...........................................
*Biệt thự của Lam Chánh:
- Bang Chủ! Tôi có một tin này rất hay ho! - viên trợ lí thân cận tiến vào thư phòng, nơi Lam Chánh đang gác chân lên bàn để nhấm nháp ly rượu vang đắt tiền.
- Có chuyện gì vậy? - ngẩng đầu dậy đưa mắt nhìn kẻ đối diện.
- Tôi điều tra được một số thông tin bất ngờ từ thằng bé đã đi ăn cùng với Trịnh Tuấn Anh!
Ông ta thoạt đầu tỏ ra ngán ngẩm, tiếp tục tựa đầu lên ghế nhắm hờ đôi mắt:
- Nói mau đi rồi cút ra ngoài!
- Nó tên Hoàng Tuấn Dương và chính là con trai của Hoàng Gia Mẫn!
- Cái gì??? - Lam Chánh bật dậy như lò xo, đôi măt mở trừng như không thể tin được.
- Chẳng phải chính là Nữ Quái một thời lừng danh của cái thành phố này sao? Bảy năm trước cô ta đã lấy chồng và sang Mĩ rồi mà? - Lam Chánh vẻ mặt ngạc nhiên hết cỡ đáp.
- Có một điều Ngài không biết đó chính là cô ta đã kết hôn với Trịnh Tuấn Anh và chính thức trở thành thiếu phu nhân Hắc Long Bang vào năm đó.
Vẻ mặt đăm chiêu, Lam Chánh tiếp:


- Thảo nào thời gian ấy, giới giang hồ đồn thổi lên một sự việc. Họ nói rằng Hắc Long Bang xuất hiện một Nữ Bang Chủ tương lai kế nghiệp Lý Khánh Hà, thì ra chính là Hoàng Gia Mẫn. Không ngờ thật đấy! Thế lẽ nào......... - sắc mặt bỗng chốc thay đổi, dường như đã phát hiện ra điều gì đó đưa ánh mắt đầy ẩn ý nhìn tên trợ lí.
Viên trợ lí gật đầu chắc chắn. Lam Chánh nở nụ cười ma mãnh, tà ác:
- Haha.... Được lắm! Trịnh Tuấn Anh, tao chờ ngày này đã 10 năm rồi!!!!!
- Dường như hắn vẫn chưa phát hiện ra thằng bé là con hắn, cả hai cứ như là chú cháu mới quen vậy đấy! Tôi dám chắc năm đó Hoàng Gia Mẫn đã rời bỏ hắn trong khi bản thân đang mang thai.
- Tốt lắm! Những thông tin này của người quả thật rất tốt haha......
- Cám ơn Bang Chủ!
Gương mặt cáo già toan tính, môi nở nụ cười đầy ám muội:
"Trịnh Tuấn Anh! Haha... Mầy sẽ không ngờ đâu! Haha...."
@
*Biệt thự Hắc Long thành phố New York:
11h khuya:
Một chàng trai mặc bộ đồ ngủ dài tay trông cực baby nhé. Khổ nổi anh ta đang gục lên gục xuống bên cạnh một cái nôi em bé, nói đúng hơn là đang ngủ gật.
Gần đó có một chiếc giường rộng lớn, và trong chiếc chăn ấm áp là gương mặt xinh đẹp mê hồn. Cô ấy ngủ rất ngon, tiếng thở đều đều lắng vào màn đem tĩnh mịch.
"Oe......oe........oe"
Tiếng khóc của đứa bé cất lên trong không gian vắng lặng. Tuy nhiên hai vợ chồng "trâu bò" vẫn cứ ngủ và ngủ.
Đứa bé chưa đầy ba tháng tuổi thấy ba mẹ không ngó ngàng gì đến mình liền khóc to hơn. Tiếng khóc càng ngày càng lớn và dai dẳng hơn.
"Oe.....oe....oe....."
Cô gái xinh đẹp khẽ trở mình, gương mặt say ke nhìn chồng:
- Minh Hạo!
Im lặng.............
"Oa.....oa......oa"
- Minh Hạo!
Không một tiếng đáp........
- PHÙNG MINH HẠO!!@#!!$$%!!!!!!
"Rầm"
- Ui da!
Vâng tiếng hét có một không hai không những làm đứa bé im bặt mà còn làm ba nó té cả ghế. Như biết thân biết phận, tiểu bảo bối im lặng nghe ngóng. Mẹ mà nổi cáu thì chỉ có thể diễn tả bằng hai từ: Kinh khủng.
Minh Hạo từ từ ngồi dậy, đưa tay xoa mông:
- Có chuyện gì sao?
- Anh ngồi canh con kiểu gì mà nó khóc um lên vậy hả?
Biết lí do là mình, tiểu bảo bối lại khóc ré lên một lần nữa khẳng định lại lời nói của mẹ.
"Oa...oa....oa"
Minh Hạo lính quýnh bế thằng bé lên, gương mặt nhăn nhó trong phát tội nghiệp:
- Anh xin lỗi! Tại anh ngủ quên mất! Xin lỗi cục cưng của ba, làm ơn nín đi mà!
Hôn cái chụt lên đôi má hồng phúng phính, bé con bi bô trong miệng không khóc nữa nhưng nước mắt nước mũi vẫn tèm lem.
- Anh đã hứa mỗi người canh con một đêm mà khi đến phiên thì anh lại ngủ! Ban ngày em chưa đủ mệt sao? Anh thật là.....
Ailee nằm phịch xuống giường, thái độ có vẻ hơi tức tối đôi chút. Minh Hạo đặt cục cưng xuống nôi rồi đến bên cạnh ngồi lên giường:
- Anh xin lỗi mà! Công việc ban ngày ở công ty nhiều quá nên anh mệt! - đưa tay lên dụi mắt, anh nở nụ cười híp mí tỏa nắng nhìn vợ.
Nhìn chồng cực khổ, Ailee không đành lòng trách mắng. Thấy thế nên ngồi dậy dùng hai tay áp vào má chồng ngọt ngào:
- Thế hôm nay anh ngủ đi! Em sẽ canh chừng con!
Đặt lên môi anh nụ hôn nhẹ, cô định bước xuống giường thì Minh Hạo liền nắm tay cô kéo lại:
- Thôi đi! Chắc con ngủ rồi nên không cần canh đâu. Cả ngày hôm nay có lẽ em mệt mỏi lắm!
Ailee lùi lại ngồi xuống giường:
- Có mẹ trông chừng hộ nên em cũng không mệt lắm! Công việc nhiều lắm sao? - nhìn mặt Minh Hạo Ailee bỗng thấy xót xa.
- Em thử nghĩ xem có nhiều không khi anh gánh vác cả hai tập đoàn Hắc Long và Phùng Thị?
Ôm lấy chồng, Ailee giả vờ trêu:
- Nhìn mấy cô thư ký chân dài thì tự nhiên sẽ hết mệt thôi!
- Vợ anh là đẹp nhất! - thì thầm bên tai.
- Uầy, nổi cả da gà! Ox à, anh thực sự đáng yêu lắm! - ôm lấy cổ Minh Hạo lắc lư một cách tình tứ, cả hai cứ như còn là học sinh cấp ba ấy.
- Nè, em có biết nếu em cứ đưa đẩy như thế thì đêm nay cả hai chúng ta sẽ đều mất ngủ hay không? - Minh Hạo cười gian.
- Cuồng dâm sinh hoang tưởng à?
- Thử xem!
- Á....Minh Hạo! Đồ xấu xa! Coi chừng con khóc kìa!
- Nó ngủ ngoan rồi! Yên tâm đi mà!
Và vâng! Tiểu bảo bối rất biết điều khi quyết định nhắm mắt đi ngủ. Nếu cứ khóc rống lên thế nào mẹ cũng sẽ nổi giận và hai cha con sẽ lại hưởng "bom tự chế" mất.
*Tại một căn biệt thự khác:
Cô nhóc ba tuổi ôm con gấu nhỏ mở cửa phòng ba mẹ. Người bố 24 tuổi đẹp trai khỏi chê đang ngồi bấm máy tính lạch cạch trên giường liền ngạc nhiên:
- Zini, sao con lại qua đây?
Nghe chồng hỏi, cô vợ đang ngồi ở bàn trang điểm liền quay lại:
- Khuya rồi đấy! Sao con không ngủ đi, bảo bối của mẹ!
- Con muốn ngủ chung với ba mẹ!
Leo lên giường, cô nhóc bụ bẫm đáng yêu liền nhào vào lòng ba. Cất máy tính, Tử Nam liền bẹo má con gái:
- Không được đâu! Mẹ sẽ cho hai cha con ra ngoài hành lang mất! Mọi khi con vẫn ngủ một mình mà?
- Nhưng hôm nay con cảm thấy sợ, cho con ngủ với ba mẹ một đêm thôi!
Bảo Hân leo lên giường, kéo chăn lên đắp cho con gái. Khẽ vuốt tóc rồi hôn lên trán con, cô bảo:
- Thế con sợ điều gì?
- Con sợ ma! Con ma trong phim mà ban chiều ba coi đấy! - đôi mắt nhỏ ngây thơ giương lên nhìn ba.
Bảo Hân khẽ lườm Tử Nam một cái:
- Đã bảo đừng cho con thấy mấy cái đó mà! Anh đúng thật là.....
- Hì hì..... Anh xin lỗi! Mà muốn ngủ lại phòng ba thì phải trả lời đúng một câu hỏi.
- Ba cứ hỏi đi!
- Nếu lỡ tay ấn close thì làm sao mở nhanh tab vừa đóng? Kiểm tra lại bài học sáng nay nào!
Cô nhóc đáp lai khi chưa đầy ba giây nghĩ ngợi:
- Ctrl Shift T ...thưa ba!
Khẽ mỉm cười xoa đầu cô nhóc, Tử Nam gật đầu:
- Đúng rồi! Thế mới giỏi đấy!
- Hai cha con suốt ngày cứ mở miệng ra là máy tính, thiệt là không nói nổi!
- Em phải vui vì con giỏi giống anh chứ!
Bảo Hân hậm hực nằm xuống giường, kéo chăn lên đắp cho Zini rồi tắt đèn:
- Ngủ sớm đi nhóc! Mai mẹ đưa con đi siêu thị!
"Chụt"
- Con thích đi siêu thị! Ba mẹ ngủ ngon!
Ai ai cũng hạnh phúc với gia đình riêng rồi nhỉ?
................hết chap 43...........
@
*Nguy hiểm!
...............................................
*Buổi sáng tại khách sạn Hắc Long:
Tại căn phòng VIP chuyên dụng dành cho tổng thống, nơi một người con trai tuấn tú mặc áo sơ mi đen đang ngồi làm việc cùng chiếc máy tính. Tiếng lõ lạch cạch vang lên đều đều, một tay cầm tách cà phê nóng khẽ đưa lên hớp một ngụm, hắn lại tiếp tục công việc.
Mái tóc nâu vẫn theo style như thế không hề thay đổi, gương mặt anh tuấn vẫn baby như ngày nào.
Chiếc điện thoại trên bàn rung lên, hắn nhấc máy:
- Alô!
- Tao Zibi đây, có lẽ mầy đã đoán đúng. Lô hàng đó toàn cocain, ước tính số tiền đem lại có thể hơn 500 triệu USD.
- Điều tra nhanh vậy! Nguồn tin chính xác chứ? - hắn đưa tay sờ lên môi, vẻ mặt đăm chiêu.
- Mầy có quyền không tin! - giọng Zibi có chút hờn dỗi, công sức cả đêm không ngủ mà lại bị hắn vặn lại câu hỏi đầy nghi ngờ đó.
- Thôi, tao tin! Tên cáo già chết tiệt, định lợi dụng danh nghĩa Hắc Long Bang vận chuyển hàng cấm sao? Tao sẽ cho cả lô hàng đó xuống biển! - hắn nghiến răng, có vẻ hơi bực dọc.
- Khoan đã! Mầy đừng làm liều, tốt nhất đừng để ông ta biết là mầy đã phát hiện ra lô hàng trắng đó. Nếu ông ta giở trò bắt mầy để gây áp lực cho mẹ Bang Chủ thì mọi chuyện còn nguy hơn. Nên nhớ hiện giờ mầy chỉ đơn thân độc mã có một mình! - Zibi thận trọng nhắc nhở, từng câu từng lời đều rất chí lí.
- Tao phát điên lên mất, chẳng lẽ mầy bảo tao đứng nhìn số hàng đó được tung ra thị trường sao? Nó sẽ gây hại cho bao nhiêu người mầy biết không hả?
- Ai mượn mầy lo chuyện bao đồng? Chỉ cần Hắc Long Bang không vướng vào vụ này là được rồi! Nhớ tìm cách từ chối khéo đấy!
- Được rồi, tự tao biết nên làm gì!
Hắn cúp máy, đưa tay tháo một cúc áo sơ mi rồi ngã ra ghế. Công việc khiến hắn thật mệt mỏi, nếu có nó bên cạnh thì có lẽ đã xong từ lâu rồi.
Hắn ấn điện thoại gọi điện cho trợ lí:
- Hẹn gặp Lam Chánh ngay cho tôi!
- Vâng thưa Bang Chủ!
...........................................
Hắn ngồi sôfa, chân bắt chéo. Ánh mắt lạnh lùng lại xoáy vào không trung, sau lưng là hai tên cận vệ mang súng ống bên mình.
Lam Chánh cùng tên trợ lí từ cửa tiến vào, gương mặt cáo già lại cười niềm nở như thể tưởng hắn đã đồng ý.
Ông ta bước đến trước mặt hắn cúi đầu:
- Chào Bang Chủ!
- Ngồi đi!
Cái giọng lạnh tanh trầm thấp vang lên, gương mặt hắn nghiêm chỉnh đạt đến level max. Lam Chánh và tên trợ lí đồng loạt rùng mình, khẽ ngồi xuống đối diện với hắn.
Không vòng vo, hắn vào thẳng vấn đề:
- Chuyến hàng đó cho phép chúng tôi từ chối!
- Tại sao chứ? - Lam Chánh ngạc nhiên thốt lên, gương mặt khá sửng sốt.
- Đơn giản vì chúng tôi không muốn nhận, ông hãy nhờ người khác! - hắn thờ ơ khoanh tay, gương mặt vẫn không chút cảm xúc.
- Xin cậu hãy suy nghĩ lại, chúng tôi sẽ nâng cao số thù lao lên thêm 30% nữa! - giọng Lam Chánh có vẻ van nài, gương mặt trông hết sức tội nghiệp.
- Tôi không cần đâu, 30% đối với các bang hội khác là một con số béo bở nhưng đối với Hắc Long Bang chẳng qua là vài đồng bạc lẻ. Vì vậy tôi nói không nhận là không nhận!
@
*Tại nhà nó:
Tuấn Dương lon ton xách cặp chạy từ trên lầu xuống, nó thì đang dắt xe ra. Vừa mang giày, thằng nhóc vừa khẽ liếc nhìn nó.
Trong cái đầu non nớt đầy những dấu chấm hỏi. Nào là mẹ đã suy nghĩ xong chưa? Mẹ có cho mình đi ăn kem với chú hay không? Không biết chú có đợi điện thoại không?
- Đừng nhìn mẹ nữa!
Tuy nó không quay mặt lại nhưng vẫn biết có người nhìn mình. Tuấn Dương giật điếng người, mẹ y như là có mắt đằng sau lưng vậy. Bẽn lẽn đến gần ôm chân mẹ, Tuấn Dương ngước lên hỏi:
- Mẹ suy nghĩ xong chưa ạ?
Khẽ xoa đầu con, nó mỉm cười:
- Mẹ đồng ý cho con đi nhưng nhớ là phải về sớm, được không?
- YEAH!!! Mẹ tuyệt quá, con yêu mẹ!
Tuấn Dương vì vui mừng nên nhảy cẫng cẫng lên. Nó thấy con trai như thế thì cũng mát dạ, có lẽ thằng bé khao khát có người che chở. Nó không thể vì ích kỉ mà cấm đoán Tuấn Dương qua lại với người thằng bé yêu mến.
Nó mỉm cười:
- Tới giờ rồi, đi học thôi!
- Khoan đã! Mẹ cho con mượn điện thoại gọi cho chú đi! - Tuấn Dương lắc lắc tay của mẹ nó,
Sau khi cầm được chiếc điện thoại, nhóc hí hửng ấn số lia lịa rồi áp lên tai.
.................................................
Quay lại chỗ hắn, không khí đang hết sức căng thẳng thì chiếc điện thoại trên bàn rung lên. Lam Chánh và tên trợ lí cũng nhìn thấy điều đó.
Hắc mặc kệ những ánh mắt tò mò, ung dung bắt máy:
- Alô.
- Chào chú! Còn nhớ cháu không? - Giọng Tuấn Dương vô tư, nhưng lại mang lại cho hắn cảm giác như tràn đầy năng lượng.
Khẽ bật cười, hắn đáp:
- Nhớ chứ! Sao? Hôm nay Tuấn Dương muốn đi ăn kem nữa đúng không?
Câu nói của hắn khiến hàng lông mày của Lam Chánh giật nhẹ một cái. Sớm đã đoán biết hắn đang nói chuyện với ai, ông ta cười thầm trong bụng.
- Dạ vâng! Mẹ cháu cho phép rồi, hôm nay chúng ta cùng nhau đi chơi nhé!
- Được rồi! Thế khi nào tan trường chú sẽ đến đón cháu! - hắn cười vui vẻ.
- Dạ vâng! Tạm biệt chú, hôm nay chú sẽ được gặp mẹ cháu đó ạ! Mẹ cháu muốn biết chú là người thế nào, dám chắc mẹ sẽ bất ngờ cho xem!
- Thế sao? Được rồi, hiện giờ chú đang có việc. Trưa nay chúng ta gặp nhau nhé!
- Vâng ạ! Bye chú!
- Tạm biệt cháu!
Hắn gác máy, không khí căn phòng lại trở về với ban đầu. Nụ cười trên môi tắt ngấm, thay vào đó là cái nhìn không thiện cảm.
- Tôi không nói hai lời! Giờ thì Ngài có thể về!
Lam Chánh siết chặt nắm tay, tuy nhiên vẫn cố hạ giọng:
- Bang Chủ! Xin cậu suy nghĩ lại!
- Người đâu!!! Tiễn khách!
Hắn vô tình ra lệnh cho thuộc hạ, cơn giận trong lòng vẫn chưa nguôi xuống vì vụ việc Lam Chánh đang lừa gạt mình. Từ chối có lẽ đã quá nhẹ nhàng với ông ta rồi.
- Tôi nghĩ rồi cậu sẽ đổi ý!
Hắn ngước lên, ông ta nở nụ cười đầy ẩn ý rồi rời đi. Tuy nhiên không lâu sau đó, tất cả mọi thứ đã bị hắn đá bay ra khỏi trí nhớ. Trong đầu chỉ còn mỗi cuộc hẹn đối với thằng nhóc kia thôi.
................................................
Đến trường với tâm trạng vui vẻ, Tuấn Dương nhanh nhẹn ôm hôn lên má mẹ rồi mới bước vào trường. Cái dáng đi thoăn thoắt cho thấy tâm trạng thằng bé có lẽ đang rất vui.
Nó nhẹ nhõm hẳn, cảm thấy sao mà tự nhiên thương con trai đến thế. Xem đồng hồ, nó quyết định trưa nay sẽ đến đón Tuấn Dương để được một phen diện kiến "chú hot boy" mà thằng bé hay nhắc tới. Sẵn tiện có thể cảm ơn người đó.
Chiếc môtô trắng mất dạng ở cuối con đường.
@
*Trưa đến:
Hắn mặc áo sơ mi cùng với jean bó, nói chung không khác mấy chàng trai teen boy là mấy. Đeo kính mát, tóc vuốt keo. Hắn một mình lái xe đến trường của Tuấn Dương.
Nó như thường lệ đứng đợi con ở bên kia đường. Thân hình mảnh mai, cân đối đứng dựa vào chiếc môtô rất cá tính. Miệng nó lại nhai kẹo, thói quen vẫn không bao giờ thiếu.
Mãi một lúc sau, cổng trường bắt đầu vang lên tiếng ồn. Nó nhận ra lũ trẻ đã tan học nên đưa mắt tìm kiếm con trai.
Cái đầu có mái tóc màu nâu đặc trưng loáng thoáng trong đám đông. Làn da trắng trẻo cùng gương mặt xinh trai cuối cùng cũng lọt vào tầm mắt nó. Đám đông phụ huynh dần dần tan ra.
Nó giơ tay lên định gọi con khi thấy thằng bé đã bước ra đến cổng trường, ai ngờ một chiếc xe hơi đen lao đến với tốc độ khủng khiếp.
Gương mặt nó trắng bệch, sợ con gặp bất trắc nên vùng chạy đến chỗ thằng bé.
Một toán người áo đen mở cửa bước xuống, tên to con nhất bắt đầu xông đến bế xốc Tuấn Dương lên.
Hoảng sợ tột độ, cậu nhóc mếu máo:
- Thả tôi ra!!!! Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Cổng trường không còn ai, chỉ còn duy nhất đám người đó cùng với mẹ con nó.
Tuấn Dương sắp bị quăng lên xe thì bỗng:
"Bốp"
Tên to con bế cậu nhóc lúc nãy ngã nhào vì bị ăn một cú kick-back. Tuấn Dương bị hất lên cao rồi té xuống, nó lập tức ôm lấy con rồi lăn mấy vòng dưới đất. Khẽ thở phào nhẹ nhõm vì thằng bé không sao.
Đưa ánh mắt lạnh chết người nhìn lũ hung hăng kia, nó nghiến răng:
- Các người đang làm gì thế hả?
- Cô em khôn hồn thì tránh ra! Tụi này nhận lệnh làm việc không nói nhiều!
- Này thì tránh!
"Bốp.....bốp"
Nó tung những cú đá đầy uy lực, hai ba tên to con mà bị nó xử gọn trong vòng có 10 giây.
- Mẹ ơi! Cứu con! huhu.....
Nghe tiếng Tuấn Dương khóc, nó liền quay lưng lại. Một người đàn ông mang kính nắm chặt lấy cặp, tay thì đang chĩa súng vào đầu thằng bé.
- Khốn kiếp!
Nó liều mạng xông đến, ông ta chỉ nở nụ cười tà ác.
"Đoàng......phịch"
- Huhu....Mẹ ơi! Mẹ ơi! - Tuấn Dương òa khóc khi thấy vai mẹ nhuốm máu nằm dưới đất.
Nó ôm vai, gương mặt khổ sở nhìn về phía Tuấn Dương.
Lo sợ....
Hoảng loạn.....
Nước mắt trào ra, nó tự trách bản thân bất lực. Gã đàn ông đó nhếch môi:
- Vợ và con của Trịnh Tuấn Anh đều đáng tội! Haha.....
Chiếc xe đó nhanh chóng rời đi, nó ôm vai không gượng dậy nổi. Máu ứa ra ngày càng nhiều, cả người nó bắt đầu túa mồ hôi lạnh. Tuy nhiên đau ngoài thì ít nhưng đau trong thì nhiều. Nó sợ mất con, nó sợ mất Tuấn Dương. Nước mắt nó giàn giụa cả gương mặt.
Một chiếc xe hơi khác đỗ xịt lại, từ trên xe một người hớt hải bước xuống. Hắn tiến đến đỡ lấy nó, vì gương mặt bị khuất nên hắn không nhận ra ngay.
- Cô gì ơi, cô không sao chứ? Có chuyện gì vậy?
Giọng nói quen thuộc, rất quen thuộc. Toàn thân nó trong phút chốc bỗng cứng lại.
Chẳng lẽ là.......
Nó quay mặt lại, hai ánh mắt chạm vào nhau rồi sờ ra đó.
Hơn bảy năm rồi........hơn bảy năm rồi nó đã không được gặp hắn.
Tuy vậy nhưng giọng nói của hắn, nó chưa một lần quên đi hay thậm chí nó còn nghe thấy giọng nói ấy văng vẳng trong vô số giấc mơ.
Hắn nghẹn ngào, cảm thấy như có một luồn chất lỏng chua xót dâng lên trên cổ họng. Hắn chưa một lần nghĩ bản thân và nó lại giáp mặt nhau trong hoàn cảnh như thế này.
Đôi mắt trong veo đầy mê hoặc ấy, gương mặt đẹp đẽ tự nhiên cùng với làn môi hồng thanh khiết. Chưa bao giờ hắn thôi nghĩ đến, thực sự chưa bao giờ.
Đôi môi run rẩy, đôi mắt hắn đỏ lên xót xa nhìn nhìn nó:
- Gia Mẫn! Thực....thực..... sự là em sao?
Gương mặt nó khổ sở, khẽ nhăn lại vì đau. Nhìn thấy hắn, nó lại càng đau lòng, càng nghĩ đến Tuấn Dương đang gặp nguy hiểm. Nước mắt nó không ngừng chảy dài:
- Hức....Shin à! Làm ơn.....hức.... con của em....
Câu nói lấp lửng làm hắn khó hiểu, hàng lông mày anh tuấn khẽ nhíu lại:
- Em nói gì?
- Tuấn Dương......bị....bắt cóc...
- Cái gì?
Chưa kịp định hình thì nó đã ngất đi, có lẽ do trong nhất thời bị kích động. Hắn vội bế nó lên xe, nhắm thẳng hướng bệnh viện.
Chiếc xe lao đi như điên, sẵn sàng đâm chết bất cứ ai cản đường. Hắn nắm chặt bàn tay dính đầy máu của nó, miệng không ngừng lẩm bẩm:
- Gia Mẫn! Sẽ không sao đâu, anh sẽ không để em rời xa anh nữa! Anh yêu em!
Nó lâm vào trạng thái hôn mê, một giọt nước lại lăn ra từ khóe mắt. Phải chăng nó nghe được những gì hắn đang nói???



Thử đọc