Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 67

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

*Thành phố New York, lãnh địa Hắc Long:
- Shin! Phía bên Đài Loan có một bang hội lớn muốn hợp tác! - Zibi vẫn không thay đổi gì ngài việc càng ngày càng đẹp trai hơn khi vừa lên chức bố.
Trên chiếc bàn làm việc sang trọng kia không ai khác ngoài hắn - Trịnh Tuấn Anh với mái tóc kiểu cách cùng với bộ vest đen lịch lãm. Đường đường là Bang Chủ Hắc Long Bang, hắn đã trở về với hình ảnh nghiêm túc.
- Thông tin về bang hội đó đi!
- Một Bang hội khá tầm cỡ, trên dưới khoảng 3 ngàn người. Bang chủ mời mầy sang đó vào ngày mai.
- Được. Sắp xếp vé máy bay đi! Mà khoan........ Đặt luôn vé máy bay vào ngày hôm nay luôn đi. Mọi việc bên đây trông cậy vào mầy nhé!
Hắn nói rồi đừng dậy bước ra khỏi phòng. Zibi trông theo, hắn thực sự đã thay đổi rất nhiều.
Điện thoại trong túi quần rung lên:
- Alô.
- Ba ơi, khi nào thì ba về? - giọng nói bập bẹ của một cậu nhóc ba tuổi vang lên bên kia đầu dây.



Zibi bật cười ngọt ngào nói chuyện với con trai:
- Ba còn bận nhiều việc lắm chắc sẽ về trễ! Xin lỗi con trai nhé!
- Không được, mẹ đã nấu cơm rồi, ba không về mẹ sẽ nổi giận ghê lắm!
- Thế ba về ăn cơm với hai mẹ con rồi lại làm việc tiếp được không?
- Dạ được. Con đợi ba!
- Bye bye bảo bối nhé!
Cúp máy, Zibi nhanh chân rời khỏi đó.
Cậu bé vừa dập máy thì người phụ nữ ngồi bên cạnh đã hỏi dồn:
- Sao rồi? Ba về chứ? Khi nào thì về?
- Ổn rồi. Bà sẽ về và có lẽ đang trên đường về! - thằng bé tròn trĩnh nở nụ cười có lúm đồng tiền y hệt Zibi.
Mỹ Nghi sung sướng đập tay với nó:
- Yeah! Giỏi lắm con trai, hôm nay mẹ cho ăn đùi gà nhé!
Hai mẹ con dắt tay vào bếp, do ăn đùi gà của mẹ riết mà cậu bé con lại tròn trịa đáng yêu cực kì. Hai cái mông lúc lắc với mỗi bước đi trông dễ thương ghê.
............................................
Sau một khoảng thời gian ngồi máy bay cuối cùng hắn cũng đã đặt chân đến Đài Loan - nơi đã mang nó đến với hắn.

Ngồi trên xe hơi nhìn dòng người tấp nập bên ngoài, chỉ ước gì hắn có thể bắt gặp một hình bóng quen thuộc mà hắn nhớ nhung suốt bao nhiêu năm.
- Dừng xe!
"Kíiiit"
Chiếc xe dừng trước một trung tâm mua sắm, hắn xuống xe và bảo:
- Cứ lái xe và mang hành lí về khách sạn trước đi!
- Vâng thưa Bang Chủ!
Từng bước chậm rãi bước vào bên trong, thân hình rắn chắc trong bộ vest đen lịch lãm khiến bao nhiêu cô gái phải ngước nhìn. Hắn không thèm quan tâm, một tay đút túi quần tiến lên tầng trên.
Sau một hồi ngắm nhìn, hắn không hay là mình đã đứng trước khu sản phẩm dành cho trẻ em. Nơi nó và hắn từng đứng để ngắm nhìn những chiếc nôi xinh xinh kia. Nhớ nó. Thực sự rất nhớ nó.
Thông qua tấm kính, hắn cứ mãi đứng ngây người ra đó để ngắm những chiếc nôi em bé đủ màu sắc trong kia.
"Bộp"
Một tiếng động nhỏ vang lên lôi hắn trở về thực tại, cảm giác như có ai đó vừa ngã xuống chân mình.
Tuấn Dương vì chạy nhảy lung tung nên đã chân nọ vấp chân kia, kết quả cây kem cậu nhóc đang ăn dở đã yên vị trên giày của chú áo đen.
- Ôi cây kem của mình!
Ngồi nhìn cây kem ra vẻ tiếc nuối, cậu nhóc không hay là có một ánh mắt trên cao nhìn mình nãy giờ.
- Nhóc con, không định xin lỗi chú hả?
Khẽ ngước lên, nuốt khan một cái. Cậu nhóc gãi đầu cười cười:
- Dạ.... Con xin lỗi!
Ngồi xổm xuống để "cân bằng chiều cao", hắn xoa đầu thằng nhóc:
- Con làm bẩn chiếc giày bên phải của chú rồi này! Đền đi! - định bụng sẽ trêu thằng nhóc một mẻ, hắn cười đầy ẩn ý.
- Thế chú đợi con đi mua cây kem khác làm bẩn chiếc bên trái luôn cho đủ bộ nhé!


Tuấn Dương vô tư định chạy đi thì bị hắn bắt tay níu lại:
- Nè nhóc, đối đáp khá đấy! Nhỡ con đi không quay lại thì sao?
- Con lấy danh dự của chú ra để bảo đảm mà! Hihi....
- Con hay quá ha Tiểu Quỷ! - hắn lấy làm thích thú với thằng bé trước mặt.
- Ai bảo chú không chịu né con, báo hại cây kem con chỉ mới ăn phân nửa thôi đã phải trang trí cho giày của chú! - Tuấn Dương nhăn nhó khó chịu.
- Con chạy nhảy không nhìn đường mà còn đổ thừa cho chú nữa là sao nhỉ?
- Hihi..... Con nói vậy thôi trúng ai người đó tự nhột mà!
Nụ cười để lộ chiếc răng khểnh kute, hắn sững người vì trông mặt thằng bé quen thuộc một cách kì lạ. Đang cố nhớ lại thì điện thoại trong túi rung lên:
- Alô. Tôi nghe đây!
- Thưa Bang Chủ! Ông ta đang trên đường đến khách sạn để gặp cậu!
- Được rồi tôi quay về ngay!
Hắn cúp máy, quay sang "Tiểu mỹ nam" trước mặt:
- Chú có việc bận nên phải đi gấp! Nếu có duyên gặp lại chú sẽ mời con ăn kem nhé!
- Thiệt không? Chú đã đẹp trai mà còn tốt bụng nữa cơ đấy! - hai mắt Tuấn Dương sáng lên.
- Ừm.... Bởi vì con cũng đẹp trai nên nếu hai chúng ta đi chung thì sẽ trở thành một cặp hot boy đấy! Thôi chú đi đây!
Hắn đứng dậy quay lưng đi, Tuấn Dương vẫy vẫy tay:
- Tạm biệt chú! Nhớ giữ lời hứa nhé!
- Tạm biệt!
Hắn xoay người sải từng bước dài, thoáng chút đã hòa vào dòng người đông đúc. Nó bước đến trước mặt Tuấn Dương:
- Ê nhóc con! Chạy đi nhanh thế hả?
- Á...mẹ!
Giật mình khi nhìn thấy gương mặt đằng đằng sát khí của mẹ, Tuấn Dương đứng đơ tại chỗ.
- Con đứng vẫy tay với ai vậy?
- Một chú rất đẹp trai! - Tuấn Dương cười lém lỉnh.
- Con mê trai à?
- Không! Con mê gái chăm phần chăm nhưng thực sự chú lúc nãy rất đẹp trai, lại cao nữa. - thằng nhóc tỏ ra rất hâm mộ.
- Thôi đi ông tướng! Về nhanh kẻo bà ngoại đợi!
Nó nắm tay Tuấn Dương dắt đi, có lẽ sẽ không bao giờ biết người Tuấn Dương vừa gặp chính là...... ba của thằng bé.
Con thích chú rồi!
...................................................
*Khách sạn Hắc Long:
Căn phòng cao cấp nhất được bố trí hơn năm mươi cận vệ để canh gác. Những tay áo đen, hông vắt súng ống đi qua đi lại, thái độ cực kì nghiêm túc.
Nơi hai tên cận vệ đứng nghiêm chỉnh kia chính là một cánh cửa lớn dẫn vào một căn phòng. Nơi đó không đâu khác ngoài phòng ngủ của hắn.
Hiện giờ là 9:00 sáng, thời điểm mà hắn có hẹn với một tên trùm mafia của Đài Loan - kẻ đứng đầu Bang Lam Thiên: ông Lam Chánh.
Một bàn rượu đơn giản nhưng sang trọng được bày ra. Cả hai đối diện nhau, sau lưng là những tay áo đen đằng đằng sát khí.
Hắn vừa ngủ dậy, một thân áo sơ mi trắng chỉnh tề ngồi chéo chân với gương mặt lạnh te không chút cảm xúc.
Còn người đàn ông trạc tứ tuần, một thân vest đen sang trọng kia chốc chốc lại cười niềm nở tỏ rõ thiện ý muốn hợp tác.
Hắn toát lên vẻ uy quyền của kẻ cầm đầu trong giới Hắc đạo, dù là nhìn sơ cũng khiến người khác phải rùng mình.
Lam Chánh cung kính rót rượu, sau đó cầm lên dâng đến trước mặt hắn như một vị quan dưới trướng của nhà vua.
Hắn thuận tay cầm lấy, tuy nhiên cảm xúc cũng khá khó nắm bắt khiến người đối diện cảm thấy bối rối vô cùng.
- Bang Chủ à! Cậu.....cậu đã suy nghĩ kĩ về vấn đề tôi đã nói hôm trước chưa?
Nhấc chân nhẹ đổi tư thế gác, hắn nhấm một ngụm rượu vang, đôi đồng tử chú mục vào người đàn ông đối diện:
- Giá trị của số hàng đó là bao nhiêu?
Lam Chánh hơi ngỡ ngàng trước câu hỏi của hắn, nhìn gương mặt đầy hàn khí khiến ông có phần cảm thấy sợ. Tuy nhiên, một kẻ mưu mô, tinh ranh như ông ta thì đây chỉ là những vấn đề nho nhỏ:
- Thưa....... nó trị giá đến 500 triệu USD!
- Thì ra đó là lí do ông muốn được thế lực của Hắc Long Bang hỗ trợ! - hàng lông mày anh tuấn khẽ nhíu lại nhưng nhanh chóng dãn ra.
Lam Chánh toát cả mồ hôi hột nhưng kì thực vẫn cố giữ bình tĩnh:
- Thực sự tôi biết bang Hắc Long hùng mạnh thế giới, số hàng này lại được tiêu thụ tại đất Mỹ nên........
- Đủ rồi! - hắn giơ tay ra hiệu bảo ông ta im lặng - không cần vòng vo nói thẳng ra đi!
- Tôi tin lực lượng của Hắc Long Bang sẽ không để thất thoát số hàng này khi nó được vận chuyển đến nước Mĩ, mong Bang Chủ nhận lời giúp đỡ.
Lam Chánh bước ra cúi đầu với hắn, tuy vậy nhưng gương mặt hắn vẫn không biểu hiện bất cứ điều gì cho câu trả lời.
Thấp thỏm như ngồi trên đống lửa, ông ta thực sự đang mất hết kiên nhẫn với hắn. Chỉ cần một cái gật đầu thì đã trót lọt, thế nhưng hắn cứ trơ trơ ra đó rốt cuộc là có chịu giúp không đây?
- Bang Chủ à, tuần sau là đã đến hẹn với phía bên đối tác, nếu chậm trễ tôi sẽ phải bồi thường rất nhiều có khi tán gia bại sản. Đây là một chuyến hàng quan trọng, xin cậu suy nghĩ lại! - ông ta một lần nữa cúi gập người ra chiều van xin hắn.
- Hàng gì?
Âm thanh trầm thấp ấy tuy ngắn gọn nhưng như thể là một ngòi điện công kích thẳng vào đại não của Lam Chánh. Có một sự thật được che giấu bởi vì ông ta biết, Bang Chủ Hắc Long Bang đã quy định ai vận chuyển hàng cấm sẽ nhận hậu quả khôn lường. Ông ta yên lặng một lúc, sau đó lắp bắp đáp:
- Là....là.... rượu vang! Là một lô rượu vang rất quý giá!
- Tôi sẽ suy nghĩ lại! Ông về được rồi!
Hắn đứng dậy bước thẳng vào phòng tắm, ông ta trông theo bóng hắn cho đến khi khuất đi.
Nắm tay siết chặt nổi đầy gân, một cái nghiến răng rùng mình:
- Hừ!
Ông ta quay lưng cùng đám cận vệ ra về. Trong lòng vô cùng không hài lòng với thái độ của hắn. Đã không có thiện ý nhưng ông bắt buộc phải giữ khuôn phép, mong sao hắn đồng ý giúp ông vận chuyển chuyến hàng lớn này. Vả lại, ông ta còn một thứ muốn trao lại cho hắn nữa. Sau nhiều năm gặp lại, hắn có vẻ đã thay đổi rất nhiều.
Hắn tắt vòi sen, đưa tay lấy chiếc khăn quấn hờ ngang hông rồi bước đến bên chiếc gương lớn. Khẽ ngắm mình trong gương, bỗng hắn nhớ đến thằng nhóc hắn gặp hôm qua.
Suy nghĩ hỗn độn, tại sao thằng bé đó lại mang cho hắn cái cảm giác quen thuộc. Một cảm giác hắn không tài nào lí giải nổi. Gương mặt thằng bé đó có những đường nét hắn cho rằng bản thân đã gặp ở đâu thì phải.
Nghĩ tới nghĩ lui lại không ra, hắn ném mình lên giường rồi ngó trần nhà. Bỗng dưng muốn gặp lại thằng bé đó, nó cho hắn một cảm giác gần gũi khi đối thoại. Sao vậy nhỉ?
Trong lời nói có nét nghịch ngợm và tinh ranh hao hao giống hắn nữa. Thật kì lạ! Chẳng lẽ hắn và thằng nhóc đó thực sự có duyên với nhau. Nghĩ lại cũng thấy vui vui, nếu nó và hắn không xảy ra chuyện đáng tiếc như thế, biết đâu bây giờ hắn đã có một thằng con trai như thế rồi không chừng.
Lắn qua lộn lại, đôi chân hắn lại muốn xuống phố. Muốn tìm kiếm thằng nhóc con đặc biệt đó. Nghĩ là làm, hắn lập tức thay quần áo rồi ra ngoài. 



Thử đọc