Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 66

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

"Tính......toong"
Một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp lật đật ra mở cổng. Tuấn Dương vừa gặp bà ngoại liền réo lên:
- Ngoại ơi! Ngoại mở cửa nhanh đi Tuấn Dương mỏi chân quá!
- Cháu yêu! Hôm nay đi học có vui không?
Bà ngoại vừa gặp cháu đã vui mừng khôn xiết. Cũng đúng thôi! Thằng bé được sinh ra và lớn lên tại ngôi nhà này mà.
Nhanh tay mở cánh cổng, bà ngồi xuống ôm thằng bé vào lòng:
- Bà nhớ cháu quá đi! Mới mấy tiếng đồng hồ không gặp mà chịu không nổi rồi này! Có đói không bà nấu đồ ăn nhé!
- Mẹ không cần nấu đâu, nó vừa ăn một bụng gà rán và nước ngọt rồi đấy! - nó vừa dắt xe vào vừa nói.
Tuấn Dương dắt tay bà ngoại và mẹ đi vào nhà. Ông ngoại giờ này chắc đi làm vẫn chưa về. Nhanh chân chạy vào bếp, Tuấn Dương mở tủ lạnh lôi mớ trái cây ra ăn.
Như thể cảm thấy lạnh sống lưng, cậu nhóc quay mặt lại thì đã nhìn thấy một gương mặt lạnh te nhưng tràn đầy sát khí.



- Tuấn Dương!!!!
- Á....đi ngay! Con đi rửa tay ngay!
Quăng mớ trái cây lên bàn, tiểu quỷ chạy lại bồn rửa tay vặn nước. Thế đấy! Lúc nào cũng bị nó la mắng không thôi đánh đòn. Bản tính lì lợm đó không biết giống ai đây.
- Rửa tay xong thì lên phòng tắm rửa làm bài tập đi biết chưa? Mẹ kiểm tra mà không xong thì treo ngược con lên đấy!
Sau khi hâm dọa thì nó bỏ ra phòng khách, nhóc con bỏ nhanh mớ nho vào miệng rồi chạy tuốt lên phòng.
Thấy bóng dáng thằng bé đã khuất dạng trên cầu thang, bà vội vàng quay sang nó:
- Con định giấu thằng bé về ba nó cho đến bao giờ?
- Mẹ nghĩ con nên nói sao?
Nó mệt mỏi nằm phịch lên ghế sôfa, bộ dạng nhìn khá ngán ngẩm khi nghĩ đến việc ba của Tuấn Dương. Vết thương lòng qua nhiều năm lại bị đánh thức, thực sự nghĩ đến nó lại rất đau.
- Mẹ biết con còn yêu Tuấn Anh nhiều lắm! - bà ngoại thằng bé nhẹ nhàng nói, thú thực bà hiểu con gái mình hơn ai hết.
- Không hề! Con hận anh ta! - nó bật dậy gằn giọng. Quay mặt sang chỗ khác để lảng tránh.
- Nếu con hận Tuấn Anh thì năm đó đã không quyết định sinh ra Tuấn Dương. Mẹ biết, vết sẹo tâm hồn rất khó lành nhưng thử nghĩ đi. Lỗi lầm của người lớn mà lại bắt con nít gánh chịu, tội thằng bé lắm!
Những lời nói của bà ngoại thằng bé như khắc sâu vào tâm trí của nó. Thực sự những điều đó nó biết rất rõ nhưng nó không muốn đi tìm hắn, thực sự không thể.
Cảm giác muốn trốn tránh tất cả, nó cầm chìa khóa xe rồi bước nhanh:
- Con có việc, mẹ lo bữa trưa cho Tuấn Dương giúp con nhé!

Dắt xe ra cổng, mang mũ bảo hiểm vào. Tiếng môtô lại gào thét trên con đường vắng lặng.
"Brừm......rừm"
Như đã nói từ đầu, cách thể hiện tâm trạng của Hoàng Gia Mẫn chính là thông qua cách lái xe. Hiện giờ chiếc môtô trắng đang chạy với vận tốc 90 km/h khiến người dân trên đường cứ trông theo không dứt.
Nó muốn quên hết, quên hết đi......
Phải chi Tuấn Dương không phải là con của hắn. Phải chi nó và hắn chưa từng gặp nhau. Phải chi.....phải chi.....
Chiếc môtô thắng lại bên một bờ hồ xinh đẹp, nó xuống xe ngồi phịch lên ghế đá. Gương mặt xinh đẹp tỏ ra khá mệt mỏi với hiện tại. Ngoài việc đã làm mẹ thì nó chả thay đổi bất cứ gì. Vẫn vậy, vẫn xinh đẹp dù không son phấn.
Chợt nghĩ đến hắn, đến những lời lẽ nặng nề ngày hôm đó, ngày sinh nhật tròn 20 tuổi của hắn. Không tin nhau, dù có giải thích thế nào cũng không tin nhau. Tại sao vậy chứ?
Nước mắt nó lại rơi, không biết giờ này hắn đang làm gì nữa? Lập một gia đình mới chăng?
Nó cười nhạt trong nước mắt khi cái ý nghĩ đó vụt qua đầu mình. Một gia đình mới, một người phụ nữ hiền dịu đảm đang cùng với một đứa bé con kháu khỉnh. Hắn sẽ quên nó, tận hưởng một cuộc sống mới và không hề hay biết đến sự tồn tại của con trai hắn.
Nó phải làm sao đây? Nó có nên nói cho Tuấn Dương biết rằng thằng bé có một người cha không? Liệu thằng bé có bị tổn thương nếu hắn vô tình quay lưng với hai mẹ con không?
Nước mắt nó tuôn rơi không ngừng. Dọc bờ hồ có một gia đình nhỏ ba người lướt ngang. Họ vui vẻ, thật sự rất vui vẻ.
Nó giận bản thân mình đã không thể cho Tuấn Dương một gia đình đầy đủ. Không thể cho thằng bé được một người cha giống như các bạn cùng lớp. Tại sao ông trời lại thích trêu ngươi nó như vậy nhỉ?
- Tuấn Dương! Mẹ xin lỗi con!
.........................................
*Buổi tối:
- Ông ngoại! Bà ngoại! Sao mẹ con vẫn chưa về ạ?
Tuấn Dương mặc bộ quân áo ngủ hình chuộc mickey trông đáng yêu vô cùng. Trên tay ôm theo con gấu bông màu nâu chậm rãi bước xuống cầu thang rồi nhào vào lòng của ông ngoại.
- Tuấn Dương bảo bối! Sao khuya rồi mà con không chịu ngủ đi?
Ông ngoại để thằng bé ngồi vào lòng, hôn lên má thằng bé liên tục mà hỏi. Tuấn Dương dụi dụi mắt:
- Không có mẹ con không ngủ được!


- Thôi để bà ngoại dỗ con ngủ nhé! - bà nắm tay ý muốn dắt thằng bé lên phòng nhưng nó một mực không chịu.
- Con muốn mẹ, con muốn ngủ chung với mẹ thôi!
Vừa dứt lời thì nó ôm nón bảo hiểm đi vào nhà, gương mặt bơ phờ thấy rõ. Tuấn Dương lập tức chạy đến ôm lấy nó:
- Mẹ ơi! Lên ngủ với con đi!
Nó ngồi xổm xuống trước mặt con trai, đôi mắt vẫn còn hơi sưng vì khóc ban chiều, cố mỉm cười gật đầu hôn lên má thằng bé:
- Con trai của mẹ! Mẹ yêu con!
Ôm chầm lấy thân hình nhỏ bé vào lòng, chỗ dựa của cả cuộc đời nó mà bật khóc nức nở:
- Tuấn Dương!!!! Hic...hic....
- Sao mẹ khóc vậy?
Gương mặt ngơ ngác đứng yên cho mẹ ôm, nhóc không thắc mắc gì nhiều chỉ đưa tay xoa xoa lưng mẹ:
- Có con ở đây không ai bắt nạt mẹ đâu! Mẹ nín đi đừng khóc nữa!
Ông bà ngoại nhìn mà xót xa, hai mẹ con trông thật đáng thương. Ông ngoại chỉ biết lắc đầu rồi bước chậm rãi về phòng, bà ngoại thì nước mắt tuôn rơi nghẹn ngào nói:
- Thôi khuya rồi! Con dỗ nó ngủ để sáng còn đi học!
Nó buông thằng bé ra, đưa tay gạt vội nước mắt rồi dắt tay Tuấn Dương lên lầu.
............................................
Hơn 12h, Tuấn Dương đã chìm vào giấc ngủ say nhưng nó vẫn nằm đó mắt mở trao tráo. Đưa tay gác lên trán, suy nghĩ của nó bắt đầu mông lung dần đi. Bắt đầu nhớ về đêm hôm đó.
*Flashback:
7 năm trước........
Nó rời khỏi nhà hắn đến thẳng sân bay để bay về Đài Loan không chần chừ. Nó như người mất hồn không còn ý thức được cảm xúc hiện tại của bản thân nữa. Ngồi trên máy bay, đầu óc nó trống rỗng.
Ngồi suốt mười mấy tiếng tiếng đồng hồ, đến nhà ngoại của Tuấn Dương thì trời vẫn còn tối thui khi mới 1h sáng.
Đưa tay nhấn chuông, nó chỉ biết đây là nơi duy nhất mà nó có thể về. Ông ngoại và bà ngoại cùng nhau xuống mở cổng, vừa nhìn gương mặt không chút sức sống của nó, họ như ngồi trên đống lửa:
- Gia Mẫn, con....sao...con lại về đây giờ này?
- Sao sắc mặt con lại như thế? - mẹ nó đỡ nó vào nhà, ba nó xách chiếc vali vào theo sau.
Đôi mắt vô hồn của nó không chớp, vừa đặt nó ngồi xuống sôfa bà đã gặn hỏi:
- Kể mẹ nghe đi chuyện gì đã xảy ra?
Nước mắt nó lăn không ngừng nghỉ, ướt cả một mảng áo. Nó bật khóc nức nở:
- Con xin mẹ.....hức...xin mẹ đừng để ai biết con về đây...hức....
Bà ôm nó vào lòng, không khỏi cảm thấy xót xa cho đứa con gái duy nhất. Ba và mẹ nó nhìn nhau, ai cũng buồn.
Suốt ba ngày trời nó không ăn không uống, mẹ nó khóc không biết bao nhiêu là nước mắt. Cho đến khi bà đuối sức ngất xỉu thì nó mới chịu bước chân ra khỏi phòng.
Một tháng sau, nó bắt đầu nôn mửa giữa bữa ăn, tránh xa các món thịt cá cũng như lúc nào cũng mệt mỏi.
Mẹ nó tinh ý nhận ra nên vào một buổi sáng đã dắt nó đến phòng khám.
- Chúc mừng! Cô đã mang thai hơn 4 tuần rồi, cái thai rất khỏe mạnh! - bác sĩ cười thật tươi thông báo.
Gương mặt nó trắng bệch, run run nhận lấy tờ giấy xét nghiệm. Nó vừa đi vừa lẩm bẩm:
- Đùa với tôi sao? Chỉ một lần mà có thai sao? Có.....thai.....sao? - nó ngồi phịch xuống đất, nước mắt từ đâu rơi ra ướt cả gương mặt.
Đưa tay chạm vào bụng, nó cảm nhận được nó đang mang một sinh linh trong bụng. Nó cảm nhận được dư vị hạnh phúc của một người phụ nữ.
Nó sinh Tuấn Dương trong đau đớn, cơn đau mà nó cảm thấy khủng khiếp nhất từ lúc nó bước chân vào thế giới này. Nó mong hắn....mong nhiều lắm..... như những bà vợ được chồng mình túc trực bên cạnh giường. Hai vợ chồng cùng ngắm con, cùng lựa cho con những cái tên đẹp nhất nhưng đằng sau cánh cửa ấy............ hắn không xuất hiện.
Bất đắc dĩ đặt tên con là Hoàng Tuấn Dương, nó ngậm ngùi khi không cho con mình được một người cha đúng nghĩa. Nó sẽ cố gắng nuôi dạy con thật tốt bởi vì không biết từ lúc nào...... Tuấn Dương chính là mạng sống của nó.
*End flashback
Ngó sang thấy con đã ngủ, gương mặt thằng bé giống hắn đến từng chi tiết. Gương mặt góc cạnh hoàn mĩ cùng với lông mày rậm, chóp mũi cao, nước da trắng và ....... chiếc răng khểnh.
Ngoài ra còn giống hắn về khoản lì lợm, nghịch ngợm, lém lỉnh vào đào hoa nữa. Hễ đặt chân tới đâu là gái theo đến đấy. Mồm mép thì không ai bằng, được cái thông minh xuất chúng và yêu duy nhất mỗi mình mẹ.
Đưa tay vuốt lên mái tóc nâu của con trai, nó mỉm cười hạnh phúc. Nhìn Tuấn Dương chẳng khác nào đang nhìn hắn với phiên bản thu nhỏ. Nó thích thú hôn trộm lên má con rồi thì thầm:
- Cám ơn Thượng Đế đã ban tặng con cho mẹ! 



Thử đọc