Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 65

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

*Biệt thự Hắc Long của Ngài Vinlee:
- Sao ạ? Muốn con quản lí công ty thay bác trong vòng một tháng sao? - Minh Hạo ngạc nhiên, hai mắt không dám chớp.
Ông Vinlee chân bắt chéo nhàn nhã nhấp ngụm trà thượng hạng, thái độ vô cùng thư thái:
- Đúng vậy! Ta với mẹ Ailee vừa đặt vé máy bay sang Brazil để du lịch sẵn tiện ta muốn xem World Cup (^^) nên chắc khoảng hơn một tháng mới về được.
- Nhưng mà chuyện điều hành một tập đoàn lớn như Hắc Long thì......
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Không sao đâu! Ta tin con làm được mà! - ông đặt tách trà xuống bàn, gật đầu nói.
- Nhưng con sợ xảy ra sơ suất, hay là bác gọi cho anh Shin đi nha! - Minh Hạo gãi gãi đầu, có vẻ hơi mất tự tin tí xíu.
- Cái thằng nhóc này, con nên nhớ con đã từng đề ra biện pháp để cứu sống Hắc Long một lần rồi. Chẳng lẽ chỉ quản lí thôi mà cũng không được hay sao? Hay là con không có ý muốn giúp ta?
- Á....dạ...dạ....không ạ....
- Chắc tại thằng bé sợ bận bịu không có thời gian đi chơi với Ailee đó mà! Bác nói đúng không? - mẹ của Ailee từ tốn đặt dĩa trái cây lên bàn, bà mỉm cười thân thiện. Trông ba người bọn họ cứ như thể là ba anh chị em ấy nhỉ?
Bị bắt trúng thóp, Minh Hạo á khẩu. Thú thực cậu nhóc mê chơi cùng Ailee hơn là phải ngồi một chỗ làm việc. Quản lí cả cái tập đoàn này thời gian ăn cơm còn không có huống hồ gì nói đến việc đi chơi.
Khẽ gãi đầu, nụ cười híp mí đáng yêu của Minh Hạo một lần nữa lại "đốn tim" mẹ của Ailee. Bà ngồi xuống bên cạnh chồng rồi huých tay ông:
- Hay anh sắp xếp việc nào nhẹ thôi để hai đứa nhỏ còn đi chơi!
Minh Hạo biết chiêu "mỹ nam kế" đã có hiệu quả nên ngồi yên lắng nghe. Ông Vinlee nhún vai:
- Thực sự anh đâu còn biết cho Minh Hạo làm việc gì đâu!


- Hay là anh sắp xếp cho Ailee làm thư kí riêng cho Minh Hạo đi! Hai đứa nhóc không cần đi chơi cũng có thể gặp mặt thường xuyên! - mẹ Ailee bỗng dưng đưa ra cái ý kiến có 1-0-2.
Mắt Minh Hạo sáng lên như hai cái đèn pha ôtô, hàng lông mày giật giật trông gian vô cùng. Ngoài mặt đã khoái trong lòng còn thích hơn gấp bội.
- Anh thấy vậy cũng được đấy! - ba của Ailee gật gù.
Niềm sung sướng dâng trào, Minh Hạo như đang lơ lửng trên mây. Cứ tưởng tượng đến việc được Ailee pha cà phê cho hoặc là việc được Ailee đút ăn cơm trưa thì lại thấy thích thú kinh khủng. Khi yêu người ta thường hoang tưởng thế đấy mọi người thông cảm!
"BÙMMM.....ầmmm"
Đang thả hồn theo mây gió thì một tiếng động "long mồm lở móng" chứ không còn "long trời lở đất" nữa vang lên.
Mặt đất có tí rung chuyển, ba mẹ Ailee đều giật thót tim mém lọt sôfa. Cả hai ngơ ngác nhìn nhau, rồi quay sang nhìn Minh Hạo.
Nhanh chân, ba người chạy ra vườn.
Và vâng! Khi họ tới nơi thì một Ailee te tua đang đứng trước mặt. Đầu tóc thì rối tung dính toàn đất cát, tay chân mặt mày lấm lem một màu đen thui.
Ba mẹ Ailee không nhịn được cười liền cười một trận ra nước mắt. Minh Hạo nhanh chân chạy đến đỡ cô nhóc:
- Trời ơi! Em lại nghịch cái gì nữa vậy tiểu yêu?
Bộ mặt lem luốc chỉ còn đôi mắt là sáng hoắc lên, cô lắc lắc cái đầu:
- Em đâu có nghịch cái gì đâu!
Mẹ Ailee vội móc trong túi áo ra một tuýp khăn giấy lau lau mặt cho cô nhóc:
- Con mà không nghịch thì mẹ đi đầu xuống đất đây này! Con gái con đứa, giống ai mà có nết vậy hả?
Ba Ailee sau khi hưởng một tràng cười no nê thì tiến đến chỗ Ailee ngồi lúc nãy, ông xém thót tim đột quỵ tại chỗ khi thấy một mảng đất lớn bị lõm sâu, giống cỏ xanh tươi ông vừa tốn tiền tỷ nhập về cũng theo đó mà "đen như than".
Nghĩ lại cười không vô, ông nghiến răng nhìn cô nhóc:
- Bộ cỏ ba trồng đắc tội với con hả? Cái vườn này vì "thú vui tao nhã" của con mà ba đã đổ đất, trồng cây, cải tạo biết bao nhiêu lần rồi con nhớ không?
Cô chu môi, phồng má:
- Ba lại trách con! Tại lúc nãy có chuyện cấp bách nên mới xảy ra sự cố chứ bộ!

Giọng điệu cứ như là mình oan ức lắm ấy. Minh Hạo nhẹ giọng:
- Kể anh nghe xem nào!
- Lúc nãy em đang ngồi đọc sách thì tự nhiên có một "con mẹ chuột" bự tổ chảng bò ngang chân. Mém tí nữa là em ngất xỉu luôn rồi! Hoảng quá nên em móc đại mấy thứ trong túi quần ra ném để đuổi nó đi! Ai ngờ móc nhầm .......... mấy quả bom mới chế!
- Ố ô! - ba cái miệng đồng thanh.
Hồi đó giờ lần đầu mới nghe ném chuột bằng bom, mà bom lại để trong túi quần mới ác chứ. Ailee can đảm dã man! Tác giả bái phục!
- Rồi con chuột đâu? Sao ba hong thấy? - ông Vinlee bước đến ngó tới ngó lui cái đống đất đen thui nằm ngổn ngang kia.
- Đi rồi! - cô nhóc vô tư đáp.
- Mà đi đâu?
- Thì đi sang thế giới bên kia đoàn tụ với tổ tiên của bả chứ đi đâu? Ăn cho mập thây rồi gặp trái bom chạy hong kịp! Đáng đời mầy chuột à! - Ailee hài lòng ngúng nguẩy bỏ vào nhà.
Ba bộ mặt tưởng tượng con chuột béo ú đang xì mỡ, nằm thoi thóp trong cái đống đổ nát kia mà phát rùng mình.
Ailee à! Sao lại ác đến độ đó vậy hả? Cũng may con chuột nó ở ngoài vườn, nếu ở trong nhà thì bây giờ ngoài con chuột chắc cũng có ba người đang xì mỡ rồi.
Bó tay với cái gọi là thú vui tao nhã!!!!
Cuộc gặp gỡ định mệnh!
.................................................
*Đài Loan 6 năm sau:
Chiếc môtô rồi đỗ xịt bên đường đối diện với một nhà trẻ. Cô gái trẻ đá chống bước xuống, một tay giơ đồng hồ lên xem, tay còn lại móc chiếc điện thoại từ trong túi quần ra để chơi game.
Thời gian trôi nhanh, bóng dáng của các vị phụ huynh bắt đầu xuất hiện tấp nập trước cổng để đón con của họ.
Các ngón tay thon thả di chuyển liên tục, đôi mắt chú mục vào cái màn hình điện thoại kia không rời một giây một phút nào.
Chiếc áo thun trắng bó sát người tôn lên những đường cong mềm mại, chiếc áo khoát bên ngoài trông càng thêm phá cách. Mang giày thể thao cá tính, chân này bắt chéo chân kia đứng tựa người vào thành xe trông khá thu hút.
Các vị phụ huynh nam một tay dắt con, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm người con gái chỉ chú tâm vào mỗi chiếc điện thoại đó. Ai cũng nghĩ cô gái đó là một teen girl chính hiệu, mái tóc nâu đỏ xõa dài bay phất phơ trong gió, làn da trắng ngần không tì vết với gương mặt mộc không son phấn đẹp mê hồn.
- Tuấn Dương! Hôm nay em sẽ về cùng ai? - một cô giáo dắt tay một bé trai kháu khỉnh bước ra cổng.
"Cô giáo mới à?"
Nó nhếch môi khi giọng cô giáo vừa dứt, đút chiếc điện thoại vào túi rồi cất tiếng gọi:
- Hey nhóc!
Thằng bé vừa gặp nó đã nhảy cẫng cẫng lên, định chia tay cô giáo mới chạy về phía nó thì:
- Mẹ em đâu? Cô bé đó là ai thế? - cô giáo có vẻ không yên tâm đưa đôi mắt tò mò nhìn thằng bé.
Cậu nhóc có mái tóc nâu cùng chiếc răng khểnh đáng yêu trông siêu kute đó nhanh nhẹn đáp:
- Là....là chị em thưa cô! Thôi em về nha, tạm biệt!
Vừa dứt lời, đôi chân bé nhỏ thoăn thoắt chạy đến chiếc môtô trắng đang dựng ở kia. Nó ngồi xuống dang tay ôm thằng bé vào lòng, Tuấn Dương đặt lên má nó một nụ hôn rồi chu chu cái mỏ nhỏ xíu lên:
- Tuấn Dương đói rồi! Đi ăn KFC nha!
- Cái ông nhỏ này! Suốt ngày cứ đòi ăn nhỉ!
Nó xoa đầu thằng nhóc rồi leo lên xe lấy mũ bảo hiểm mang cho Tuấn Dương, cậu bé nhanh nhẹn leo lên ngồi sau lưng nó. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh.
.............................................
*Tại một tiệm thức ăn nhanh:
- Làm ơn cho cháu hai phần gà rán, hai coca và một ít khoai tây chiên!
Tuấn Dương nhanh miệng gọi rồi gấp menu lại trả cho chị phục vụ, nó bĩu môi giả vờ ngó lơ ra cửa kính:
- Tài lanh quá ha!
- Mẹ dắt con đi ăn nhiều nên con rành thôi! Mà mẹ này, hôm nay lớp con có.....
- Cô giáo mới chứ gì!
- Sao mẹ hay thế? Trúng phóc luôn! Cô giáo mới đẹp lắm nhưng không đẹp bằng mẹ, cô ấy mới 22 tuổi thôi trong khi mẹ 25 tuổi rồi mà trông mẹ và cô giáo một trời một vực ấy nhỉ? - thằng nhóc nói không cần nghĩ ngợi.
- Sao con lại nói vậy?
- Trông cô ấy già hơn mẹ rất rất nhiều, nhìn cô giáo rồi nhìn sang mẹ chẳng khác nào so sánh một phụ nữ với một thiếu nữ!
Nó đưa tay nhéo vào cái mũi nhỏ nhắn:
- Nhìn xem có đứa con nít 6 tuổi nào miệng lưỡi sắc bén được như con không? Nhóc con!
Thức ăn được đem ra, cậu nhóc nhanh tay quơ ngay cái đùi gà rán chén một cách ngon lành. Vừa ăn vừa nhìn mẹ cười híp mí để lộ chiếc răng khểnh đáng yêu phết.
Nhìn cái răng khểnh đó bỗng nó nhớ đến một người. Lòng nó lại quặn thắt, đôi mắt hơi đỏ lên nên nó nhanh chóng quay ra cửa kính để thằng bé không nhìn thấy.
- Mẹ há miệng ra con đút cho này!
Nó quay sang cắn một miếng khoai tây chiên rồi tươi cười nhìn con. Không biết nếu một ngày thằng bé hỏi về cha nó, thân phận người mẹ phải đáp sao nữa.
- Lần sau đi đón con mẹ có thể nào trở nên thiệt là xấu xí không? - bất ngờ, Tuấn Dương ngước lên nhăn nhó.
- Tại sao?
- Con không muốn ba của tụi bạn cùng lớp nhìn mẹ như thế! Mẹ chỉ là của con thôi!- cậu bé dùng nĩa đâm đâm vào miếng thịt gà.
- Con không thấy mẹ đã để mặt mộc rồi sao?
- Mà mẹ này, con không tin mẹ đã từng mang thai và sinh ra con đâu. Có khi nào lúc trước mẹ đã nhặt con ở bụi lùm không?
Nó bật cười trước sự ngây thơ của thằng bé, không biết là đang muốn gì nữa.
- Sao thế? Sao lại không tin mẹ đã từng sinh ra con?
- Thân hình mẹ cực kì sexy, trông khi thím Trần đối diện nhà mình cũng sinh em bé mà lại to béo thế kia. Nhìn mẹ giống mấy cô người mẫu teen trên tivi y như đúc luôn ấy. Ai cũng nhầm con là em trai của mẹ cả! - nói xong, cậu nhóc hút một hơi nước ngọt.
Không thể hiểu nổi mớ lí lẽ cùng cái đầu óc tinh ranh ấy duy truyền từ ai nữa. Thằng nhóc đi đến đâu cũng khiến người khác bất ngờ về chỉ số IQ cũng như khả năng lập luận.
Trong khi cô giáo phải cực khổ dạy cho lũ trẻ con học bảng chữ cái thì thằng nhóc Tuấn Dương đang ngồi lén đọc truyện tranh. Tính toán cộng trừ còn nhanh hơn máy tính tiền nữa. Chưa kể thằng nhóc còn có thể khiến đám con gái trong lớp phải bu theo như thể một hot boy tỏa nắng. Đúng là từ một khuôn đúc ra ^^.
- Lại lén mẹ xem bảng tin người mẫu trên tivi à? Thằng nhóc này mới tí tuổi đầu mà đã......Hôm nay con học có ngoan không đấy?
- Có một cô bé mới chuyển vào lớp cứ đi theo con mãi! - gương mặt baby tỏ vẻ mệt mỏi vì bị săn đón.
- Con bé nào bị khiếm thị à? - nó uống một ngụm coca, cất giọng châm chọc thằng bé.
- Không hề! Xinh gái lắm, tiểu thư con nhà giàu đấy. Cứ lẽo đẽo theo con đòi làm bạn gái gì đó nhưng con bảo con đã có người yêu rồi!
- Thế rốt cuộc người yêu con là con bé nào nữa đấy? - nó nhíu mày hỏi.
- Con nói với bạn ấy người yêu con tên Hoàng Gia Mẫn, đẹp hơn cả người mẫu trên truyền hình luôn!
- Lại còn dám gọi tên mẹ nữa cơ đấy! Mẹ cho con một trận bây giờ!
Nó bật cười đưa tay bẹo má thằng nhóc. Thiếu hắn, nó không còn muốn sống nữa nhưng từ khi Hoàng Tuấn Dương ra đời, nó lại càng muốn sống suốt đời với thằng bé. Với giọt máu mà hắn - Trịnh Tuấn Anh đã tặng cho nó. 



Thử đọc