Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 64

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Bắt đầu mới!
................................................
*3:00 am:
Nó nhẹ nhàng rời khỏi giường, đưa tay gom đống quần áo dưới sàn rồi bước vào nhà vệ sinh. Hắn cuộn mình vào chăn ấm, sẵn có hơi men trong người nên ngủ rất say.
Cửa nhà vệ sinh bật mở, theo đó là vài tiếng động sột xoạt vang lên. Chiếc vali được nó kéo lại nhẹ nhàng.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Khẽ đặt trên cái bàn cạnh giường ngủ một bức thư, nó quay sang nhìn hắn, cái nhìn không muốn dứt, nước mắt lại chực trào.
Bàn tay búp măng đan xen vào những sợi tóc nâu mềm mại, nó chợt nhớ đến những ngày đầu gặp hắn. Nghĩ lại thấy cũng đáng yêu đấy chứ!
Cúi người đặt lên má hắn một nụ hôn, từng giọt nước mắt lấp lánh khẽ lăn dài trên gương mặt xinh đẹp. Nó đưa tay bịt chặt miệng che đi tiếng nấc, nhanh chóng kéo vali bước đi để khỏi yếu lòng.
- Tạm biệt Shin!
"Cạch"
........................................
*11:00 am ngày hôm sau:
Ánh nắng chói chang rọi vào ban công, cái nắng giữa trưa mang theo cả hơi nóng.
Căn phòng sáng rực lên, trên chiếc giường trắng rộng lớn có một nam thần đang say giấc.
Chiếc chăn chỉ đắp hờ ngang hông để lộ một thân hình nam tính mà có thể khiến bất kì cô gái nào phải đỏ mặt (trừ một số trường hợp ngoại lệ). Cơ bụng sáu múi chuẩn không cần chỉnh, gương mặt baby là niềm mơ ước của biết bao nhiêu người.


Cánh tay rắn chắc đưa lên che mắt vì chói, hắn khẽ cựa mình.
Mớ rượu hôm qua thấm vào người cộng thêm cái bụng trống rỗng suốt mấy ngày không ăn gì khiến hắn như muốn rụng rời cả tay chân. Đầu lại đau như búa bổ, hắn khẽ nhăn mặt đưa tay xoa trán rồi ngồi dậy.
Định hất chăn bước xuống, bất ngờ hắn nhìn thấy có một vệt máu nhỏ đã khô in trên tấm gra giường trắng muốt.
Sững sờ..............
Bàng hoàng.................
Hắn thực sự muốn chết điếng tại chỗ.
- Thì ra không phải mơ! Gia Mẫn!
Hắn tông cửa nhà vệ sinh để tìm nó nhưng không thấy. Nghĩ ra điều gì đó nên hắn mở toang tủ quần áo
Ôm đầu chán nản ngồi phịch xuống nền nhà tựa lưng vào giường, trong tủ chỉ còn duy nhất quần áo của hắn. Nó đâu rồi?
Ai làm ơn nói cho hắn biết là nó đã đi đâu rồi đi, hành hạ hắn suốt hai ngày qua còn chưa đủ hay sao?
Đôi mắt đỏ hoe lờ đờ nhìn quanh, lá thư trên bàn nhanh chóng đập vào mắt hắn. Không chần chừ, hắn tiến đến bóc thư ra xem. Xem từng dòng chữ nắn nót mà nó để lại:
"Gửi anh - người con trai mà em yêu hơn cả bản thân mình!
Khi anh đọc lá thư này thì em đã đi xa lắm rồi. Đi đến một nơi rất xa và ở đó không có anh. Có lẽ khoảng thời gian đầu em sẽ khó sống lắm vì em đã quen có anh ở bên cạnh rồi.
Em vốn không hề thích nói nhiều, cũng chả cần biết người khác có hiểu những gì em đang làm hay không nhưng.........một lần cuối thôi, hãy cho phép em biện minh vì em muốn anh hiểu. Em và người đàn ông kia vốn chỉ là người xa lạ, không hề có bất cứ mối quan hệ nào.
Em biết, giờ có nói thì cũng vô nghĩa rồi. Ngày hôm đó anh nặng lời với em như thế khiến em đau lắm. Trong đầu em chỉ tồn tại duy nhất mỗi một ý nghĩ, anh không tin em, không tin vợ của anh.
Em hiểu, anh cũng như bao người chồng khác, anh ghen........ và em vui vì điều đó. Có lẽ hiện bây giờ anh đã biết em không hề phản bội anh, đúng không?
Giữa em và anh không tồn tại hai chữ tin tưởng, ừ thì em sẽ tìm một nơi nào đó để suy nghĩ về khoảng thời gian mà chúng ta bên nhau. Em cười nhiều hơn chính là nhờ anh bước vào cuộc sống của em đấy! Shin nít à!
Xin lỗi vì đã phá hỏng một đêm lãng mạn của chúng ta. Chúc Ku Shin của em sinh nhật vui vẻ nhé! Hãy nên nhớ rằng: Hoàng Gia Mẫn chỉ thuộc về mỗi một mình Trịnh Tuấn Anh thôi, về tâm hồn lẫn thể xác...........
Em yêu anh
Gia Mẫn"

Dòng chữ trên thư bắt đầu nhòe đi vì những giọt nước lăn ra từ khóe mắt. Những giọt nước chứa đựng sự cay đắng, hối hận vì những lỗi lầm của bản thân.
Hắn - Trịnh Tuấn Anh lần đầu tiên khóc vì một người và có lẽ đó là người phụ nữ duy nhất của cuộc đời hắn: Hoàng Gia Mẫn.
Hắn bật khóc như một đứa trẻ, đôi mắt ướt nước ngẩng lên nhìn ra cửa sổ, nơi có một chiếc máy bay vừa vút qua bầu trời trong xanh
- Gia Mẫn! Anh sẽ đợi!
- CẬU ĐI ĐI! ĐI TÌM GIA MẪN VỀ ĐÂY CHO TÔI NGAY! - Mẹ hắn quát lên, đôi mắt bà bắt đầu ngấn nước.
Ba hắn dìu bà ngồi xuống ghế, sợ bà kích động nên ông cố đỡ lời giúp hắn:
- Em đừng vội quát con như thế! Gia Mẫn bỏ đi cũng vì một phần nó cảm thấy ngột ngạt, chờ khi bình tĩnh chắc nó sẽ quay về mà.
- Tại sao tôi lại sinh ra một đứa con trai không phân biệt rõ trắng đen như cậu chứ? Tại sao không biết tin tưởng vào người phụ nữ hằng đêm nằm chung giường với mình? Gia Mẫn như thể cánh tay phải của tôi, nó hết lòng vì cái gia đình này, thế mà trong một phút nông nỗi cậu lại để nó tổn thương rồi bỏ đi. Thật là...... - một tay ôm ngực, bà gục đầu lên vai ba hắn khóc nức nở.
Hắn chỉ biết đứng đó, cúi đầu, yên lặng. Tất cả là tại hắn. Tại hắn mà ra cả.
Cả bọn nhìn mẹ Bang Chủ mà không dám nói gì. Mọi người hiểu hắn đang rất hối hận và không nên để bà Khánh Hà kích động thêm nữa. Riêng Đậu Đỏ và Ailee sau khi hiểu chuyện thì đâm ra rất giận hắn.
Có lẽ thiếu nó, hắn không chết.... chỉ là mất đi gần hết nụ cười. Ngày qua ngày, hắn dần trở nên ít nói và nghiêm túc hơn, chững chạc hơn.
Bản thân đã biết sai, chỉ mong sao ở một nơi nào đó nó sẽ suy nghĩ lại và quay về bên hắn.
Để làm mẹ không phiền lòng, hắn một mình gánh vác hết mọi việc của Bang hội và trở thành một vị Bang Chủ thật tốt. Phải! Hắn muốn trở thành một người đàn ông thực sự có thể che chở cho người phụ nữ của đời mình chứ không phải là một Shin nít như ngày trước hay dựa dẫm vào nó.
Chỉ khi công việc bận rộn hắn mới không nhớ đến nó, nhớ đến kỉ niệm của cả hai. Vì thế, suốt ngày hắn chỉ công việc và công việc.
Trong lòng luôn hướng về người con gái ấy, mong một ngày cô ấy quay trở về,
...............................................
*1 năm sau:
- Cái gì? Salern có thai rồi á? - hắn hét lên, miếng táo chưa nuốt qua khỏi cổ họng đã bị mắc kẹt lại.
Nhất Phong cười cười, đưa tay quàng vai Salern:
- Thì tụi anh cưới nhau hơn 6 tháng rồi, có thai là chuyện thường thôi làm gì mà em la lớn vậy?
Salern yêu kiều cười nhẹ, trông cô càng ngày càng đẹp kể từ khi làm vợ, làm mẹ. Đậu Đỏ chỉ chỉ vào bụng cô:
- Chị mang thai bao lâu rồi ạ?
- Vừa đúng 1 tháng! - cô đáp.
- Em! Em! Cưới.....cưới..... - Zibi nắm tay Mỹ Nghi lắc lắc, vẻ mặt vô cùng khẩn trương.
- Thôi! Chuyện cả đời đấy, muốn là cưới liền à? - cô chống cằm.
- Nhanh đi mà! Nhìn anh Nhất Phong có con trước anh không cam tâm, hai đứa mình cưới liền biết đâu còn kịp. - anh cười như khỉ.
- Anh thiệt là....... bộ coi em như máy đẻ hả? - cô nhăn nhó.
Ailee xua xua tay ổn định tình hình:
- Ở đó mà dành giựt có trước có sau, nếu Gia Mẫn có ở đây thì biết đâu anh Shin lên chức bố trước rồi! - sau khi nói xong, cô nhóc nhận được vô số cái lườm liếc đầy ẩn ý. Rốt cuộc Ailee chỉ biết gãi đầu cười trừ.
Hắn thoáng buồn, tuy nhiên trên môi vẫn giữ nụ cười gượng gạo. Không cần nhắc hắn cũng đang nhớ nó đây. Không biết giờ này cô ấy đang làm gì???
* Luân Đôn 9:00 pm
Ren ngồi ở thư phòng giải quyết một số văn kiện linh tinh. Từ ngày trở về với tổ chức anh không được ngơi tay một phút giây nào cả, công việc cứ chất cao như núi ấy.
Một người đàn ông bận rộn, nhưng cuộc sống lại không tẻ nhạt vì bên cạnh họ có một bóng hồng.
Một tổ ấm hoàn hảo thì không thể thiếu đi một người phụ nữ, cũng như Ren không thể rời xa người đó.
Không biết từ lúc nào, anh lại nhận ra bản thân mình cần có trách nhiệm với cô. Vì sao? Vì anh gián tiếp hại cô mất người thân hay là vì anh yêu cô rồi?
Ngả đầu lên ghế sau một ngày mệt mỏi, định chợp mắt một lúc nhưng anh vội bật dậy bước ra khỏi phòng.
Bước đi trên hành lang, Ren bắt gặp cô người hầu đang quét dọn nên hỏi:
- Cô chủ đã ăn tối chưa?
- Thưa chưa ạ! - cô hầu kính cẩn cúi đầu đáp nhẹ nhàng.
- Tại sao lại chưa mang bữa tối cho cô ấy? - hàng lông mày rậm anh tuấn khẽ nhíu lại có chút gì đó không hài lòng. Bấy nhiêu đó cũng khiến cô hầu gái hoảng sợ.
- Thưa tôi có mang nhưng cô chủ bảo không muốn ăn và dặn đừng vào phòng làm phiền!
- Được rồi! Làm việc đi!
Ren sải từng bước dài về phòng ngủ, trong lòng sốt ruột lo lắng không biết cô có phải là bị ốm hay không.
Đưa tay nhẹ nhàng mở cánh cửa phòng to lớn, Ren chợt sựng lại.
Yuko ngồi cạnh cửa sổ, tay cầm quyển sách nhưng mắt lại hướng ra ngoài. Cánh cửa mở tung mặc cho cơn gió không ngừng trêu đùa mái tóc cô.
Người con gái ấy thự sự quá đẹp! Đẹp đến nỗi Ren phải ngẩn người.
Trông bộ váy lụa trắng hiền dịu với đôi chân trần trắng muốt, cô như một thiên thần khi ngồi cạnh ánh trăng sáng ngoài kia.
Đôi mắt mông lung cứ mãi ngắm nhìn bên ngoài nên không biết là Ren đã đứng ngay bên cạnh. Anh đưa tay vuốt tóc cô rồi thì thầm:
- Không đói sao?
Đôi mắt đó không nhìn anh, một cái lắc đầu thật nhẹ thay cho câu trả lời. Ren chậc lưỡi, lắc đầu:
- Sao hôm nay lại không ngoan rồi nhỉ? Hay là em không khỏe?
Cô quay người sang, đôi mắt chú mục vào gương mặt tuấn mĩ:
- Em muốn hỏi anh một chuyện được không?
Ren ngồi xuống giường, sau đó nhẹ nhàng kéo cô ngồi vào lòng mình. Hôn lên làn tóc mềm, mùi hương thật dễ chịu.
- Em hỏi đi!
- Tại sao..... ngày đó lại không giao em cho tổ chức?
- Anh không muốn nhìn người anh yêu phải chịu khổ! - bàn tay anh siết nhẹ tay cô, hai chiếc nhẫn cưới sáng lên dưới ánh trăng ngoài kia.
Chớp mũi cô ửng hồng, đôi mắt đỏ hoe như nó sắp rơi ra thứ gì đó. Những giọt nước mắt như những hạt trân châu.
- Yuko này đáng để anh yêu sao? - nép mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh để anh không nhìn thấy mình khóc. Cô khẽ nói.
Đưa tay vuốt ve mái tóc cô, anh cười hiền:
- Em không còn là Yuko nữa mà là Eri, vợ của một đặc cảnh FBI. Quên hết quá khứ đi được không? - giọng anh thật nhẹ nhàng, nó khiến trái tim của cô phải nấc lên từng hồi.
Khẽ gật đầu, cô dựa vào ngực anh:
- Cảm ơn anh nhiều lắm!
- Đừng khóc nữa, anh thích nhìn em cười cơ! Nụ cười của vợ anh giống hoa Anh Đào nở rộ ấy!
Tuy hai mắt đầy nước nhưng cô vẫn cười. Trong số hàng triệu triệu người trên Trái Đất này, phải chăng cô chính là người may mắn nhất??? 



Thử đọc