Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 62

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Hắn vừa xem xong thì á khẩu:
- Cái.....cái....này....sa....sao..
- Cho anh coi trước đấy nhé! Một lát tiệc tàn sẽ được xem tận mắt! - cô cười gian rồi chạy lại chỗ Zibi bỏ mình hắn đứng đó.
Tim hắn đập nhanh khủng khiếp, cả cơ thể nóng bừng khiến hắn phải đưa tay lên quạt quạt. Chính bản thân hắn cũng không nhớ đến cái giao kèo 20 tuổi kia. Trong lòng nôn nao, thắc mắc không biết nó tặng quà gì cho mình. Khẽ hít thở sâu giữ bình tĩnh, phải đợi tiệc tàn đã.
Hắn đút tấm hình vào túi quần rồi lại bước ra ngoài tiếp khách. Zibi kéo tay Mỹ Nghi:
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Em đưa cái gì cho thằng Shin nít vậy?
Mỹ Nghi giơ ngón trỏ lên miệng:
- Suỵt! Bí mật!
..............................................
- Anh Shin! Lâu quá mới gặp anh! Sinh nhật vui vẻ nha! - một em hot girl người Nhật tiến đến câu tay hắn đầy thân mật.
Hắn giật mình cười cười:
- À.....Chào.... - bản thân đang bận nghĩ đến vòng một đầy đặn của vợ yêu nên giật mình là lẽ tự nhiên thôi.
- Anh vô tình quá đó nha! Sang Mỹ lâu thế, bỏ người ta bên ấy buồn lắm có biết không hả? - cô gái đó nũng nịu sà vào lòng hắn.
- À....ờ.....
Đang lắp bắp thì một đám hot girl mắt xanh tiến đến chỗ hắn:


- Happy birthday honey!
- Hả? Cái gì nữa đây? - hắn hoảng hốt nhìn đám con gái đang vây lấy mình, Gia Mẫn mà nhìn thấy dám chắc cái nhà hàng cùng bữa tiệc sinh nhật này sẽ giải tỏa ngay lập tức.
Nhận thấy tình hình không ổn, bị níu níu kéo kéo ở chỗ đông người thế này cũng chẳng hay ho gì. Hắn liếc nhìn xung quanh và vô cùng mừng rỡ khi thây Zibi đang đứng nói chuyện cùng Mỹ Nghi ở gần đấy!
- Zibi! Cứu tao coi!
Nghe giọng hắn the thé, Zibi vội đến để giải quyết. Cuối cùng mọi chuyện cũng êm xui rồi. Hắn thở phào nhẹ nhõm chỉnh sửa lại vạt áo vest.
- Mệt muốn chết unz!
- Đáng đời mầy!
Zibi quăng lại một câu rồi bước đến chỗ của Mỹ Nghi.
Mẹ hắn bước đến chỗ hắn:
- Tới giờ rồi! Lên cắt bánh kem và cầu nguyện đi con trai!
Ba mẹ hắn, ba mẹ Ailee. Nhất Phong và Salern, Zibi và Mỹ Nghi, Zino và Bảo Hân nếu không tính nó thì chỉ còn thiếu mỗi mình Minh Hạo. Hắn nhìn Ngài Vinlee:
- Bác à! Minh Hạo đâu ạ?
- Nó đang trên đường tới đây đấy! - ông cười cười.
Đèn phòng được tắt bớt, cái bánh kem bốn tầng bự kinh khủng khiếp cùng hai mươi cây nến sáng lung linh được đẩy lên chỗ sân khấu. Hắn bước lên trong tràng pháo tay vang dậy của mọi người.
Mọi việc sau đó diễn ra như những sinh nhật thường thấy. Thổi nến, cầu nguyện, cắt bánh kem và phát biểu.
............................................
*Tại phòng nó:
Ngồi đợi không như vậy đứa nào nói không chán thì tức là đứa đó nói xạo. Mặc cái váy như vậy thì khỏi mong bước chân ra khỏi phòng đi.
Nó nằm phịch trên giường ngó trần nhà. Tự dưng bắt người ta nằm ở không thế đấy. Ôi trời ơi!
Bỗng chiếc điện thoại rung lên, nó cầm lên bắt máy:

- Alô!
-............
- Alô! Ai đó? - nó ngồi bật dậy chăm chú vào cuộc điện thoại lạ.
- Chào! Lâu quá không gặp!
Nhận ra giọng nói có phần quen thuộc, hàng lông mày khẽ nhíu lại, làn môi hồng dãn ra nụ cười nửa miệng lãnh khốc:
- Nên gọi là Yuko Hiroshita hay Secret Girl nhỉ?
- Biết rồi sao? Thông minh đấy! - giọng nói đầy vẻ bình thản.
Nó đứng dậy, bước tới bước lui vài bước trong lòng đang cố phân tích nguyên nhân cô ta gọi điện cho mình:
- Không cần dài dòng, gọi cho tôi làm gì?
- Vẫn nóng nảy và thẳng tính như ngày nào nhỉ? Được thôi đã vậy thì không cần nói nhiều. Khách sạn BLUE phòng 308, kêu thêm ai tới thì chuẩn bị hốt xác con nhỏ Ailee nhé! - giọng của cô ta cứ rờn rợn như giọng của một con ma nữ ấy.
- Dựa vào đâu tôi phải tin cô? - tuy là hỏi vậy nhưng một tay nó đang cởi chiếc váy ra và thay lại chiếc áo thun. Biết sớm muộn gì cũng có ngày này, nó chắc chắn Ailee đang nằm trong tay Yuko.
"Ting"
Tin nhắn đến, là tấm ảnh Ailee đang bất tỉnh trên một chiếc ghế gỗ. Quả thật không sai, nó cúp máy thay đồ thật nhanh.
Khoát lên người bộ quần áo quen thuộc, nó lấy súng và cái áo khoát chạy thật nhanh ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng sầm lại chỉ còn mỗi những cánh hoa và bộ váy trắng tinh khôi nằm lăn lóc ở đó.
"Brừm......rừm....."
Chiếc môtô lại được dịp phóng như điên, mọi người trong nhà hàng vẫn không ai hay biết gì.
*Khách sạn Blue:
"Ting"
Thang máy vừa mở ra, một người đàn ông cao ráo bước đến trước mặt nó:
- Cô là Hoàng Gia Mẫn đúng không?
- Phải.
- Vậy mời đi theo tôi!
Người đó ra hiệu mời nó đi theo, chắc chắn bên trong có nội tình. Nó vừa đi vừa nghĩ ngợi đâu hay camera hành lang đã ghi lại mọi hình ảnh của nó và người đàn ông kia.
Yuko ngồi trước màn hình tivi, khẽ nhấm nháp ly rượu và mỉm cười:
- Giết mầy là quá dễ dãi! Tao muốn thấy gương mặt đau khổ của mầy khi bị Shin ruồng bỏ cơ!
Cô khẽ liếc sang bên cạnh, Ailee vẫn đang mê man trên chiếc ghế kia. Xem ra giữ con nhỏ này lại cũng có lợi phết.
Nó đưa tay vặn nắm đấm cửa phòng 308. Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra nhưng bên trong là một căn phòng rỗng. Định quay lại hỏi người đàn ông kia cho ra lẽ thì một thứ ánh sáng lạ lóe lên.
"Xoẹt......phịch"
Bị tấn công bằng kìm điện, nó ngất đi khi chưa kịp động thủ. Người đàn ông đó nói vào bộ đàm:
- Xong rồi! Cô muốn tôi làm gì nữa?
"Sang đây trông chừng con bé này! Mọi chuyện bên đó tôi sẽ lo!"
- Vâng.
........................................
Bên ngoài hành lang, một thân âu phục đang từng bước chậm rãi nhìn ngó xung quanh. Người đó bước đi thoăn thoắt, lâu lâu ngừng lại như thăm dò điều gì đó.
Chốc chốc lại lấy điện thoại ra bấm bấm.
"Phòng 308 à? Chuyện quái gì đang xảy ra cơ chứ?"
...........................................
"Tách....tách.....tách"
Yuko chụp lại mấy tấm hình giường chiếu của nó và gã đàn ông đó. Sau khi xem đi xét lại, cô ta cười đầy ác ý rồi ra lệnh:
- Lập tức gửi mấy tấm hình này đến cho Trịnh Tuấn Anh!
Gã đàn ông đê tiện đó nhìn nó rồi ra vẻ tiếc nuối:
- ĐẸp thế này mà chỉ chụp hình thôi thì tiếc thật!
- Cứ việc đụng vào đi nếu mi muốn chết không toàn thây dưới tay của Thiếu Bang Chủ Hắc Long Bang. - Yuko khoanh tay phán.
Tên đó cầm lấy máy chụp ảnh rồi bỏ đi để thực hiện nhiệm vụ mà Yuko giao cho. Sau khi gã đàn ông đó đi khuất, cô cẩn thận mặc lại quần áo cho nó. Tiện tay nên vứt Ailee lên giường.
- Ở đây mà đợi đi nhé! - nụ cười quỷ quyệt kia thập phần quá ác độc.
"Cạch"
Một thứ cứng và lạnh nghi ngờ là súng chĩa vào đầu của Yuko. Cô đứng yên, đưa tay kéo chiếc mũ lưỡi trai xuống thấp đón chờ những chuyện sắp xảy ra. Phía sau vang lên một giọng nam trầm thấp:
- Yuko Hiroshita! Chị quả thật là người của bang Kirin!
- Phùng Minh Hạo?
Cô nghi hoặc, phía sau chỉ vang lên một cái cười nhạt cùng sự ngạo mạn vốn có:
- Đúng vậy! Nếu không nhờ đi theo Gia Mẫn, tôi cũng không ngờ chị là kẻ đang giam giữ Ailee!
"Cạch....cạch"
Thêm một họng súng chĩa vào đầu Minh Hạo, cây súng trên tay còn lại hướng về hai kẻ đang nằm trên giường.
- Bỏ súng xuống nếu không muốn tôi bắn chết hai người kia!
Tuy không quay mặt lại nhưng cậu nhóc vẫn biết người đó là ai. Khẽ nở nụ cười, Minh Hạo hạ cây súng trên tay xuống:
- Ren! Đến muộn thế?
Yuko được dịp rời khỏi căn phòng đó, cô bỏ đi thật nhanh để mặc bọn họ muốn làm gì thì làm.
"Bặt"
Một cú xoay người, Minh Hạo nhanh chóng tặng vào giữa ngực Ren một cú đá khiến anh ta phải lùi ra sau mấy bước. Sau một khoảng thời gian dài được huấn luyện, dĩ nhiên là sẽ khác.
Ren ôm ngực thở dốc:
- Nhóc con! Cậu khá lắm! - Ren quay lưng bỏ đi thật nhanh. Biết bản thân mình không phải là hắc đạo như ngày trước nên thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Vả lại dù sao Yuko cũng đã rời khỏi thì việc gì phải đánh giết ở đây.
Minh Hạo cất súng quay sang nhìn Ailee đang nằm trên giường. Gương mặt đó đã có phần tiều tụy, tay chân cô nhóc hằn đỏ lên vì sợi dây trói. Không hề bày tỏ cảm xúc, cậu nhóc chậm rãi móc điện thoại ra để gọi điện:
- Ra lệnh truy sát Yuko Hiroshita cho tôi!
- Vâng.
Nó lúc này mới sự tỉnh giấc, cơ thể không còn chút sức lực vì bị tấn công lúc nãy. Nhẹ nhàng ngồi dậy thấy quần áo mình có chút xộc xệch không giống ban đầu, bộ óc thông minh dĩ nhiên sẽ đoán được vừa xảy ra chuyện gì.
Tuy nhiên, môi hồng lại dãn ra nụ cười:
"Nội y còn nguyên, không có cảm giác đau nhức. Xem ra cô còn chút lương tâm đấy Yuko Hiroshita"
Nó ngước lên thì thấy bóng lưng của cậu nhóc:
- Minh Hạo! Sao em ở đây? - nó ngạc nhiên hỏi.
- Chị tỉnh rồi thì may quá! Em cứ tưởng...... - Minh Hạo lo lắng nói.
- Em vẫn chưa trả lời chị đấy! - nó ngồi dậy mặc áo khoát da vào.
- Lúc nãy em lái xe đến nhà hàng thì thấy môtô của chị phóng vụt qua, em nghĩ có chuyện không ổn nên lái xe theo chị ấy mà. Em phải đưa Ailee dến bệnh viện cái đã, chắc Yuko đã dung thuốc mê liều mạnh lắm! - cậu bế Ailee lên chuẩn bị rời đi.
- Được rồi! Mau đi đi!
Nó nhìn đồng hồ, thôi chết! Chỉ còn 30\' nữa là qua 12h tức là hết sinh nhật của hắn. Phải nhanh lên mới được!
Nó lấy xe môtô chạy như bay về nhà hàng. Trên đường đi không ngừng nghĩ ngợi:
"Không biết con nhỏ Yuko đã giở trò gì, liệu có liên quan đến Shin không? Nhỡ là chụp hình quay phim gì thì coi như mình toi đời. Mà nếu Shin không tin mình thì sao nhỉ? Chắc là sẽ tin mà đúng không?" nó tự cười nhẹ trấn an bản thân.