Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 57

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

*Tại chỗ của Ailee:
Cô nhóc lại phải ngồi lì trong phòng, từ hôm đó Ren không cho phép cô chạy nhảy lung tung như mọi khi nữa. Vừa buồn! Vừa chán! Vừa nhớ Minh Hạo và mọi người ....
- Haizz!
Ailee thở dài rồi nằm phịch xuống chiếc giường rộng lớn. Nhìn ra ánh nắng chiều bên ngoài cửa sổ, cô ước gì giờ này được dắt lũ chó con kia ra ngoài vườn để vui chơi.
"Cạch"
Tiếng mở cửa vang lên, Ailee lập tức bật dậy hướng mắt ra hướng cửa hồi hộp. Cánh cửa bật mở, là một người con gái vừa quen vừa lạ đối với cô.
- Yu...yuko! - Ailee khá bất ngờ vì được gặp Yuko ở chỗ này.
Yuko đặt mâm thức ăn xuống bàn, sau đó khoanh tay nhếch môi một cái thật nhẹ:
- Trí nhớ tốt lắm!
Nhìn thấy cái nụ cười đó, Ailee không khỏi rùng mình một cái vội đứng dậy.



- Chị.... chị.... thực ra là ai???
Yuko bước đi nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế trong phòng,dáng vẻ kì thực khiến Ailee rất bất an.
- Là Yuko!
- Không! Bạn Shin rất là hiền, dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua cũng biết là rất hiền. Còn chị, nhìn tới nhìn lui có vẻ rất hiểm ác! - Ailee lắc đầu phản bác.
- Haha.... Tưởng tượng nhiều thế cô bé! - Yuko thản nhiên bắt chéo chân đưa đôi mắt chỉ chứa ám khí chiếu thẳng vào Ailee.
Cô nhóc lùi ra sau vài bước, cảm thấy thật nguy hiểm. Con người này đích thực chính là phản diện, cô ta vào phòng cô với mục đích gì cơ chứ? Định giết người sao?
- Tôi nói cho cô biết! Chiếc ghế chủ tịch nhất định phải là do ba của tôi ngồi! Là ba của tôi ngồi chứ không phải là ba của cô!- Yuko gằn từng chữ, gương mặt đanh lại ý muốn hâm dọa.
- Ba của cô? Chẳng lẽ..... - Ailee đổ mồ hôi như đã nghĩ ra được điều gì đó.
- Đúng vậy! Tôi chính là con gái duy nhất của Bang Chủ Bang Kirin!
- Ra là vậy! Chị chơi với Shin,tiếp cận chúng tôi chính là để thăm dò sao? - Ailee có một cảm giác cực kì khó chịu khi nhận ra mình đã từng chơi chung với một gian tế.
- Cả lũ chỉ toàn là một đám ngu si! À mà quên..... trong đó chỉ có duy nhất một người đủ tư cách để làm đối thủ của tôi thôi! - đôi mắt như hai viên đạn của Yuko mở trừng ra nhìn về Ailee.
- Chị đang nói đến Gia Mẫn? - Ailee ngờ vực nói.
- Đúng! Chính là Hoàng Gia Mẫn đấy! Coi bộ chất xám cũng nhiều lắm xém tí nữa cô ta tóm được tôi ở chỗ cắm trại rồi! - Yuko khoanh tay, ngẩng mặt lên nở một nụ cười nhạt vu vơ.
Ailee bất ngờ, đưa tay lên che lấy miệng:
- Chị là người xém hại chết Đậu Đỏ, là người bày trò hù dọa mọi người à? Ôi không! - cô càng nghe càng thấy ghê tởm những gì Yuko làm, trông mặt hiền đến thế kia mà sao không khác gì một con yêu nữa thế chứ.

- Định tạo chút ấn tượng với con dâu Hắc Long Bang thôi mà! Mục đích của tôi chính là phải hạ gục Hoàng Gia Mẫn để chiếm lấy Hắc Long - Yuko gằn từng chữ, giọng nói kiên định thể hiện quyết tâm.
Ailee hốt hoảng, thì ra mục đích của cô ta đến đây tìm Ren là vì thế. Cô muốn thông báo cho mọi người biết lắm nhưng bây giờ cô làm sao thoát khỏi chỗ này đây?
- Tôi sẽ tìm cách báo cho Shin và Gia Mẫn!
Cô nhóc vùng chạy đi thật nhanh nhắm thẳng hướng cửa, ai ngờ một cước của Yuko đã khiến cánh cửa đóng sầm lại.
"Ầm"
- Muốn chạy đi báo à? Ảo tưởng sức mạnh sao? - Yuko nhếch môi khoanh tay.
Ailee liều một phen bay đến định tấn công Yuko, tình hình chẳng khác nào lấy trứng chọi với đá. Yuko nhẹ nhàng bắt tay cô nhóc lại, một tay cố định hai tay của Ailee, tay còn lại bóp mạnh lấy cằm của Ailee nghiến răng:
- Hôm nay Ren không có ở nhà nhưng cũng đừng vì thế mà nghĩ cô có thể chạy trốn!
- Hừ! Thì ra chị sợ Ren biết nên đợi Ren đi rồi mới lên đây bắt nạt tôi! Giỏi đấy bà chị! - Ailee nở nụ cười châm biếm.
"Phịch"
Ailee bị quăng lên giường, Yuko trừng mắt cảnh cáo:
- Tôi nói cho cô biết! Đừng ảo tưởng cô có thể thông báo cho lũ kia, tôi đã cắt hết tất cả đường dây điện thoại cũng như mọi mối liên lạc với bên ngoài rồi! Ren quá dễ dãi nên cô làm càng à? Kể từ hôm nay tôi sẽ thường xuyên để mắt đến cô đấy!
Yuko quay lưng mở cửa bỏ ra ngoài, cánh cửa đóng sầm lại cùng với tiếng khóa lách cách. Ailee chỉ biết nuốt cục tức ấy xuống thôi, Yuko đúng thật không hề đơn giản.
" Lấy tư cách gì để cầm tù tôi? Đừng nghĩ bắt tôi ở yên trong căn phòng này thì tôi sẽ ngoan ngoãn! Lầm rồi!"
................................................
Ren lái xe thẳng vào nhà của lão John vì nhận được lệnh. Băng qua dãy hành lang ngút ngàn cùng với đám cận vệ canh gác nghiêm ngặt, Ren đưa tay mở cánh lớn để tiến vào thư phòng nơi lão John đang nhâm nhi tách trà nóng.
- Chào Bang Chủ!- Ren cúi người.
- Tới rồi thì ngồi xuống đi!
Ren từ tốn ngồi xuống đối diện với ông John, ắt hẳn ông sắp giao cho anh việc gì đấy. Nhìn vẻ mặt đang đăm chiêu tính toán của ông ta giúp anh nhận biết điều đó.
- Tối thứ 7 này ta muốn nhờ con thực hiện một phi vụ!


- Dạ được! Con cần thời gian và địa điểm!
- ......................................
Ám sát sói già!
....................................................
*Lãnh địa Hắc Long:
"Bộp"
- Ngươi nói gì? - mẹ Bang Chủ tức giận đập bàn trừng mắt quát viên trợ lí đang đứng trước mặt.
- Chuyến hàng đêm hôm qua bị cảnh sát giữ rồi ạ! - anh trợ lí toát cả mồ hôi lạnh.
Mẹ hắn nhất thời đứng không vững phải lấy hai tay chống lên thành bàn. Chuyện đó làm sao có thể xảy ra chứ? Rõ ràng Gia Mẫn và Shin đã sắp xếp mọi việc rất chặt chẽ rồi mà. Chuyến hàng cả chục triệu đô đó không thể tự nhiên mà mất như thế được. Hẳn là phải có nguyên nhân nhưng nó là gì mới được?
- Có điều tra xem kẻ nào đã giăng bẫy không?
Bang Chủ gằn giọng, tâm tình bà hiện giờ rất ư là xấu. Viên trợ lí cũng vì thế mà có phần hơi run, song vẫn đáp:
- Là do có một kẻ nào đó viết thư nặc danh tố cáo chúng ta! tuy lũ cảnh sát không điều tra được ai đứng sau nhưng tuyệt nhiên vẫn giữ lại số hàng đó!
Bà siết chặt tay, hai mắt như thể muốn bóc khói vì nóng giận. Trong lòng bà kì thực đang nghĩ đến kẻ đó. Khốn kiếp! Nước sông không phạm nước giếng, thế mà lão ta vẫn đang hất cẳng mình.
- Gọi thiếu Bang Chủ và Thiếu phu nhân đến ngay cho ta!
- Vâng.
Trợ lí lui nhanh ra ngoài, bà cũng ngồi phịch xuống ghế. Mệt mỏi thật! Nếu không vì Gia Mẫn và Shin phải lo chiến đấu bên ngoài thì bà đã giao hẳn quyền quản lí Bang Hội cho hai vợ chồng nó rồi. Không biết bà còn phải bị cái đám xảo quyệt này áp đảo tinh thần bao lâu nữa???
.........................................................
- Mẹ nói sao? Thằng cha Jiro dám..... - hắn chịu không được phải đứng bật dậy khỏi ghế đưa ánh mắt căng thẳng nhìn mẹ.
Nó nhẹ nhàng giơ tay ra hiệu ý bảo hắn ngồi xuống và bình tĩnh. Mẹ hắn tiếp:
- Đúng vậy! Kì thực tai mắt của mẹ khẳng định rằng lão ta đã bí mật liên lạc với hải quan để tố giác có tàu chở vũ khí, tuy Bang hội không bị dính đến rắc rối nhưng số hàng đó đã bị giữ lại.
- Mẹ à! Rốt cuộc chỉ đợi có vài ngày mà đã bị tổn thất lớn như thế, mẹ và vợ con định đứng nhìn đến bao lâu? - hắn sốt ruột nên giãy nảy cả lên.
Mẹ hắn quay sang nhìn nó, ánh mắt kiên định dán vào không trung không hề dịch chuyển chỉ có làn môi hồng khẽ nhếch lên, chậm rãi buông ra những lời lẽ rợn cả tóc gáy:
- Giết ông ta là xong chuyện thôi!
- Sao? - mẹ Bang Chủ và hắn đồng thanh.
Nó xoay xoay cây viết ung dung nói:
- Ông ta ép chúng ta vào đường cùng, đó là cái giá mà ông ta đáng phải nhận!
- Không được! Ông ta là đại cao thủ trong giới giang hồ, sức của chúng ta không thể giết tên Jiro được đâu! - mẹ hắn lắc đầu phản đối.
- Vậy mẹ định hiến dâng Hắc Long Bang à? Tên Jiro sẽ bỏ qua sao?
- Ơ.... việc này thì......
Mẹ Bang Chủ đuối lí trước nó, hắn gật đầu nhìn nó tỏ vẻ tán thành:
- Anh cũng nghĩ ông ta đáng bị trừ khử! Tên sói già bệnh hoạn mưu mô ấy sống làm gì cho chật đất!
- Nhưng võ công của ông ta lợi hại lắm! Các con không nên liều lĩnh! - mẹ hắn tuy không còn sự lựa chọn nào khác nhưng vẫn muốn tỏ ý can ngăn.
- Không nhất thiết là phải dùng đến vũ lực để giết người đâu mẹ à! - nó bắt chéo chân, nở nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý khiến bà và hắn khó hiểu vô cùng.
.........................................................
*Biệt thự Hắc Long dinh thự của Ngài Vinlee:
"Tối ngày mai con cần sự giúp đỡ của Bác và tất cả mọi người. Con muốn bác tổ chức một buổi dạ tiệc với lí do là ăn mừng lợi nhuận của công ty tăng lên đáng kể. Bác phải mời lão John, như thế thì Jiro cũng sẽ đến. Mọi người chia nhau hòa vào buổi tiệc và mỗi người phải có một nhiệm vụ hẳn hoi." - trích nguyên văn lời của nó vào ban sáng trong phòng họp chung.
*7:00 pm
Theo kế hoạch, quan khách đến tham dự buổi tiệc sang trọng do Ngài Vinlee tổ chức rất đông đúc. Ai ai cũng một thân vest cùng với váy dạ hội sang trọng tiến vào dinh thự bề thế kia.
Ngài Vinlee vì phải che mắt mọi người nên cùng với vợ đứng tiếp khách. Thực sự không ai hay biết buổi tiệc này là một cái bẫy giết người.
Quang cảnh bên ngoài tuy náo nhiệt, đông đúc nhưng con mồi vẫn còn chưa xuất hiện. Xem ra đây có thể là một trận sinh tử.
*Căn phòng 101 ở góc cuối hành lang:
Nó và hắn ngồi ở bên trong quan sát hoàn cảnh bên ngoài thông qua hệ thống camera được kết nối với máy tính. Tay nó đeo bộ đàm để tiện liên lạc với mọi người.
"Zino quan sát mọi người thông qua camera để báo cáo với chị nha!"
"Rõ"
Zino đáp trong khi bản thân đang lướt lướt chiếc máy tính, hiện tại cậu nhóc đang túc trực tại phòng quản lí hệ thống camera trong tòa nhà.
Trước cửa phòng vợ chồng nó là Bảo Hân đang canh gác, nhiệm vụ là một lát sẽ đấu tay đôi với Jiro để dồn hắn vào căn phòng hai vợ chồng anh chị đã chuẩn bị.
"Mỹ Nghi! Mấy ly rượu độc ổn rồi chứ?" nó hỏi.
Giọng cô vang lên đáp:
"Ok rồi!"
Hôm nay Mỹ Nghi mặc trang phục của nhân viên, vì tên Jiro không biết mặt cô nên cô nhận nhiệm vụ hạ độc gã.
"Zibi! Hệ thống bẫy này ok chứ?"
Zibi đang ở cùng phòng với Zino liền đáp:
" Hệ thống tối tân lắm đấy! Chỉ cần kích hoạt đồng hồ của ku Shin thì cái lồng sắt từ trên sẽ rơi xuống"
"Tốt lắm!"
Hắn ngồi kế bên nó nhe răng cười toe toét:
- Một lát nữa sau khi ông ta thưởng thức ly rượu độc sẽ nhận được dòng tin nhắn đến căn phòng này. Đậu Đỏ sẽ dạy dỗ ông ta một ván rồi đẩy ông ta vào đây. Do bị ảnh hưởng bởi rượu độc nên cơ thể ông ta sẽ mềm nhũn ra, chờ khi ông ta bước vào vị trí đã được xác định lúc đó anh sẽ kích hoạt cái bẫy trên trần nhà. Vừa kiệt sức lại vừa bị nhốt, chỉ cần một phát súng là có thể tiễn ông ta đi rồi. Hahaha.... Hoàn hảo thật! - hắn nhắm mắt nhắm mũi cười lớn để cho trí tưởng tượng được dịp bay cao, bay xa.
Quay lại với buổi tiệc dưới nhà, ông Vinlee sốt ruột không yên đôi mắt chỉ dõi ra cổng. Bỗng một chiếc xe hơi đen đỗ xịt lại, bên trên bước xuống hai bóng dáng quen thuộc. Phóng viên nhà báo bắt đầu lia máy liên tục, Lão John và Jiro cười rạng rỡ.
Ngài Vinlee nhìn lên hướng camera gật nhẹ đầu một cái. Zino lập tức bật dậy:
"Chị Mẫn! Có thông báo từ Bác. Hai tên đó tới rồi!"
Nó nghe xong thì cũng khẩn trương:
" Mỹ Nghi! Hành động!"
Lão John nghĩ đơn thuần đây là một bữa tiệc ăn mừng như những gì ông Vinlee đã nói. Ông ta dự tiệc với tâm trạng rất ư là vui vẻ. Còn tên Jiro được lệnh bảo vệ Bang Chủ, gã đâu hay là buổi tiệc hôm nay trá hình cho một kế hoạch ám sát. 



Thử đọc