Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 56

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

- AAAA..... Nhục nhã! Thật là nhục nhã!!!!
Ông John xua mọi thứ trên bàn làm việc xuống đất, gào lên như một thằng điên.
- TRỊNH TUẤN ANH!!!!! Tao sẽ giết mầy!!!!
Jiro cũng điên không kém, hai mắt bị đốt cháy bởi ngọn lửa thù hận. Giá mà ông có thể uống máu của hắn ngay bây giờ thì thật sự sẽ rất hả dạ. Thằng nhóc chết tiệt phá đám ông hết lần này đến lần khác.
- Tại sao? Tại sao bọn chúng lại có thể lật ngược thế cờ một cách ngoạn mục như thế. Không tin được! Không thể tin được! Chúng chỉ là một lũ con nít thì làm sao có thể. Aaaa....
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Tôi sắp phát điên rồi! Tôi thù nó, tôi nhất định phải để nó chết dưới tay của tôi. THẰNG KHỐN!!!!
- Không chỉ ngươi mới thù nó đâu, ta còn hận nó gấp trăm ngàn lần. Nhất định phải lên kế hoạch lật đổ tụi nó, ta phải rửa nhục. - Lão John siết chặt nắm đấm, hai mắt ánh lên niềm căm phẫn không gì có thể tả.
- Được rồi! Tối sẽ giúp Ngài, sẽ cố gắng lên kế hoạch thật hoàn hảo! Hãy nhớ trước khi giết thằng nhãi đó phải chừa phần tôi!
- Được!
Hai tên cáo già nhìn nhau, rốt cuộc cũng đã có chung một kẻ thù. Rồi sẽ ra sao?
.........................................
*Biệt thự Hắc Long:
- Oa! Thật không? Shin giỏi quá đi à! - nó ôm lấy cổ hắn thắm thiết khi nghe hắn kể lại chiến tích ban sáng của mình.
Hắn gãi gãi đầu cười híp mí trông đáng yêu phết. Minh Hạo thấy vậy liền nhăn mặt:
- Chị Mẫn! Cái đó là do em nghĩ ra chứ bộ, anh Shin nhận bừa đấy!


- Chị biết mà, chỉ có Minh Hạo mới sáng suốt được như thế thôi! - nó giơ ngón cái lên ý muốn bảo Minh Hạo is the best.
Ba và mẹ của Ailee bật cười nhìn con rể tương lai:
- Minh Hạo! Cố gắng phát huy nha!
- Ok. - Minh Hạo cười lém lỉnh khiến mẹ Ailee phải sững người vì cậu quá dễ thương.
Đậu Đỏ nghịch ngợm gác chân lên người Đậu Xanh quay sang bảo:
- Ước gì sáng nay em có mặt ở đó để xem gương mặt ông ta như thế nào khi bị anh Shin trêu chọc. Chắc là vui lắm! Há..há...
Nhất Phong hất mặt nhìn Minh Hạo:
- Ê thằng nhóc kia! Đi làm trợ lí Chủ Tịch vui quá ha!
Minh Hạo lè lưỡi châm chọc:
- Ai bảo anh có chị Salern rồi quên em! Mai mốt em dọn sang nhà của Ngài Vinlee ở luôn cho coi.
Salern ngồi kế bên Nhất Phong liền đỏ mặt, đưa tay lên che miệng cười nhẹ. Ba và mẹ hắn liền thêm vào:
- Gì chứ chăm sóc con rể chị dâu Nari là nhất rồi! Minh Hạo cẩn thận coi chừng bị bắt ở rể luôn đấy nhá!
Nari phu nhân nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng:
- Này! Này! Này! Nói thế nhỡ Minh Hạo của tôi bỏ chạy thì hai người đền cho tôi đấy nhá!
- Bác yên tâm! Con không bỏ chạy đâu mà! - Minh Hạo lại nở nụ cười khoe đôi mắt một mí.
Phu nhân Nari chịu không nổi liền bẹo má cậu nhóc:
- Con đừng lúc nào cũng đáng yêu thế được không hả???
Mỹ Nghi từ dưới bếp bước lên thông báo:
- Bàn tiệc đã chuẩn bị xong rồi! Xin mời mọi người!
- YEAHHH!!!

Lũ con nít nhí nhố hét lên rồi chạy ào vào chiếc bàn lớn kia, các vị tiền bối thì chậm rãi đi theo phía sau. Chiếc bàn dài đầy đồ ăn trông như một bữa tiệc sang trọng.
Mẹ hắn trầm trồ:
- Ai nấu vậy ta? Trông ngon quá đi mất!
Zibi nhiệt tình giơ tay:
- Là con!
Mẹ và ba hắn ngạc nhiên đồng thanh:
- Là con thật sao Zibi?
- Dạ vâng. Chính tay con MUA đấy ạ!
- TRỜI!!!! - tất cả đồng thanh, Zibi chỉ biết gãi đầu nở nụ cười trừ.
Tất cả ngồi vào bàn chỉnh tề, Ngài Vinlee bật nắp chai rượu vang thượng hạng để ăn mừng cho thắng lợi ngày hôm nay.
"Póc"
- WOA!!!!
Rượu được rót cẩn thận ra ly cho từng người, buổi tiệc cũng xin được phép bắt đầu.
- CẠN LY!!!
Mọi người cùng nhau ăn uống, cười nói vui vẻ như một đại gia đình. Liệu sóng gió có còn đợi họ phía trước???
Các bậc tiền bối quả thật mưu trí hơn người, khó ai sánh nổi. Vì sao tg lại nói như vậy? Và vâng! Đó là vì sau khi ăn xong tất cả kéo nhau xách mông đi về chỉ còn lại bộ mặt đáng thương của sáu vị chủ nhân ngồi nhìn đống chén dĩa chất cao như núi. Thật là cao tay nha!
- Vợ yêu! Hay là mình quăng ra sau vườn hết đi nha!
"Bốp"
- Ngày mai Shin ăn bóc nhá! - nó "dịu dàng" tặng cho hắn một cái cốc.
Mỹ Nghi và Zibi nằm sải lai trên nền nhà:
- Trời ơi! Sống tự túc chi cho khổ vậy nè? Có người giúp việc có phải hơn không?
Đậu Đỏ nhăn nhó:
- Em không biết rửa đâu nha! Anh chị làm gì coi được thì làm. - Trời trời! Phát ngôn bá đạo ghê chưa. Tg hết thuốc với Bảo Hân.
- Thế quý cô có biết ăn không? Lúc nãy ăn nhiều nhất mà bây giờ trốn tránh trách nhiệm à? - Mỹ Nghi liếc xéo.
Bảo Hân đưa tay gãi gãi đầu:
- Hì...hì... Ăn là việc dễ nhất trên đời không biết thì đi chết cho rồi!
Mười hai cặp mắt nhìn nhau, không ai có thiện chí đi làm cái việc kia cả. Bỗng hai mắt nó sáng lên, chứng tỏ sắp bày ra trò gì đó. Nó xì xầm to nhỏ với Mỹ Nghi cùng Đậu Đỏ nhưng không cho ba anh kia nghe. Rốt cuộc cả ba cười man rợ.
- Nè! Bây giờ chơi một trò chơi! Ai thua thì đi rửa cái đống chén dĩa đó chịu không?
Ba anh nhìn nhau, tự tin gật đầu cái rụp. Nó cười đểu nhìn hai đồng minh, thế là đã bị sập bẫy rồi. Nó tiếp:
- Chia làm hai đội nam và nữ nhé!
- Ok nhưng luật chơi là như thế nào? - hắn hỏi.
- Đây là trò chơi Có Hoặc Không, nghĩa là nếu em đặt một câu hỏi thì mọi người chỉ có thể trả lời là có hoặc không thôi!
Đậu Xanh hếch mũi:
- Tưởng gì, dễ ợt!
- Được! Vậy bắt đầu nhé! Sẽ có ba câu hỏi dành cho ba người, trong ba giây nếu trả lời không được thì coi như thua. - nó cười gian.
Mỹ Nghi và Đậu Đỏ nhận nhiệm vụ ngồi đếm sau khi nó kết thúc câu hỏi. Phen này ba anh phải rửa chén rồi ba anh ơi! Nó bắt đầu từ hắn:
- Shin! Ngoài cám lợn ra anh có ăn thứ gì khác hay không? Trả lời có hoặc không!
- Hả? Cái gì? - hắn tròn mắt kinh ngạc, hết biết trả lời sao luôn.
"3.....2.....1"
- Xong một em! - Đậu Đỏ khoái chí trước gương mặt yểu xìa của hắn.
Nó tiếp tục câu hỏi thứ hai với Zibi:
- Zibi! Có ai biết anh từng bị gay không? Trả lời có hoặc không!
- Trời!!! Cái gì??? Anh.... - Zibi cứng họng trong khi Mỹ Nghi đang cười nghiêng ngả.
"3.....2.....1"
- Xong đời em thứ hai! - Mỹ Nghi vỗ tay đôm đốp.
- Mấy em.... Đúng thật là..... - Zibi và hắn chỉ còn biết ngậm đắng nuốt cay.
Nó quay sang Đậu Xanh:
- Zino! Đậu Đỏ có biết lúc nhỏ em từng đái dầm hay không? Trả lời có hoặc không!
- HẢ??? Cái gì? Bộ có sao??
"3....2.....1"
- YEAH!!! - ba nàng hí hửng đập tay nhau trước ba gương mặt xám ngoét.
Hắn nghiến răng:
- Gia Mẫn! Em ngon lắm, biết trước thì anh đã không chơi!
- Hối hận cũng đã quá muộn màng, mời ba cưng đi dọn dẹp cái "bãi chiến trường" kia giùm.
Cả ba giậm chân đùng đùng đi rửa chén trong khi ba người tụi nó ngồi cười hả hê. Đúng thật là vui không gì có thể tả!
Ba nàng vừa ngồi ăn trái cây, vừa xem tivi, vừa nói chuyện rôm rả xôn xao cả khu vực phòng khách. Nhưng ở khu vực hà bếp thì sao?
- Oa....oa..... Hong chịu đâu! Hong rửa nữa đâu! - hắn hai tay dính đầy bọt xà phòng ngửa mặt lên trời khóc rống.
Zibi lủi thủi rửa và rửa không nói thêm gì, anh cũng đang thở dài thườn thượt. Zino đổ cả mồ hôi hột, cậu nhóc nghiến răng hối hận vì cái màn chơi trò chơi vừa rồi. Nếu biết trước Gia Mẫn cao tay như thế thì còn lâu mới chơi.
- A... Không rửa nữa đâu!!!! - hắn lại rống họng lên.
"Ặc....ặc.....ặc"
Zibi thò tay sang bóp cổ hắn, rửa chén đã mệt rồi mà hắn còn lải nhải nữa. Thiệt cái tình!
- B..u..ô...ng... ra!!!!...Khụ....khụ....
Hắn ho sống ho chết vì nghẹt thở, cái bàn tay như tay gấu của Zibi bóp như thế ai mà thở nổi. Anh nghiến răng, bặm môi nhìn hắn:
- Còn than nữa tao lấy nước sunlight cho mầy uống nghe thằng quỷ!
- Con biết rồi ông nội! Khụ...khụ.... - hắn liếc xéo Zibi.
Zibi tiếp tục công việc, liếc mắt nhìn hắn:
- Nửa tiếng đồng hồ mà rửa được có hai cái chén à! Sao ông trời sinh ra mầy mà còn sinh ra tao chi vậy hả Shin?
- Báo mầy chứ làm gì! Riết rồi mầy giống ba tao ghê! - hắn nhún vai.
- Ngậm mồm lại và rửa đi! Một lát Gia Mẫn vào tao cho mầy gánh hết bây giờ!
Zino khổ sở, đáng thương lẩm bẩm:
- Biết vậy lúc nãy em trả lời là có cho rồi!
- Thì rõ ràng lúc nhỏ em có đái dầm mà! Nhận đại đi ở đó mà bày đặt! - hắn trêu.
Zino hất nước xà bông về phía hắn:
- Thế sao lúc nãy chị Mẫn hỏi ngoài cám lợn ra anh có ăn cái gì khác không sao anh không trả lời là có đi?
Cả hai đứa gây gổ tóe lửa, không biết cứ trẻ con như vậy bao lâu nữa???
Trả thù!
.............................................
* 07:00 pm
"Bộp"
Jiro ngang nhiên bước đến trước mặt một tên cận vệ của Bang Black Dragon vừa bị vứt xuống nền đất nằm lăn lóc. Trên người anh ta đầy vết thương, hệ quả của một trận đánh hội đồng thừa sống thiếu chết.
- Ta cho ngươi sống không phải vì muốn tha đâu...... mà là ta muốn ngươi vác xác về nói với Nữ Bang Chủ Hắc Long Bang một chuyện! ......... Kể từ giờ phút này, hễ bắt gặp người của Hắc Long Bang lảng vảng sang khu vực của Bang Kirin nhất định sẽ đánh cho đến chết! RÕ CHƯA???
Anh ta không còn sức để trả lời, chỉ gật gật rồi bị người của Bang Kirin lôi đi. Lão Jiro chắp tay sau lưng tiến đến ngồi xuống ghế. Ông ta nhấc ly rượu vang đỏ sóng sánh lên cho vào miệng:
"Tao phải ép tụi bây đến chết! Trịnh Tuấn Anh........ Grừ..!"
Lâu nay, giữa hai bang tuy trong lòng ghen ghét nhau nhưng vẫn cố giữ tình hữu nghị đôi bên. Việc người của bang này sang lãnh địa bang kia để thực thi nhiệm vụ, giao dịch ..v..v vẫn diễn ra trong bình thường. Ấy thế mà hôm nay tên sói già bệnh hoạn lại trở mặt, đòi tuyên chuyến gây hấn trước. Lần này Mẹ của Shin sẽ giải quyết như thế nào???
.........................................................
*Hắc Long Bang:
Thấy cận vệ phe ta bị trọng thương, mẹ của hắn phải bật dậy khỏi ghế mở căng hai mắt. Nhận thấy tình hình nguy cấp, bà lập tức ra lệnh:
- Mau đưa cậu ấy đi chữa trị!
- Vâng.
Sau khi anh cận vệ được đưa đi, bà quay sang viên trợ lí:
- Đã có chuyện gì xảy ra?
Anh trợ lí cuối đầu:
- Thưa Bang Chủ! Là người của bang Kirin gây ra ạ!
- Cái gì???- bà hoảng hốt.
- Chính là Jiro! Ông ta đã ban bố lệnh xuống toàn thể bang hội, nếu nhận thấy người của Hắc Long Bang đặt chân sang khu vực của Bang Kirin thì kẻ đó sẽ lập tức bị đánh cho đến chết.
- Sao ông ta dám? - bà giận run người, bàn tay siết chặt.
- Do ông John đã giao quyền quản lí Bang Kirin cho gã, dưới một người nhưng trên vạn người!
Bà Khánh Hà nhất thời vô cùng tức giận, họ làm thế chẳng khác nào đánh chó không nhìn mặt chủ. Nhất định phải mau chóng suy nghĩ ra cách nếu không thì sẽ bị chúng hất cẳng như chơi.
- Gọi cho Gia Mẫn và Shin ngay lập tức!
- Dạ vâng.
.............30\' sau..............
- Tên bệnh hoạn! Biến thái! Ăn no rững mỡ không có chuyện làm! - hắn nghe mẹ kể mà tức lây, lầm bầm chửi.
- Tình hình này chỉ mới bắt đầu! Con nghĩ ta nên chờ một thời gian xem sao. - nó ung dung bình tĩnh nói.
Bà Khánh Hà ngẫm nghĩ, sau đó cũng gật đầu tán thành với nó:
- Được! Tạm thời mẹ sẽ chờ!
Nó lật lật mớ văn kiện sau đó lấy ra một tập hồ sơ đưa cho bà:
- Đây là bản kế hoạch cho chuyến hàng sắp tới!
Mẹ Bang Chủ xem xét, gật đầu rất hài lòng:
- Do con sắp xếp sao Gia Mẫn?
- Không! Đều là do Shin làm ạ!
Hắn nhìn mẹ hắn bằng đôi mắt chăm chú:
- Có vấn đề sao mẹ?
Bà lắc đầu cười rất tươi:
- Rất chặt chẽ! Rất tốt!
- Haha! Con làm thì cái gì không tốt! - hắn ngẩng mặt lên trời bắt đầu tự kỉ.
- Tuần sau mẹ là người đích thân đứng ra nhận chuyến giao dịch này, vì thế kế hoạch phải thật hoàn hảo!
- Trước mắt như thế có vẻ ổn! Mẹ cần gì cứ bảo con một tiếng nhé!
- Được.