Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 55

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Ngài Vinlee gọi con có gì không ạ? - Minh Hạo một thân áo sơ mi chỉnh tề ngồi xuống đối diện với ông Vinlee, thái độ cực kì lễ phép.
- Ta muốn nhờ con một việc! - ông Vinlee nhấp một ngụm trà nóng, thư thả nói.
- Việc gì ạ?
- Từ ngày mai hãy đến công ty làm trợ lí của ta, được chứ?
Hai mắt Minh Hạo sáng lên mừng rỡ:
- Thật chứ ạ?
Sống cuộc sống đấm đá chém giết cùng Nhất Phong mấy ngày qua đã khiến cậu nhóc chán lắm rồi. Bây giờ lại được tiếp xúc với những con số, những văn kiện đúng như ý muốn thì hỏi sao mà không vui cơ chứ.
Ông Vinlee vui vẻ gật đầu:
- Dĩ nhiên là thật rồi! Ta đang cần những người có trí tuệ xuất chúng như con để giúp sức.
Minh Hạo đưa tay gãi đầu cười híp mí:



- Hihi.... Ngài quá khen rồi ạ! Con chỉ mong sớm gặp lại Ailee thôi! - gương mặt Minh Hạo thoáng buồn nhưng vẫn cố giữ nụ cười kia trên môi.
Ông Vinlee hiểu tâm trạng của cậu bây giờ vì chính bản thân ông cũng đang rất nhớ con gái mình. Ông chỉ mong mọi việc sớm qua đi để Ailee có thể trở về đây.
"Cạch"
- Ngài Vinlee! Không ổn rồi!
Cô thư kí hớt ha hớt hải chạy vào mà chưa kịp gõ cửa phòng, ông Vinlee từ tốn đáp:
- Có việc gì thế?
- Số cổ phần của tập đoàn gặp ít vấn đề, xin Ngài kiểm tra và đưa ra biện pháp gấp! - vẻ mặt của cô thư kí vô cùng lo lắng, chứng tỏ mọi việc khá nghiêm trọng.
- Cái gì? - ông Vinlee đứng bật dậy, lập tức tiến đến bàn làm việc khởi động chiếc máy tính.
Minh Hạo nhóm dậy bước đến bên cạnh ông. Trong khi ông Vinlee đang xem xét thì cô thư kí cũng liền miệng báo cáo luôn một thể.
- Có một số vị cổ đông đã bất ngờ rao bán 10% cổ phần công ty của chúng ta. Tôi sợ nếu "người đó" thu mua chúng thì công ty sẽ bị nuốt chửng mất!
Ý cô thư kí nói ở đây thì ai cũng đã rõ. Cái "người đó" không ai khác chính là lão John. Hiện giờ trong tay ông ta đang nắm giữ 25%, nếu thu mua thêm 10% nữa tức là số cổ phần đã vượt mặt cả Ngài Vinlee. Lúc đó chiếc ghế chủ tịch kia chắc chắn sẽ bị tên cáo già đó giằng mất.
Trán ông Vinlee nhìn số liệu trên màn hình mà đổ cả mồ hôi, ông khoát tay:
- Cô ra ngoài làm việc tiếp đi! Nhớ là đừng nên nói lung tung!
- Dạ vâng.
Minh Hạo nhìn gương mặt căng thẳng của ông, bản thân cũng đã ngộ ra được một số chuyện. Công ty sắp bị người ta tâu tóm thì phải.

Ông Vinlee gõ lách cách gì đó, hết nhận điện thoại rồi lại gọi điện thoại. Minh Hạo đứng yên nhìn ông, quả là một con người hết lòng tận tụy vì công việc.
"Cụp"
Chiếc điện thoại được gác xuống, tâm trạng ông cũng chẳng khá hơn là mấy. Lần này thì mọi chuyện tồi tệ thật rồi. Ông và vợ con biết phải làm sao đây? Cơ nghiệp của dòng họ sắp sụp đổ trước mắt rồi.
Điều ông không hiểu chính là tại sao tập đoàn đang trên đà làm ăn phát triển mà có người lại muốn bán cổ phần cơ chứ? Phải chăng là có kẻ đứng sau làm mấy chuyện này?
Nãy giờ tất bật ông quên mất Minh Hạo, thấy cậu ta đứng nhìn mình không chớp mắt ông liền cất tiếng hỏi:
- Minh Hạo! Con sao vậy?
- Chủ tịch à! Công ty xảy ra chuyện gì sao ạ?
Ông thở dài, đầu ngả ra sau ghế vô cùng mệt mỏi:
- Ông ta lại một lần nữa ra tay rồi!
Minh Hạo lại hỏi tiếp:
- Thế Ngài định sẽ làm gì? Sẽ mua lại số cổ phần đó chứ?
- Ta cũng muốn lắm nhưng điều kiện kinh tế không cho phép! Từ đây đến sáng mai, thế nào 10% béo bở đó cũng sẽ lọt vào tay tên John cho mà xem!
Ông khổ sở đưa hai tay lên vuốt mặt, bộ dạng cực kì mệt mỏi. Tình thế cấp bách, Minh Hạo không an ủi gì mà chỉ bật cười:
- Có thế mà Ngài cũng lo là sao?
Ông Vinlee bật dậy khỏi ghế:
- Con nói gì? Chức vị lãnh đạo công ty sắp rơi vào tay kẻ thù mà con bảo ta không lo à? Minh Hạo à! Quả thật con vốn chỉ là một đứa trẻ! Không hề biết chốn thương trường giẫm đạp lên nhau như thế nào!
Ông đút hai tay vào túi quần lãnh đạm quay mặt ra hướng cửa kính, Minh Hạo nhà ta chống hai tay lên bàn, đôi mắt tinh anh sáng lên:
- Nếu con nói con có thể giúp Ngài ngồi vững trên chiếc ghế Chủ Tịch thì Ngài nghĩ sao?
- Cái gì?
Ông Vinlee xoay người lại mở trừng mắt nhìn Minh Hạo tỏ vẻ không tin những gì cậu vừa nói. Vấn đề nghiêm trọng này đâu phải chuyện đùa mà cậu lại ung dung cười nói như thế kia.


- Con nói gì?
Nghi hoặc, ông Vinlee gặn hỏi lại một lần nữa để chắc là bản thân mình không nghe lầm. Minh Hạo tựa người vào bàn làm việc nhún vai:
- Thì con sẽ giúp Ngài giữ lấy chiếc ghế chủ tịch đó! Không một ai có thể ngồi vào đó ngoại trừ Ngài!
- Con.... con.... làm sao.... có thể chứ?
Minh Hạo tiến lên phía trước vài bước, mỉm cười:
- Hình như mọi người ai cũng thích quan trọng hóa vấn đề nhỉ? Hãy thử một lần nghĩ vấn đề đơn giản hơn xem nào!
- Ta vẫn không hiểu ý con!
Ông Vinlee nửa tin nửa ngờ, quả thật thằng bé này có thể sao? Nếu có thể thì làm ơn chứng tỏ cho ông thấy đi.
.................................................
- Haha..... Đúng là trời giúp ta rồi!
Lão John ngả ngớn trên ghế, miệng ngậm điếu xì gà đắc tiền nói.
- Số Ngài may mắn đấy! Lần này mà còn không ngồi được lên chiếc ghế kia thì tôi không còn gì để nói với Ngài nữa!
Jiro đứng tựa vào cạnh bàn lắc lắc ly rượu vang trên tay. Cả hai đã lên kế hoạch thu mua số cổ phần kia, đã phủi sẵn mông để ngồi lên vị trí lãnh đạo.
- Lập tức cho thông báo mở cuộc họp hội đồng tập đoàn Hắc Long cho ta! Haha...
Đối với ông ta giờ đây còn hơn là trúng số độc đắc, dễ dàng hạ gục anh em nhà Vinlee là mong muốn lớn nhất của lão. Giờ thì để xem tụi kia có còn gì để nói.
Minh Hạo ra tay!!!
.......................................................
*Cuộc họp Hội Đồng tập đoàn Hắc Long:
Ông Vinlee ngồi ngay vị trí thường lệ nhưng hôm nay lại khác, cảm giác thấp thỏm cứ mãi lấn át tâm trí ông. Chỉ ít phút nữa thôi, lão cáo già đó sẽ công bố số cổ phần của mình và đề nghị ông trao trả lại chiếc ghế Chủ Tịch.
"Cạch"
Tiếng cửa mở, có người đến. Ông Vinlee lập tức nhìn ra phía ấy, phía sau cánh cửa chính là gương mặt của tên gian xảo đang cười đểu nhìn ông. Sau lưng là tên Jiro thuộc hạ thân cận.
Gương mặt tươi như hoa ấy một làn nữa khiến ông Vinlee thực sự không cam tâm. Đúng là một tên đại gian đại ác!
- Các vị cổ đông đã đến đông đủ rồi sao? Tốt lắm!
Lão ta nhe răng nhe lợi cười đắc ý. Cuộc họp bị triệu tập gấp như vậy thì lời ra tiếng vào là điều không tránh khỏi. Các vị cổ đông được dịp bàn tán, xì xầm về mục đích cuộc họp này.
Chưa để Chủ Tịch mở lời như mọi khi, lão già đó đã ngang nhiên đứng dậy khua môi múa mồm:
- Cám ơn các vị đã chịu bỏ ra ít thời gian để đến dự cuộc họp này! Tôi - Phó Chủ Tịch tập đoàn có việc muốn tuyên bố.
Ngài Vinlee nghe đến đây thì nhắm nghiềm mắt lại như muốn phép màu sẽ xuất hiện. Tuy nhiên ông vẫn không hề phản bác một lời nào mà chỉ yên lặng lắng nghe.
- Hôm qua, ắt hẳn vị nào ngồi ở đây cũng đều nghe tin có một số cổ phần của tập đoàn ta được tung ra thị trường, đúng không?
Ai ai cũng nhìn nhau, bắt đầu nhận ra vấn đề. Lão John cười tựa như không nói tiếp:
- Tôi đã chính thức mua lại số cổ phần đó và bây giờ, tôi là người nắm số cổ phần lớn nhất trong công ty này!
Ông Vinlee đan hai tay vào nhau, hàng lông mày khẽ nhíu lại: "Thằng nhóc Minh Hạo bảo là có cách, sao mãi giờ này mà còn không đến cơ chứ?"
Jiro khoanh tay đứng phía sau quan sát sắc mặt mọi người mà mỉm cười đầy ẩn ý. Phần thắng đã thuộc về ai thì chính mọi người cũng biết rõ. Vả lại, phần lớn số cổ đông ở đây đều nằm dưới trướng ông John. Kẻ nào dám phản thì lập tức nhận hậu quả ngay.
- Theo nguyên tắc, giá trị cổ phần sẽ quyết định điều gì nhỉ? - ý tên cáo già đang đề cập đến chiếc ghế Chủ Tịch nhưng không nói thẳng, chỉ thấy hàn ria mép ông ta nhếch lên trông cực kì gian xảo.
Một vị cổ đông bên dưới e dè lên tiếng cho phải phép:
- Nếu thế thì chiếc ghế Chủ Tịch sẽ là do......
Lão John hả hê chắp tay phía sau nhìn phòng họp hơn trăm người cười ngoác cả mồm.
- TẤT NHIÊN SẼ LÀ DO NGÀI VINLEE ĐÂY NGỒI!!!!
Một giọng nói quen thuộc cất lên khiến mọi người đồng loạt nhìn ra phía cửa. Vẫn là hắn, vẫn một thân vest đen anh tuấn quen thuộc.
Lão John cứng người nhìn hắn, phát biểu mạnh miệng như thế có khi nào hắn đang giữ trong tay thứ gì hay ho hay không?
Đi cùng với hắn là Minh Hạo cũng mặc vest đen chỉnh tề. Hắn cương nghị tay đút túi quần cầm túi hồ sơ bước từng bước đến gần lão John.
- Chưa ngủ mà sao mơ sớm vậy cưng? Chân ngắn thế kia mà cũng đòi leo lên ghế Chủ Tịch à? Ít nhất cũng phải 1m83 như Ngài Vinlee đây chứ!
Lời nói đùa cợt của hắn khiến một số vị ngồi ở dưới bật cười còn lão ta thì thôi khỏi nói muốn xì khói lỗ tai luôn.
- Ranh con! Ai cho phép cậu vào đây nói xằng nói bậy xúc phạm "Chủ Tịch tương lai" hả?
- Oh my god! Già rồi mà còn xài kem chống nhục à? Đúng là cuồng dâm sinh hoang tưởng, tự xưng là Tân Chủ Tịch cơ đấy!
Hắn nhún vai cười ngu ngơ, máu điên của ông John bắt đầu sôi lên. Cùng lúc đó Jiro như nhận ra người quen, ông ta chỉ tay về phía hắn mà lắp bắp:
- Cái.... cái thằng....
Hắn cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy tên Jiro, vội hốt hoảng:
- Ông Già! Sao ông ở đây hả? Bảo vệ đâu mau khiêng ông ta ra ngoài!
Phòng họp Hội Đồng nhanh chóng lộn xộn và hỗn độn cả lên. Ông Vinlee liếc nhìn Minh Hạo:
- Thật sự là có cách giải quyết chứ?
- Hãy tin ở con!
Quay lại với "vụ án hot boy và hai ông già" nào:
- Hai thằng bây quen nhau à? - lão John gãi đầu.
- QUEN CÁI GÌ MÀ QUEN!!! - hắn và Jiro nhìn nhau đồng thanh.
Cả hai chiếu tia lazer vào nhau, khói bốc lên ngùn ngụt. Thấy tình hình này kéo dài không có lợi cho mình, lão John quát:
- Thôi đủ rồi! Rốt cuộc là cậu dựa vào cái gì ngăn cản tôi ngồi ghế Chủ Tịch? Nói đi!!!
Hắn đảo mắt thành một vòng tròn sau đó nhún vai:
- Tại vì ông không đẹp trai bằng Ngài Vinlee, không cao bằng, không trẻ bằng, bla....bla.... nói chung là cái gì cũng không bằng!
Lão John giận run người, tay siết lại thành đấm nổi cả gân:
- Cái đồ....cái...đồ....
- À còn thêm cái tật nói lắp nữa, vì vậy ông không thể nào làm Chủ Tịch được đâu! Về nghỉ khỏe đi nha! - hắn vỗ vỗ vai ông.
- Hừ! Không nói nhiều, đây là số liệu cụ thể tổng giá trị số cổ phần mà ta đang nắm, tự các ngươi xem đi! - ông John quăng mạnh một xấp giấy lên bàn.
Hắn quàng vai ông ta rồi nói nhỏ:
- Tôi có cái này vui lắm! Muốn xem không?
- Cái gì?
Hắn đưa ông ta túi hồ sơ mình đang cầm trên tay, lão John hằn học mở ra xem.
Hắn nháy mắt với Minh Hạo đầy ẩn ý, các vị cổ đông bên dưới cũng đang rất tò mò muốn biết đó là gì.
Sau khi xem đi xem lại, lão cáo già xám mặt hai chân đứng muốn không vững. Mồ hôi của ông ta bắt đầu rịnh ra ướt cả trán. Jiro phải bước đến đỡ ông ta để khỏi ngã.
- Tại sao.... Tại sao?
Ông ta mím chặt môi dùng ánh mắt khát máu nhìn hắn. Jiro thấy vậy liền cầm lấy để xem, sắc mặt cũng dần biến sắc giống ông John.
- Mầy....mầy.....
- Haha... Không ngờ đúng không? - hắn vỗ vai ông ta như an ủi.
Trong khi thái độ của hai ông già thay đổi thì hot boy của chúng ta mới tiến đến trung tâm của căn phòng cất giọng:
- Tôi chính thức tuyên bố, số cổ phần của tôi kể từ ngày hôm nay sẽ chuyển nhượng cho ông Lý Khánh Luân tức Vinlee bác của tôi! Có nghĩa là 35% cổ phần của Ngài John đây không có nghĩa địa gì với 50% cổ phần của bác tôi hết. OK?
Hắn vừa nói vừa trừng mắt nhìn hai con sói già ngồi trước mặt.
Ông Vinlee cùng mọi người trong phòng họp hết sức bất ngờ. Hóa ra là vậy! Ông hiểu ra và nhìn Minh Hạo:
- Đơn giản thế mà ta nghĩ không ra! Cám ơn con nhiều lắm Minh Hạo à!
- Dạ không có gì đâu ạ! Con thấy chuyện này khá là đơn giản, Ngài hãy cố gắng nhé! - Minh Hạo nhã nhặn.
Cả phòng họp cất lên một tràng vỗ tay nhằm ủng hộ Chủ Tịch đồng thời ném cho hai tên vô liêm sỉ kia một nổi ê chề chà bá. Jiro nghiến răng nhìn hắn như thâm thù đại hận:
- Thằng ranh! Thì ra mầy vốn là kẻ thù của Bang Kirin! Tao nhất định sẽ không để mầy sống yên đâu!
Hắn một tay đút túi quần, tay còn lại đưa lên gãi gãi đầu:
- Đủ trình thì tôi sẽ tiếp!
- Mầy.....
Jiro nhất thờ á khẩu không nói nên lời. Buổi họp kết thúc, ai cũng thở phào nhẹ nhõm vì ông John đã không đạt được mục đích.
Nhờ Minh Hạo suy nghĩ ra mấy cái kế sách đơn giản lại hiệu quả ấy mà ngày càng được Ngài Vinlee tín nhiệm. Hắn cũng trút bớt được phần nào áp lực công việc. 



Thử đọc