Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 52

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Đèn ở đâu thế? Tối quá!
"Cạch"
Cả phòng sáng trưng lên, một căn hộ nhỏ trông khá là sạch sẽ ngăn nắp. Anh khó khăn dìu cô vào nhà, bỗng cô ôm siết lấy cổ anh đặt lên môi nụ hôn ướt át. Nhất Phong mở to hai mắt đẩy cô ra:
- Cô làm gì thế hả?
Cô đưa gương mặt mất hết lí trí nhìn anh, đôi mắt mơ màng khổ sở:
- Em....em....chịu không nổi nữa rồi Nhất Phong à! Nóng quá......Nóng....quá....
Cô áp bộ ngực đầy đặn chỉ được che bởi chiếc áo nội y vào lồng ngực rắn chắc của anh. Môi lại tìm đến môi anh hôn cuồng nhiệt lên đó. Sự kích thích của một cô gái trẻ đẹp khiến Nhất Phong không tài nào khống chế nổi bản thân.
Anh cũng đáp trả lại nụ hôn của cô, lưỡi cả hai quấn lấy nhau không rời. Chiếc áo vest của Nhất Phong bị quăng sang một bên, nụ hôn bắt đầu trượt dọc xuống vùng cổ trắng ngần của cô.
Cô không biết bản thân đang làm gì, chỉ biết cơ thể cực kì khát khao những cái vuốt ve âu yếm của người đàn ông trước mặt. Salern thở gấp ôm lấy anh như thể sợ anh sẽ rời đi mất, hai cái lưỡi cứ dây dưa. Một nụ hôn nóng bỏng khiến nhiệt độ gian phòng cũng bắt đầu tăng lên.
Bỗng anh ôm chặt hai vai cô, tách cô ra khỏi người của mình:



- Khoan đã! Dừng lại đi! Em sao vậy hả? - anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt kiên định phải hết sức giữ bình tĩnh để không bị cô dụ hoặc.
Đôi mắt lờ đờ ấy một lần nữa hoang mang khổ sở, cô nói mà như sắp khóc, gương mặt ửng hồng nóng hổi, vùng sống mũi bóng loáng:
- Em....em.....bị trúng thuốc.....một liều thuốc kích dục rất mạnh.....em chịu....không nổi. Phong à! Em thực sự.....khó chịu lắm! Hức...
Những giọt nước mắt như những hạt trân châu chảy dài, cô lại bổ nhào đến dán chặt môi mình vào môi anh. Có lẽ cô đã không làm chủ được bản thân mình nữa, liều thuốc kia đã điều khiển cô mất rồi. Nhất Phong lại dùng tay mình kéo cô ra:
- Salern! Nghe anh nói đây! Nếu em còn như thế anh sẽ không kiềm chế nổi đâu!
Cô lướt nụ hôn trên gương mặt của anh, thì thầm:
- Tại .....sao.... phải kiềm chế?
Nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên môi anh, chiếc áo sơ mi trắng nhanh chóng bị vứt sang một góc cùng với chiếc áo nội y trên người cô. Bàn tay rắn chắc của anh siết lấy eo cô buộc hai cơ thể phải dính chặt. Hai bộ ngực trần áp vào nhau, một cơ thể nam tính cường tráng cùng với một thân hình vệ nữ bốc lửa.
Và cứ thế.....Mọi chuyện sau đó diễn ra dưới màn đêm!
Cuộc chạm trán giữa Hắc Đạo có một không hai!
......................................................
*Sáng hôm sau:
Tia nắng mặt trời len lỏi khẽ rọi vào căn hộ nhỏ, nơi có một cặp nam nữ gương mặt như thiên thần đang ôm lấy nhau ngủ rất say trên một chiếc giường. Salern bé bỏng nằm trong vòng tay của Nhất Phong, gương mặt cực kì mệt mỏi không hề có dấu hiệu muốn thức dậy.
Trên sàn nhà là quần áo vương vãi nằm rải rác phân bố đều từ phòng khách vào đến phòng ngủ. Cánh tay rắn chắc của Nhất Phong gối dưới đầu của cô, tay còn lại vòng sang ôm lấy cô vào lòng.
Làn mi cong vút yêu kiều khẽ giật nhẹ vào cái, đôi mắt to tròn của cô chớp chớp rồi dần mở ra. Một cơn đau từ khắp thân thể truyền đến khiến cô không khỏi nhăn mặt. Cơn đau hạ thân làm cô thực sự muốn chảy cả nước mắt. Bấy giờ cô mới nhận ra trên chiếc giường ấy không chỉ có riêng mình.

Đối diện với cô giờ đây là gương mặt anh tuấn mà cô đã tương tư suốt mấy ngày qua. Tim cô đập nhanh một cách lạ thường khi nhìn anh ở cự li gần như vậy. Cái ôm của anh khiến lòng cô rất ấm áp, cô mơ hồ nhớ lại chuyện của ngày hôm qua.
Hai má cô ửng hồng vì biết hôm qua chính bản thân mình đã dụ hoặc anh, cùng anh mây mưa triền miên suốt đêm. Lúc đó bức bách quá nên cô không chống đỡ nổi, thế là cô đã trở thành người đàn bà của anh - của Kim Nhất Phong.
Đôi mắt màu xanh trong veo khẽ rung lên, không biết sau khi thức dậy Nhất Phong có rời bỏ cô không. Cả hai hôm qua vốn chỉ là tình cảm trai gái bình thường không đáng lưu luyến. Cô ước gì có thể nằm trong vòng tay ấy mãi, ngón tay thon thả khẽ lướt trên vòm ngực rắn chắc của anh. Mùi hương nám tính khiến cô lại muốn điên đảo.
Một giọt nước mắt chảy dài ướt cả cánh tay của Nhất Phong. Cô sợ! Cô sợ rồi Nhất Phong sẽ coi thường cô, xem cô là hạng con gái dễ dãi. Cô sợ bản thân sẽ không còn cơ hội được gặp anh như lúc trước nữa.
- Anh xin lỗi!
Một âm thanh trầm ấm phát ra khiến trái tim Salern rung lên. Cô đưa đôi mắt long lanh ứ nước ngước lên nhìn anh. Chớp mũi ửng hồng trông cô vô cùng đáng thương. Nhất Phong nhìn cô bằng đôi mắt hết sức dịu dàng, khẽ đưa ngón tay để vuốt những sợi tóc nhỏ lòa xòa hai bên má của cô.
- Anh không ngờ em vẫn là con gái! Anh....
Salern cười nhạt trong khi những giọt nước mắt vẫn tuôn rơi lã chã:
- Không sao cả! Em không trách anh! Chỉ tại.....đêm quá em bị liều thuốc đó điều khiển!
Anh siết nhẹ cô vào lòng, đặt lên trán cô một nụ hôn đầy tình cảm. Trong lòng hiện tại chỉ có mỗi hình ảnh của cô.
Salern dứt khoát ngồi dậy, dù thân thể mảnh khảnh đau buốt nhưng cô vẫn cố ngồi dậy.
- Em biết hôm qua chỉ là chuyện xảy ra ngoài ý muốn! Chúng ta vẫn bình thường nhưng chưa có gì xảy ra nhé! Xin anh...... đừng tránh mặt em!
Cô định xoay lưng bước đi thì một cánh tay đã mạnh mẽ bắt tay cô lại. Tuy không quay lại nhìn anh, không thấy gương mặt của anh nhưng nước mắt cô vẫn không tự chủ lăn xuống.
- Em là người phụ nữ của anh! Từ nay về sau không được rời khỏi anh nửa bước biết không?
Nhất Phong ôm lấy cô từ phía sau, cử chỉ vô cùng dịu dàng. Anh cảm thấy nếu không níu giữ thì có lẽ suốt đời sẽ ân hận. Salern vì nhất thời bất ngờ nên đứng im như phỗng, hai mắt căng ra như thể chưa nhận thức được tình hình hiện tại.
Bàn tay ấm áp đặt trên eo cô là thật, cô không hề mơ. Anh vừa nói cô là người phụ nữ của anh. Chính xác là như vậy!
Anh kéo cô quay sang đối diện với mình, đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt giúp cô mỉm cười nói:
- Hiện tại mẹ em đã được đưa đến một nơi an toàn khác để điều trị. Bà căn dặn anh phải chăm sóc em thật tốt! Ngoan và đừng bao giờ gây chuyện nữa nhé!
Cô ngoan ngoãn dụi mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh, cảm giác hạnh phúc lan tỏa:
- Em biết rồi!.......... Anh à!


- Hửm? - anh lấy tay vuốt tóc cô, mày kiếm nhướn lên.
- Có biết là.... em thích anh lâu rồi không hả? - cô xấu hổ không dám nhìn anh, chỉ biết thỏ thẻ rồi cụp mắt nhìn xuống đất.
Nhất Phong mỉm cười, anh hôn nhẹ lên tóc cô rồi thì thầm bên tai:
- Biết chứ! Anh đẹp trai như thế mà ai lại không thích!
- Phải! Anh đẹp trai nhất! - cô mỉm cười sung sướng tựa đầu vào ngực anh.
Nó một tay ôm vai ngồi ở ghế sôfa, hắn thì lúi húi làm gì đó ở dưới bếp.
- SHIN! Lâu thế hả? - gương mặt nó hung dữ quát lên.
- Rồi! Rồi! Anh đến ngay!
Hắn lon ton bưng thau nước cùng một cái khăn chạy lên chỗ nó. Hắn ngồi xuống bên cạnh nhún cái khăn vào thau nước đá rồi vắt cho khô lại.
- Em thật là...... Đã bảo đừng có liều lĩnh rồi mà không nghe!
Vừa nói vừa kéo áo nó xuống để chườm đá lên chỗ bị sưng đỏ trên bả vai bên trái. Hôm qua trong lúc đường ống dẫn gas bị nổ, chiếc tủ chỗ nó ẩn nắp bị ngã xuống nên vai bị va đập mạnh khiến bây giờ nó sưng lên thế này đây.
- A.... Nhẹ tay một chút! - nó nhăn mặt trông vô cùng thống khổ.
Vì quay lưng về phía hắn nên nó không thể nhìn thấy sự đau lòng bộc lộ rõ trên khuôn mặt của hắn lúc này. Mỗi lần nó sắp làm một việc gì đó liên quan đến sống chết thì hắn chỉ ước bản thân mình có thể thay thế chỗ của nó.
Nó cũng không nên liều mạng như thế chứ! Biết rõ hắn yêu nó đến chừng nào mà sao cứ mãi áp đảo tinh thần hắn như vậy. Muốn làm người ta lo lắng đến phát điên mới được sao.
- Em..... còn đau không?
Cái giọng nói ấy đột nhiên trầm xuống, rất nhỏ. Mọi cử chỉ của nó đều đột ngột dừng lại. Đôi mắt to tròn trơ ra đó không hề chớp lấy cái nào. Cái giọng nói quan tâm ấy suốt đời chắc nó sẽ không quên.
Tiếng thở dài từ phía sau lưng vọng lại, nó vẫn ngồi yên đó bản thân không biết hiện giờ nên nói gì. Đôi khi sự im lặng lại vô tình tạo cho cả hai cái khoảng cách kì cục. Nó đứng dậy quay đi:
- Em lên phòng đây!
- Khoan đã!
Hắn đứng dậy, đôi mắt nhìn theo hướng lưng của nó. Nó không quay mặt lại, cũng không hỏi han gì. Hắn tiếp:
- Anh có để miếng dán giúp làm tan máu bầm ở trên phòng đấy!
- Ừ!
Nó đáp ngắn gọn rồi quay gót lên lầu. Yên vị trên giường, nó bần thần không hiểu nổi những cảm xúc của bản thân. Sao đôi khi bản thân nó lại trở nên lạnh lùng với hắn thế không biết. Nghĩ lại nó cảm thấy rất áy náy.
Có lẽ nó không quen với những đụng chạm thân mật nên vô tình đem lại cho hắn cảm giác xa cách. Nó đã cố gắng sửa rất nhiều lần rồi mà sao vẫn không bỏ được cái tính thất thường đó.
Dẹp bỏ tất cả sang một bên, nó lấy miếng băng dán để thực hiện "nhiệm vụ cao cả".
Muốn dán được chỗ bầm kia thì phải cởi áo ra mà cởi ra chưa chắc gì đã dán được vì vết thương nằm ở sau lưng nên rất khó để có thể dán đúng vị trí. Nó bực dọc ném cái miếng băng dán văng vào tường. Khiếp! Nóng tính thế!
Bực bội nằm phịch xuống giường, đầu óc rối nùi như một mớ bòng bong. Nó cầm cái điện thoại lên sau đó lại bỏ xuống, có nên nhờ hắn giúp đỡ không nhỉ?
Hắn chống cằm, gương mặt hết sức tội nghiệp ngồi trên ghế sôfa như một con khỉ trong sở thú. Buồn tình! Sao vợ lúc nào cũng lạnh nhạt với mình thế chứ?
- Híc! Đúng là hồng nhan bạc phận! ( chứng tự kỉ lâu năm lại được dịp tái phát)
"Ting....ting"
Hắn móc cái điện thoại trong túi ra, đôi mắt đang buồn xoa bỗng chốc sáng rực lên:
"Có rảnh giúp em dán băng dán không?"
- Haha..... Cô ấy nhờ mình giúp đỡ! Vui chết mất!
Vừa chạy vừa nhảy tưng tưng la làng um sùm cả một gian phòng khách. Ôi đúng thật là...... Shin nít!
.........................................................
- Kế hoạch có tí sơ suất ngoài ý muốn! Con bé Gia Mẫn đó đúng là phước lớn!
Jiro phả từng đợt khói trắng vào không trung, lão John ngồi đối diện nhăn nhó mặt mày:
- Ta còn tưởng lần này ngươi sẽ giúp ta phục thù chứ! Hừ.....
- Ngài cứ từ từ, cớ sau phải nôn nóng. Kịch hay còn dài mà..... Tôi có ý này!
Cả hai xì xầm to nhỏ gì đấy rồi nhìn nhau gật đầu. 



Thử đọc