Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 50

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Đối đầu với Sói Già Bệnh Hoạn - sự cố bất ngờ!
..........................................................
"Bịch.....bịch.....bịch"
Một đám người áo đen đang đuổi theo một cô gái đội mũ lưỡi trai che khuất mặt. Những bước chạy gấp gáp không ngừng in dấu trên mặt đường. Họ đuổi nhau từ trong một tòa nhà lớn ra đến đường, phải ngoặt hết ngã tư này đến ngã tư khác. Không may, đám người áo đen kia dồn cô vào chân tường trong một con hẻm cụt.
"Hộc...hộc...."
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Những tiếng thở mệt nhọc vang lên phía sau lớp khẩu trang kia. Biết bản thân đã cùng đường, người con gái kia quả thật đang rất hoảng sợ.
- Khôn hồn thì trả lại cho tụi tao số hàng đó! Bằng không..... chuẩn bị hốt xác mẹ của mầy đi!
- Damn you! Không được làm vậy với mẹ của tôi! - cô gái kia hét lên, bộ dáng cực kì kích động.
- Mầy nên biết số hàng đó đáng giá gấp ngàn lần cái mạng già của mẹ mầy! Tao phải bắt mầy về chịu tội với Ngài Jiro!
Bốn tên xông lên tóm lấy Salern, cô vùng vẫy nhưng nào thoát khỏi. Chưa gì đã bị chúng tóm lấy hai tay, buộc lòng chiếc mũ kia phải rơi xuống, chiếc khẩu trang cũng bị tháo bỏ.
- Số mầy tàn rồi con ạ! - một tên cười lớn.
"Brừm....brừmmm"
Bỗng một chiếc ô tô gầm rú lao vào con hẻm, một bóng dáng mảnh khảnh đang điều khiển chiếc xe luồn lách một cách mạo hiểm. Do chiếc mũ bảo hiểm che đi nên không tài nào nhìn thấy được khuôn mặt của người đó.
Chiếc xe sấn tới làm hai tên ngã nhào ra đất, người trên xe vung chân khiến một tên té vào vách tường. Tên còn lại lại cũng bị bánh xe "hun" vào mặt một phát bất tỉnh. Nó đưa tay về phía Salern đang ngồi bẹp dưới đất:
- LÊN XE VỚI TÔI!


Salern nhanh nhẹn leo lên ôm lấy nó, chiếc xe mất dạng trong phút chốc.
.......................................................
*Phòng họp của Nhất Phong:
- Hàng của anh đấy! Tự mà giải quyết!
Nó quăng chiếc chìa khóa xe lên bàn rồi ngồi phịch xuống ghế sôfa. Salern ngơ ngác nhìn xung quanh, cuối cùng cũng nhận ra một nhân vật quen thuộc:
- Là anh sao? - cô nhìn Nhất Phong chằm chằm như sợ anh bay đi mất.
Anh tiến đến bên cạnh cô, vẻ mặt sốt ruột:
- Cô làm sao mà để bọn côn đồ rượt đuổi ngoài đường thế? Cũng may tôi nhờ Gia Mẫn can thiệp kịp thời!
Nó và hắn ngán ngẩm nhìn hai sinh vật lạ trước mặt. Quởn quá đi cứu một người không quen biết! Hai người họ không biết là có quan hệ gì với nhau nữa.
Anh giúp cô băng bó vết thương ở cánh tay, nhìn thái độ ân cần của anh khiến hai má cô ửng hồng:
- Sao anh biết tôi đang gặp nạn? - cô e lệ hỏi, đôi mắt chớp chớp tò mò.
Nhất Phong chăm chú vào công việc băng bó hơn, tuy không nhìn cô nhưng anh vẫn trả lời:
- Lúc nãy tôi gặp đối tác trong tòa nhà ấy! Thấy cô mang khẩu trang và đội mũ trước thang máy tôi đoán biết cô đang chuẩn bị làm việc gì đấy, một lát sau thấy cô bị đám người kia đuổi chạy ra ngoài. Tôi không ra mặt được nên gọi điện nhờ Gia Mẫn! Mà cô lại gây rắc rối gì nữa vậy hả? Mấy hôm nay không gặp cứ tưởng cô tu tâm dưỡng tính rồi, ai ngờ hễ không để mắt đến thì lại gây họa! - anh ngước lên nhìn Salern, mày kiếm nhíu lại tỏ vẻ không hài lòng ý muốn trách móc.
Hai mắt cô cụp xuống như một chú mèo con biết lỗi:
- Thật ra thì..... tôi trót lấy trộm một số hàng của Bang Kirin!
- Cái gì? - Nhất Phong, nó và hắn đồng thanh bật dậy như lò xo.
Nghe đến hai từ "Bang Kirin" nó và hắn không giấu nổi sự tò mò và háo hức. Biết Salern đã làm một việc nguy hiểm, Nhất Phong túm chặt hai vai cô:
- Sao lại như vậy? Cô không còn biết chữ nguy hiểm viết như thế nào à?
Đôi mắt Salern đỏ hoe tỏ vẻ oan ức:
- Thực sự tôi không biết mà! Hôm qua khi đến hộp đêm, tôi thấy một lũ đại gia nhà giàu đang ngồi uống rượu hò hét. Trong số đó có một người đàn ông rất giàu có móc trong cặp táp ra rất nhiều tiền. Lợi dụng cơ hội lão ta đi vệ sinh, tôi đã chôm chiếc vali ấy. Về nhà khi mở ra thì thấy toàn là hàng trắng! Muộn mất rồi! Họ đã phát hiện là tôi lấy nên bắt mẹ tôi làm con tin rồi! Hức...hức....

- Cái gì? Mẹ cô đang ở trong tay bọn chúng sao? Nguy thật rồi! - Nhất Phong sốt ruột mặt mày nhăn nhó.
Hắn nhìn Salern chất vấn:
- Thế người của bang Kirin đã biết mặt cô chưa?
Chưa đợi cô trả lời nó đã đáp thay:
- Lúc nãy chúng đã tháo khẩu trang chị ta bên trong con hẻm rồi! Chị ta đang bị săn lùng rất gắt gao đấy!
Nhất Phong hai tay đút túi quần vẻ mặt suy tư đứng quay ra hướng ban công căn phòng. Bỗng chuông điện thoại Salern reo lên inh ỏi:
- Alô.
- Cô là Salern Katthy đúng không? - giọng một người đàn ông trầm trầm vang lên.
Nó, hắn và Nhất Phong đều đổ dồn cặp mắt vào cô. Khẽ gật đầu, cô run run đáp:
- Phải! Là tôi đây!
- Tối nay đúng 9h cô hãy mang số hàng đó đến quán bar XY! Bằng không.... Xác mẹ của cô sẽ bị quẳng xuống biển làm mồi cho cá mập! Nhớ đấy!
"Bộp"
Chiếc điện thoại trong tay Salern rơi xuống đất, đôi mắt thất thần ứ đọng toàn là nước. Nhất Phong ngồi xuống đối diện, nắm chặt hai vai cô:
- Sao rồi? Chúng nói gì?
- Mẹ tôi.....hức....mẹ tôi....sẽ chết! Hức.... tối nay không mang hàng đến thì mẹ tôi sẽ chết! Hức....
Nó khẽ nhíu mày, mặt hết sức hình sự:
- Dù chị có mang trả thì chúng vẫn sẽ thủ tiêu chị thôi!
- Đúng thế! Việc mấu chốt bây giờ là phải tìm cách cứu mẹ chị ra khỏi chỗ đó! - hắn đồng tình với nó.
Nhất Phong dịu dàng nhìn Salern:
- Yên tâm! Tôi sẽ giúp cô! - Anh quay sang hai vợ chồng nó - Anh cần sự giúp đỡ của hai em được chứ?
Nó và hắn nhìn nhau, nhún vai:
- Ok thôi!
- Tốt lắm! Anh sẽ lên kế hoạch! Triệu tập gấp Đậu Xanh và Đậu Đỏ nữa!
..................................................
*Phòng họp lãnh địa Bang Kirin:
Jiro bắt chéo chân ngả đầu lên sau ghế, đối diện là ông John với hai mắt sáng rỡ:
- Ngươi đúng là rất thông minh! Dựng lên một cái kế hoạch hoàn hảo thế kia!
- Ngài còn phải nói! Tôi biết con bé đó có liên quan đến đám người của Bang Black Dragon mà! Ngài muốn triệt tiêu hai vợ chồng thằng nhãi đó chứ gì, dễ như bỡn! - ông Jiro nói mà tựa như đùa, thập phần tự tin với bản thân.
Lão John như mở cờ trong bụng, phen này phải dồn nó và hắn vào chỗ chết thì ông mới vừa lòng đấy. Đám nhóc láo toét! Đời tụi bây tàn rồi!
Gọi Jiro sang đây đúng là một ý kiến sáng suốt, mưu kế của gã thì không đường nào chống đỡ nổi. Hà hà.... Phen này tụi bây còn không chết sao?
- Tối nay sẽ có một màn ấn tượng cho con bé Hoàng Gia Mẫn gì đó!Con dâu Hắc Long Bang sao? Để tôi xem nó lợi hại như thế nào? Hahaha..... - ông Jiro cười một tràng man rợ khiến lão John cũng phải rùng mình.
Đối phó với Gia Mẫn nào phải chuyện đùa. Ông sẽ chờ xem tối nay nó và hắn sẽ thảm hại dưới tay Jiro như thế nào. Nghĩ đến đó thì ông lại thấy cực kì mát lòng mát dạ.
................
*9:00 pm tại quán bar XY:
Nó và Salern tiến vào bên trong với hai bộ trang phục đen trên người. Cô cầm chiếc vali, còn nó thì đưa tay chỉnh sửa lại vạt áo khoát da bóng loáng. Bên kia đường đối diện với quán bar là chiếc xe của Nhất Phong đang chờ. Cách đó một con đường tức cửa sau của quán bar là chiếc xe của hắn cùng Đậu Xanh. Hắn sốt ruột vô cùng ngồi không yên, Đậu Xanh mang tai nghe đang làm việc hết công suất với máy tính ở ghế đằng sau.
Nó và cô đều có đeo bộ đàm, cả hai bước qua những lối rẽ trong quán bar rộng lớn.
"Gia Mẫn! Em nghe đây, nếu phát hiện có biến phải lập tức thoát thân. Shin sẽ đón em ở hướng cửa sau còn anh sẽ đưa Salern đi ở cửa chính. Chú ý là phải cứu mẹ của Salern bằng mọi giá. Rõ chưa?"
Giọng của Nhất Phong vang lên bên trong bộ đàm nó và cô đều nghe rất rõ, nó đặt tay lên máy:
"Rõ"
Nó quay sang Salern, nhìn gương mặt căng thẳng của cô khiến nó thấy rất tội nghiệp, nó cũng có mẹ và biết cô đang lo cho mẹ cô như thế nào. Khẽ đặt bàn tay lên vai Salern, nó thì thầm:
- Yên tâm đi! Tôi sẽ cố gắng cứu mẹ của chị!
- Cám ơn Gia Mẫn! - cô đưa đôi mắt cùng chớp mũi ửng hồng nhìn nó.
Cuối cùng cả hai cũng đưa tay mở cánh cửa lớn để bước vào khu vực trung tâm của quán. Bốn bề vắng tanh vắng ngắt, khung cảnh u ám vô cùng. Hẹn người ta đến đây mà không có ai là sao?
Lông mày nó khẽ nhíu lại, gương mặt hiểu ra điều gì đó lập tức nhắc cô móc súng ra thủ thế. Nó và cô tựa vào lưng nhau cẩn thận quan sát xung quanh.
- Shit! Chẳng lẽ ta mắc bẫy?
- Bây giờ ta làm sao? - cô hỏi.
Chưa kịp đáp thì một giọng nói đã vang vọng lên bên tai:
- Chào mừng những búp bê xinh đẹp! Ta - Jiro hân hạnh được đón tiếp các cô! Haha.....
Trên cái gác cao trước mặt đèn bỗng sáng lên, người đàn ông ấy ung dung ngồi chéo chân trên một chiếc ghế to. Nó và cô chĩa súng về phía gã:
- Tôi đã mang hàng đến rồi! Mẹ của tôi đâu? - cô kích động hỏi, tay bấu chặt lấy cây súng.
- Haha..... Mẹ của cô à? Muốn thấy bà ấy sao?
"Phụp"
Màn hình lớn trước mặt hiện lên hình ảnh một người phụ nữ đứng tuổi đang bị trói trên một chiếc ghế. Lòng Salern run lên, gương mặt mẹ của cô có vẻ kiệt sức vì không được tiếp thuốc đúng giờ.
- Mẹ! Mẹ! Mẹ có nghe con nói gì không?
- Haha... Ôi! Tình mẫu tử thiêng liêng quá nhỉ? Ta cảm động cười chết mất! Hahahaha.......
Nó nghiêng sang một bên, đưa tay chạm nhẹ vào bộ đàm thì thầm:
"Thế nào rồi Zino? Có lần ra được vị trí không?"
Đậu Xanh gõ lách cách gì đó rồi báo cáo lại:
"Cách đây khoảng 2km về phía Tây Nam, có lẽ là nhà kho khu vực gần bến cảng. Chị yên tâm, Bảo Hân, Zibi và chị Nghi đã đến đó rồi. Khi nào hệ thống camera tự động tắt thì chứng tỏ mẹ của Salern đã được cứu".
Nó lấy lại phong độ đưa gương mặt lạnh băng nhìn ông ta:
- Sao? Hẹn chúng tôi đến đây để nghe ông cảm thán về tình cảm mẹ con người ta à?
- Oh...haha...! Con dâu Bang Hắc Long quả thật rất có phong độ! Ta rất thích! Hahaha....
Salern tức giận đến nỗi nước mắt trào ra, cô quát:
- Chết tiệt! Thả mẹ tôi ra! Bằng không đừng hòng lấy lại số hàng này! - cô giơ cao chiếc vali trong tay.
Người đàn ông trên ấy mỉm cười nhàn nhã, đưa ly rượu vang lên miệng nhấm nháp:
- Số hàng đó à? Mớ bột mì đó tôi cho cô đấy! Không cần đâu!
Salern ngỡ ngàng, hai mắt mở to kinh ngạc vứt cái vali xuống nền nhà:
- Cái gì? Ông dám lừa tôi?
- Cô ngây thơ quá đó cô bé à! Cái chính hôm nay là ta muốn được diện kiến con dâu Bang Chủ thôi! Hahaha.... Lũ con nít ranh hỉ mũi chưa sạch mà đòi đấu trí với ta! Không biết lượng sức! - ông ta đưa đôi mắt sói già nhìn nó.