Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 48

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Mồ hôi trên trán nó không ngừng tuôn rơi. Bỗng trên trần nhà một tiếng nổ long trời lở đất vang lên.
"Bùm....ầmmmm"
"Đoàng.....đoàng.....đoàng......đoàng"
Hắn dùng một tay một chân bám víu lấy cái gì đấy ở phía trên, một nửa người thòng xuống dưới để nổ súng hạ gục đám cận vệ.
- Gia Mẫn! Mau bám vào anh!
Nó nhanh nhẹn chạy đến bám lấy cánh tay của hắn, hắn kéo nó lên trên và cả hai mất dạng. Đám cận vệ cầm súng bắn nát cả trần nhà, chúng đâu ngờ nó và hắn lại xuất hiện ở trên trần nhà phía sau lưng.
"Đoàng.....đoàng......đoàng...."
Chúng chết sạch, vội vàng kéo tay nó chạy đi, hắn quăng cho nó cây súng. Cả hai hạ những tên trên đường. Bỗng từ bốn phía cận vệ kéo đến đông ngùn ngụt. Nó và hắn xả đạn, đánh nhau kịch liệt với tụi đó.
Súng hết đạn, cả hai cũng đuối sức vội vàng lùi ra phía sau. Phen này tiêu rồi, cái chết chỉ còn cách họ trong gang tất.
Mấy tên cận vệ đứng đầu đồng loạt chĩa súng vào nó và hắn, đang cầu nguyện thì bỗng một chiếc roi bay đến làm bọn chúng văng ra đằng sau.



"AAAAAaaaaa"
Sáu tên đứng đầu chết tại chỗ, đám cận vệ đằng sau chưa kịp hoàng hồn thì những đường roi tới tấp đã vung đến.
"Bốp.....bốp...."
"AAAAaaaaa"
Nó và hắn mừng rỡ khi nhận ra người quen:
- Bảo Hân!
Cô nhóc cười lém lỉnh giơ hai ngón tay hình chữ V khi mấy chục tên cận vệ đã nằm dưới chân. Nó hỏi:
- Sao em lại ở chỗ này?
- Nơi đây không tiện ở lâu, rời khỏi đây rồi nói!
Đậu Đỏ kéo tay nó và hắn chạy ra cửa. Cả ba cứ lo chạy đâu biết là có một tên đang dùng súng ngắm đứng ở sau lưng.
"Đoàng"
Cả ba giật mình quay lại, tên đó bị một phát đạn ghim vào giữa trán chết tại chỗ. Hắn thốt lên:
- Sao....sao.....hắn chết?
Bảo Hân cười:
- Zino nổ súng đấy! Có lẽ anh ấy đang ở trên sân thượng chỗ anh Shin đứng lúc nãy!

Hắn kinh ngạc:
- Xa thế mà cũng trúng cơ à? Ôi trời!
Zino cất khẩu súng vào túi rồi thu dọn máy tính, ống nhòm và một số thiết bị lung tung lúc nãy hắn bỏ lại trên sân thường. Cậu nhóc cẩn thận xóa sạch mọi chứng cứ và dấu vân tay.
Cả ba vừa ra đến cổng thì một chiếc Lamborghini đen đã thắng két lại. Zino khoát tay:
- Mọi người mau lên xe!
Chiếc xe phóng vù đi nhanh chóng mất hút. Bảo Hân lém lỉnh cười toe toét cầm cái điều khiển gì đó trên tay:
- Ox, em bấm nhé!
Zino gật đầu, Bảo Hân vừa chạm tay vào cái nút thì từ xa đã vọng lại một tiếng nổ vô cùng lớn.
"BÙMMM...ẦẦMMMM"
Nó quay tới quay lui hỏi:
- Là sao?
Zino nhìn nó và hắn qua kính chiếu hậu nở nụ cười vô cùng điển trai:
- Muốn lấy sắt vụng về bán thì ta quay lại ngôi biệt thự lúc nãy!
- Em học công thức chế tạo bom của con nhỏ Ailee đấy! Không biết có sai số kĩ thuật gì không mà vụ nổ lại lớn dữ! - Bảo Hân nhíu mày bịt tai.
- Không sao! Càng lớn càng sạch sẽ mà! - Zino cười.
Nó lập tức nghiêm mặt:
- Sao hai đứa lại đến cái nơi nguy hiểm này hả?
Bảo Hân hoảng sợ đưa bộ mặt cún con nhìn nó:
- Em....Tụi...em.....
- Xin lỗi chị nhưng.....tụi em biết hết rồi!


Zino vừa lái xe vừa bảo. Hắn và nó đồng thanh:
- Cái gì?
- Chuyện là như thế này ạ! - Bảo Hân nhanh miệng kể lại.
Flashback:
*6:00 am biệt thự Hắc Long:
Đậu Xanh và Đậu Đỏ mệt mỏi lê bước vào nhà, do tối hôm qua ở khu vực có một vài việc rắc rối nên tận 6h sáng họ mới được về. Cả hai cứ như hai bóng ma vật vờ vậy, trông bộ dạng thê thảm vô cùng.
Cả hai nằm ình xuống ghế sôfa, ngó tới ngó lui:
- Chị Mẫn và anh Shin đâu nhỉ?
- Không biết! Chắc là còn ngủ! Ox, em đói quá! - Bảo Hân nhăn nhó.
Đậu Xanh gật gật cái đầu:
- Đúng là đói thật! Thế ta lên phòng tắm rửa rồi xuống bếp nấu gì ăn nhá!
.............20 phút sau...............
Đậu Xanh trở xuống bếp để lục đồ ăn, bỗng thấy cái máy tính bảng của nó nằm ngổn ngang trên bàn.
- Chị Mẫn bừa bãi thế nhỉ?
Thấy có một file đang nhấp nháy, Zino tò mò mở ra xem thử.
Trong khi đó Đậu Đỏ lon ton chạy bịch bịch xuống cầu thang:
- Ox ơi, vợ chồng chị Mẫn không có trên phòng!
Thấy Zino mặt mày hình sự xem xem cái gì đấy, Đậu Đỏ bước đến gần:
- Anh à, nghe em nói gì không?
- Suỵt!
Zino ra hiệu bảo Đậu Đỏ im lặng, cậu nhóc đưa tay lướt lướt gì đó rồi dừng lại chăm chú đọc. Đậu Đỏ tò mò ghé mắt vào xem thử, mắt mở to hết cỡ đưa tay lên che miệng:
- Ôi không! Chẳng lẽ........
- Đúng vậy! Chị Mẫn và anh Shin là người đã ra tay truy sát những tên chủ chốt bang Kirin! - Zino ngước mắt lên chậm rãi nói.
- Sao.....sao.....lại có thể? - Đậu Đỏ lắp bắp.
Zino tiếp tục xem xét máy tính của nó:
- Ở trong bản kế hoạch chị Mẫn ghi hôm nay là ngày tiêu diệt con mồi thứ ba. Có cả địa chỉ này......
Cậu nhóc đưa đôi mắt đầy ẩn ý nhìn Đậu Đỏ như chờ đợi. Cô gật đầu, họ lập tức xuất phát.
Đậu Xanh và Đậu Đỏ vắt súng vào người, chuẩn bị thêm một số thứ cần thiết rồi vội vã lái xe tới chỗ đó.
Cả hai cẩn thận đậu xa ở góc đường đối diện căn nhà. Trong khi Đậu Đỏ cầm ống nhòm quan sát thì Đậu Xanh đeo tai nghe bluetooth, cầm máy tính lướt lướt cái gì đấy, vẻ mặt tập trung cao độ.
Đậu Đỏ khều khều, đôi mắt vẫn dán vào cái ống nhòm:
- Anh à! Ở hoa viên có hơn chục tên! Mỗi tầng đều có cận vệ lảng vảng, sao anh Shin và chị Mẫn lại liều lĩnh thế chứ?
- Chắc là hai chúng ta phải ra tay rồi!
Cậu vừa nói vừa quay chiếc máy tính sang Đậu Đỏ:
- Em nhìn này! Đây là mô hình mô phỏng lại kết cấu ngôi biệt thự đó. Chị Mẫn hiện đang ở trong căn phòng này, theo lời anh Shin nói qua bộ đàm thì vị trí anh ấy hiện tại chính là sân thượng tòa nhà đối diện. Cận vệ phân bố đều khắp các vị trí trong nhà nên chỉ cần tên boss gặp chuyện thì lập tức sẽ có người tiếp ứng và chị Mẫn sẽ gặp nguy hiểm. Nơi hành lang này là lối đi thông với nhiều ngã rẽ trong nhà nên việc cận vệ sẽ bao vây nơi đây rất có thể xảy ra.
Đậu Đỏ yên lặng chăm chú lắng nghe thật kĩ những gì Đậu Xanh nói. Cô nhóc hỏi:
- Sao anh biết anh Shin và chị Mẫn đang ở đấy?
- Thông qua cuộc đối thoại của họ trong bộ đàm! - bỗng sắc mặt cậu căng thẳng, lấy tai ấn vào chiếc tai nghe - Không xong rồi! Chị Mẫn bị phát hiện và đang bị phục kích, có thể lão John sẽ khoanh vùng và lần ra danh tính của cả hai. Em lẻn vào biệt thự theo lối này để hỗ trợ cho hai anh chị ấy, còn anh phải lên sân thượng bên kia để dọn dẹp giúp anh Shin.
- Vâng. - Đậu Đỏ quơ lấy chiếc roi, mở cửa xe bước nhanh ra ngoài.
- Em cẩn thận đấy! - Đậu Xanh nói với theo rồi cũng chạy vào tòa nhà đối diện.
Mọi chuyện tiếp theo thì như mọi người thấy đấy.
.........end flashback................
Đậu Xanh quán sát sắc mặt nó qua kính chiếu hậu, gì chứ đụng đến nó ai không phải sợ cơ chứ? Đôi mắt đăm chiêu tựa như hồ nhìn ra cửa sổ, gương mặt lại lạnh như tiền.
Bảo Hân đưa đôi mắt ủ rũ nhìn Đậu Xanh như ngầm ý bảo là nó đang không hài lòng. Biết làm sao đây?
Trong khi không khí vô cùng nặng nề thì rốt cuộc nó cũng chịu lên tiếng:
- Chị.... Dù sao.... Chị cũng cám ơn hai đứa!
Cả hai đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, gánh nặng trong lòng nhanh chóng được trút hết ra ngoài.
- Nhưng mẹ Bang Chủ biết chuyện này không ạ?
Nghe đến đây, ánh mắt của nó và hắn đồng loạt mở to ra một cái chứng tỏ họ đang bất an. Nó lo lắng nhìn lơ đãng ra cửa, hắn thì đan hai tay vào nhau vẻ mặt đăm chiêu:
- Việc ám sát........ chỉ là chủ ý riêng của hai anh chị thôi!
- Sao ạ? - Đậu Xanh và Đậu Đỏ đồng thanh.
- Nếu để mẹ biết, chắc chắn hai anh chị sẽ bị mẹ khiển trách vì đã tự ý làm một việc tày trời như thế. - nó nói chậm rãi.
Đậu Đỏ tỏ vẻ hiểu chuyện quay lại bảo:
- Chị yên tâm đi! Tụi em nhất định sẽ giữ bí mật dùm anh chị mà!
- Đúng đó! Nếu được, tụi em sẽ hỗ trợ cho anh chị bất cứ lúc nào! - Đậu Xanh vừa lái xe vừa nở nụ cười tươi.
Hắn sắp xếp lại mấy món đồ rồi nhìn hai đứa nhóc:
- Nhớ giữ lời đấy nhé! Không thì anh nghỉ chơi hai đứa ra
- Vâng ạ! - cả hai đồng thanh, chiếc xe quẹo sang một con đường khác hòa vào dòng người đông đúc. 



Thử đọc