Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 47

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Nhất Phong bất đắc dĩ đi theo cô gái kia, họ tản bộ ra chỗ đỗ xe. Chiếc xế quen thuộc hiện ra trước mặt anh, mấy hôm rồi không được gặp nhỉ? Cô gái đó nhanh nhẹn bước đến dựa lưng vào cửa lém lỉnh khoe khoan:
- Thấy xe tôi đẹp không?
Nhất Phong thấy cô gái đó dựa vào xe mình thì nóng ruột:
- Cẩn thận coi chừng nó bị trầy đấy!
Salern xua tay:
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Không cần lo! Dù gì đây cũng đâu phải xe của tôi! Lên xe đi!
Cô khoát tay mời Nhất Phong lên xe cứ như mình mới chính là chủ xe ấy. Nhất Phong nhếch môi cười thích thú, nếu cô ta biết đây là xe của anh chắc trông mặt sẽ tức cười lắm.
Salern ghé một siêu thị mini bên đường để mua bia cùng một ít thức ăn nhanh. Cô lái xe ra bờ biển tìm một chỗ vắng vẻ để đậu xe.
Gió đêm cùng với sóng biển khiến khung cảnh trở nên lý tưởng vô cùng. Salern và Nhất Phong xuống xe, khúc đường vắng chỉ có hai người.
Anh đứng đó nhìn về phía xa thật lâu. Kể từ ngày chia tay nó để đi Mỹ, anh đã không được đến những nơi như thế này. Đúng là cảm giác rất thoải mái.
"Xìiiii"
- Cho anh nè!
Đi kèm với nụ cười ngọt ngào của Salern là lon bia vừa được khui ra. Nhất Phong trong vô thức mỉm cười vui vẻ nhận lấy. Khẽ nhấm nháp một ngụm, hương vị bia tươi cùng với luồn gió biển đúng là không gì sánh bằng.
Salern tu một hơi bia như nước lã, cô liếm môi tỏ vẻ thích thú. Nhất Phong tay đút túi quần, gương mặt anh tuấn vẫn cứ hướng ra biển:
- Chiếc xe này ở đâu cô có?


- Trộm!
Salern vô tư đáp, cô leo lên ngồi trước mui xe đong đưa hai chân như một đứa con nít. Nhất Phong quay sang, mái tóc anh bay theo gió khiến anh giờ đây càng trở nên quyến rũ hơn nhiều.
- Cô không biết chủ của nó là ai mà dám lấy trộm à? Nhỡ chúng là xã hội đen thì sao?
Salern mỉm cười, cô khoanh tay co người lại vì bắt đầu cảm thấy lạnh. Đôi mắt to chùn xuống, gương mặt bỗng chốc không còn vui vẻ:
- Tôi phải làm tất cả........ dù có chết tôi cũng phải kiếm tiền!
- Để làm gì?
- Để đổi lấy mạng sống cho mẹ tôi! - đôi mắt cô đỏ hoe đi.
Nhất Phong nghe đến đây thì vội quay mặt sang hướng khác, trên đời này anh ghét nhất là con gái mau nước mắt. Tuy nhiên hễ mỗi lần thấy con gái khóc thì anh lại bối rối một cách lạ lùng:
- Cô.....cô.....đừng khóc chứ! Chuyện gì cũng có cách giải quyết mà!
Salern đưa tay quệt đi giọt nước mắt đang lăn dài, cô tu một hơi hết lon bia rồi đưa tay bóp nát cái vỏ.
- Tôi là con gái của một nhà chính trị người Anh, mẹ tôi là người Trung Quốc. Tôi khá may mắn vì được lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, đầy đủ. Năm tôi lên 10, ba của tôi ruồng bỏ mẹ con tôi để đi theo một người phụ nữ khác. Ông ta không thèm nhìn mặt tôi lấy một lần, kể cả mẹ tôi có bị bệnh ung thư cận kề cái chết cũng không thấy ông ta có một lời hỏi thăm. Tôi nghỉ học để đi làm, làm bất cứ công việc gì có thể kiếm tiền chạy chữa cho mẹ, không đủ thì tôi vay mượn. Bằng mọi giá tôi phải cứu sống mẹ, người thân yêu duy nhất trên cuộc đời này. Có thể khi nhìn vào nhiều người sẽ nói tôi là một đứa con gái lêu lỏng, ừ..... nếu thích vậy thì cứ cho là vậy đi. Cuộc sống chật vật này không cho phép tôi biện mình gì cả. - Salern nở nụ cười chua chát trong khi đôi mắt đã long lanh nước, cô thu người lại và run nhẹ vì lạnh.
- Đừng khóc nữa! Tôi không biết bơi đâu! - Nhất Phong đưa cho cô một tuýp khăn giấy để lau nước mắt.
Salern giương đôi mắt to tròn đẫm nước ngước lên nhìn Nhất Phong, anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô.
- Con gái khi khóc không ai đẹp cả, vì thế đừng để bản thân phải xấu đi vì những chuyện buồn biết không? - anh cởi chiếc áo vest để khoát lên người của Salern, anh nhận thấy cô đang lạnh khi đôi môi cô cứ tái dần.
Trong phút chốc hình ảnh người con trai trước mặt khiến Salern xao xuyến. Cô thấy ấm áp lắm, chiếc áo vest ấy ấm đến một cách lạ thường. Cô thở hắt ra:
- Haizz..... Quên đi! Quên hết những chuyện không vui đi! Hôm nay không say không về nhé!
Salern cầm lon bia hướng về Nhất Phong cười híp mí, anh bật cười trông vô thức:
- Con gái đúng là chúa rắc rối, khó hiểu! Khóc cười như nhau.
Cả hai cùng "nâng lon", nói đủ chuyện trên trời dưới đất. Mặt Salern ửng hồng, Nhất Phong thì vẫn còn rất tỉnh táo. Bỗng anh hỏi:
- Nè! Cô có biết gì về người chủ của chiếc xe này không?

- Tôi nghe bạn tôi nói....hức.... nó thuộc sỡ hữu của một người tên Kim Nhất Phong. Chắc đó...... là một thằng cha...... già nua, xấu xí, đầu hói, rụng răng, nhưng được cái nhà giàu. Hức... Hihi....- Salern nấc lên một cái rồi cười toe khiến Nhất Phong cũng phải cười theo.
"Trí tưởng tượng của cô ta cũng phong phú lắm đấy! Tóc mình nhiều thế này mà dám bảo là đầu hói, răng mình đều thế này mà dám bảo là rụng răng". Nhất Phong nghĩ thầm.
Lon bia cuối cùng được được bóp méo đi chính là lúc Salern nhà ta không còn tỉnh táo nữa. Cô nhóc nhăn mặt:
- Uầy! Sao.....hức....Sao lại hết rồi? Hức.....
Cô đứng dậy bước đi loạng choạng, chân nọ vấp chân kia may mà Nhất Phong đỡ kịp:
- Salern! Cô say rồi! Ở yên môt chỗ đi!
Cô ngước đôi mắt lờ đờ lên nhìn anh, đôi chân loạng choạng, cả người sàng tới sàng lui, miệng lè nhè:
- Ai.......hức....bảo tôi..... say? - bỗng cô cười như một đứa trẻ, dùng hai tay bẹo má anh - Hihi.... Anh quả thật....hức....rất đẹp trai đấy! Đẹp...hức...trai lắm!
Nhất Phong phì cười, để yên cho cô dựa vào ngực mình. Salern bắt đầu lảm nhảm những chuyện vô nghĩa:
- Ui..chu choa! Ngực anh....hức.....rắn chắc quá! Tôi.... muốn ngủ! - cô dụi mặt vào lồng ngực của anh, hai mắt nhắm nghiền.
Thấy mỏi chân, anh bế thóc cô đặt lên xe. Gương mặt cô có một nét gì đó rất thu hút. Nhẹ nhàng dùng áo vest của mình đắp lên người cho Salern, anh bật hệ thống máy sưởi trên xe để giúp cô sưởi ấm.
- Đừng buồn nữa nhé! Cô đặc biệt lắm đấy!
Nhất Phong thì thầm rồi mỉm cười đóng cửa xe lại.
....................................................
*Sáng hôm sau:
Trời vừa hừng sáng, Salern mới từ từ thức dậy. Cô đưa tay xoa trán vì cảm thấy nhức đầu. Chiếc áo vest vẫn còn nằm nguyên trên người khiến Salern nở nụ cười đầu tiên cho buổi sáng ngày hôm nay. Như nhận thấy thiếu đi một cái gì đó, cô vội nhìn tới nhìn lui.
Có một mảnh giấy được nhét vào khe cửa kính của xe. Salern vội gỡ xuống để đọc:
"Kể từ hôm nay chiếc xe này thuộc quyền sỡ hữu của cô nhưng có một chuyện tôi cần đính chính lại. Đó là tôi không hói và không bị rụng răng. Ngược lại còn rất đẹp trai nữa. Đừng ăn mặc hở hang quá, nhớ là không được tùy tiện uống rượu bia nữa nhé. Hẹn gặp lại!
Kim Nhất Phong
Salern áp tờ giấy vào ngực mỉm cười nhìn ra hướng biển:
- Em biết rồi!
Một phen thoát chết!
..................................................
*Lãnh địa Kirin:
Lão John đang thư thái tựa người lên ghế, đôi mắt của một con cáo già đang xoáy vào không trung. Từng ngón tay nhịp nhịp lên bàn chứng tỏ ông ta đang toan tính điều gì đó.
- Để tao xem tụi bây còn thoát được nữa không? Sập bẫy đi nào! Haha....
................................................
Nó mang kính mát bảng to, nhẹ nhàng tiến vào một ngôi biệt thự vô cùng sang trọng và bề thế. Hai tên áo đen tiến đến dùng máy khám xét người nó, xong, họ cho phép nó vào trong.
Nó mặc một chiếc váy đen bó sát người ngắn cũn cỡn, bên ngoài là một chiếc áo khoát dài ngang gối. Chân đi đôi giày cao gót nhọn hoắt với những bước đi có sức hút mê hồn. Điều đó khiến những tên canh gác phải ngước nhìn nó một cách thèm thuồng.
Khẽ nhếch môi thật nhẹ, nó hiên ngang rẽ vào một lối khác. Hắn ở sân thương tòa nhà đối diện quan sát hoàn cảnh bên này thông qua chiếc máy tính bảng đã được kết nối với mạng lưới camera của ngôi biệt thự.
"Vợ iu à! Em quyến rũ quá mức cần thiết rồi đấy!" Giọng hắn có vẻ không hài lòng vang lên bên trong bộ đàm.
Nó khẽ mỉm cười, vừa bước đi vừa đưa tay chạm vào chiếc máy bộ đàm siêu nhỏ. Căn phòng bề thế được bốn tên lính gác mở ra, bên trong là một gã đàn ông vạm vỡ tầm 30 tuổi đang ngồi trên sôfa để nhấm nháp chai rượu vang thượng hạng.
Gã cở trần để lộ hình xăm Huyết Long tinh xảo trên tấm lưng rắn chắc. Cửa phòng đóng sầm lại cũng là lúc gã bắt đầu chú ý đến nó. Chẳng qua là chiếc áo cúp ngực phơi bày vòng một nõn nà cuốn hút gã thôi. Nó nhếch môi, một nụ cười tội nghiệp cho con mồi sắp bị giết chết trước mặt.
" Mike, 32 tuổi một tên sừng sỏ mafia có tiếng tại Nhật, cao 1m88 nặng 76 kg. Là con nuôi của lão John, vừa về nước vào hai ngày trước. Này, này, đừng cười đưa tình với gã thế chứ? Gã sắp ăn thịt em rồi đấy! Đã bảo là đừng hấp dẫn thế kia mà! Ôi trời!" Hắn đang báo cáo thì nhảy sang chuyện riêng khiến nó phần nào mắc cười nhưng vẫn cố nhịn.
Mike tiến đến gần nó nở nụ cười sát gái. Tuy ngoại hình của gã cũng thuộc loại điển trai nhưng nó cảm thấy kinh tởm những tên đàn ông này. Nó đưa tay cởi bỏ chiếc áo khoát ngoài và kính mát. Gã nhìn thân hình nó mà hai mắt sáng cả lên.
Đang định vồ lấy nó thì nó đã khéo léo ngăn lại:
- Oh sir! Tôi nghĩ Ngài nên thư giãn một chút!
- Ok! Come on baby!
Gã kéo tay nó lên giường bắt đầu nằm sấp xuống để nó mát-xa. Từng chút, từng chút một.
Bàn tay nhỏ nhắn khéo léo tạo nên những kĩ thuật điêu luyện. Gã nhắm mắt hưởng thụ và thốt lên thỏa mãn:
- Cưng à! Thoải mái lắm!
Nó mỉm cười, ngón tay thon thả lần xuống tìm cái vị trí tử thần quen thuộc, nơi có thể lấy mạng bất kì ai trong vài giây ngắn ngủi.
- Do you know you are the most beautiful girl I\'ve ever seen? (Em có biết em là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng gặp không?)
- Tôi rất vui khi Ngài nghĩ thế! - ngón tay nó vung lên và bắt đầu bổ thẳng xuống như mọi lần.
"Bặt.....cạch"
Tưởng chừng con mồi đã nằm trong rọ, ai ngờ gã nhanh hơn nó một bước đã kịp bắt tay nó lại. Họng súng đen ngòm đang lom lom chĩa vào giữa trán nó.
Mike từ từ ngồi dậy, nó cũng phải nhích ra phía sau cho đến khi đã chạm vào cạnh giường.
- Haha.... Không ngờ chứ gì!
"Bốp"
Nó vung chân đá vào cánh tay của gã khiến cây súng văng vào tường, sẵn tiện tung thêm một cước vào xương quai hàm khiến gã nằm vật vã trên giường đau đớn. Lợi dụng cơ hội, nó đặt tay lên xương sống của gã.
"Crắc"
- Ưmmmm.....
Nó đưa tay bịt chặt miệng gã lại đồng nghĩa với việc gã lìa đời sau 2 giây. Vội vàng thu dọn áo khoát, nó cầm chiếc kính mát định mang vào thì cửa phòng bật tung, hai tên áo đen chạy vào. Nhận thấy tình hình không ổn, chúng móc súng chĩa thẳng vào nó.
Khẽ xoay người một cái, cú đá tung ra khiến gót giày ghim thẳng vào cuống họng của một tên. Nó dùng tay bật cái tròng kính văng ra ngoài, nhanh tay chụp lấy mảnh kính thủy tinh ấy tặng cho tên còn lại một nhát giữa trán.
"Phịch.....phịch"
Hai cái xác ngã xuống dưới chân, nó đưa tay nhặt lấy hai cây súng rồi bước ra ngoài.
"Gia Mẫn! Đám vệ sĩ bắt đầu túa lên ấy rồi. Anh đang chế ngự những tên canh gác tại hoa viên và đang đến chỗ của em. Cố gắng cầm cự nhé!"
"Cạch....cạch"
Nó lên đạn hai cây súng và sẵn sàng bắn chết những tên dám ngán đường nó.
"Đoàng.....đoàng.....đoàng.....đoàng"
Nó bị bao vây, những tên ấy xuất hiện liên tục ở lối rẽ, nó cố chạy qua chạy lại nép vào những chậu cây kiểng ở hành lan rồi lên đạn, nhặt súng của những tên đã chết để bảo vệ mình.
"Cạch....đoàng....đoàng....đoàng"
Xác cận vệ nằm ngổn ngang, thế mà ở hai phía chúng vẫn không ngừng xuất hiện.
"Đoàng....đoàng.....đoàng....cạch"
Đang lúc này mà súng hết đạn là sao chứ? Nó cuống cuồng lộn mấy vòng để tránh né những phát súng ấy. Nó nhanh nhẹn nép vào một góc, thôi tiêu rồi, chúng đã bao vây cả hai phía. Nó sắp bị giết rồi, làm sao đây?