Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 46

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

" - Jame Poker là tên trùm cầm đầu bọn ăn trộm xe trong thành phố này, cũng là dân có máu mặt. Em mới đến chắc không biết. Hắn ta 50 tuổi rồi, trước giờ chưa hề dám xâm phạm gì đến bang Black Dragon. Không hiểu sao lần này hắn ta dám lấy xe của anh nhỉ?
- Anh đưa em danh thiếp của hắn đi! Em giúp anh chuyện này, sẵn tiện coi như chào hỏi!
- Địa chỉ của hắn đây! Tùy em xử lí nhé! Cám ơn Gia Mẫn trước!"
Đó là trận đối thoại của nó và Nhất Phong vào hôm qua. Hiện giờ nó đang cùng Đậu Đỏ và Mỹ Nghi tiến vào quán ăn nơi tên Jame thường ăn sáng. Cả ba càng ngày càng ra dáng xã hội đen nhỉ?
Nó dẫn đầu, mái tóc hung đỏ búi gọn gàng lên chỉ còn vài sợi tóc lòa xòa xuống phía trước. Mang kính mát hàng hiệu. Vẫn style cũ: áo thun trắng, áo khoát da, quần jean và đôi bốt cao gót cùng một màu đen.
Mỹ Nghi đi bên cạnh, mái tóc dài màu nâu uốn nhẹ. Áo khoát da màu xanh đậm trông rất khỏe khoắn, quần jean đen, chân cũng đi bốt. Hai tay đút túi quần, đôi mắt lơ đãng nhìn xung quanh.
Cuối cùng là Bảo Hân tinh nghịch với chiếc áo crop top tay dài màu đen, trước ngực có in dòng chữ sặc sỡ. Tóc vàng cột cao lên đến đỉnh đầu cùng style trang điểm Baby Doll. Cô nhóc mặc chiếc quần short jean lưng cao màu đen 4 nút ngang đùi. Chân đi đôi giày boot quấn dây nạm đinh cũng màu đen luôn.
Trước nhà hàng có hai tên lính gác, cả ba ung dung tiến vào bên trong. Nhà hàng không một bóng người, tại chiếc bàn ở giữa là một người đàn ông trung niên đang ngồi nhâm nhi mớ cao lương mỹ vị. Bênh cạnh là vài tên cận vệ đang canh gác.
Nó đưa tay kéo nhẹ chiếc kính xuống để quan sát. Tên đó đầu trọc, người châu Á, cao tầm 1m87. Mặc áo vest nhưng bỏ cúc áo sơ mi, thân hình có vẻ mập mạp. Tay và cổ đeo vàng sáng ánh, chắc là rất phát tài về mấy vụ ăn cắp xe. Ông ta vẫn chưa hề phát hiện ra sự hiện hữu của ba người đẹp mà cứ cắm cúi ăn cho đến khi Mỹ Nghi bước đến:
- Good moring!



Ông ta ngước lên, ánh mắt vô cùng thờ ơ nhìn ba người tụi nó:
- Chuyện gì mà dám làm phiền bữa ăn của ta? - ông ta sử dụng tiếng Trung Quốc.
- Đừng căng thẳng thế! Tôi đến là muốn hỏi ông về một chiếc xe! - cô nhếch môi tươi cười.
Ông ta trừng mắt:
- Xe gì chứ? Cô là ai?
- Tôi là thành viên mới của Black Dragon. Đây là Hoàng Gia Mẫn sư tỷ mới của bang!
Nó cất kính mát bước đến chìa tay trước mặt ông ta:
- Hân hạnh được biết ông!
Người đàn ông đó đưa tay cầm lấy ly rượu nhấp một ngụm chứ không thèm bắt tay nó. Cả ba nhìn nhau, hiểu ý nên nó ngồi xuống bàn đối diện với ông ta.
- Hôm nay tôi đến đây là muốn hỏi về chiếc Ferrari S430 của tôi! Nó ở đâu?
Người đàn ông đó ngước mắt nhìn nó:
- Ở cái thành phố New York này có biết bao nhiêu là xe. Bộ xe nào cũng do tôi trộm hết hay sao?
- Bình tĩnh đi! Tôi chỉ hỏi thôi mà! Nếu muốn thì tôi trả tiền lại cho ông.- nó cười nhẹ nhàng nhưng lại nhận thấy một ít sát khí.
Ông ta bắt đầu nổi máu xung thiên:
- Xe thì tôi không có lấy, cô có ngon thì đi báo cảnh sát đi! Hừ....

Đậu Đỏ ngồi xuống bên cạnh ông ta thì thầm:
- Nếu không nể mặt, dù có đáng tuổi cha tôi thì ông cũng không yên đâu.
Ông ta đứng bật dậy quát:
- Con ranh kia! Mầy nói gì hả?
Đậu Đỏ đứng đối diện với ông ta khoanh tay, bộ dáng vô cùng thư thái như muốn trêu tức. Nó ra hiệu bảo Đậu Đỏ trật tự, Jame ngồi xuống đối diện với nó:
- Cô là Hoàng Gia Mẫn đúng không?
- Đúng vậy! Thì sao? - nó khoanh tay, ngồi chéo chân ngả người ra sau ghế.
- Dạo này cô bắt đầu nổi tiếng rồi đấy! Xe thì tôi không có lấy, cô đến đây để hù tôi sao? Từ nay sắp tới nếu không có chuyện gì thì đừng làm phiền tôi. Nơi đây không hoan nghênh lũ con nít ranh học đòi làm xã hội đen đâu!
Nó chồm người đến phía trước thì thầm:
- Là ông nói đấy nhé!
"Bốp"
Nó quơ chai rượu trên bàn đập vào đầu ông ta. Đám cận vệ lập tức nhào đến liền bị Mỹ Nghi và Đậu Đỏ dần cho một trận. Nó đạp đổ cái bàn ăn trông khi Jame vẫn còn lăn lóc ôm đầu máu nằm dưới đất.
Đám cận vệ mỗi tên nằm một nơi, nó vung vài cước vào bụng khiến ông ta rên lên thê thảm. Gương mặt nó nhanh chóng trở nên lạnh lùng đến chết người. Nó tặng một cú đá cuối cùng khiến ông ta phải lăn mấy vòng trên đất, miệng ứa đầy máu:
- Đừ..ng....Đừn...g...đánh....n..n...ữa.....!
Nó ngồi xuống nắm lấy cổ áo ông ta, gương mặt khát máu gằn từng chữ:
- Sao? Chỗ này có hoan nghênh chúng tôi hay không?
- Có....có....các....cô muốn đến....khi nào cũng được! Hộc...hộc.....
Ông ta thở dốc, Mỹ Nghi và Đậu Đỏ cũng ngồi xuống bên cạnh nó.
- Nói! Chiếc xe của chúng tôi đâu? - Mỹ Nghi hỏi.
Ông ta lắc đầu một cách khó khăn:


- Không! Tôi không có lấy! Thật mà!
Đậu Đỏ cười lém lỉnh:
- Thôi chết! Chúng tôi lỡ ra tay thôi, xin lỗi ông nha. Thành thật xin lỗi ông nhiều lắm!
Ông ta lúc này không còn dám quát tháo Đậu Đỏ như lúc nãy nữa mà chỉ dám nhẹ giọng:
- Không sao! Không sao cả!
Nó đứng lên, chỉnh sửa lại cái áo khoát:
- Chúng ta đi!
Đợi tụi nó đi khuất, ông ta mới dám ngồi dậy để thở. Nghĩ đến mà ông vẫn còn phát khiếp!
...............
*Văn phòng của Nhất Phong:
- Anh Phong! Thì ra người lấy chiếc xe của anh là một cô gái! Cô ta tên Salern, là một play girl quen thuộc của khu vực này. - Zino ngồi phịch xuống cái ghế đối diện với Nhất Phong.
- Làm em dạy dỗ tên Jame Poker gì đấy một trận! Thiệt là uổng công! - Đậu Đỏ ngồi trên chiếc ghế sôfa trong phòng mà than vãn.
Nhất Phong rít một hơi thuốc, quay sang Zino:
- Tìm cách liên lạc và địa chỉ của cô ta giúp anh! Xe của Nhất Phong này mà cũng dám lấy à? Đúng là gan thật!
- Vâng! Em biết rồi.
..............................................
*Chinese Club 10:00 pm
Đây là một hộp đêm dành cho khách Trung Quốc, quán bar này cũng thuộc địa phận Hắc Long nốt. Đèn được chỉnh hơi mờ, khu vực quán rộng lớn đang có rất nhiều khách uống rượu cũng như trò chuyện. Zino và Nhất Phong đang ngồi trong một căn phòng có thể nhìn ra ngoài.
- Theo nguồn tin em điều tra được thì cô ta hay tới đây vào giờ này. Em đã gặp cô ta rồi nhưng quên chụp ảnh cho anh xem.
Zino lóng ngóng nhìn ra ngoài kia. Nhất Phong lại hút thuốc, miệng nở nụ cười nhẹ:
- Khả năng của em điều tra tốt lắm đấy!
- Hihi.... Lúc trước đi theo chị Mẫn nên quen rồi! À hình như cô ta đến kìa!
Zino chỉ ra hướng cửa, một cô gái chân dài ăn mặc sexy đang tiến vào bên trong. Dáng cô gái đó rất đẹp nhưng Nhất Phong không thể thấy rõ mặt. cô ta mặc một chiếc quần jean lưng cao bó sát đùi, bên trên là một chiếc áo vừa che đủ vòng một cùng với một chiếc áo khoát jean bên ngoài. Nhất Phong mơ hồ nhớ lại điều gì đó nhưng không nghĩ ra được. Zino huých tay:
- Giờ ta làm sao?
- Em về trước đi! Mọi việc còn lại để anh lo!
Zino gật đầu, Nhất Phong đứng lên đi ra ngoài kia. Anh len lỏi qua đám khách để tiến đến gần cô gái đó, ai ngờ ở ngoài có một đám giang hồ bặm trợn tiến vào bên trong.
- Con nhỏ Salern đâu rồi?
Bà chủ chạy ra đón tiếp niềm nở:
- Chào mọi người! Xin hỏi muốn tìm cô nào?
- Tôi muốn tìm Salern! Gọi nó ra đây!!!! Nhanh lên! - tên đó hùng hổ quát tháo.
- Xin lỗi nhưng nhân viên của tôi không có ai tên Salern hết! Anh thông cảm cho! Để tôi giúp anh lựa một cô khác nhé! - bà ta tươi cười.
- Con nhỏ đó thiếu tiền của tôi đấy! Bà không biết nó thì tránh ra một bên để tôi tự tìm. Salern! Mầy không thoát đâu! - nói rồi hắn cùng đám đàn em đi loanh quanh.
Nhất Phong đứng ở quầy bar thì nghe một giọng nói quen thuộc.
- Phải! Tôi Salern đây!
- ......................................
Thì ra cô ta đang ngồi nói chuyện bằng điện thoại của quán, Nhất Phong giả vờ đi ngang lưng cô ta rồi ngừng lại nghe ngóng.
- Chiếc Ferrari hôm bữa anh đã tìm được người mua giúp tôi chưa?
Nghe đến đây thì Nhất Phong nhíu mày, quả thực chính cô ta đã trộm xe của anh.
- ........................................
- Không phải chứ! Tôi đang cần tiền gấp để trả nợ đấy! Anh cố giúp tôi được không hả?
- ..................................
- Thôi được rồi! Cám ơn! Anh cứ để lũ cho vay chém tôi chết đi! Bạn bè tốt thế đấy!
Salerrn thấy có người bên cạnh nên tưởng là anh muốn gọi điện thoại. Cô quay sang Nhất Phong nói vội vã mà chưa kịp nhìn mặt:
- Xin lỗi phiền anh đợi tôi thêm chút nữa. - cô quay sang nói vào điện thoại - Giờ anh nhất quyết bỏ mặc tôi chứ gì. Được thôi! Vĩnh biệt!
Nhất Phong nhanh chóng nhận ra cô, môi anh nở một nụ cười thích thú. Bỗng tiếng của đám côn đồ lúc nãy vang lên:
- SALERN! MẦY RA ĐÂY!
Cô giật bắn mình quay người lại, hốt hoảng khi nhận ra đám chủ nợ. Cô nép nhanh vào ngực Nhất Phong để thân hình to lớn của anh giúp mình khỏi bị phát hiện.
- Xin lỗi anh bạn! Chỉ một lát thôi! Please!
Nhất Phong đưa tay ôm lấy cô như thể người yêu, tay kia giả vờ cầm điện thoại lên để nói chuyện. Salern lém lỉnh ghé mắt quan sát cho đến khi đám giang hồ bỏ đi khuất, Nhất Phong lên tiếng nhắc nhở:
- Rời khỏi người của tôi được rồi đấy!
- Xin lỗi! Ơ.......
Cô khựng lại khi nhìn thấy Nhất Phong, đôi mắt sáng lên như một chú mèo:
- Lại gặp anh hả? Chúng ta có duyên nhỉ? - cô reo lên vì đã được Nhất Phong cứu đến tận hai lần.
- Thế à? Chắc là có duyên thật! - Nhất Phong cười cợt đưa điếu thuốc lên môi rít một hơi.
- Nể tình anh vừa cứu tôi, hay là tôi mời anh đi uống cái gì nhé! - cô thấy anh đờ người ra thì lập tức kéo tay - Đi thôi nào! 



Thử đọc