Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 44

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Hai ngày sau tại nhà xác thành phố
Lão John cũng một đám đàn em tiến vào căn phòng chứa xác của Nick. Ông ta như muốn chết điếng tại chỗ khi xác của Nick đã lạnh ngắt tự lúc nào. Cao thủ như thế mà lại bị giết chết một cách tàn nhẫn quả thật kẻ ra tay không hề tầm thường.
Ông ta nghiến chặt răng, đôi bàn tay trong vô thức siết chặt lại. Vẻ mặt vừa đau khổ vừa oán hận.
- Đã tìm ra thủ phạm chưa? - ông ta lạnh lùng cất giọng hỏi tên trợ lí đứng sau lưng.
Tên đó lắc đầu
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Dạ vẫn chưa ạ! Nghi ngờ là do một sát thủ chuyên nghiệp gây ra, cách gây án quả thật rất sạch sẽ không hề để lại bất cứ bằng chứng nào ở hiện trường.
Ông John nghiến răng trèo trẹo
- Nhất định phải bắt sống bọn chúng! Mang đầu của chúng đi tế Nick!
Ông ta quay lưng bỏ đi, đám đàn em cũng líu ríu theo sau. Chỉ còn mỗi cái xác cứng đơ của Nick ở đó.
.........................................................
*Phòng chủ tịch tập đoàn Hắc Long
- Cái gì? Một tên thuộc hạ thân cận của lão John bị ám sát à? - ông Vinlee đang đứng gần cửa sổ lập tức quay lại nhìn mẹ hắn không chớp mắt.
Bà gật đầu khẳng định lại lần nữa
- Đúng vậy! Vào hai đêm trước người ta đã phát hiện xác của hắn trong phòng mát-xa. Nghi ngờ là bị sát thủ ám sát vì hiện trường trông rất sạch sẽ, lực lượng cảnh sát New York hiện đang đau đầu điều tra.
Ba của hắn đan hai tay vào nhau, nhếch môi


- Ông ta gieo nhân nào thì gặp quả đó thôi! Trách ai được cơ chứ! Nhưng dù sao bên cạnh ông ta còn rất nhiều những tên sừng sỏ khác, chết mất một tên thì đã thấm vào đâu.
Mẹ hắn lặng đi hồi lâu, vẻ mặt chăm chú như đang nghĩ về một việc gì đấy. Ba hắn vội lên tiếng hỏi
- Em sao thế?
Ông Vinlee cũng bước đến ngồi vào bàn họp cùng hai đứa em. Đôi lông mày bà khẽ nhíu lại, nói ra điều mình đang suy nghĩ
- Em đang nghĩ liệu có phải kẻ thù của ông John xuất hiện không?
Câu nói này của bà khiến hai người đàn ông phải suy ngẫm hồi lâu. Ôg Vinlee lắc đầu
- Chắc không phải đâu! Có thể đây chỉ là việc trùng hợp thôi, anh nghĩ chắc là kẻ thù của tên Nick trong một băng đản nào đó đã ra tay giết hắn.
- Anh Vinlee nói đúng! Còn quá sớm để nói rằng ông John có thêm một kẻ thù! Mà anh đã có tin tức gì của Ailee chưa?
Ông Vinlee có vẻ đã khá yên tâm
- Con bé có gọi điện về bảo là an toàn, tên Ren gì đấy không hề làm gì nó. Anh đã dặn Ailee là nếu được thì làm vệ tinh giúp phe ta luôn một thể.
- Nè! Anh chắc là con nhóc đó sẽ không gặp chuyện gì chứ? - mẹ hắn hỏi.
Ông Vinlee mỉm cười nhẹ
- Anh vừa điều tra ra được một nguồn thông tin mật! Chắc chắn là hai người sẽ không thể ngờ tới! - ông vừa nói vừa xoay chiếc máy tính về phía hai người.
Sau khi xem qua dòng thông tin ấy, ba mẹ hắn đồng thanh thốt lên
- Sao lại có thể như vậy?
- Haha.... Thông tin này là do truyền nhân của Hacker CC giúp anh có được. Tổ chức FBI còn không thể phát hiện ra nữa đấy!
Ba hắn ngạc nhiên
- Anh đang nói đến Zibi sao? Nó dám hack cả hệ thống máy tính của FBI à?
Ông Vinlee mỉm cười gật đầu, mẹ hắn đưa tay ôm ngực
- Oh my chúa! Em cũng không ngờ luôn đấy! Lão John coi vậy mà cũng ngu phết, xem ra số lão ta sắp tàn rồi!

- Hèn gì anh lại yên tâm để Ailee ở đó, chị dâu Nari cũng không còn lo lắng nữa!
Ông Vinlee tắt máy tính, cười đắc ý
- Biết đâu Ailee ở đó lại là nơi an toàn! Xem ra ta chỉ việc ngồi đợi "người đó" ra tay thôi!
Phòng họp yên lặng, bỗng tiếng gõ cửa vang lên
"Cộc....cộc.....cộc"
- Vào đi! - ông Vinee nói vọng ra.
Cô thư kí bước vào cuối đầu
- Thưa Chủ Tịch! Có phu nhân chủ tịch đến tìm ạ!
Vừa dứt lời thì sau lưng cô đã xuất hiện một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp và sang trọng. Ba mẹ của hắn đồng loạt nở nụ cười, ông Vinlee bật dậy khỏi ghế xua tay
- Cô có thể ra ngoài làm việc!
- Dạ vâng.
Cô thư kí lui ra, cánh cửa lớn được đóng sầm lại. Người phụ nữ xinh đẹp ấy tiến đến chỗ mọi người người, trên môi là nụ cười duyên dáng thoắt ẩn thoắt hiện. Cô ta tầm 35, 36 tuổi nhưng vẻ đẹp thì lại trẻ trung y như mẹ hắn và quý phái vô cùng
- Mọi người đang họp à?
Ông Vinlee kéo ghế cho cô một cách ân cần
- Đúng vậy! Em đến đây có gì không?
Mẹ hắn nhìn ba hắn rồi cười gian
- Chắc nhớ chồng chịu không nổi chứ gì? Đúng không anh?
- Chắc là thế đấy! - ba hắn nhún vai.
Cô ta đưa tay lên che miệng cười nhẹ
- Hai người thật là...... Có thôi trêu tôi không hả?
Mẹ hắn bật cười, đưa tay sắp xếp mớ văn kiện lộn xộn trên bàn rồi bảo
- Chị dâu Nari yêu quý! Có thể mời vợ chồng em đi ăn trưa được không ạ?
Mẹ của Ailee đưa tay vuốt tóc, bộ dáng cực kì thùy mị
- Được! Chị sẽ mời vợ chồng em đi ăn.......
- Thế ta đi thôi!
Mẹ hắn và ba hắn ríu rít đứng lên. Ông Vinlee cũng chỉnh lại vạt áo vest chuẩn bị cầm tay vợ. Mẹ Ailee tiếp
- Chị mời nhưng vợ chồng em trả tiền nhé! Haha... Ông xã, ta đi ăn trưa nha! Anh muốn ăn gì? Bít tết, hải sản hay là bào ngư? Hay là ta lái xe ra nhà hàng biển nha..bla...bla....
Cô ta vừa câu tay chồng bước đi vừa ríu rít luôn mồm. Mẹ hắn mặt mày hầm hầm, mím chặt môi rủa xả
- Hồ Ngọc Nhã Lâm! Chị nhớ đấy! Ăn vào cho dị ứng chết luôn! Hừ....
Ba hắn cười khổ lấy tay quạt quạt cho vợ nhằm hạ hỏa, ai ngờ giọng của mẹ Ailee lại vang lên bên ngoài cánh cửa
- Yên tâm! Da chị tốt lắm, không có hay dị ứng đâu! Haha....
- Aaaa thiệt là muốn điên lên quá! - mẹ hắn tức giận giậm chân đùng đùng bước đi. Ba hắn cũng lẽo đẽo theo sau.
Thiệt tình suốt bao năm trôi qua mà vẫn trẻ con như ngày nào....
Biệt thự Hắc Long
Do khí hậu nóng bức nên bốn đứa bao gồm nó, hắn, Zibi và Mỹ Nghi kéo nhau ra vườn ăn trái cây. Bộ bàn ghế đặt giữa bóng cây mát rượi, chốc chốc gió lại thổi lên dễ chịu vô cùng.
Nó thì ngồi gọt trái cây, hắn ngồi bên cạnh cầm cái điện thoại nghiêng qua nghiêng lại. Mỹ Nghi đọc tạp chí, Zibi cầm máy tính lướt lướt để tra cứu thông tin.
Bỗng hắn khều khều vai nó
- Vợ iu! Cho anh hỏi cái này nha!
Nó gật đầu, đôi mắt vẫn chăm chú vào quả táo đang gọt dang dở trên tay. Hắn tiếp
- Lavabo là gì vậy? Anh hay thấy dòng chữ đó trên mấy mẫu quảng cáo ấy!
Nó chưa kịp trả lời thì Zibi đã tài lanh
- Mầy ngu quá! Lavabo là cái bồn cầu đó cha!
- Phải không đó? - Mỹ Nghi cười cười nhìn Zibi, mọi bữa dốt anh văn lắm mà sao hôm nay thông minh đột xuất thế.
Thấy nó im lặng, hắn lại hỏi
- Thằng Zbi nói đúng không vậy vợ?
Nó gật gật đầu
- Sai rồi!
- A.....hahaha..... Sai rồi kìa!!! Hahaha.... - Mỹ Nghi và hắn đồng thanh cười to lên khiến mặt Zibi đơ như trái bơ.
Zibi ngước mặt lên nhìn nó
- Thế lavabo là cái gì em nói anh nghe thử xem!
- Bồn rửa tay! - nó đáp ngắn gọn rồi đút cho hắn miếng táo.
- Thấy chưa? Người ta là bồn rửa tay cha nội ơi! Ăn hại mà còn tỏ ra mình có tài! Hahaha..... - hắn ôm bụng cười sặc sụa khiến Mỹ Nghi cũng che miệng cười theo. Vợ con tốt thế đấy! Thấy người ta cười chồng mình cũng hùa theo.
Zibi quê độ lấy chiếc dép lên hâm dọa hắn
- Thằng khốn nạn! Mầy im ngay cho tao! Tao cho mầy răng đi trước môi cất bước theo sau bây giờ mầy tin không? Cái bồn cầu với cái bồn rửa tay cũng như nhau thôi mà! - anh vì quê quá nên nói bừa để chữa ngượng.
- Thế mai mốt mầy rửa tay thì đi dzô bồn cầu rửa đi nha! Háhá.... - hắn vẫn chưa chịu nín cười, Mỹ Nghi và nó cũng bật cười theo làm gương mặt Zibi xám xịt.
Giữa trưa hè nóng bức mà như thế đấy!
Tại nhà hàng nằm ven bờ biển
- Chị dâu kính mến! Chị sợ ngày mai chết không được ăn hay sao thế? - mẹ hắn chống cằm nhìn mớ thức ăn trên bàn.
Chẳng qua là mẹ Ailee gọi hơn 10 món ấy mà, vì thế nên cái bàn kín mít không còn một kẻ hở. Bốn người mà hăn hết cái đống này bảo đảm không bội thực cũng rối loạn tiêu hóa.
Cô ta nhẹ nhàng dùng đũa gắp thức ăn cho chồng mình rồi mỉm cười
- Dạo này thấy mọi người bận quá nên chị gọi mấy món này để tẩm bổ ấy mà!
Ba hắn và ông Vinlee bắt đầu bữa ăn. Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện khá là vui vẻ.
Bỗng một tiếng hét của một người đàn ông vang lên
- TAO GIẾT MẦY! ĐỒ KHỐN KIẾP!
Tay ông ta giơ cao một cây dao sáng hoắc, dưới nền đất là một người phụ nữ đang hoảng sợ tột cùng. Mọi người trong quán trở nên hỗn loạn, ai cũng tránh xa khỏi chỗ ấy.
Khi cây dao chực đâm xuống, mẹ Ailee không chần chừ cầm lấy cây nĩa phóng về phía người đàn ông đó.
"Phập"
- Aaaaaa......
Tiếng người đàn ông đó rú lên đau đớn vì bị cây nĩa cắm xuyên qua bàn tay. Cây dao ông ta cầm rớt xuống đất. Bảo vệ lập tức ập vào giải ông ta ra ngoài.
Mọi người trong quán nhìn mẹ của Ailee trầm trồ khen ngợi, tất cả lại tiếp tục bữa ăn. Mẹ hắn tấm tắc
- Woa!!!! Kĩ năng phóng ám khí sau bao nhiêu năm cũng không thay đổi nhỉ?
- Chưa hết đâu! Ở nhà chị dâu của em còn ra tay ám sát không biết bao nhiêu là chuột, gián với thằn lằn nữa đấy! - ông Vinlee nói đùa.
- Anh lại chọc em nữa rồi! - cô ta chu mỏ quay sang hướng khác.
Ba mẹ hắn cũng phải bật cười, tội nghiệp đám sinh vật quá!
..............................................
*Tại chỗ của Ailee
Sau khi khỏi bệnh, cô vẫn bị Ren giam lỏng trong ngôi biệt thự ấy. Lúc nào cũng có cận vệ canh gác khiến ruồi còn bay không muốn lọt. Thôi thì chấp nhận số phận vậy. Mấy hôm nay Ailee sống hòa hợp với mọi người trong biệt thự như một vị khách, lúc nào cũng lon ton chạy tới chạy lui hết phá cái này đến cái kia.
Chỗ vết thương của Ren bị nhiễm trùng, hiện giờ anh ta đang rất yếu nên không thể đến chỗ bang hội để làm việc nữa. Rốt cuộc vẫn phải quanh quẩn ở nhà để dưỡng thương.
*Giờ cơm trưa
Ailee đang phụ mấy cô người hầu dọn cơm lên bàn, nói là phụ chứ thực ra không ăn vụng thì cũng làm đổ bễ chén dĩa. Mọi người lớn nhỏ trong nhà cũng đã quen mấy cảnh này, ai ai cũng khá có cảm tình với Ailee.
Bỗng quản gia bảo cô người hầu đứng gần đấy
- Lên gọi cậu chủ xuống đây dùng cơm!
Cô người hầu định chạy đi thì Ailee đã lăng xăng
- Ngài quản gia! Để tôi gọi giúp cho!
Vị quản gia già mỉm cười hiền hậu
- Miss Ailee! Phiền cô!
Ailee tung tăng chạy lên lầu, cuối cùng cũng đứng trước cửa phòng của Ren. Định gõ cửa thì nghe tiếng Ren đang nói chuyện điện thoại, sẵn tính nhiều chuyện nên cô nhóc đứng đó nghe ngóng
- Dạo này em vẫn khỏe chứ?
-................................
- Em đang ở Nhật à? Bộ có nhiệm vụ mới sao?
- .........................
- Thế à? Không lâu nữa chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi!
-................................
- Anh rất mong gặp lại em đấy! Thực sự thì rất nhớ mùi hương của em!
-..............................
- Thôi! Mong gặp lại em sớm! Bye bye nhé!
Ren cúp máy, Ailee bĩu môi. Nói chuyện nghe mà muốn dựng cả lông gà lông vịt. Cô nhóc giả vờ dậm chân bịch bịch như mình đang chạy lên rồi đưa tay gõ cửa.
"Cốc.....cốc.....cốc"
"Cạch"
Ren mở cửa, anh ta mặc chiếc áo thun dài tay, gương mặt hơi tái đứng tựa vào vách
- Chuyện gì thế?
- Xuống ăn cơm!
Ren đưa tay đóng cửa rồi cùng Ailee đi xuống lầu. Cô nhóc vừa đi vừa nghĩ ngợi
"Cái bản mặt trông cô hồn cát đản thế kia mà cũng có người yêu cơ đấy! Cái gì mà nhớ mùi hương nghe mà phát ói...... Oẹ Oẹ...."
Cô nhóc trộm liếc Ren một cái rồi bĩu môi, nhất định sẽ cố gắng thoát khỏi đây để tìm cơ hội dạy dỗ anh một bài học. Hừ! 



Thử đọc