Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 41

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Đêm hôm đó tại lãnh địa Hắc Long Bang
Do còn ấm ức chuyện ban sáng nên lão John quyết định đến tìm bà Khánh Hà. Một mặt là để máng vốn, mặt còn lại là muốn góp ý một vài chuyện của Bang.
- Mời Bang Chủ uống trà! - mẹ hắn nở nụ cười niềm nở đẩy tách trà thượng hạng sang cho ông ta.
Sắc mặt lão không được tốt cho lắm, bao nhiêu tức giận chỉ muốn tuôn trào một thể
- Tôi muốn cô phải hạ lệnh trục xuất tên La Thành!
- Nhưng tại sao ạ? Ông ấy là người đã dùng nửa cuộc đời tận tụy với Bang Hội, cớ sao lại phải trục xuất? - bà nhìn ông khó hiểu.
- La Thành tội lớn tày trời, ông ta đã khiến người dân than oán khắp nơi. Bỗng chốc lại nâng giá tiền bảo kê lên hơn một nửa, lạm dụng chức quyền chiếm đoạt tài sản. Xem ra thương nhân trong khu vực rất bất mãn với ông ta. Nếu cô không giải quyết ông ta nhanh chóng thì khó mà xoa dịu lòng người.
Lời nói chắc như đinh đóng cột của ông ta khiến mẹ Bang Chủ khó xử vô cùng.
- Ơ.... để tôi suy nghĩ kĩ lại!
- Trật tự xã hội đang trong tình thế dầu sôi lửa bỏng mà cô còn đòi suy nghĩ sao? Nếu cô không nỡ xuống tay thì để tôi giúp cô! - vẻ mặt ông ta trở nên khẩn thiết như đang giải quyết việc trong Bang Hội của chính mình.



- Ơ...
- Mẹ tôi là người có cái đầu biết suy nghĩ.......chứ không phải có cái đầu để trang trí như ai kia. - một giọng nữ thánh thoát cất lên khiến ông John phải quay người lại nhìn.
Nó trong bộ vest đen oai vệ chậm rãi từ cửa bước vào, sau lưng còn có Đậu Xanh và Đậu Đỏ. Lão John ngạc nhiên đứng dậy quát lớn
- Cô là ai mà dám ăn nói kiểu đó?
- Đoán coi!
Nó khoanh tay ung dung mặt đối mặt với ông ta. Mái tóc hôm nay đã được cột lên cao một cách gọn gàng trông rất quyến rũ. Hình xăm trên cổ lộ rõ ra ngoài cùng với mớ khuyên tay sáng lâp lánh trên cái lỗ tai bên trái. Gương mặt đã được trang điểm nhẹ, đôi mắt to tròn cộng thêm viền mắt nước màu đen lại càng trông lạnh lùng đến chết người.
Cái nhếch môi đẹp đúng kiểu chứng tỏ nó là một đứa con gái khí phách. Ông John nhíu mày như sắp nhớ ra điều gì đó
- Cô là......
- Bắt đầu thông minh ra rồi đấy!
Lần á khẩu thứ hai trong ngày. Con dâu Bang Chủ Hắc Long Bang xuất hiện ở đây làm gì cơ chứ. Đúng là điều không thể ngờ tới. Hai vợ chồng chúng chỉ có một khuôn, ăn nói xấc xược. Ông John quay sang bà Khánh Hà, vẻ mặt khẩn trương tiến đến vài bước
- Tôi mặc kệ cô ta là ai, tôi muốn cô hạ lệnh trục xuất La Thành! - ông gằn giọng.
Nó bước đến trước mặt mẹ Bang Chủ nhằm che chắn, sẵn tiện phán vài câu sởn tóc gáy
- Ông đang làm cái gì thế? Mẹ tôi làm gì thì mẹ tôi biết cần gì ông tào lao hả?
- Cô.....
Lão John tức đến mặt nổi đầy gân mà không nói gì được. Đậu Đỏ cất giọng

- Theo như nguồn tin chúng tôi nhận được thì ông với La Thành là đồng đản với nhau.
- Nói bậy! - ông John phản bác.
Đậu Xanh vội tiếp lời
- Vì vậy nên ông một mực muốn loại trừ La Thành đúng không?
- HOANG ĐƯỜNG! Ta đường đường là Bang Chủ Bang Kirin hùng mạnh thì tại sao phải là đồng đản với tên La Thành đó? Ta chỉ cần ban bố lệnh thì nơi đây sẽ tan thành tro bụi ngay lập tức. - ông ta mất tự chủ quát lớn trước mặt nó và mẹ Bang Chủ.
Nó hất mặt
- Ông lớn tiếng gì hả? Dám đe dọa ở đây sao? Thế giữa Kirin và Black Dragon thì bang nào lớn hơn. Muốn thử xem ai chết trước không hả?
- Cô.......
Lão John nhất thời đuối lí, ông ta hùng hổ quay sang mẹ Bang Chủ
- Khánh Hà! Tạm thời tôi sẽ gác chuyện này lại! Nhưng tôi không dễ dàng bỏ qua đâu!
Ông ta khoát tay rồi cùng đám đàn em bỏ đi một nước. Chờ ông ta đi khuất, bốn người không hẹn mà đồng loạt ngồi phịch xuống sàn nhà như đã kìm nén gánh nặng trong lòng lâu lắm rồi ấy.
- Hơ.....Gia Mẫn à! Con rất có triển vọng! - bà vỗ lên vai nó.
- Haizz! Lần đầu quả nhiên là rất áp lực! - nó đưa tay gỡ cái cúc áo đầu ra cho thoáng. Mồ hôi cũng lăn dài.
- Quả thật trông mặt ông ta lúc nãy rất đáng sợ! Cứ như là một đại ma đầu ấy!
Bà Khánh Hà đăm chiêu
- Mọi việc sao này chắc phải nhờ tụi con giúp đỡ nhiều rồi!
- Mẹ yên tâm!
Nó mỉm cười nhẹ trấn an bà. Thực ra có con dâu như thế này bà cũng an tâm phần nào.
Bắt đầu lối sống của xã hội đen!
.............................................


*Buổi sáng hôm sau
Ailee mơ màng tỉnh giấc, cơ thể nặng trĩu mệt mỏi như có cả tấn đá đè lên người. Hàng mi cong run nhẹ lên nhưng vẫn chưa chịu mở ra. Ailee khẽ nhúc nhích nhưng lại cảm thấy không gian khá chật chội.
Một cảm giác ấm áp lan tỏa khiến cô cứ muốn nhắm mắt ngủ mãi. Đôi bàn tay trong vô thức sờ soạng, thật là mềm mại nha nhưng sao lạ ấm một cách khác thường như thế?
Ailee đưa tay lên dụi mắt, bấy giờ mới cảm nhận được vật thể lạ bên cạnh mình. Bốn chân, ba tay, hai người, một giường, một mền, một nệm.
Các bạn thắc mắc vì sao chỉ có ba tay đúng không? Vâng! Một cánh tay đã được gối dưới đầu của Ailee nhà ta. Ren ôm cô nhóc vào lòng ngủ rất ngon lành.
Hai mắt mở to kinh ngạc, Ailee còn tưởng bản thân đang nằm mơ. Sau khi tự tát vào mặt vài cái răng môi muốn lẫn lộn, cô nhóc mới ngậm ngùi thương thân tiếc phận.
Gương mặt Ren ở cự ly gần cũng hút hồn phết. Nhìn anh ta khi ngủ mà cứ như là một thiên sứ vậy (trong khi hiện tại thì chính là quỷ sứ). Ailee đơ ra trông vài phút, bệnh mê trai lại tái phát.
Mái tóc của Ren rối bù trông sẹc xi ghê gớm! Gương mặt vẫn còn hơi tái có lẽ do vết thương còn mới, cũng có khi là Ren đang lên cơn sốt vì vết thương nhiễm trùng không chừng.
Ailee nằm bất động trong vòng tay của Ren không dám nhúc nhích. Hơi thở ấm nóng của Ren cứ phả vào gáy khiến cô nhóc cứ sởn gái óc. Không hiểu cái cớ sự làm sao mà bản thân lại nằm chung giường với cái tên ác ma đã bắt mình làm con tin nữa.
Bỗng mắt của Ailee hoa lên, khung cảnh trước mắt tối sầm lại. Cảm giác này hình như hôm qua mới bị một lần rồi mà. Cơ thể mềm nhũn ra như là không phải của mình nữa. Mệt mỏi vô cùng, kể cả muốn ngồi dậy quát cho cái kẻ kia một trận cũng không đủ sức.
Ren nằm nghiêng để tránh động vết thương, một tay vòng sang eo Ailee làm cô nhóc không cựa mình gì được. Ailee khổ sở nằm ngó trần nhà, đối với cô bây giờ thà nằm như thế còn hạnh phúc hơn việc ngồi dậy.
- Còn mệt không?
Ailee giật bắn mình quay sang, hai cánh môi chỉ cách nhau đúng 2cm nữa thôi. Ren đưa đôi mắt có phần hơi mơ màng nhìn cô, Ailee đỏ mặt quay sang hướng khác
- Anh dậy rồi à?
Ren đưa tay kéo mặt Ailee quay sang hướng mình. Giọng nói khàn khàn
- Tại sao.....phải....quay chỗ khác?
- Anh sốt à? - Ailee nhìn sắc mặt đờ đẫn của Ren thốt lên. Cô đưa tay sờ trán của Ren, thân nhiệt của anh hiện giờ chắc cao lắm.
Ailee bật ngồi dậy như phản xa, vừa đặt một chân xuống sàn nhà đã khụy xuống. Hiện giờ có lẽ cô còn quá yếu, ba ngày liền không ăn gì nên bản thân không còn chút sức lực.
Ren ôm vai ngồi dậy, anh bước đến đỡ Ailee ngồi lên giường
- Cô cần gì cứ bảo? Không cần phải đi!
Ailee nhìn lại bộ quần áo ngủ trên người, cô hốt hoảng nhìn Ren
- Ai đã thay quần áo giúp tôi? Đừng nói là anh nhé?
Ren nở nụ cười như muốn châm chọc cô nhóc
- Cô bị hoang tưởng à? Là người giúp vệc thay chứ không phải tôi đâu!
Ailee nhăn mặt, cô chỉ tay lên giường
- Thế tại sao hai chúng ta lại nằm chung một giường?
- Hôm qua cô ngất xỉu do kiệt sức, tôi không tiện đi lại nên để cô ở chung phòng canh chừng cho dễ.
Thái độ bình thản của Ren khiến Ailee điên tiết
- Nhưng cũng không cần nằm chung một giường chứ?
- Thế chẳng lẽ vai tôi như vậy mà cô bắt tôi xuống sàn nhà nằm sao?
- Ơ....thì....
Ailee đuối lí không cãi được nữa. Cô nhóc hậm hực im lặng cho qua chuyện. Điều quan trọng bây giờ là cô muốn về nhà.
- Khi nào anh mới thả tôi?
Ren cười, hai tay đút túi quần ung dung bước đến chỗ ban công
- Khi nào Bang Chủ của tôi ngồi lên chiếc ghế Chủ Tịch thì cô sẽ tự do.
Ailee nhếch môi, giọng nói đầy châm biếm
- Thế e rằng anh phải nuôi tôi suốt đời rồi!
- Ý cô là gì hả? - Ren quay ngoắt lại gằn giọng nhìn bóng dáng mảnh khảnh ngồi trên giường. Đôi mắt long lên như sắp tức giận.
- Ba tôi trụ vững trên thương trường mười mấy năm nay không phải dựa vào tiền tài thế lực đâu. Mà là dựa vào cái này! - Ailee dùng tay chỉ vào đầu mình. Gì chứ cô rất tự hào đôi với bộ óc tinh nhuệ của ba mình.
- Cô nghĩ một mình ông ta có thể chống chọi lại tình thế bây giờ sao? Đúng là không biết tự lượng sức! - Ren mỉa mai. Ông ta thân cô thế cô thì làm sao đấu lại cả một bang Kirin hùng mạnh cơ chứ.
Ailee một lần nữa nở nụ cười nửa miệng
- Anh mới chính là kẻ không biết tự lượng sức! Anh nghĩ sao nếu bên cạnh ba tôi xuất hiện thêm bảy bộ óc xuất chúng nữa?
- Cái gì? - hàng lông mày của Ren nhíu lại. Nghe mà như sét đánh ngang tai, lời nói nửa đùa nửa thật ấy đánh trúng vào lòng anh mất rồi
- Kẻ phải lo sợ bây giờ chính là anh và cái tên Bang Chủ dở hơi của anh! Anh muốn thả tôi hay không thì tùy, biết đâu ba tôi sẽ tiết kiệm được một mớ lương thực cũng như một số tiền tiêu vặt. - cô cười nhạt tựa hồ như không. Giọng nói như muốn khiêu khích Ren.
Ailee gượng đứng dậy bước vào phòng tắm. Ren đứng đó, đôi mắt sâu thẳng nhìn đăm đăm xuống cánh rừng ở đằng xa. Quả thật những lời lẽ của con nhóc đó rất đáng suy nghĩ. Không biết có nên thông báo lại với Bang Chủ không nhỉ?
Ngoài hai người ra thì không ai biết Ailee bị bắt đến đây. Biết đâu cô ta chính là con át chủ bài trong trận chiến lần này. Ren khẽ nở nụ cười nhẹ. 



Thử đọc