Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 39

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Kế hoạch bắt đầu!
.............................................
*Phòng họp Hắc Long
- Nhất Phong! Ailee con gái tôi đâu? - ông Vinlee vừa nhìn thấy Nhất Phong bước vào đã lập tức hỏi han.
Nhất Phong cụp mắt xuống
- Xin lỗi Ngài! Ailee vẫn còn trong tay của bọn chúng!
- Cái gì? - tất cả mọi người đồng thanh.
Mỹ Nghi chạy đến bên cạnh Minh Hạo, cô nhìn sơ qua bộ dạng của anh rồi hỏi
- Cả hai có bị bọn chúng hành hạ gì không? Cậu ổn chứ?
Minh Hạo tuy sắc mặt không được tốt nhưng vẫn cố gượng cười lắc đầu



- Em không sao!
- Hoá ra đây là con trai của Phùng chủ tịch à? Ta thật có lỗi với ông ấy quá! - ông Vinlee bước đến bên cạnh Minh Hạo. - Thế có cần ta liên lạc với ba cậu để đưa cậu về nước không?
- Ngài đây chắc là ba của Ailee đúng không? Nếu phi vụ lần này liên quan đến gia đình cô ấy thì con xin được giúp..... một.... ta...y ...
"Rầm"
Minh Hạo bỗng ngất xỉu khiến mọi người không khỏi bàng hoàng. Hắn nhanh chóng đỡ cậu dậy, lấy tay lay lay gương mặt cậu
- Minh Hạo! Minh Hạo!
Mẹ của hắn nhấc điện thoại gọi cho trợ lí
- Lập tức gọi tài xế cho xe đến đây!
Mọi người lập tức lên xe để đến biệt thự Hắc Long. Ai cũng khá lo lắng cho Minh Hạo.
......................................................
Gương mặt của Ren trở nên tái méc, mồ hôi lạnh từ trán lã chã lăn xuống. Chiếc xe vẫn cứ chạy mãi, chạy mãi men theo con đường dẫn vào rừng sâu.
- Anh đang đưa tôi đi đâu vậy hả? Dừng xe lại ngay đi!
Ailee lo lắng nhìn Ren, chiếc xe đã chạy hơn 1 tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa thấy lối ra. Cứ đà này cô sẽ không biết đường trở về nữa cho coi. Gương mặt Ren làm cô hơi hoảng sợ, có lẽ anh ta đang dần kiệt sức thì phải.
Ailee nhìn chỗ vết thương đang rỉ máu không ngừng của Ren mà bản thân cũng phải rùng mình. Đôi mắt anh ta cứ như một con thú hoang dã vậy. Nếu lỡ anh ta ngất đi lạc tay lái thì sao đây? Anh ta đang lái xe đi đâu chứ?
- Ngồi yên cho tôi!

Ren ra lệnh khiến Ailee bất động. Cái giọng nói lạnh ngắt ấy khiến người khác phần nào phải nghe theo.
- Anh đang mất nhiều máu quá! Nếu không kịp cứu chữa sẽ nguy hiểm lắm!
Ailee đưa tay chạm vào vai Ren. Cái chạm nhẹ thôi cũng khiến Ren cảm thấy đau đớn
- Aaa...
Ailee rút tay lại, bàn tay dính đầy máu của Ren. Bỗng con đường phía trước dần dần mở ra, trước mặt Ailee là một ngôi biệt thự hoành tráng.
Cô nhóc há hốc mồm kinh ngạc. Trong rừng sâu mà cũng có một nơi như thế này nữa à? Thật không thể tin nổi!!!!
Hai tên cận vệ vừa nhìn thấy xe của Ren thì lập tức mở cánh cổng lớn. Chiếc xe chạy vào trong và cánh cổng cũng nhẹ nhàng khép lại. Ailee hoảng sợ nhìn xung quanh, khuôn viên rộng thật. Xung quanh đâu đâu cũng thấy áo đen canh gác tưởng chừng một con ruồi cũng không bay lọt. Họ toàn là người Mĩ, da đen da trắng gì cũng có, lác đác đâu đó còn có vài người Châu Á. Thế lực của Bang Hội này không hề nhỏ chút nào.
"Kéttt"
Chiếc xe thắng lại trước cánh cửa ra vào ngôi biệt thự. Ren đau đớn đưa tay ôm vai, đôi môi khẽ mím chặt lại. Ren mở cửa bước xuống ra hiệu cho hai tên áo đen đứng gần đấy rồi lê từng bước chân đi vào. Nhìn bộ dạng anh ta vừa ôm vai vừa đi một cách khó nhọc khiến người khác cũng cảm thấy đáng thương. Ailee trông theo cái bóng dáng ấy, chẳng lẽ anh ta bỏ mình lại đây sao?
Dòng suy nghĩ vừa dứt thì hai tên áo đen đã bước đến mở cửa lôi Ailee ra ngoài một cách bạo lực. Cô vùng vẫy, miệng không ngừng la hét
- Buông tôi ra! Mấy người định dắt tôi đi đâu? Thả ra!
Mặc cho Ailee gào thét, hai tên cận vệ vẫn áp giải cô vào ngôi biệt thự ấy. Vừa bước vào trong, Ailee muốn bị choáng ngợp bởi sự sang trọng cũng như huyền bí của cách bày trí mọi thứ trong nhà. Trong đầu cô không còn nghĩ đến gì khác ngoài hai từ: Vương Giả.
Ailee bị dắt lên lầu, hai tên cận vệ mặt mày hầm hầm khiến cô hoảng sợ vô cùng.
"Phịch"
Cô bị ném lên chiếc giường trắng trong một căn phòng sang trọng. Một tên cất giọng khàn khàn (tiếng Anh nhé)
- Yêu cầu cô đừng đi lung tung! Boss không thích điều đó! Hãy ở đây chờ cho đến khi cậu ấy quay lại. Cô hiểu chứ?
Ailee vốn sống bên Mĩ từ nhỏ nên tiếng Anh cũng thuộc dạng ăn sâu vào máu. Cô có thể nghe và hiểu được tất cả.
- Yes! Nhưng khi nào anh ta quay lại? - Ailee hỏi.
- Chúng tôi không có bổn phận trả lời câu hỏi đó!
Hai tên cúi đầu chào rồi lui ra. Cánh cửa đóng sầm lại và đâu đó là tiếng khóa cửa từ bên ngoài. Ailee ngồi im nghe ngóng, sau khi tiếng bước chân của hai tên đó đã xa hẳn thì cô mới dám nằm phịch xuống giường.


Bỗng cô nhóc bật dậy, gương mặt trở nên lo lắng
- Không biết mọi người sao rồi? Ba có lo lắng cho mình không nữa? Mình nhớ mọi người quá đi mất!
Giờ mới để ý, căn phòng cô đang ở chẳng khác gì một phòng vip của khách sạn. Mọi thứ rất sạch sẽ, ngăn nắp. Kia rồi!
Ailee lập tức chạy đến bên cái điện thoại bàn. Cô cũng không ngờ số mình còn may đến thế. Lòng vui mừng khôn xiết, cô nhanh tay ấn số của ba mình.
- Alô.
- Ba à! Con đây! Hic....hic.... - nghe được giọng của ba, Ailee bật khóc sướt mướt như một đứa trẻ.
Ông Vinlee vừa nghe tiếng cô đã nhỏm dậy khỏi ghế, ông hỏi dồn dập
- Ailee! Con đang ở đâu? Có bị thương gì hay không?
Cô lắc đầu nguầy nguậy
- Con không sao! Con đang rất an toàn mọi người đừng lo cho con. Nhưng thực sự con không biết đây là chỗ nào!
- Sao thế? Sao lại không biết đó là chỗ nào? Con gái à! Làm ơn đừng xảy ra chuyện gì. - giọng ông lo lắng không gì có thể tả.
- Lúc nãy tên Ren chở con đi một quãng đường rất dài. Xung quanh toàn là rừng núi, con không biết mình đang ở đâu nữa. Con sợ quá! Huhu.....hic... - Ailee mếu máo.
Ông Vinlee nóng lòng nhưng trong nhất thời không thể manh động, ông lên tiếng vỗ về đứa con gái bé bỏng
- Con hãy đợi ba! Ba sẽ tìm mọi cách để cứu con! Con gái của ba!
"Xoảng"
Tiếng đỗ vỡ gì đấy khiến Ailee giật bắn mình. Cô hoảng hốt gác máy rồi xoay lưng lại nhìn xung quanh. Là căn phòng đang được đóng kín cơ mà, tiếng động đó thực sự phát ra từ đâu?
.............................................
Ông Vinlee thấy Ailee đột ngột gác máy thì đâm ra lo lắng. Không biết cô có bị gì hay không? Ông quay lại phòng khách thông báo với mọi người về cuộc điện thoại vừa rồi.
- Sao? Ailee gọi điện cho anh à? - ba hắn ngạc nhiên hỏi.
Ông Vinlee gật đầu, vẻ mặt hơi khổ tâm
- Đúng vậy! Con bé nói là nó đang an toàn bảo ta đừng lo!
Vẻ mặt nó đăm chiêu nghĩ ngợi, sau đó bảo
- Nếu vậy thì ta cũng yên tâm được phần nào! Chắc tên đó không nỡ xuống tay giết chị Ailee đâu.
- Đúng vậy! Ta nên tính những chuyện trước mắt đi! - mẹ hắn cũng đồng tình với nó.
Vừa thấy bác sĩ riêng bước ra khỏi phòng, Zibi đã chạy đến hỏi
- Tình hình Minh Hạo thế nào?
- Cậu ấy bị kiệt sức nên dẫn đến ngất xỉu! Chỉ cần tranh thủ nghỉ ngơi thì sẽ khỏe lại thôi.
Mọi người nhìn nhau, người lớn thì quay về công ty tiếp tục lo công việc. Người nhỏ thì thu dọn phòng ốc, thay phiên nhau chăm sóc Minh Hạo. Ai cũng chuẩn bị một tinh thần thật tốt để đối đầu với những trận chiến tiếp theo.
.................................................
Về phần Ailee, cô cẩn thận xem xét xung quanh căn phòng rộng lớn. Cuối cùng cô đứng trước một cánh cửa trong góc phòng. Quái lạ! Phòng gì mà nhiều cửa ghê gớm. Cô đã xem xét qua phòng tắm, phòng chứa quần áo, phòng chứa các vật dụng vệ sinh,.... và đây là cánh cửa cuối cùng cô chưa xem.
Tuy có hơi sợ nhưng cô vẫn cố trấn tĩnh bản thân mình. Nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa, Ailee chậm rãi mở cánh cửa đó ra. Nếu có một gương mặt đầy máu đứng sau cánh cửa thì cô tin chắc rằng.......... mình sẽ ngất xỉu trước khi kịp hét lên.
Kì lạ thay! Cảnh vật hiện ra trước mắt cô chính là một căn phòng khác. Ailee run rẩy bước đến phía trước vài bước. Căn phòng cũng như phòng của cô lúc nãy.
Thì ra là phòng này thông với phòng kia. Cô cẩn thận nhìn quanh, trên sàn nhà có một chiếc áo vest đen nằm lăn lóc, cách đó vài bước là chiếc áo sơ mi trắng nhuốm đầy máu.
- Hơ...
Ailee đưa tay lên che miệng, gương mặt vẫn còn lấm tấm vài giọt nước mắt. Cái gì thế này???
Tiếng nước chảy từ trong phòng tắm vọng lại, đâu đó còn là tiếng thở khó nhọc của một ai đó. Ailee bất giác rùng mình, sống lưng lạnh cả lên.
Cánh cửa phòng tắm mở tang hoang kích thích sự tò mò của cô nhóc. Mặc dù bản thân đang hoảng sợ cực độ nhưng vẫn cố nhấc chân bước về phía đó.
Ailee bám vào vách ghé mắt nhìn vào. Chiếc vòi sen không ngừng chảy nước xuống. Trên nền gạch là một màu đỏ thẳm của máu hòa vào dòng nước lạnh.Cơ thể nam tính ấy quay lưng về phía Ailee, hai tay anh ta bám lên vách tường, đầu cứ mãi gục xuống.
Máu trên tấm lưng trần rắn chắc của người đó không ngừng tuôn ra. Ở bả vai là một viên đạn vẫn còn nằm yên trong thịt. Ailee đưa tay lên che miệng, đôi mắt cứ mở trân trân không dám chớp.
"Phịch"
Ren ngồi phịch xuống sàn, toàn thân ướt nhem. Mái tóc rũ xuống khiến anh ta quyến rũ vô đối. Đôi mắt đờ đẫn như người say, Ren ngẩng cao mặt để hứng dòng nước ấy.
Máu vẫn không ngừng rỉ ra từ vết thương, đôi môi Ren tái đi, hơi thở cũng có phần yếu hơn so với lúc đầu. Ailee lẩm bẩm
"Tên điên này! Hắn ta định để mất máu mà chết hay sao ấy! Không được! Nếu hắn ta chết thì mình không thể rời khỏi chỗ này. Bằng mọi cách phải cứu hắn ta".
Nghĩ là làm, Ailee xong thẳng tới chỗ Ren để tắt vòi sen. Ren giật mình nhìn Ailee như sinh vật lạ, tuy nhiên anh không còn sức để quát nữa
- Cô.....cô......
- Đứng lên cho tôi! Tên khùng này!
Ailee dùng hết sức kéo Ren đứng dậy, cái xác 1m80 của Ren khiến Ailee mấy lần xém chúi nhũi. Tuy nhiên khó nhọc một hồi, Ailee cũng đã quăng được Ren lên giường.
- Anh điên à? Má anh không dạy anh cách sơ cứu vết thương sao? Tôi sẽ đưa anh đến bệnh viện!
- Không được....... - Ren phản đối một cách yếu ớt.
- Why? - Ailee chống hông.
- Cảnh sát mà tóm được thì nguy! Thà chết chứ tôi không đến bệnh viện! - Ren cứng đầu thở một cách khó nhọc.
Hết cách, Ailee đưa tay định tháo sợi dây nịch của Ren nhằm giúp anh thay quần áo khô, ai ngờ Ren đã vội chụp lấy bàn tay của Ailee. Giờ phút này mà anh còn cười được
- Định tranh thủ lúc tôi bị thương để hại đời tôi sao? - giọng của anh ta tuy yếu ớt nhưng đảm bảo mười phần mang ý châm chọc.
"Bốp"
- Này thì cuồng dâm sinh hoang tưởng! Nằm đây chờ tôi! - Ailee quay lưng bước đi ra cửa.
Chiếc gra giường nhuốm một mảng máu đỏ từ vai của Ren. Cậu nhóc phì cười nhìn theo bóng dáng của Ailee. Ở con nhỏ này có gì đó rất đặc biệt.
Ailee mở cửa phòng thò đầu ra ngoài. Cô tiến đến tên cận vệ canh gác gần đấy khẽ cúi đầu
- Excuse me?
- Yes. What can i help you? - tên đó lịch sự trả lời.
Ailee dùng tiếng Anh nhờ người đó thay quần áo giúp Ren. Trong thời gian chờ đợi, cô chạy xuống lầu để tìm dụng cụ y tế. Một cô hầu người nước ngoài tiến đến hỏi cô
- Có phải cậu chủ cần gì không thưa tiểu thư?
- Làm ơn giúp tôi chuẩn bị một con dao, một ít thuốc sát trùng, một ít băng gạc và một ít thuốc kháng sinh!
- Ok! Wait a minute! (Xin đợi một chút). 



Thử đọc