Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 33

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Tối hôm đó tại nhà nó
Nó ngồi đong đưa hai chân trên chiếc xích đu sau vườn. Gió cứ thổi từng chập khiến tóc nó không ngừng bay bồng bềnh.
Những nơi yên tĩnh thế này mang lại cảm giác rất thoải mái và nó thích điều đó. Nó thà chọn ngồi ở đây hóng gió chứ chẳng muốn ngồi trong quán bar chút nào.
Bỗng có tiếng bước chân đến gần, nó lập tức quay lại
- Ai?
- Là anh đây!
Hắn bưng hai cốc cafe nhỏ bốc khói nghi ngút tiến đến bên cạnh nó
- Cho em!
- Cám ơn anh! - nó nhận lấy rồi đưa lên ngửi, quả thật là thứ tuyệt vời nhất trong hoàn cảnh này.
Hắn ngồi xuống bên cạnh nó, cả hai im lặng không nói gì. Chốc chốc lại quay sang nhìn trộm đối phương.



Không gian yên ắng bỗng tạo cảm giác ngượng ngùng, nó nói bâng quơ ý muốn bắt chuyện
- Cafe ngon quá ha!
- Nếu em thích anh sẽ pha cho em mỗi ngày! - hắn hồn nhiên nói khiến mặt nó bỗng ửng hồng.
Hắn cứ nhìn về phía xa rồi nở nụ cười nhẹ. Giây phút đó trong lòng nó xuất hiện cảm giác lạ vô cùng, trái tim như muốn nhảy ra ngoài luôn ấy.
Lần đầu tiên trong đời nó cảm nhận được điều đó. Ừ thì trước giờ nó đã từng yêu ai đâu. Chưa kịp yêu thì đã lấy chồng mất rồi. Nó ngồi chăm chú nhìn hắn, ngắm từng góc cạnh hoàn mĩ trên gương mặt của hắn. Lần đầu tiên nó nhận ra chồng nó là người rất đẹp trai.
Mái tóc của hắn cũng được gió lùa vào từng chập. Gương mặt hút hồn cùng với đôi mắt trong veo nhanh chóng khiến nó muốn xịt máu mũi. Sao không trẻ con như thường ngày nữa đi? Như thế người ta sẽ không suy nghĩ lung tung. Cứ trưng cái bộ mặt tuấn tú, nghiêm túc thế kia thì chẳng phải đang đốn tim người khác à?
- Gia Mẫn nè!
- Hả??? - nó giật mình thoát khỏi những dòng suy nghĩ.
- Em suy nghĩ thế nào về anh Nhất Phong? - hắn vẫn không nhìn nó.
Nó sững sờ trong vài giây, thú thật trước giờ nó chưa từng nghĩ đến điều này
- Em..... Đối với em..... anh ấy là người rất hoàn hảo. Là mẫu người đàn ông lý tưởng của nhiều cô gái. Vừa nam tính, vừa nghiêm túc và tài giỏi nữa.... - nó vô tư nói theo những gì mình suy nghĩ.
Hắn khẽ nở nụ cười, một nụ cười chua chát mà nó không hề nhìn thấy.
Có lẽ trong mắt nó, hắn chỉ là một đứa trẻ con. Một người chỉ biết hành xử như con nít, không nam tính, không nghiêm túc như Nhất Phong.
Có lẽ hắn và nó đến với nhau chẳng qua là sự trớ trêu của duyên phận. Chỉ vì món nợ của hai bên gia đình.
Có lẽ hắn không nên thích nó, hắn nên nhường lại cho nó quyền lựa chọn sớm hơn. Hắn biết nó là một đứa có trách nhiệm nên sẽ chẳng bao giờ chịu ly hôn với hắn.

- Gia Mẫn nè! Nếu lúc đầu không vì món nợ ấy, em có làm cô dâu của anh không?
Nó chớp chớp đôi mắt to tròn suy nghĩ, có lẽ nó không hề nhận ra sự nghiêm túc trong những câu hỏi của hắn. Đôi khi nó lại vô tâm đến thế cơ đấy!
- Nếu không có món nợ đó.......... Có khi cả đời chúng ta còn chưa biết mặt nhau nữa Shin à!
- Anh biết, dùng cuộc hôn nhân này để níu giữ em thì quả thật không bằng. Em có muốn......... - hắn ngập ngừng. - ....... đến với Nhất Phong không?
Nó thoáng ngỡ ngàng quay sang nhìn hắn, nó cũng không thể hiểu nổi hắn lại đặt ra một hỏi như vậy
- Anh nói gì vậy?
- Anh biết mối quan hệ giữa em và Nhất Phong trước đây rất tốt. Anh nhận ra tình cảm của anh ấy dành cho em rất sâu đậm. Có lẽ nếu không bị ràng buộc bởi cuộc hôn nhân này, hai người sẽ hạnh phúc lắm! - hắn áp chạt hai bàn tay vào ly cafe, đôi môi nhẹ nở nụ cười.
Nó nghe những lời đó mà không khỏi bất ngờ, thì ra hắn là người rất tinh tế. Hắn còn nhận ra điều đó trong khi hai năm qua nó cứ vô tư không hề biết là Nhất Phong thích mình.
Nhưng sao lòng nó lại đau khi hắn nói như vậy nhỉ? Mới hôm qua còn quấn lấy nó cười nói vui vẻ, vậy mà hôm nay lại muốn đẩy nó đến với người khác. Chẳng lẽ hắn không nhận ra tình cảm của nó sao?
- Anh sẽ về phòng viết giấy ly hôn, sáng mai anh đưa em kí nhé! Anh sẽ sang Mĩ để phụ giúp mẹ, có lẽ chúng ta sẽ không gặp lại nhau trong một khoảng thời gian dài. Em bảo trọng nhé!
Hắn cố gắng quay đi thật nhanh để không phải nhìn vào đôi mắt của nó. Đôi mắt mà bao lần hắn ước có thể nhìn mãi.
"Bộp"
Lon cafe trên tay của nó rơi xuống đất. Hắn bất động tại chỗ khi có một vòng tay nhỏ nhắn đang ôm lấy mình từ phía sau. Phải! Không ai khác chính là nó. Nó ôm chặt lấy hắn như thể không muốn hắn đi.
- Shin à! Có thể nghe em nói không?
Bất giác đôi mắt hắn đỏ hoe lên, có cái gì đó nghèn nghẹn ở cổ họng khiến hắn không nói được gì.
- Có lẽ em chỉ là một đứa con gái lạnh lùng khó hiểu. Phải! Em không biết cách bày tỏ yêu thương nên luôn khiến anh buồn. Nhưng thực sự.......... em thích anh!
Nó cuối cùng cũng chịu nói ra lời này. Hắn á khẩu đứng hình tại chỗ, cứ ngỡ bản thân đang nằm mơ. Nó càng siết chặt vòng tay ôm hắn.
- Không phải em thích anh Nhất Phong à? - hắn nghi ngờ hỏi, bản thân vẫn chưa nhận ra được vấn đề.
Nó lắc lắc cái đầu, mặc dù đang ở phía sau lưng hắn nhưng vẻ mặt nó vẫn rất khẩn trương
- Không phải! Em chỉ xem anh ấy là anh trai thôi!


Hắn bỗng thấy phấn khởi vô cùng, lấy tay siết nhẹ tay nó và khẽ quay người lại
- Có thật là em chọn anh không?
Nó gật gật đầu
- Thật chứ sao không? Chẳng phải anh từng nói là thích em à?
- Anh đâu có nói là thích em đâu, ai bảo thế? - hắn cười gian.
Nó rút tay lại, nhăn mặt
- Anh đã đổi ý rồi sao?
- Không phải. Ừ thì anh không thích em....... mà là anh yêu em..... yêu vợ Gia Mẫn của anh!
Hắn nhẹ nàng kéo nó lại gần đặt lên trán nó một nụ hôn. Hắn bẹo má nó
- Lần đầu tiên anh thấy em không lạnh lùng đấy vợ iu à!
- Bởi vì anh đã làm tan chảy em rồi! Đồ ngốc!
Nó nhón chân lên đặt lên môi hắn nụ hôn ngọt ngào, hai tay vòng qua cổ hắn, Ánh trăng phản chiếu cùng với cơn gió đêm khiến khung cảnh lãng mạn vô cùng.
"Tách.....tách....tách"
- Thấy chưa? Đã bảo nếu đi rình là sẽ có chuyện hay ho để xem mà! - con nhóc Ailee cầm điện thoại chụp lại không biết bao nhiêu tấm.
Năm kẻ kia nghe thấy thế cũng gật gù
- Cũng đúng! Không ngờ chị Mẫn với anh Shin cũng lãng mạn phết! - Đậu Đỏ nhìn mọi người.
- Thui hai đứa tụi nó như vậy là yên tâm rồi! Có ngày chém nhau vì Yuko cho mà coi! - Zibi chán nản bảo.
- Nếu anh Shin chịu nhường Yuko cho em thì hai người đó sẽ không có bất cứ cuộc chiến tranh nào đâu. - Minh Hạo chu mỏ lên nói.
"Bốp"
- Ăn nói hồ đồ! Người ta lớn hơn anh một lớp đấy! Mơ với chả mộng! - Ailee phủi phủi ta trong khi Minh Hạo đang ôm đầu nhăn nhó.
Cả đám mắc cười nhưng không dám cười lớn, Mỹ Nghi khoát tay
- Vào nhà thôi! Gia Mẫn mà phát hiện chắc cả đám bị treo ngược lên quá!
- Ok. Rút quân!
Cả đám kéo nhau vào nhà, xa xa là hai cái bóng đang ôm nhau nhìn về phía ánh trăng sáng rực trên bầu trời đêm.
Đến đây đã kết thúc được chưa nhỉ? Bạn nghĩ sao?
Tình địch của Ailee!
...............................................
*Tại Paradise School
Minh Hạo đi đằng trước, Ailee đi đằng sau. Cô nhóc nhăn nhó mặt mày vì tên Minh Hạo chó chết bắt cô xách cặp cho cậu ta. Bỗng từ xa một đám nữ sinh chạy đến vây lấy Minh Hạo.
- Bạn là người nhận được học bổng và được tuyển thẳng lên lớp 12 phải không? Bạn giỏi quá đi!
- Bạn đẹp trai hơn lời đồn nhiều đấy! Xin hãy nhận món quà của mình!
- Kể từ hôm nay bạn trở thành hot boy của trường này rồi đấy! Tụi này hậm mộ bạn lắm!
Cả đám con gái hết tặng quà rồi lại đưa thư. Minh Hạo đưa tay gãi đầu nở nụ cười híp mí trông dễ thương vô cùng. Mấy bạn nữ hét lên mỉm cười sung sướng. Ailee đứng phía sau bĩu môi, miệng lép nhép
- Cái gì mà hot boy chứ? Hot dog thì có! Được gái khen cái cười như đười ươi, giỏi quá mà! Được xét tuyển thẳng lên lớp 12, tui cũng từ lớp 10 lên lớp 12 nè sao mấy người hong sùng bái tui đi? Vớ vẩn! Đồ mê trai! (chị ghen chứ gì!!!)
- Thôi! Mình còn phải vào lớp, tạm biệt các bạn nha! - Minh Hạo lại nở nụ cười hớp hồn rồi ôm mấy hộp quà quay lưng bước vào lớp.
Đám đông dần tản ra, Ailee cũng đi vào lớp.
"Phịch"
Cô nhóc quăng cái cặp của tên Minh Hạo xuống bàn rồi bước vào chỗ ngồi mặt mày hầm hầm. Minh Hạo thì ngồi xem xét mấy lá thư tình trên bàn, miệng cười toe toét vui vẻ. Ailee liếc Minh Hạo một cái rồi lại rủa thầm trong bụng
"Con nào đui mù tỏ tình ngay thằng cha biến thái này vậy không biết? Mà có gì đâu mình phải bực, chẳng phải thế thì mình sẽ mau chóng được trả tự do hay sao? Đúng rồi! Phải cố gắng giới thiệu bạn gái cho hắn ta. Như vậy càng có lợi cho mình. Công nhận mình thông minh quá nhỉ?"
Ailee vừa suy nghĩ vừa cười một mình ra vẻ hứng thú. Minh Hạo khó hiểu nhìn cô, chẳng qua anh nói chuyện với mấy nữ sinh khối 11 là muốn chọc tức xem cô có thái độ như thế nào thôi. Ai ngờ cô lại ngồi cười như điên thế kia. Minh Hạo giả vờ tấm tắc
- Oa! Lá thư màu hồng dễ thương nhỉ? Để xem là của bé nào đây ta. Chữ đẹp thế chắc xinh lắm! Có cả số điện thoại nữa này, tối nay rủ đi xem phim mới được.
- Thiệt không? Vậy gọi nhanh đi! - Ailee thúc giục.
Mặt Minh Hạo đần ra nhìn Ailee, anh muốn chọc tức cô mà sao kết quả lại không theo ý anh mong muốn vậy nè. Ailee còn trông hớn hở hơn bình thường nữa là sao? Minh Hạo mất cả hứng, Ailee không tức gì cả. Anh nhăn nhó mặt mày dẹp đống thư xuống hộc bàn rồi bảo cô
- Đi mua cho tôi ly cafe!
- Lại bị hành xác nữa! - Ailee nói rồi đứng dậy đi mua.
Cô đang lan man suy nghĩ, tản bộ trên hành lang thì va phải vai của một ai đó.
- Xin lỗi bạn! Bạn có sao không? - Ailee ra sức hỏi han người đối diện.
Cô gái xinh xắn trước mặt cười hiền
- Dạ em không sao? Chị là học sinh mới chuyển vào ạ?
- À mình mới chuyển vào. Thế còn bạn học lớp nào?
- Dạ em học lớp 10, chị cứ xưng hô chị em bình thường đi ạ!
Ailee gãi đầu. Chết cha! Quên mất là bản thân đang học lớp 12. Cứ thấy ai đồng trang lứa thì lại gọi là bạn. Xém tí nữa là lộ rồi. Cô gái đó cười cười rồi nói
- Em tên là Mỹ San! Chị là bạn của anh Minh Hạo đúng không ạ? - cô bé đó lại nở nụ cười tươi tắn trông xinh phết.
- Hả? Tên Minh Hạo điên khùng..... à không, em nói Minh Hạo mà chị thường đi chung ấy hả?
- Dạ vâng. - cô nhóc gật đầu trông rất ngoan ngoãn.
- Đúng rồi! Mà em hỏi có gì không?
- Dạ không. Lần trước em gặp anh ấy ở hội học sinh giỏi Toán của trường, quả thật anh ấy rất giỏi. Em muốn gặp mặt anh ấy để trao đổi về vấn đề học tập ấy mà! Hiện giờ anh ấy có trong lớp không ạ?
- Có chứ! Cậu ta đang ở trong lớp đấy em cứ vào trong đó đi! - Ailee hăng hái chỉ đường.
Cô níu tay Mỹ San chạy về phía lớp 12A. Cả hai đứng trước mặt Minh Hạo, Ailee bảo
- Hey! Có bé này kiếm nè!
Minh Hạo đang cắm cúi vào trang sách thì ngước lên, môi anh nở nụ cười thân thiện
- Em là Mỹ San đúng không?
- Anh biết em sao? Vinh hạnh cho em quá! - Mỹ San mừng rỡ chắp hai tay trước ngực.
Minh Hạo kéo cái ghế rồi bảo
- Mời em ngồi! Lần trước anh rất ấn tượng về cách giải bài toán cao cấp của em đấy. Hôm nay có dịp gặp mặt đúng là may mắn cho anh quá! Em tìm anh có việc gì không?
- Dạ không. Em muốn lĩnh giáo anh về toán học của đại học ý mà! Không biết anh có rảnh không?
- Anh lúc nào mà chẳng rảnh! Em muốn hỏi gì?
Cả hai mới gặp đã nói chuyện sôi nổi. Ailee cảm thấy mình nhanh chóng trở thành người thừa. Cô không thể nào hòa nhập vào câu chuyện của họ được. Tuy là muốn bản thân mình mau được tự do nhưng khi nhìn Minh Hạo cười nói với cô gái khác thì cô lại cảm thấy rất khó chịu. Cô bỗng chốc cười không nổi nữa. Cô quay gót bước đi chậm rãi ra khỏi lớp mà Minh Hạo vẫn không một lời hỏi han. 



Thử đọc