Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 30

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Tiền bối đã về!
.................................................
*Sáng chủ nhật tại biệt thự Hắc Long
Hắn đang dọn dẹp lại cái phòng ngủ bừa bộn như cái chuồng heo. Vợ con như thế đấy! Bắt người ta dọn phòng trong khi bản thân đang nằm dài xem tivi. Mà thôi, cãi lại chắc chỉ có nước dọn ra khỏi nhà. Tốt nhất nên im lặng và làm cho xong.
Hắn thu dọn lại cái mớ hỗn độn, lộn xộn và rất chi là bừa bộn trên bàn học của nó. Con gái con đứa, có cần quăng đồ lung tung thế không. Làm hắn phải sắp xếp lại nữa.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
"Bộp"
Hình như có cái gì đó vừa rơi xuống sàn nhà thì phải. Là một sợi dây chuyền! Hắn cẩn thận nhặt lên xem, vợ hắn đâu có thích đeo trang sức đâu nhỉ? Sao trên bàn lại có mấy thứ này?
- Anh đừng tự ý động vào đồ của em có được không?
Giọng của nó vang lên ở phía cửa, hắn quay sang nhìn nó
- Anh xin lỗi!
Nó lấy lại sợi dây chuyền cất vào tủ rồi lạnh lùng đi ra khỏi cửa. Hắn trông theo, trong lòng buồn xoa. Có lẽ sợi dây đó quan trọng với nó lắm! Và người tặng nó sợi dây đó còn quan trọng hơn nhiều.
Hắn cười buồn ngồi phịch xuống giường, tự dưng sao thấy cả người nặng nề quá vậy nè? Hắn yêu nó thiệt rồi nhưng nó vẫn cứ thờ ơ với hắn. Hắn nghĩ đối với nó như vậy chắc là chuyện thường. Nay vì một sợi dây chuyền mà nó lại lạnh lùng như vậy. Chẳng lẽ trong mắt nó hắn còn thua cả một món đồ vô tri sao?
Càng nghĩ lại càng buồn, hắn mệt mỏi ngã ra giường. Nhìn lên trần nhà, trong đầu bận bịu suy nghĩ vu vơ. Lâu lâu lại nhăn nhó mặt mày như trẻ con ý.
Nó đứng bên ngoài dựa lưng vào cửa. Trong lòng cũng không ít áy náy. Có lẽ thái độ của nó lúc nãy cũng hơi quá đáng đối với hắn. Đáng lẽ ra là vợ chồng, nó nên cho hắn biết một phần về quá khứ của mình.
Chính nó cũng chẳng hiểu bản thân đang làm cái gì nữa. Sao chẳng thể bỏ được cái thái độ lạnh lùng đó vậy nè. Đôi khi nó muốn ân cần, ngọt ngào với hắn nhưng lại cảm thấy quá gượng gạo không tự nhiên.


Có lẽ nó không biết thể hiện tình cảm, không biết cách trở thành một cô gái dịu dàng. Ừ thì nó là nó, vẫn là một đứa lạnh lùng khô khan. Nó không biết trau chuốt cho bản thân một vẻ ngoài xinh đẹp, nó không hiền thục như Yuko. Nó chỉ làm những gì mình thích. Nó đã quen sống như vậy và không thể thay đổi vì bất cứ ai.
Có lẽ đó chỉ là tính cố chấp chứ không hẳn là không thay đổi được.
*2 ngày sau tại sân bay thành phố
Nó mặc áo thun tay dài, quần jean đơn giản đứng khoanh tay dựa lưng vào cái lan can gần đấy. Trông bộ dạng có vẻ đang chán nản vì chờ đợi. Cô Nhất Phi đứng bên cạnh, trông rất sốt sắng. Cô cười thích thú nhìn nó
- Gia Mẫn à! Không biết 2 năm nay anh ấy có đẹp trai ra không ha?
- Gặp rồi khắc biết.
- Không biết công việc làm ăn sao rồi, anh ấy gọi về nói là công ty đang trên đà phát triển.
- Có lẽ là ổn.
- Chị mong gặp lại anh ấy quá đi! Nhớ anh trai thiệt, thế em có nhớ anh ấy không?
- Cũng có chút chút.
Cô Nhất Phi chống hông, nhíu mày nhìn nó
- Nè! Em có thôi cái kiểu câu trả lời bốn chữ không hả? Em không trả lời nhiều thêm một chút được à? Cười lên một cái coi!
- Cũng tùy tâm trạng. - nó vẫn tiếp tục lạnh te ngắm dòng người qua lại.
Cô Nhất Phi bó tay nên không đôi co với nó nữa. Cô thật sự đâu biết nó còn hồi hộp hơn cả cô. Thật ra mà nói thì nó mong gặp lại tiền bối lắm! Bỗng cô Nhất Phi reo lên
- Anh Nhất Phong!
Rồi cô co giò chạy đến ôm lấy cổ người đàn ông mặc vest đen đeo kính mát ấy một cách xúc động. Nó nhìn theo, vẫn là người con trai ấy, gương mặt vẫn đẹp trai như ngày nào. Nay khoát thêm áo vest càng điển trai hơn. Phía sau anh ta còn có vài người cận vệ áo đen khác nữa. Chắc hẳn vẫn là hắc đạo như ngày nào nhỉ?
Nó mỉm cười, một nụ cười đúng nghĩa nhìn anh. Nhất Phong thấy nó, cảm xúc trong anh thật khó tả. Có lẽ anh chờ đợi hai năm nay cũng chỉ mong đến ngày này. Nó cao hơn trước, đẹp hơn trước và còn ra dáng người lớn hơn trước. Hình ảnh nó trong tâm trí anh vẫn không hề khác nhau là mấy.
Anh chậm rãi tiến đến bên cạnh nó, anh ao ước được ôm cái cơ thể bé nhỏ đó vào lòng đã lâu lắm rồi. Nhưng anh đâu hề hay biết là nó vốn chỉ xem anh như anh trai của mình.
- Tiền bối! Anh đã về!
Nó ngước đôi mắt to tròn nhìn anh. Nhất Phong dang tay ôm nhẹ nó vào lòng

- Nhớ em lắm đấy nhóc con à!
Nó từ từ rời khỏi người anh, cả hai mặt đối mặt
- Công việc anh vẫn ổn chứ?
- Nói chung là không có gì đáng lo ngại cả. - anh nhún vai.
Cô Nhất Phi bước đến câu tay anh
- Chúng ta đến nhà hàng ăn gì nhé!
Nhất Phong giao hành lí lại cho đám cận vệ rồi cùng hai cô gái lên xe. Thực sự gặp lại nó anh vui không gì để tả.
......................................
Tại nhà hàng
- Em học hành sao rồi? - anh hỏi nó.
- Cũng như thế! Đội sổ, bị phạt, ......
Nó nhếch môi cười với anh. Đúng là nó không hề thay đổi gì. Cô Nhất Phi bô lô ba la
- Gia Mẫn và đám bạn mới của nó liên tục chọc tức thầy cô trong trường khiến ai cũng sợ cả. - cô vừa nói vừa cắt miếng bít tết đưa vào miệng.
- Bạn mới sao? - anh ngạc nhiên nhìn nó, cũng đúng thôi vì trước giờ nó ít khi nào chịu làm bạn với ai.
- Vâng. Là đám bạn mới chuyển vào, thấy tụi nó cũng quậy phá nên sáp nhập lại chơi chung ấy mà. - nó nói.
Cả ba vừa trò chuyện vừa ăn uống rất vui vẻ. Hôm nay nó đã chịu khó cười nhiều hơn mọi ngày.
............................................
*Thành phố New York, lãnh địa Hắc Long Bang
- Cái gì? Em nói sao? - ông Vinlee bàng hoàng nhìn bà Khánh Hà.
Mẹ của hắn ngồi yên tại chỗ, hai ánh mắt tĩnh lặng
- Lão John ra tay giết Lâm Xuyên rồi!
Ba hắn đứng gần đấy cũng lắc đầu
- Lại một cận vệ trung thành ra đi dưới bàn tay của tên cáo già đó.
Hiện tại Lão John đã là phó chủ tịch tập đoàn Hắc Long. Ông Vinlee đã đủ đau đầu lắm rồi! Bây giờ lão ta còn ra tay sát hại những thành viên thân cận của mẹ hắn khiến bà trong phút chốc chỉ đơn thân độc mã một mình. Tình thế đang rất nguy kịch.
- Xem chừng ông ta đang đắc ý lắm! Giờ thì anh đã biết vì sao con trai chúng ta năm lần bảy lược khuyên em nên đề phòng lão. - ba của hắn cương nghị đút tay vào túi quần, kì thực bộ dáng y chang như hắn không khác một nét. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử.
Mẹ hắn vốn là một người phụ nữ mạnh mẽ, lại có đầu óc mưu trí nhưng vẫn bị lão John xỏ mũi. Ông Vinlee đan hai tay vào nhau, phòng họp chỉ ba người.
- Thế còn Nhất Phong đâu? - ba hắn hỏi.
- Cái gì? Nhất Phong là ai? - ông Vinlee ngạc nhiên.
- Cậu ta là con nuôi của Đại Tỷ - vua ma túy Tam Giác Vàng, là người luôn tìm mọi cách chống đối với lão John. Thời gian trước cậu ấy đã giúp em rất nhiều, quả thật là một người trí dũng song toàn. Hai hôm trước Nhất Phong gọi điện cho em bảo có việc gấp cần về Đài Loan giải quyết. - mẹ hắn giải thích.
- Thế nếu tìm được Nhất Phong thì chuyện này ắt hẳn có cách giải quyết đúng không? - ông Vinlee đứng bật dậy khỏi ghế.
Mẹ hắn thở dài
- Chuyện Nhất Phong đối đầu với lão John chỉ nằm trong bóng tối chứ không ra mặt. Nếu không hai bang sẽ gây nên một vụ thảm sát đẫm máu.
- Hay là bảo Nhất Phong liên lạc với Shin và Gia Mẫn, nếu chúng có thể qua đây giúp ta thì càng tốt. - ba hắn chống hai tay lên bàn, nêu lên ý kiến.
- Anh thấy nếu lôi tụi nhỏ vào chuyện này thì nguy hiểm quá! Trong khi chúng đang rất vô tư, ta nên suy xét chuyện này lại sau đi. - ông Vinlee nhíu mày nhìn hai đứa em.
- Anh à! Thực sự ta không còn một sự lựa chọn nào cả. Nếu lão John độc chiếm được công ty và bang hội anh nghĩ lão sẽ tha cho tụi nhỏ hay sao? Chi bằng ta liều một phen biết đâu có thể thắng. - ba hắn căng thẳng lên giọng phân tích.
- Em cũng nghĩ vậy! - mẹ hắn nhìn ông Vinlee rồi gật đầu.
Thấy vợ chồng em gái kiên quyết như thế ông cũng không đành lòng nhìn cơ nghiệp của dòng họ bị dồn vào đường cùng. Ba hắn nói đúng, ta nên liều một phen xem sao. Ông Vinlee gật đầu
- Thôi được. Ta bắt đầu triển khai kế hoạch!
Cả ba người bắt đầu lấy lại vẻ mặt thật nghiêm túc. Ông Vinlee bắt đầu ra dáng một người lãnh đạo phân tích từng chi tiết. Trong quá khứ ông từng là một chàng trai tài hoa có bộ óc thật hoàn hảo mà.
- Trước hết em nên bí mật liên lạc với Nhất Phong, người của lão John có thể đang lên kế hoạch ám sát cậu ấy ở Đài Loan đấy!
- Vâng. Em rõ rồi! - Mẹ của hắn bật máy tính xách tay rồi gõ gõ gì đấy.
- Anh à! Lão John đang tìm cách thu mua thêm cổ phần trong công ty, anh nghĩ ta nên làm sao đây? - ba hắn nhìn vào màn hình máy tính rồi hỏi.
- Chuyện đó anh sẽ nghĩ cách để ổn định số cổ phiếu tung ra trên thị trường. Em lo phần các cổ đông để tránh họ bị lão John gây áp lực.
- Dạ vâng.
Ông Vinlee dùng bút lông vẽ những đường nét gì đó lên tấm bảng trước mặt giống như một thầy giáo. Ông chỉ vào những cái đấy rồi phân tích
- Khánh Hà! Đầu tiên em bí mật triệu tập Shin và Gia Mẫn về đây. À nếu có cả Zibi, Zino và Bảo Hân thì càng tốt. Hãy để Shin thay ba nó tham dự các cuộc họp cũng như các buổi gặp mặt với các cổ đông trong công ty. Về phần Gia Mẫn. em hãy huấn luyện nó để nó trở thành một Nữ Bang Chủ trong tương lai. Dắt nó theo trong các cuộc gặp gỡ các bang hội khác cũng như các Bang Chủ có tiếng. Lão John sẽ một phen bất ngờ và sẽ lên lại kế hoạch của ông ta. Sự xuất hiện của tụi nhỏ nằm ngoài dự đoán nên ít nhiều ông ta cũng có phần cảnh giác.
- Em thấy kế hoạch này cũng được đấy! Lão John cần có người trừng trị và không ai thích hợp hơn tụi nhỏ. - bà Khánh Hà gật gù.
- Đúng vậy. Nếu sử dụng tụi nhỏ để công kích lão ta thì chúng ta cũng ít bị dòm ngó. Ông ta cũng chẳng có cớ gì để trở mặt, chúng ta chỉ cần giả vờ la rầy tụi nhỏ đừng bày trò là được rồi. - ba hắn cũng tán thành.
- Trước mắt thì kế hoạch cứ như thế đi! Anh sẽ lo những phần kế tiếp, đối với một kẻ quỷ quyệt như thế thì ta không nên nhân nhượng. 



Thử đọc