Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 29

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

8h tối hôm đó
"Bịch....bịch....bịch"
Áo thun, quần jean, tóc vuốt keo,...v...v.... mà thôi nói chung là đẹp như cái bánh kẹp rồi đó. Hăn lon ton đi xuống cầu thang và tiến đến cái bàn cạnh tivi lấy chìa khóa xe. Nó đang ngồi xem tivi thì lên tiếng hỏi bâng quơ
- Đi đâu?
Hắn hí hửng cười cười trông cực kì đáng yêu
- Yuko nhờ anh chở cậu ấy đi mua chút đồ!
Nó nghe mà tức tối kinh khủng, tuy vậy nhưng ngoài mặt vẫn lạnh te. Nó chăm chú vào cái tivi nhưng miệng vẫn nói đều đều
- Đúng 11h khóa cửa!
Hắn mở to hai mắt, kể cả ông quản gia đứng gần đấy cũng vô cùng ngạc nhiên.
- Vợ yêu đùa với anh à? Nhà mình có luật đó bao giờ thế nhỉ? - hắn cứ tưởng nó đùa nên nhìn nó cười cười ra vẻ không tin.



- Thì em nói như thế đấy! Anh về trể thì tự biết hậu quả! - nó tắt tivi rồi đứng dậy đi thẳng lên lầu trước bộ mặt ngơ ngác của hắn và ông quản gia.
Hắn nhìn ông quarn gia rồi nhún vai, có lẽ nó đùa chăng? Hắn nghĩ vậy rồi xách chìa khóa xe đi ra bãi đỗ.
Chiếc Bugatti Veyron quen thuộc lướt đi trên đường. Cuối cùng cũng dừng trước cổng nhà Yuko. Hôm nay cô mặc váy đơn giản, tóc tết thành bím để sang một bên trông dễ thương vô cùng.
- Yuko đợi Shin lâu không?
Hắn ga lăng mở cửa giúp cô, bộ dáng ân cần khiến cô đơ ra trong phút chốc. Hai má Yuko ửng hồng, sao lại có người đẹp như thiên thần thế kia? Cô nói khẽ
- Cám ơn Shin!
Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh đến trung tâm thành phố, hắn và Yuko dạo đủ mọi nơi.
- Mấy cái này chắc hợp với Shin nè!
Yuko lấy mấy cái áo sơ mi hàng cao cấp ướm thử cho hắn. Trông cô có vẻ rất chu đáo và tinh tế trong việc lựa chọn trang phục. Hắn nhìn rồi gật gật đầu
- Ừm. Công nhận Yuko có mắt thẩm mĩ thiệt! Nhưng áo sơ mi Shin có nhiều quá rồi!
- Mua thêm chắc không sao đâu. Shin thử cho Yuko coi đi mà!
Cô đẩy hắn vào trong phòng thay đồ. Mỗi lần hắn bước ra là cô lại bị run chân, đẹp trai thì thôi khỏi nói. Lại có dáng người chuẩn nữa chứ. Mấy cô phục vụ đứng gần đấy bắt đầu chú ý đến hắn. Họ nhìn hắn rồi xì xầm, ai cũng ngưỡng mộ ra mặt.
- Ê nhìn anh ấy kìa! Đẹp trai quá!
- Đúng vậy! Thuộc tuýp người có dáng chuẩn nên mặc mấy cái áo đó trông đẹp không chê vào đâu được!
- Trông anh ta cứ như sao Hàn ấy! Cô gái ấy quả thật rất có phước!

Yuko thấy vui vô đối vì nghe những cô gái đó đang ghen tị với mình. Hắn thay áo ra xong đưa cho Yuko
- Nếu Yuko thích thì Shin lấy hết chỗ này!
- Ý kiến hay! Ta đi thanh toán thôi!
Yuko trở nên vui vẻ lạ lùng kéo tay hắn đi. Cả hai bắt đầu dạo bước trong khu thực phẩm. Từ lúc bước vào đây trông hắn chăm chú đến kì lạ. Hai tay cứ liên tục lựa lựa chọn chọn.
- Shin đang tìm cái gì đấy? Cần Yuko giúp không?
Hắn gãi đầu cười khì khì
- Nếu thế thì tốt quá! Yuko lựa dùm Shin vài loại thực phẩm dinh dưỡng nha!
Yuko đưa tay lựa lựa rồi quay sang hỏi
- Shin mua cho ai thế? Bác gái à?
- Không. Shin mua cho Gia Mẫn, cô ấy kén ăn lắm! Lại hay bỏ bữa nữa nên Shin lo Gia Mẫn ngã bệnh. - hắn vô tư nói. Hai mắt vẫn cứ dán vào mấy bịch thực phẩm trên tay.
Yuko khựng lại, trong vô thức không nói được gì. Hắn cứ chăm chú vào mấy gói bánh nên không hề biết Yuko đang chết điếng bên cạnh mình. Hai tay cô siết chặt lại, lòng nhói lên một cơn đau kì lạ.
Phải cố gắng lắm cô mới giữ được hai hàng nước mắt để chúng không rơi xuống. Cô nén tiếng nấc giả vờ hỏi
- Shin có vẻ quan tâm Gia Mẫn quá nhỉ?
Hắn nhìn mấy túi đồ trên tay rồi bật cười, có lẽ hắn vẫn chưa nhìn thấy gương mặt khổ sở của Yuko
- Hihi.... Thì tại Gia Mẫn là...... - định nói nó là vợ mình nhưng nhớ lại đã giao kèo không được công khai quan hệ vợ chồng nên hắn lập tức sửa lại - .... là người Shin thích!
Yuko nghe mà hai tay trở nên lạnh buốt, tim còn thấy lạnh hơn. Cảm giác yêu thầm nó khổ thế đấy, trông khi người ta vô tư cười nói thì nước mắt của bản thân lại chảy ngược vào trong.
Cứ mãi trông mong, đặt hết hy vọng vào mối tình đầu. Ai ngờ khi đối diện, người đó lại luôn miệng nhắc đến tên người con gái khác. Bộ dạng còn cười tươi, quan tâm như thế kia nữa.
Có lẽ Yuko quá giỏi trong việc chịu đựng, cô vẫn cố tỏ ra bình thường
- Shin dùng thử những loại này xem sao.....
- Cám ơn Yuko nhé! - nụ cười ấy lại một lần nữa khiến tim của Yuko vỡ ra từng mảng.


Mình không thân không phận thì nên im lặng là tốt nhất. Con đường phía trước sao hôm nay dài quá, Yuko bỗng cảm thấy thật mệt mỏi. Nếu là trước đây cùng hắn đi học mỗi ngày, Yuko chỉ ước cho ngôi trường đừng bao giờ hiện ra để có thể cùng hắn đi bên nhau mãi như vậy.
Bây giờ thì hết rồi, hắn đã có người mình thích. Cô biết bản thân sẽ không là gì để có thể níu giữ trái tim của hắn. Đời thật lắm chuyện hài!
Hắn và cô đi ngang qua khu đồ dùng trẻ em, hắn cứ chăm chú đứng ngắm mấy cái nôi rồi mỉm cười. Nụ cười mà Yuko cho là hắn cảm thấy rất hạnh phúc.
- Oa! Không ngờ lại dễ thương đến như vậy! - hắn thích thú lẩm bẩm, hai mắt sáng lên như trẻ con.
Yuko khều vai hắn, cô mỉm cười nhẹ
- Hai là mình đi ăn gì Shin nhé!
- Ok ta đi thôi!
Mãi mê mua sắm không ngó ngàng gì đến thời gian, đồng hồ thấm thoát đã 10h. Hắn và Yuko cũng vừa ghé vào một quán kem bên đường.
Yuko thấy hắn cứ ngắm nghía mấy túi thực phẩm dinh dưỡng mua cho nó mà không khỏi đau lòng. Cô ước gì bây giờ có thể tìm thấy một nơi nào đó để có thể khóc thật to. Cảm giác kìm nén quả thật không hề dễ chịu chút nào.
- Yuko! Sao mắt cậu đỏ hoe thế?
Cô giật mình đưa tay lên lau vội
- À tại lúc nãy gió làm mình cay mắt!
Hắn ân cần đưa cho cô miếng khăn giấy
- Yuko lau đi! Shin gọi gì cho Yuko uống nha!
Hắn chu đáo dặn dò phục vụ loại cacao nóng mà Yuko yêu thích. Bản thân cô lại một lần nữa bị vẻ ân cần của hắn làm cho mê muội. Có lẽ cô yêu hắn quá sâu đậm rồi chăng?
Nhưng cô vẫn không thể nào sánh bằng vị trí của nó trong lòng hắn. Có lẽ cô nên im lặng và chôn giấu bí mật đó suốt đời thì tốt hơn. Hắn ngồi xuống bàn nhìn cô
- Yuko mệt chưa? Hay Shin lấy xe đưa Yuko về nha!
Cô vội xua xua tay
- Không cần đâu. Yuko muốn trò chuyện cùng Shin thêm một lát nữa! - dù biết người con trai trước mặt không thuộc về mình nhưng cô vẫn muốn được nhìn người ấy lâu hơn.
Cả hai bắt đầu trò chuyện với nhau, những câu hỏi thăm hay an ủi. Lâu lâu là những nụ cười vui vẻ cùng nhìn nhau. Thời gian cứ thế trôi đi mà chính hắn cũng không hay biết.
10h55\' tại biệt thự Hắc Long
- Cô chủ! Ta làm thế thật à? - quản gia thận trọng hỏi.
- Tôi đã nói là sẽ làm! - nó ung dung khoanh tay trước ngực, đôi mắt trong veo vẫn hướng về phía trước.
- Dạ vâng. - ông quản gia liếc nhìn Bí Ngô, cô nhóc vội vã chạy đi khóa cổng.
..............................................
"Kítttt"
Chiếc xe thắng lại trước cổng nhà Yuko, hắn cẩn thận mở cửa xe
- Yuko vào ngủ sớm đi nhé!
- Shin lái xe cẩn thận. Tạm biệt!
Yuko vẫy tay cho đến khi chiếc xe hắn đi khuất, cô lầm lũi bước vào nhà. Lòng nặng trĩu.
................................................
"Kétttt"
Chiếc xe thắng lại trước cổng, bốn bề vắng tanh. Hắn ung dung xuống xe, bước đến bấm chuông.
"Tính.....toong......tính toong"
Không ai ra mở cửa hết vậy ta, cổng thì đã khóa mất rồi còn đâu. Đèn phòng nó vẫn còn sáng cơ mà, hắn gọi to
- Gia Mẫn à! Mở cửa cho anh!
Không một lời hồi âm. Hắn khó hiểu nhìn đồng hồ. 11h20 rồi á? Chẳng lẽ nó làm thiệt sao trời? Hắn vội móc điện thoại nhắn tin cho nó
Hắn:" Vợ iu! Mở cửa cho anh đi mà!"
5 phút......
10 phút trôi qua......
15 phút sau......
Tin nhắn của nó sáng lên
"Chúc mừng! Anh vừa nhận được một vé VIP ngủ ngoài đường khi tham gia trò chơi trúng thưởng VỀ KHÔNG ĐÚNG GIỜ, mọi chi tiết xem thêm tại trang web:



Thử đọc