Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 27

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Tiếng hét thất thanh của cô làm mọi người không khỏi bàng hoàng. Những nụ cười trên môi tắt ngấm và thay vào đó là những gương mặt gần giống như Ailee. Mấy cô gái đưa tay lên miệng, hai mắt trợn tròn đỏ hoe. Ai cũng bám riết người con trai bên cạnh mình. Ailee hoảng hốt ôm chầm lấy Minh Hạo, mặt mày trở nên tái méc. Nước mắt tuôn rơi lã chã trong vô thức có lẽ do quá sợ. Mọi người tiến đến gần chỗ Ailee và Minh Hạo xem xét.
- Hơ.....
- Ghê quá! - Yuko lấy hai tay che mắt lại, gương mặt cũng trở nên sợ hãi mà bám nhanh vào cánh tay của hắn.
Là một con búp bê không có đầu, toàn thân dính đầy máu. Cái thứ như thế mà quăng xuống suối định hù chết người ta à?
- Ox, em sợ! - Mỹ Nghi níu cánh tay của Zibi.
- Không sao đâu! Lên bờ đi đừng nhìn nữa! - Zibi che mắt cô lại rồi đẩy cô bước lên bờ.
- Hức....hức....
Ailee vẫn ôm chặt Minh Hạo không buông, đôi vai bé nhỏ run lên theo từng tiếng nấc. Cũng đúng thôi vì chuyện ban nãy xảy ra quá bất ngờ mà. Minh Hạo đưa tay lên vuốt tóc cô, nhìn Ailee khóc mà trong lòng thấy cũng có chút gì đó xót xa
- Ngốc! Đừng khóc nữa!
- Tôi sợ quá! Hức....hức......



Ailee lại càng siết chặt vòng tay hơn khiến Minh Hạo cảm nhận được tim mình đang lệch nhịp.
- Thôi! Lên bờ nhé! - Minh Hạo dịu dàng dắt Ailee lên bờ.
Yuko thì lại đứng bên cạnh hắn run rẩy. Nó không hề đếm xỉa đến hắn và Yuko bắt đầu xem xét vật thể đó. Cái thứ quái gỡ ấy hắn nhìn còn không dám nhìn thẳng. Ấy thế mà nó lại cầm lên xem xét từ đầu tới chân. Bà cô Nhất Phi cũng vậy, không biết ăn cái gì mà gan dạ đến thế.
- Chữ "sát" sao?
Nó ngừng lại khi thấy trên ngực con búp bê có một vệt chữ được viết bằng máu.
- Đâu? Cô xem với!
Có thể đây là trò đùa thứ hai của cô ta chăng? Tốt đấy! Lần nào ra tay cũng khiến mọi người phải kinh hãi. Nó mím chặt đôi môi, hai mắt bắt đầu ánh lên một tia tức giận. Nó nhìn theo hướng con suối chảy, nếu trôi được đến đây thì có thể kẻ đó đã thả vật này từ trên nguồn hoặc những nơi gần thượng nguồn.
Nó không nói không rằng tiến về phía được cho là con búp bê đã trôi xuống. Cô Nhất Phi cũng đi theo, mọi người trên bờ ngạc nhiên nhìn hai người.
- Chị Gia Mẫn! Cô Nhất Phi! Hai người đi đâu vậy? - Đậu Đỏ hỏi.
- Đi tìm kẻ đã thả cái này xuống để dọa chúng ta! - nó giơ con búp bê trên tay lên.
- Ối! Nhìn ghê quá! - Đậu Đỏ, Ailee đồng thanh rồi lấy tay che mắt lại.
Nó quay ngoắt đi, đám nhóc này tốt nhất là để chúng ngồi yên ở đây. Bỗng hắn gọi với theo
- Gia Mẫn à! Nguy hiểm lắm! Anh đi với em nhé!
Nó quay lại lạnh giọng
- Ngồi đó bảo vệ Yuko và mọi người đi!

Nó và cô Nhất Phi bắt đầu tiến về phía thượng nguồn của con suối. Do nước hơi nông nên nó cứ thế mà lội bộ dưới suối luôn. Cô Nhất Phi quay sang hỏi nó
- Em đã có manh mối gì rồi sao?
- Con búp bê này vừa được tung lên thị trường cách đây một tuần, vết màu đỏ này là loại sơn tường bình thường thôi, ta có thể tìm thấy nó ở khắp mọi nơi. Nếu thủ phạm mang cái này vào rừng chuẩn bị thì tin chắc là sẽ tìm được cái đó! - đôi mắt nó vẫn kiên định hướng về phía trước.
Cô Nhất Phi nhíu mày nhìn nó, sau đó cũng bước thật nhanh rồi cùng nó quan sát xung quanh. Bỗng nó nhìn thấy được vật gì đó rồi reo lên
- Kia rồi!
Nó chạy về phía đó, nơi có hai món đồ lạ nằm trên bãi cỏ gần con suối. Nó ngồi xuống xem xét, là phần đầu của con búp bê và chai sơn đỏ đang nằm lăn lóc. Khá lắm! Cô ta dám mang cả những thứ kinh dị này để dọa mọi người. Đúng là càng ngày càng quá đáng.
Cô Nhất Phi xem tới xem lui rồi hỏi nó
- Giờ ta nên làm gì?
- Quay về lều!
Nó nói ngắn gọn rồi đứng lên đi thẳng. Cô không biết nên làm sao nhưng cũng bước theo nó.
Khi hai ngôi lều dần hiện ra trước mặt thì một tiếng hét lại vang lên
"ÁAAAAAAA"
- Mẹ kiếp!
Nó nghiến chặt răng rồi dùng hết tốc lực chạy đến chỗ những người bạn. Khi đến nơi thì đã thấy Mỹ Nghi nước mắt giàn giụa úp mặt vào lồng ngực của Zibi. Bên cạnh là cái balô chứa toàn là xác chuột chết.
Nó đưa tay ôm trán. Không phải chứ? Cô ta là thánh à? Gây chuyện liên tiếp thế là sao chứ? Nó nuốt cục tức xuống rồi sơ tán mọi người ra khỏi lều. Bản thân dọn dẹp mớ sinh vật kia sẵn tiện xem xét hiện trường. Dấu chân lạ cũng không, manh mối để lại cũng không? Quả thật phong cách làm việc rất gọn gàng sạch sẽ.
Sao tự dưng nó lại vướng vào mấy cái vụ rắc rối này chứ? Nhưng mục tiêu của cô ta chỉ toàn là những người xung quanh nó thôi. Hết Đậu Xanh rồi đến Ailee, và bây giờ là Mỹ Nghi. Rốt cuộc trò đùa quái quỷ này khi nào thì chấm dứt đây?
Thật hối hận khi nghĩ đây là một cuộc chơi thú vị. Thú vị đâu không thấy mà chỉ thấy toàn kinh dị. Không biết chuyện kế tiếp sẽ là gì đây nữa.
Điện thoại trong túi của nó rung lên, là số điện thoại ban sáng. Nó không chần chừ quát thẳng vào điện thoại
- Mẹ kiếp! Cô đang làm cái trò gì thế hả?
Bên kia là giọng nói cô gái ấy đã được chỉnh sửa bằng máy móc


- Bình tĩnh nào Nữ Quái! Sao mà nóng tính thế?
Giọng của cô ta cứ như là thảnh thơi lắm vậy. Điều đó càng khiến nó điên tiết hơn. Thiệt tình muốn tóm cổ cô ta quăng xuống vực ghê.
- Thực ra cô muốn gì hả? Đúng là một kẻ bệnh hoạn, cô dùng mấy cái đó để dọa bạn tôi thế à?
- Ha ha..... Nhưng tôi thấy từ đầu đến cuối Nữ Quái không hề thấy sợ. - cô ả cười nhẹ cất giọng tỏ ý muốn khen nó.
Hai hàng lông mày lập tức nhíu lại. Cô ta ở quanh đây sao? Làm sao cô ta có thể thấy nó cơ chứ? Nó bước ra khỏi lều rồi nhìn xung quanh, bốn bề toàn là cây cối. Quả thật rất khó xác định là ở chỗ nào.
- Đừng tìm tôi! Cô không bao giờ tìm thấy tôi đâu! - giọng cô ả vang lên trong điện thoại.
Cô ta đang nắm từng nhất cử nhất động của nó à? Nó bỏ vào trong lều ngồi xuống tiếp tục cuộc nói chuyện.
- Cô muốn gì ở tôi?
- Không! Tôi không muốn gì ở Nữ Quái cả. Tôi cứ nghĩ cô là một người có đầu óc sắc bén, sẽ tìm ra được tôi nhưng bây giờ tôi lại thấy thất vọng.
- Được thôi! Cô muốn tôi tìm ra cô chứ gì. Lập tức cho tôi gợi ý chỗ cô đang ở. - nó hơi gằn giọng, quả thật không còn đủ kiên nhẫn để vờn với ả nữa.
Nó quát xong thì cúp điện thoại. Trong lòng bây giờ chỉ cảm thấy tức giận thôi. Bỗng điện thoại báo có tin nhắn
"Nữ Quái! Khi mặt trăng chia nửa hai người là lúc tôi đang ở đỉnh cao đấy! Sự giận dữ tuôn trào sẽ mang Búp Bê Đẫm Máu đến bên các người. Đứng trên đỉnh cao phó mặc cho dòng chảy số phận, khi đó ta có thể thu nước trên thế giang vào tầm mắt. Hy vọng ta có thể gặp lại nhau lần nữa! - Secret Girl"
Cô ta đang phát ngôn cái quái quỷ gì thế này? Hại não vl. Nó nhìn đi nhìn lại dòng ám hiệu của cô ta mà trong đầu chả hiểu được cái giống ôn gì hết. Đúng là cô ta rất rảnh rỗi nhỉ? Nó quăng cái điện thoại vào balô rồi bước ra ngoài cùng mọi người.
Lửa đã được nhóm lên, chín người ngồi thành vòng tròn xung quanh đống lửa. Hắn và Zibi thì ngồi xâu mấy con cá vào que củi, Đậu Xanh Đậu Đỏ thì ngồi nướng cá. Nó bước đến ngồi xuống, cô Nhất Phi hỏi
- Sao mặt hình sự thế? Có chuyện gì à? - thực sự mà nói thì nhìn vẻ mặt nó làm cô cũng muốn lo lắng theo.
- Phải đó Gia Mẫn! Sắc mặt bạn không được tốt cho lắm! Bạn bị say nắng hả? - Yuko hỏi han, ánh mắt chăm chú nhìn về phía nó.
- Mình không sao, mọi người tiếp tục đi! - nó đáp.
Hắn đứng lên bưng con cá đã được nướng sẵn đến chỗ của nó. Thật ra thái độ của nó từ sáng đến giờ đã làm cho hắn lo lắng biết chừng nào. Nhưng hắn biết bản thân không nên nói quá nhiều vì nó sẽ không thích
- Gia Mẫn! Cho em nè! - hắn đưa con cá nướng cho nó.
- Cám ơn! - nó đáp ngắn gọn rồi đưa tay nhận lấy.
Hắn ngồi xuống bên cạnh đưa tay sờ trán nó
- Em ổn chứ? Hay là mình đi về nha!
- Không cần đâu. Em không sao cả! - nó lập tức chống chế, bản thân đag cố suy nghĩ để giải cái mật mã kia thì làm sao mà đi về cho được.
- Vụ việc con búp bê ban nãy sao rồi? Em có tìm được kẻ đã hù dọa chúng ta không? - Zibi vừa ăn vừa hỏi.
- Tạm thời thì vẫn chưa tìm được gì...... - nó bỏ miếng cá nhỏ xíu vào trong miệng.
- Em cố bắt cho được kẻ đó nha! Lúc nãy chị thật sự rất shock, bây giờ nhớ lại chị vẫn rùng mình đây này! - Ailee thu người lại rồi ngồi sát vào Minh Hạo.
- Trong rừng này thực sự còn tồn tại cái kẻ đó sao? Ôi trời! Tối nay làm sao mà ngủ? - Đậu Đỏ câu lấy cánh tay Đậu Xanh, vẻ mặt sợ sệt.
- Chắc ổn mà, phải không chị Mẫn??? - Đậu Xanh nhìn nó.
- Chị không chắc! Tốt nhất khi trời sụp tối thì tất cả vào lều đi, một nam bảo vệ một nữ và không được tùy tiện rời khỏi nhau. - nó chăm chú nhìn về phía trước. Câu nói không chắc của nó khiến cả đám đơ tập thể.
- Vậy chia cặp làm sao? Cô với Yuko chung một cặp á? - Cô Nhất Phi nhìn nó.
- Không. Mỹ Nghi với Zibi, Đậu Xanh với Đậu Đỏ, Ailee với Minh Hạo, Shin với Yuko..... - nói đến đây thì hắn tỏ ra khá bất ngờ và trong lòng cũng có chút hụt hẫng - ..... còn cô Nhất Phi thì ở một mình đi, cô ta không dám bắt cô đâu.
Cô Nhất Phi nhăn nhó
- Sao em lại nói vậy? Nhỡ cô ta bắt cô thiệt thì sao?
- Bắt cô về tốn cơm thêm chứ làm gì? - nó nói làm cả đám bật cười.
Buổi trưa nhờ những tiếng cười cũng bớt căng thẳng phần nào. Nó về lều bắt đầu phân tích những dòng gợi ý mà cô ta đưa ra.
"Mặt trăng chia nửa hai người sao? Đang ám chỉ điều gì đây? Đỉnh cao? Sự giận dữ tuôn trào? Búp bê đẫm máu? Dòng chảy số phận? Nước trên khắp thế giang? Thu vào tầm mắt? Rốt cuộc là có ý gì đây? Chả hiểu được cái cóc khô gì cả. Thật là lắm trò.!!!"
- Mà khoan! Búp bê đẫm máu? Chẳng lẽ là con búp bê ban sáng trôi xuống đây sao? Đúng rồi! Trên người nó toàn là máu mà!
Nó ngồi lẩm bẩm một mình với mớ thông tin thu thập được. Lúc này mọi người đã lên núi để tụ họp với các nhóm còn lại cùng nhau chơi trò chơi rồi. Do nó bảo mệt nên cô Nhất Phi cho phép nó ở lại nghỉ ngơi.
- Để xem! Sự giận dữ tuôn trào mang con búp bê đẫm máu đến là sao ta? Lúc nó trôi xuống đâu có gì bao bọc bên ngoài đâu nhỉ? Rốt cuộc là......... Đúng rồi! Sự giận dữ tuôn trào ở đây chính là sức nước. Nhờ sức nước cuốn mà con búp bê đã trôi xuống chỗ của mọi người! - nó ngẩng đầu dậy, hai mắt sáng lên vì bức thư đang được khai quật từ từ.
Nói vốn là người thích khám phá nên mấy chuyện này chẳng làm khó được nó. Lại thêm cái đầu óc thông minh nữa thì chẳng phải chuyện này dễ ợt hay sao. Nó bắt đầu tiếp tục với bức mật thư
- Đứng trên đỉnh cao phó mặc cho dòng chảy số phận. Nước trên thế giang sẽ thu vào tầm mắt. Đều liên quan đến nước nhỉ? Chỗ này là sao ta? Đỉnh cao là ở đâu mà có thể thu nước vào tầm mắt? Ui rắc rối quá! Nhức đầu chết đi được!
Nó quăng cái điện thoại rồi nằm phịch ra đó. Nó đưa tay dụi dụi mắt, cả ngày hôm nay nó đã chạy tới chạy lui nhiều rồi. Mệt là cũng đúng thôi! Nó lan man thiếp đi lúc nào không hay.
....................................................
*Phòng họp Hắc Long Bang, thành phố Tokyo
- Bang Chủ Bang Kirin! Ngài có gì cần chỉ giáo sao mà đích thân đến tận đây vậy ạ?
Mẹ của hắn tỏ ý kính trọng cẩn thận rót trà cho ông John. Trong mắt của bà, ông ta chính là một vị tiền bối nên không thể nào thất lễ được. Vả lại dù sao hai bên cũng quen biết đã lâu. Chuyện của Bang nhiều khi ông cũng đóng góp ý kiến để bà tiện giải quyết.
Ông John thư thái nhấp một ngụm trà. Ông cất giọng ôn tồn
- Khánh Hà! Ta muốn góp ý một chuyện!
- Ngài cứ việc nói! Tôi sẽ tiếp thu tất cả, mong được chỉ giáo! - Mẹ nó ngồi xuống đối diện, thái độ vô cùng niềm nở.
- À vừa qua theo nguồn tin tôi nhận được, ông Lâm Xuyên thành viên của Hắc Long Bang có giao dịch vũ khí với một đám người đến từ Miến Điện trong địa bàn của tôi. Bang Chủ giải thích sao đây???
Gương mặt mẹ hắn thoáng ngỡ ngàng, Lâm Xuyên là thành viên lâu năm, nổi tiếng trung thành và cương trực nhất trong bang thì làm sao có chuyện đó được cơ chứ.
- Ngài có nhầm lẫn gì không? Tại sao Lâm Xuyên lại làm mấy chuyện đó được?
- Haha.... Bang Chủ không tin tôi sao? Vậy thì cô xem đi! Đây là tấm ảnh tôi chụp được ở bến cảng ngày hôm đó! - Ông John cười lớn rồi quăng xấp hình lên bàn.
Mẹ hắn cẩn thận xem xét, trong hình Lâm Xuyên đeo kính máy và đang ngồi trên xe hơi. Sau đó vài tấm chụp được ông ấy bắt tay với một đám người lạ, họ trao đổi tiền và vũ khí cùng nhau.
Mặt mẹ hắn biến sắc, bà không ngờ thuộc hạ thân cận lại có thể làm ra những chuyện như thế này. Bà lạnh cả tay, thật khó xử khi thành viên Hắc Long Bang trao đổi vũ khí trong khu vực của người khác.
- Thành thật xin lỗi Ngài! Tôi sẽ trục xuất ông ta ra khỏi Bang, kính mong Ngài tha lỗi.
- Thôi, không sao đâu. Hy vọng cô chịu tiếp thu ý kiến của tôi và sớm loại bỏ những thành phần như thế này trong một Bang lớn mạnh như Hắc Long.
- Cám ơn Ngài nhiều lắm!
Mẹ nó chỉ nghĩ là ông John có lòng tốt muốn giúp Bang hội nhưng đâu ngờ ông ta đang dần loại bỏ những cận vệ thân tín xung quanh bà. Đúng vậy! Những kẻ ấy trung thành đến mức quá đang nên cần phải triệt tiêu ngay từ lúc đầu.
Mẹ nó vốn không muốn tin nhưng mọi chuyện đã sớm rành rành trước mắt. Bây giờ chỉ có nước giải quyết ổn thỏa thì mới đẹp lòng hai bên thôi. Đây là người thân tín thứ ba bên cạnh bà bị trục xuất. Chẳng lẽ họ dần mất chất hết rồi sao? Họ vốn trung thực lắm mà! Sao lại thành ra như vậy?
Người thì thu tiền bảo kê khi chưa có lệnh, người thì bán ma túy và bây giờ là giao dịch vũ khí trái phép. Chẳng lẽ lòng người mau thay đổi đến thế sao? Bà buộc lòng phải trục xuất Lâm Xuyên để mọi người lấy đó làm gương. Kẻo lại làm dấy lên hỗn chiến giữa Bang Kirin và Hắc Long Bang.
Sau khi giải thích và đề ra cách giải quyết êm xuôi. Bang Chủ Bang Kirin cáo từ ra về. Ông và tên trợ lí thân tín yên vị trên chiếc xe đen bóng. Thư thả nhâm nhi điếu xì gà, ông ta nhếch môi đưa cặp mắt hài lòng nhìn ra cửa kính
- Lâm Xuyên phải trả giá đắt cho sự trung thành của gã. Dám từ chối lời đề nghị mấy triệu yên của ta à Ta cho ngươi không còn con đường sống!
Tên trở lí nhìn ông qua gương chiếu hậu, cất giọng nịnh hót
- Bang Chủ đúng là mưu trí hơn người, ván cờ như thế mà cũng xoay chuyển được. Tên Lâm Xuyên chắc giờ đang sốc lắm! Gã cứ tưởng đó là số hàng của Hắc Long Bang nên đã đứng ra nhận. Công nhận gã ăn ảnh phết!
- Tốt lắm! Kẻ nào ngán đường cứ xử gọn hết cho ta! Để xem không có cái lũ ấy thì cô ta còn trụ vững Hắc Long Bang được bao lâu.
Lão John phà từng đợt khói trắng vào không trung bộ dạng thư thả nói. Tên trợ lí cũng gật gù một dạ hai vâng. Xem ra lần này nguy rồi nhỉ??? 



Thử đọc