Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 22

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Sáng hôm sau tại trường
Sau màn tỏ tình ở quán bar đêm hôm trước thì "osin Zibi" chính thức được "phóng thích". Cả hai đến trường cùng nhau làm cả trường cũng hơi ngạc nhiên. Tuy bình thường họ vẫn đi chung nhưng hôm nay thân mật hơn nhiều, tay trong tay ấy mà.
Mỹ Nghi nũng nịu
- Ox lúc nào cũng đẹp trai cả! (viết được câu này nổi da gà hết mấy lần).
- Bây giờ mới biết hả? Anh đẹp từ lúc còn trong bụng mẹ cơ!
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Ờ! Đẹp xuất sắc mà ba trợn điển hình! - Mỹ Nghi che miệng cười ha hả.
Zibi lấy tay nhéo mũi cô rồi đe dọa
- Khùng vậy mới xứng với em đấy!
Cả hai tung tăng đi vào lớp. Ailee dụi dụi con mắt
- Hai người đó sáng sớm mà lên cơn gì thế?
- Người ta nắm tay nắm chân như thế mà còn hỏi nữa. Đi mua đồ ăn sáng cho tôi mau đi ở đó lo chuyện tào lao! - Minh Hạo ngáp dài ngáp ngắn nằm xuống bàn.
- Từ từ! Sao không tự lết xác đi đi? Hiếp người quá đáng! - Ailee bực dọc.
- Cái gì? Cô nói ai hiếp cô? - Minh Hạo ngốc đầu dậy.
- Không ai cả!
Ailee quay lưng đi mất dạng. Cô vừa đi vừa lầm bầm chửi rủa Minh Hạo. Nào là không biết thương hoa tiếc ngọc, luôn tìm cách bắt nạt hành xác cô. Sai cô chạy tới chạy lui làm cô mệt muốn chết. Nếu không phải bị hắn uy hiếp báo công an thì còn lâu Ailee cô mới hạ mình thành "nữ nô lệ". Vả lại cô cũng đã lỡ nhìn thấy "cái ngàn vàng" của hắn, nhận thấy bản thân cũng cần có chút trách nhiệm.


Mà tiếp xúc lâu ngày với Minh Hạo cô cảm nhận bản thân có những cảm giác rất lạ. Giống như là đang thích người ta ấy. Ailee lại lắc lắc cái đầu không muốn nghĩ tới nữa. Thần kinh mất thôi!
.......................................................
*Trong giờ học
"Khò....khò..zzz..zzz"
Năm đứa ngủ thẳng cẳng chỉ còn duy nhất một dứa chịu ngồi học. Minh Hạo nhà ta chứ ai. Giáo viên đẩy cái gọng kính lên cao, dạy học mà học trò ngủ là một điều sỉ nhục.
"RẦM"
Tiếng đập bàn vang lên làm bốn đứa ngốc đầu ngồi dậy dụi mắt. Nó là người ngốc đầu dậy sau cùng, đưa tay lên ngoáy ngoáy lỗ tay rồi bảo
- Đứa nào hết thương bố mà dám đập bàn trong lúc tao ngủ thế hả?
Nó quét đôi mắt sắc lạnh qua cả lớp khiến đứa nào đứa nấy rùng mình. Ông thầy nghiêm giọng
- Năm em ngủ ngon quá ha! Đêm qua thức canh ăn trộm à?
Nó ngán ngẩm đưa đôi mắt thờ ơ nhìn ra cửa sổ. Bốn đứa kia thì gãi đầu gãi tai nhìn ông thầy.
Thực ra ông dạy thay cho cô dạy Văn. Mỗi lần có tiết này là "bạn buồn ngủ" lại kéo đến thăm. Gặp ngay ông thầy giám thị nữa thì thôi rồi. Ông ta nở nụ cười ma mãnh
- Tôi có một câu đố! Các em có muốn thử không?
- Thầy cứ tự nhiên! - Zibi tự tin nói.
Ông thầy lại nhếch môi
- Nếu không trả lời được thì năm em ra ngoài cửa quỳ gối nhá!
- Vậy nếu trả lời được thì thầy đừng dạy tiết này nhé! - Mỹ Nghi hùng hồn giao kèo.
Cặp đôi khùng vô đối đã ra tay rồi. Không biết chuyện gì sẽ xảy ra đây nhỉ?
Ông thầy hừ nhẹ một tiếng rồi bắt đầu nêu câu đố ấy
- Dùng chữ T để đặt một câu có tôi trong đó.

Nó có vẻ nhàm chán trước mấy cái trò vớ vẩn này. Riêng Zibi và Mỹ Nghi nhìn nhau cười gian, Zibi hăng hái
- Vậy thì em đặt nhé! Ưm..... Thầy tự tử trên trực thăng trong tình trạng trần truồng!!!!!
"Hahaha....hahaha......hihihi"
Cả lớp rộ mé lên làm ông thầy chết điếng. Học sinh thời nay đúng là ranh ma, với lại lúc sáng đi dạy quên tha kem chống nhục òi. Ông thầy quê quá là quê xách cặp đứng dậy, nhìn đám học trò cười mình thì còn mặt mũi gì nữa. Ông bỏ đi một nước để lại cả lớp vỗ tay cười khoái chí.
- Tụi bây là một cặp trời sinh đấy! - hắn huých vai Zibi rồi nhìn sang Mỹ Nghi.
- Còn phải nói! - Zibi hôn lên má Mỹ Nghi một cái tràn đầy tình cảm.
Ailee nhìn họ, quả thật cũng có chút mong muốn được như thế. Cô nhìn sang Minh Hạo đang chăm chú đọc sách. Tự nghĩ rồi tự lắc đầu:" Anh ấy sẽ không bao giờ thích một người như mình".
Học sinh mới!!!!
.................................................
*5:00 am biệt thự Hắc Long
Nó nằm trên cánh tay của hắn, cả hai đang ngủ rất ngon lành. Nó khẽ động đậy rồi quay sang ôm lấy hắn tiếp tục giấc ngủ. Bỗng hắn bật ngồi dậy đưa đôi mắt lờ đờ nhìn xung quanh. Hắn lay lay người nó
- Gia Mẫn! Gia Mẫn!
Nó dốc hết sức bình sinh để mà mở hai con mắt ra, tuy nhiên chúng vẫn cứ díu lại. Nó ngồi dậy mặt đối mặt với hắn, xem chừng bộ dạng còn đang rất say ke.
- G...ì...ì...v...ậ...y? - hai chữ mà nó nhựa dài cả cây số.
- Dậy đi học thôi! - hắn hối thúc.
- M...ấ...y...gi...ờ...r...ồi?
- 5 giờ sáng rồi đó! - hắn hùng hồn thông báo.
"Bốp........phịch"
Hắn lọt giường trong tư thế rất là đẹp mắt. Cho chừa tại tật ba trợn, nó cằn nhằn rồi kéo chăn lên ngủ tiếp
- Sáng sớm khùng sớm à? Ngủ dưới đó luôn đi!
Hắn ê ẩm nằm ngủ luôn tại chỗ. Hắn cũng không nhận thức được vừa rồi mình nói gì nữa. Có lẽ hắn mớ ngủ.
...............................................
*Buổi sáng tại trường
Nó và hắn đang tiến vào lớp thì thấy lớp 12B bên cạnh có vẻ khá ồn ào. Nó chả quan tâm mấy đi thẳng vào chỗ ngồi nhưng hắn vẫn cứ đứng trước cửa nhìn vào lớp 12B. Cha này nhiều chuyện phát sợ.
Bỗng từ trong lớp một đám con trai kéo ra ngoài. Hình như là họ đang bao vây một cô gái thì phải. Hắn đứng đó dõi mắt theo nhìn, cho đến khi cô gái đó thoát ra khỏi đám đông thì hắn mới một phen bất ngờ.
- SHIN!!!! - Cô gái đó reo lên.
- Yu...yu..
Hắn ấp úng không thành lời, cô ta chạy đến ôm lấy hắn.
- Ôi! Lâu quá không gặp tớ thực sự nhớ Shin lắm! (nói tiếng Nhật Bản).
Hắn cũng ôm lấy Yuko giống như xã giao, cảnh tượng đó đập vào mắt nó. Nó bỗng thấy nhiệt độ trong cơ thể tăng lên một cách kì lạ. Lũ nam sinh thì thôi khỏi nói mắt chữ A mồm chữ O nhìn "Mỹ Nhân Hoa Anh Đào" ôm hot boy của trường. Vỡ mộng nhé mấy bé!
Cả hai buông nhau ra, hắn nở nụ cười thân thiện
- Yuko sang đây làm gì thế? Mặc đồng phục trường này nữa là sao?
Yuko gãi đầu nở nụ cười làm điên đảo chúng sinh, cô bập bẹ nói tiếng Đài trông rất đáng yêu
- Tớ....tớ...gia đình tớ chuyển công tác...nên tớ theo ba mẹ sang đây! Không ngờ...Yuko lại được gặp Shin... Cái này người ta gọi là....duyên phận đúng không nhỉ?
Hắn tỏ ra thích thú trước khả năng nói tiếng Đài của Yuko
- Yuko học tiếng Đài Loan khi nào thế? Phát âm khá chuẩn đấy!
- Yuko....học trong vòng một tháng lúc.............. chờ làm thủ tục ấy!
Hắn và Yuko đứng nói chuyện vui vẻ không hề để ý đến ánh mắt hơi giận dữ của nó. Mỹ Nhân Hoa Anh Đào mới chuyển đến à? Bạn của hắn sao? Thú vị đấy! Nó tắt điện thoại sau khi đã xem xong tin nhắn của Đậu Xanh gửi qua. Mấy đứa nhóc làm việc nhanh nhẹn gớm. Cảm giác này có phải gọi là ghen không nhỉ?
Nó ra vẻ bình thường rồi tìm chuyện khác làm. Zibi và Mỹ Nghi vừa vào tới thì gặp hắn và Yuko. Anh chàng ngạc nhiên thốt lên bằng tiếng Nhật
- Yuko! Cậu làm gì ở đây thế?
Mỹ Nghi ngạc nhiên nhìn Yuko rồi nhìn Zibi
- Anh đang nói tiếng của hành tinh nào thế? Anh quen cô gái này hả?
Yuko che miệng cười hiền
- Tớ....tớ chuyển trường...sang đây! Lâu quá mới gặp lại....Zibi!
- Oa! Yuko nói tiếng Đài tốt thế hả? Vậy sắp tới chúng ta là bạn học rồi!
Yuko mỉm cười gật đầu rồi quay sang nhìn Mỹ Nghi một cách thân thiện, cô cúi đầu chào nhẹ như truyền thống.
- Chào bạn! Mình là Yuko! - Cô đưa tay ra trước mặt Mỹ Nghi.
Mỹ Nghi bị chao đảo trước nụ cười thiên thần, cô đưa tay ra như bị thôi miên
- À...vâng! Chào bạn!
- Bạn này là bạn gái của Zibi hả? - Yuko hỏi.
Zibi gãi đầu thẹn thùng thừa nhận. Cả đám nhanh chóng nói chuyện với nhau rất tự nhiên.
*Yuko Hiroshita: 18 tuổi cao 1m63, con gái độc nhất của một tập đoàn bình thường nhưng nói chung cũng khá giả. Sỡ hữu vẻ ngoài trong sáng, thánh thiện, đẹp đúng chất Nhật Bản. Tóc hạt dẻ rất dài lúc nào cũng tết thành bím để sang một bên. Da trắng, môi hồng nói chung là một mỹ nhân. Học chung với Shin ở Nhật, thích Shin nhưng chưa bao giờ nói ra.
"Reng....reng....reng"
Tiếng chuông báo giờ vào lớp, hắn và Zibi chia tay Yuko rồi bước vào chỗ ngồi. Nó im lặng và không hề nói gì với hắn trong suốt buổi học. Gái nào mà chẳng ghen. Riêng hắn thì cứ ngồi nghĩ ngợi cũng quên mất việc để ý đến biểu hiện khác lạ của nó.
*Tại bàn của Mỹ Nghi và Zibi
Cả hai nhìn nó và hắn xong rồi thì thầm
- Honey! Anh có thấy Gia Mẫn hơi kì lạ không?
- Anh biết này! Chắc do lúc nãy Shin thân mật với Yuko đấy!
- Thế ta có nên giải thích giúp Shin không?
- Kệ nó đi! Đào hoa thì ráng mà chịu, con gái đúng là chúa ích kỉ. Thế mà cũng ghen! - Zibi bĩu môi.
- Nhưng hai đứa nó là vợ chồng, ghen là chuyện thường tình thôi!
Zibi cầm cây bút vẽ nghuệch ngoạc mấy nét lên trang vở, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ rồi lại thì thầm
- Hai đứa nó là vợ chồng chẳng qua là hư danh thôi! Đã đứa nào nói yêu đứa nào đâu?
- Em thấy Shin thích Gia Mẫn ra mặt rồi mà! - Mỹ Nghi được dịp bàn tán sôi nổi.
- Vấn đề là Gia Mẫn đã chính miệng nói thích nó chưa? Tình yêu mà xuất phát từ một phía cũng như không thôi à! - Zibi có vẻ rất sành sỏi.
Lúc đó Ailee ngồi bàn dưới cũng chỏ cái mỏ lên
- Bắt quả tang hai anh chị bàn chuyện người ta nhá! Mà em thấy anh Zibi nói đúng đấy, trừ khi Gia Mẫn chính miệng thừa nhận thích Shin thì tình cảm của cả hai mới được ổn định thôi. - tưởng đâu nghiêm túc lắm ai ngờ cũng hùa theo.
- Yuko xuất hiện không biết là họa hay là phước nữa đây! Gia Mẫn mà nổi giận thì axit nó cũng chơi đấy! - Mỹ Nghi tự rùng mình.
- Chị nói "Mỹ Nhân Nhật Bản" bên lớp 12B ấy hả? Mới ngày đầu chuyển vào mà đã gây sốt rồi đấy! Nam sinh bao vây tứ phía luôn. - Ailee vuốt cằm tỏ vẻ ngưỡng mộ.
- Thế hả? Vậy giờ giải lao tôi sang làm quen nàng mới được! - Minh Hạo cười gian.
- Anh ngon thì đi thử coi??? - bỗng Ailee lớn tiếng. Thái độ gì đây ta?
- Cô làm gì mà rống họng lên dữ thế? Tôi vẫn chưa đi mà!!!! - Minh Hạo cũng lấy làm khó hiểu trước câu nói của Ailee.
Như nhận thấy mình hơi thái hóa, Ailee quay mặt sang chỗ khác. Cô không thể thừa nhận là bản thân mình đang ghen được. Cứ đà này cô điên mất! Tình cảm đúng là một thứ rắc rối nhất trên đời.
Về phần nó thì càng nghĩ càng tức, cái gì mà "Mỹ Nhân Hoa Anh Đào" chứ? Lại còn dám ôm ấp trước mặt nó nữa. Đúng thật là....
Nó nhìn mặt hắn lại càng bực thêm, đã có vợ rồi mà không biết giữ ý tứ. Ôm gái lạ giữa chốn đông người. Cũng may là ít ai biết nó với hắn là vợ chồng, nếu không Nữ Quái phải kiếm lỗ để mà chui xuống mất. Nhưng cái cảm giác bực bội ban nãy là gì? Hơi buồn buồn nhưng cũng không thiếu một tí giận dữ.
Tại sao vậy? Tại sao khi nhìn hắn thân mật với người con gái khác thì nó lại có cảm giác đó. Chẳng lẽ nó thích hắn rồi sao? Không thể nào! Trước giờ nó đâu quan tâm trai đẹp. Nhưng mỗi lần thấy mấy cái hành động trẻ con đáng yêu ấy thì nó lại cảm thấy rất là vui. Trước đây còn nghĩ là sẽ tìm cách cho hắn chủ động ly hôn nhưng xem ra cái ý định đó đã bị cho vào dĩ vãng,
Nó đang ngồi suy nghĩ linh tinh thì bất ngờ hắn quay sang nó
- Vợ Gia Mẫn!
- Gì?
Hắn gãi gãi đầu, vẻ mặt có chút gì đó hơi e dè trông đáng yêu phết
- Cô gái lúc nãy là bạn học của anh ở bên Nhật! Lâu ngày không gặp nên..... tụi anh có hơi.... thân mật một tí! Em đừng giận anh nha!
Nó nghe mấy câu đó tâm trạng cũng tốt lên phần nào nhưng vẫn giả vờ lạnh lùng, thờ ơ
- Chuyện của anh chẳng liên quan gì đến tôi cả! Nói với tôi mấy cái đó làm gì?
Hắn hiểu nó đang giận dỗi nên nắm lấy tay nó lay lay như một đứa trẻ
- Đấy! Thái độ như thế mà bảo là không giận người ta. Anh xin lỗi rồi mà, đừng giận anh tội nghiệp! Nha!
- Buông ra! - nó lạnh giọng.
- Không buông! Không giận nữa thì sẽ buông! - hắn kiên quyết giữ chặt bàn tay nó.
Nó nhẹ cả lòng nhưng vẫn giữ thái độ lạnh lùng vốn có, nó ho nhẹ
- E hèm! Lần đầu cũng như lần cuối nhé!
- Yeah! Vợ yêu dễ thương ghê! Anh chỉ thích một mình Gia Mẫn thôi, không để ý đến ai khác đâu.
Hai mắt hắn sáng rỡ lên, hành động chẳng khác nào một đứa trẻ con khiến nó cũng phải bật cười. Zibi nghe ngóng rồi lại cùng Mỹ Nghi bàn tán;
- Đó! Thấy chưa? Tụi nó tự làm hòa rồi kìa! Cứ tưởng là sẽ đánh nhau một trận ra trò chứ.
- Như vậy là yên tâm rồi!
Tiết học trôi qua trong yên bình. Hôm nay chưa có đứa nào lên cơn nên tạm tha cho mấy ông thầy bà cô. 



Thử đọc