Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 17

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Ailee bưng cốc cafe nóng hổi bốc khói nghi ngút đi đến chỗ của Minh Hạo.
- Của anh nè!
- Để xuống bàn đí. - Minh Hạo ra lệnh.
Ailee để ly cafe xuống bàn nhưng vô ý cái cốc ngã ngang. Thế là cafe trong cốc hất vào tay cậu nhóc, lan ra ướt cuốn sách trên bàn. Tay và sách bóc khói cùng một lượt. Ailee hết sức hốt hoảng đưa tay che miệng không nói nên lời. Minh Hạo vẫn giữ nguyên hiện trường không hề có một chút biểu lộ cảm xúc. Cha này da trâu á!
Khẽ đưa đôi mắt giết người nhìn Ailee, Minh Hạo vẫn ngồi yên không nhúc nhích. Ailee luống cuống lấy khăn giấy lau cafe, miệng cô nhóc rối rít
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Xin lỗi! Anh có sao không?
Minh Hạo chậm rãi giơ tay lên xem xét chỗ da bị cafe vấy lên rồi quay sang nhìn Ailee
- Theo viện nghiên cứu da Nhiệt Đới thì nó trắng hơn hồi nãy một tí!
- Là sao? - Ailee ngơ ngác.
- BỊ PHỎNG!!!!! - cậu nhóc hét làm Ailee muốn dựng tóc gáy.
Cả đám ngồi nhìn Ailee chạy tới chạy lui thì ôm bụng cười mãi không thôi. Minh Hạo được nước nên bắt Ailee nào là đi mua thuốc trị bỏng, băng keo cá nhân, ....
Giờ giải lao kết thúc, cuối cùng là tiết kiểm tra. Học sinh đứa thì thảo luận đứa thì chép bài của nhau. Nó bắt chéo chân rút từ trong đôi bốt ra mảnh giấy ghi đầy chữ. Hắn ngạc nhiên nhìn nó
- Vợ cũng xài mấy cái này nữa hả?
Nó vừa nhìn vừa chép, miệng thì đáp
- Văn hay chữ tốt không bằng học dốt có phao mà!


Hắn cười thích thú nhìn nó
- Vợ iu! Anh không có thuộc bài!
Nó đẩy tờ giấy bài làm của nó nhích sang bên hắn một tí. Hắn biết nó sẽ cho hắn xem bài ké mà.
Về phần Mỹ Nghi và Zibi thì cũng hì hục làm mấy chuyện của "học sinh gương mẫu". Mỹ Nghi hé cái váy ra xem rồi lại chép, chép xong rồi lại xem để chép tiếp. Thì ra bà này chép tài liệu trên đùi của bả, bó tay!!!
Zibi nhìn một cách đắm đuối quên mất là mình đang kiểm tra.
"Bốp"
- Chùi nước dãi đi! Không làm bài mà lo nhìn cái gì thế hả? - Mỹ Nghi khẽ quát sau khi đã cho Zibi một cái cốc đầu.
- Hì...hì... Cho coi ké với được không? - Zibi cười gian.
- Thì coi đi! Hết giờ bây giờ, nhanh lên! - Mỹ Nghi ngồi sát vào Zibi rồi kéo cái váy nhích lên tí xíu để lộ dòng tài liệu mà cô đã kì công ngồi chép cả đêm.
Thằng cha Zibi chép thì ít mà nhìn thì nhiều. Đúng thật là...
- Kéo xích lên tí nữa coi hết thấy rồi!
Mỹ Nghi đang làm bài cũng cố gắng nhích lên tí xíu nữa. Zibi lại lải nhải
- Vẫn chưa thấy! Lên tí nữa.
Mỹ Nghi ngồi bắt chéo chân rồi nhích lên để Zibi coi. Cái miệng Zibi lại hối thúc
- Chưa có thấy! Lên nữa đi!
Mỹ Nghi bắt đầu nổi cáu, cô nhìn xuống thấy dòng tài liệu nằm chình ình ở đó thậm chí là cô đã kéo lên trên xa lắm rồi. Zibi hí hoáy viết cái gì đó nên không biết là Mỹ Nghi đang nhìn mình. Cô hiểu Zibi đang giở trò gì liền giả vờ cất giọng
- Thế cởi ra luôn cho dễ thấy nhé!
- Được đấy! Được đấy!
"Bốp"
- Anh coi tài liệu hay là coi "cái kia" hả? - Mỹ Nghi quát. Zibi thì ôm đầu nhăn nhó khi lãnh nguyên cuốn sách lên đầu.

Bà cô đẩy gọng kính lên rồi chỉ cây thước về phía Mỹ Nghi và Zibi
- Hai em kia! Lộn xộn gì đó?
- Dạ không có gì đâu cô ơi! - Zibi đáp rồi ra hiệu bảo Mỹ Nghi yên lặng.
Mỹ Nghi tức tối ngồi xuống làm bài tiếp, cô giơ nắm đấm ra cảnh cáo anh. Thế nhưng Zibi vẫn cứ cà rởn nhăn răng ra cười. Về phần Ailee và Minh Hạo thì
- Anh làm xong rồi á hả?
Minh Hạo gật đầu đặt cây bút xuống bàn. Chưa đầy 10 phút nữa, bài thì nhiều thế cơ mà. Cha này thành tinh rồi! Ailee nhìn bài của Minh Hạo chép lia chép lịa. Cậu ta rống mỏ lên
- Cô ơi! Ailee... ưm...ưm...
Đang méc giữa chừng thì bị Ailee nhét cục giấy vào miệng. Minh Hạo tức giận giựt lại tờ giấy làm bài. Ailee đạp chân cậu một phát rồi chép bài tiếp. Minh Hạo ôm chân rồi lên giọng đe dọa
- Cô đúng là.... Coi chừng tôi đấy! Hừ!
- Thì phải coi chừng chứ! Nếu không anh giựt tờ giấy làm bài lại thì sao? - Ailee lè lưỡi trêu cậu.
Cuối cùng cũng hết giờ làm bài, cả đám nộp bài rồi xách cặp ra về. Riêng Ailee thì bị Minh Hạo kéo lại. Chờ trong lớp chỉ còn hai người, Ailee vùng vẫy
- Buông ra coi!
- Cô định bỏ trốn hả?
- Ai đồn? Tui có nói là bỏ trốn đâu! - Ailee đáp.
Bỗng Minh Hạo yên lặng, tay vẫn siết chặt cổ tay của Ailee. Bỗng mặt cậu đỏ lên, ánh mắt cậu nhìn ra cửa sổ làm Ailee cứ ngẩn ra. Cậu đúng là đẹp trai thật! Gương mặt không tì vết lại thêm đôi mắt một mí đáng yêu nữa. Hình như có điều gì đó khó nói trong cậu thì phải.
Ailee chăm chú ngắm cậu, cô nhóc cảm thấy trong mình có tí gì đó rung động. Tim cô cứ nhảy múa tưng bừng. Bỗng Minh Hạo nhìn thẳng vào mắt cô nhóc, miệng cố nặn ra từng chữ
- Hôm...đó.... cô... cô.... thấy gì rồi?
Ailee bật cười trong vô thức, cậu thấy cô cười thì ngượng càng thêm ngượng.
- Nói đi chứ! Cười cái gì mà cười?
- Anh nghĩ tôi thấy cái gì thì tôi thấy cái đó đấy! - Ailee cười gian.
Cô nhóc định xách cặp bỏ đi nhưng Minh Hạo đã kéo tay cô lại
- Nếu cô thấy rồi thì phải chịu trách nhiệm với tôi!
Ailee bật cười
- Cái gì? Chịu trách nhiệm á? Haha....
- Cô..... - Minh Hạo tức lắm mà không làm gì được.
- Cô sao con? Cô đẹp quá phải hong?
- Rốt cuộc cô có chịu trách nhiệm hay không?
- Không bao giờ và đừng mong chờ! - Ailee chu mỏ tuyên bố.
Minh Hạo giơ cao cái điện thoại trên tay làm nụ cười của Ailee tắt ngấm. Để người ta bắt được thóp rồi còn trả treo được cái gì nữa. Ailee gầm gừ
- Anh ngon lắm! Bây giờ anh muốn sao?
- Sao? Sợ rồi à? Để từ từ tôi suy nghĩ cái đã! Mai gặp! Bye bye....
Minh Hạo cười hài lòng xách cặp đi thẳng để lại Ailee ở phía sau với cái đầu như ngọn núi lửa. Đúng là oan gia! Kiếp trước cô mắc nợ Minh Hạo chăng?
Say nắng tiểu yêu!
................................................
*Sáng hôm sau tại trường
Ailee và Minh Hạo mặt đối mặt, bốn người kia thì đứng từ xa nhìn hai đứa. Không biết sáng sớm định làm trò mà thấy căng dữ hong biết.
- Suy nghĩ ra chưa? Anh muốn gì? - Ailee bắt đầu cuộc đối thoại.
- Tôi muốn cô là nô lệ của tôi kể từ hôm nay. - Minh Hạo hùng hồn tuyên bố.
- CÁI GÌ??? - Ailee hét lên.
- Bất cứ khi nào tôi gọi cô phải có mặt, tôi sai cái gì cũng phải làm.
- Sáng đi học chưa uống thuốc hả? Hay là uống lộn thuốc chuột nên ba trợn rồi? Còn khuya nhé! - Ailee khoanh tay quay mặt sang hướng khác.
- Được thôi! Là cô nói đấy nhé! Năm phút nữa cảnh sát sẽ đến đón cô. - Minh Hạo cười đểu.
- Khoan đã.....
Ailee đảo mắt qua lại suy nghĩ. Đường đường là tiểu thư tập đoàn Hắc Long lừng danh thế giới mà đi làm nô lệ cho người khác ư? Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, làm nô lệ cũng đỡ hơn ở tù. Thôi thì tới đâu hay tới đó. Cầu mong cho tên này đừng lên cơn động kinh mà đòi báo cảnh sát nữa là được rồi.
- Tôi... tôi... đồng ý! - Ailee ngập ngừng nhìn Minh Hạo. - Nhưng khi nào thì tôi được tự do?
Minh Hạo sờ cằm ra vẻ suy nghĩ
- Ưm để coi.............. Khi nào tôi có bạn gái thì tôi trả tự do cho cô.
- Cái gì? Thế nếu anh không có bạn gái thì tôi phải phục vụ cho anh suốt đời à?
- Cô có mơ cũng đừng mơ cao thế chứ! Nhìn mặt tôi xem, đời nào mà ế được! Bây giờ để cho chắc tôi sẽ làm một bản hợp đồng.
....................15 phút sau................
- Xong rồi! Hợp đồng thì mỗi đứa một bản cấm anh lật lọng!
Ailee quăng cho Minh Hạo tờ hợp đồng, bản thân cũng cất riêng một bản. Cũng may là ban nãy đã sơ tán các thành viên trong lớp ra ngoài. Nếu không thì hai đứa nhóc này lại tạo scandal mất.
Bốn đứa tròn mắt nhìn Ailee và Minh Hạo chí chóe. Đúng là một sự tai hại khi để hai đứa này chạm mặt nhau.
Trong khi đó thì Zibi cứ ngồi cười một mình suốt. Trạng thái này được duy trì từ lúc vừa đặt chân vào trường cho đến bây giờ. Hắn huých vai Zibi
- Ê! Uống thuốc chưa? Làm gì mà ngồi cười như thằng điên vậy?
- Mầy thì biết cái gì trong trái ổi! - Zibi nói rồi quay sang hướng khác cười tiếp.
Hắn khó hiểu nhìn Zibi còn nó thì để ý Mỹ Nghi hôm nay cũng rất lạ. Suốt buổi không ngồi quay mặt ra ngoài thì cũng úp mặt xuống bàn. Nói chung là không nói chuyện với Zibi như mọi bữa nữa. Mọi người muốn biết chuyện gì đã xảy ra thì ta quay lại đêm hôm qua nhá!
*Flashback
Mỹ Nghi vừa bước ra khỏi shop quần áo, trên tay cô xách đầy đồ. Dĩ nhiên tài xế chở cô đi chính là "osin Zibi" rồi. Do lúc nãy anh than mỏi chân nên cô bảo anh đến chỗ đậu xe để đợi.
Đang bước ngon trớn bỗng cô sững lại. Bên kia đường là Zibi đang dựa vào chiếc mui trần của anh, bên cạnh anh là một cô gái chân dài rất đẹp. Hình như họ đang trò chuyện với nhau thì phải. Mỹ Nghi đứng đó, cô không muốn quấy rầy họ nhưng không hiểu sao cô thấy rất buồn.
Cô gái đó từ từ tiến đến gần và đặt lên má của Zibi một nụ hôn ngọt ngào. Mỹ Nghi sôi máu não, cô lầm bầm chửi rủa tên Zibi háo sắc mất nết.
Bên kia đường hai người vẫn nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Mỹ Nghi chỉ biết đứng bên đây chờ đợi thôi, cô không muốn đối mặt với người đẹp hơn mình. Cô sợ Zibi sẽ thích cô gái đó hơn. Mãi một lát sau cô gái đó ghé tai Zibi thì thầm, không biết cô ta nói gì chỉ biết là Zibi bật cười. Anh vẫy tay với cô ta và rồi cô ta bước đi.
Đến lúc này Mỹ Nghi mới băng qua đường và tiến đến gần Zibi. Cô nhìn theo bóng cô gái đó rồi nhìn anh
- Ai thế? Bạn gái anh à? - giọng của Mỹ Nghi pha lẫn tò mò và hờn dỗi.
- Không nói cho cô biết! - Zibi đút tay vào túi quần ý muốn trêu Mỹ Nghi, thực ra trong lòng anh đang cười thầm.
- Nhưng tôi muốn biết! - Mỹ Nghi có phần nghiêm túc trong lời nói.
- Cô biết làm gì? Mà sao hôm nay tự dưng quan tâm đến chuyện của tôi thế? Trông thái độ cô lạ lắm đấy! Trông giống như là.....
- PHẢI! TÔI THÍCH ANH ĐẤY! - Cô mất kiên nhẫn trước thái độ đùa giỡn của Zibi, vì vậy nên cô hét lên trong vô thức.
Như thể nhận ra mình mất kiểm soát, Mỹ Nghi vội đưa tay bịt miệng, Zibi ngạc nhiên nhìn cô
- Cô nói gì?
Mỹ Nghi đỏ mặt lắc đầu lia lịa
- Không.... không có gì!
Zibi khom người xuống nhìn thẳng vào mắt cô
- Lúc nãy tôi nghe rõ ràng cô nói thích cái gì đó mà!
Mỹ Nghi lại quay mặt sang hướng khác
- Anh.... chắc anh nghe nhầm rồi!
Zibi nghe rất rõ là đằng khác nhưng anh muốn chính miệng cô nói lại lần nữa. Vì thế nên anh cứ nghiêng đầu theo hướng của cô
- Cô nói thích tôi đúng không? Tôi nghe như vậy mà!
Mỹ Nghi xua xua tay, mặt đỏ bừng
- Đã nói là không có nói mà! Đi... đi... về đi! Trể rồi!
Cô nói dứt câu thì phóng lên xe đóng cửa lại. Zibi mỉm cười rồi cũng leo lên xe.
*Ở trên xe
- Nè! Lúc nãy cô nói thích tôi mà phải không?
- Không phải! - Mỹ Nghi đưa tay ôm mặt xấu hổ.
*Cả đêm hôm đó tại nhà Mỹ Nghi
"Tít...tít"
Tin nhắn từ Osin Hoàng Tử: "Nè! Nói thích tôi lại lần nữa đi, lúc nãy cô nói thích tôi mà".
Mỹ Nghi ôm đầu khổ sở với đống tin nhắn mà Zibi gửi. Đúng là xấu hổ quá đi mất. Lỡ miệng thôi mà, bí mật bị phun ra hết rồi còn đâu. Mỹ Nghi ơi là Mỹ Nghi, sao mà tệ vậy không biết? Biết đối mặt sao với Zibi đây? Ôi trời!
Cô nằm lăn lóc trên giường, hết lăn qua lăn lại thì lấy chăn trùm kín mít. Đúng là hâm hết chỗ nói! 



Thử đọc