Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 14

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

May mắn hay xui xẻo?
................................................
Nó và hắn đến trường từ sớm, Ailee thức dậy không thấy ai thì cũng tự biết. Sau khi đã "giải quyết" mớ thức ăn trong tủ lạnh nhà nó thì cô nàng nằm dài trên sôfa xem tivi. Chuyển kênh liên tục vì không có gì để coi, cô nàng ngáp dài ngáp ngắn vì chán.
Nhìn tới nhìn lui trong nhà có một mình, làm gì đây ta?
Hay là cho nổ thử mấy quả bom vừa chế tạo xong?
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Không được! Thế thì hai vợ chồng em họ sẽ đuổi ra khỏi nhà mất.
Đốt pháo thì sao nhỉ?
Tiếng nổ sẽ rất vui tai, bụi bay mịt trời luôn.
Mà thôi! Ô nhiễm môi trường quá!
Hay là kiếm cái gì đó đập cho banh rồi ngồi sửa lại?
Uầy... nếu sửa không được thì chắc "em dâu" sẽ vặn họng cho coi.
Rốt cuộc là làm sao cho hết chán đây ta???
Sau một hồi suy nghĩ với mọi tư thế, Ailee quyết định đi đến khu mua sắm hôm bữa vì cô vẫn còn nhớ đường. Cô vội chạy lên phòng thay quần áo. Là một cái váy mỏng màu hồng, bên ngoài là chiếc áo khoát da rất đẹp. Chân cô đi bốt cổ lông trông rất đáng yêu. Cô nhóc hí hửng khóa cổng lại rồi lái chiếc xe của hắn đi. Chiếc siêu xe nhanh chóng biến mất ở cuối con đường.
*Trung tâm mua sắm Hắc Long
Hai tay với mấy chục túi đồ, Ailee thích thú đi vòng quanh để mua tiếp. Cũng may là chôm được cái thẻ tín dụng của hắn, thế thì sẽ tiết kiệm được cho bản thân. Cô khoái chí cười tươi và nghĩ mình quá thông minh.


Trời quá trưa, Ailee mệt rã rời ngồi nghỉ mệt ở căn tin. Vừa nghịch ly nước trái cây vừa ngắm mấy túi đồ dưới chân. Hôm nay bao nhiêu chắc đủ rồi nhỉ? Bỗng cái bụng của cô réo lên, chắc sáng giờ chưa bổ sung năng lượng ấy mà. Từ xa có một chị nhân viên xinh đẹp tiến tới trước mặt cô
- Chào cô!
- À hả? Chào chị! - Ailee hơi bất ngờ.
Chị nhân viên cười tươi
- Chúc mừng cô! Cô là khách hàng thứ 100 trong ngày hôm nay, đây là phần thưởng mà cửa hàng dành cho vị khách may mắn. - Chị nhân viên đặt lên bàn một cái vé gì đấy.
Ailee trợn tròn mắt
- Trúng... trúng thưởng ạ?
- Dạ vâng! - chị nhân viên gật đầu.
Sau khi chị ta rời đi, Ailee nhà ta mới lật đật cầm cái vé lên xem. Oa! Là vé mời đến buổi tiệc buffe tại một khách sạn sang trọng trong thành phố. Oa! Sao số may mắn thế này. Ailee hai mắt sáng rỡ quơ vội mấy túi đồ chạy xuống chỗ để xe.
- Buffe hải sản ơi! Hãy đợi ta! Ta tới đây! - vừa chạy vừa lẩm nhẩm như một con điên.
Chiếc xe theo bản đồ được in trên tấm vé cuối cùng cũng tới nơi. Trước mặt Ailee là một cái khách sạn kiêm luôn nhà hàng kiêm luôn quán bar bự kinh khủng khiếp. Cao hơn 50 tầng chứ chẳng chơi. Dùng bữa trưa ở đây thì hết ý nhá.
Cô lái chiếc xe đi đỗ rồi bước vào thang máy lên tầng 40. Khách sạn NY Night thuộc sở hữu của tập đoàn họ Phùng. Tập đoàn này cũng có quy mô khá lớn đồng thời là đối tác làm ăn với Hắc Long đã lâu năm. Căn phòng có để tấm biển "Tiệc Buffe hải sản" hiện ra trước mắt Ailee. Cô nàng liếm mép cười thích thú
- Bụp xong thì phê! Haha....
Sau khi hai bảo vệ xem vé, cô được bước vào bên trong. Cũng không đông người lắm, toàn là dân thượng lưu không cơ đấy. Ailee lấy dĩa rồi bắt đầu chọn thức ăn. Cô lấy vài con hào sống, một ít tôm hùm và một ít hải sâm cho vào dĩa. Mấy anh chàng công tử cứ đứng nhìn cô mãi, hai anh chàng lịch lãm đứng cạnh nhau thì thầm
- Cậu thấy cô ấy chứ? Xinh quá!
Anh kia gật gù
- Đúng thế! Ra dáng một tiểu thư sành điệu và quý phái!
- Nhìn cô ta trông rất quen, mình không nhớ là đã gặp ở đâu rồi.
Trên báo chứ đâu, mấy vụ phá trường khủng bố thầy cô đấy mà. Hai anh nhìn theo Ailee cho đến khi cô ngồi xuống một cái bàn và bắt đầu dùng bữa. Anh này huých vai anh kia
- Đến làm quen không?

- Sẵn sàng thôi!
Mặc dù than đói nhưng Ailee đã quen với tôn nghiêm của một tiểu thư từ nhỏ. Cô từ tốn cho thức ăn vào miệng và thưởng thức mùi vị của chúng. Bữa ăn của cô không hề có một tiếng động nhỏ nào (hay ghê chưa?). Hai anh bước đên gần cô, người hơi cúi xuống
- Hân hạnh được làm quen với cô!
Ailee ngước lên, đang ăn mà thằng cha nào phá đám thế không biết? Nghĩ là nghĩ vậy nhưng vừa nhìn thấy hai cái bản mặt phải nói đẹp dã man thì cô lại nở nụ cười chết người. Ailee đứng lên cúi đầu chào nhẹ
- Chào hai anh!
Cả hai nhìn nhau hài lòng, không những đẹp mà còn lịch sự. Ba người bắt đầu ngồi xuống trò chuyện. Tuy ngoài mặt cười nói vui vẻ nhưng trong bụng cô nàng thì lại rủa thầm
"Mẹ kiếp! Hai thằng này ở đâu chui ra không biết? Mất cả bữa bụp - phê của bổn tiểu thư. Nói gì nói lẹ đi rồi biến khỏi mắt ta, không thì ta bụp vào mặt cho mà phê nhá!"
Ailee cười cười rồi cầm ly nước cam lên uống một hơi dài. Bỗng tiếng của một người đàn ông vang lên, theo sau đó là một đoàn người tiến vào phía cửa.
- Chào Lý chủ tịch! Lâu quá ta không gặp nhau.
- Ồ chào Phùng chủ tịch! - một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Phụt"
- Khụ.... khụ....
Ngụm nước cam trong miệng Ailee văng vào mặt anh bạn đối diện không thương tiếc. Cô nàng bị sặc ho bán sống bán chết. Cô lấy cái túi xách che mặt mình lại rồi đưa hai con mắt ra nhìn về phía đám đông vừa tiến vào.
Người đàn ông trẻ nhất chỗ đó, phong độ nhất chỗ đó, người có tên là Lý chủ tịch chẳng... chẳng .... phải là người ba đang "truy lùng" cô sao? Tại sao ông lại có mặt tại cái chỗ này hở trời? Thôi tiêu đời cô rồi, Ailee chỉ lo cho mình mà không thèm đoái hoài gì đến bốn con mắt đang mở trân trân ra nhìn cô. Hình tượng tiểu thư đài cát đã bị sụp đổ trong phút chốc.
Ailee hoang mang, nhỡ ba phát hiện ra mình thì coi như toi. Phải tẩu thoát đi rồi tính gì tính. Nghĩ là làm, cô nấp sau lưng cô phục vụ vừa đi ra định chạy theo lối cửa. Ai ngờ một trong hai anh chàng lúc nãy lên tiếng
- Tiểu thư! Cô có thể để lại số điện thoại cho tôi không?
- ĐỂ CÁI ĐẦU NHÀ NGƯƠI! BIẾN ĐI CHO KHUẤT MẮT TA! - Ailee bực bội quát lại. (thiệt tình bà này đang trốn mà không biết kiềm chế gì cả).
Ai ngờ cái giọng "quát" mấy nghìn độ rít-te của cô khiến cả nhà hàng chú ý. Trong số đó có một người nhận ra cô và hét lên
- AILEE! AILEE CON ĐỨNG YÊN ĐÓ! - còn ai ngoài Lý chủ tịch của chúng ta.
Cô co giò bỏ chạy thục mạng, bây giờ chỉ có chạy mới mong sống sót thôi. Lý chủ tịch đứng phắt dậy ra lệnh cho đám vệ sĩ đứng gần đấy
- Mau bắt cô chủ lại! Không được để nó chạy thoát!
- Dạ vâng.
Mười mấy tên vệ sẽ đuổi theo cô. Ailee hất mấy đống chén dĩa, xô ngã đống bàn ghế xuống đất để ngán đường bọn chúng. Nhà hàng trong phút chốc thành một cái bãi rác bừa bộn và rất chi là lộn xộn.
"Ầm.... xoảng..... ầm"
Phùng chủ tịch một phen bất ngờ, ông toát cả mồ hôi hột
- Lý... Lý chủ tịch! Chuyện này là sao?
Ba của Ailee cười khổ
- Xin lỗi ông! Mọi tổn thất tôi sẽ đền bù thỏa đáng!
Về phần Ailee thì vận hết nội công để chạy, vận tốc đã lên đến 500 cây chuối/giờ. Mấy người khách lẫn nhân viên đang đi trên hành lang đều phải né hết vào lề vì sợ "xe căng hải tông". Vừa né xong Ailee thì đám vệ sĩ lại chạy đến, chúng vừa chạy vừa hét í ới vang vọng cả một khu vực. Cô bấm nút thang máy, cả người sốt ruột không khỏi nhảy tưng tưng lên
- Mở ra.... mở ra nhanh lên! Nhanh lên trời ơi!
Hai tay cô nhấn hai bên không ngừng, thế mà cái thang máy chết tiệt lại không chịu mở. Cô cởi đôi giày cao gót ra nhắm đến chỗ cửa thoát hiểm. Bọn chúng đã đuổi sát đít rồi, không còn thời gian nữa.
"Lên hay xuống đây? Chạy lên hay chạy xuống bây giờ??/?"
Trán cô đầy mồ hôi, mớ hải sản lúc nãy bây giờ chắc tiêu hóa hết rồi. Bỗng cái đầu của cô sáng trưng lên. Nghĩ ra rồi!
Mấy tên vệ sĩ mất dấu cô ở thang máy, tên chỉ huy phân công
- Hai người dùng thang máy đi lên, hay người dùng thang máy đi xuống!
- Dạ rõ! - bốn tên đồng thanh rồi thi hành.
- Còn ba người theo tôi đi kiểm tra cửa thoát hiểm! Nhanh lên!
- Dạ rõ!
Chỗ cửa thoát hiểm cầu thang đi xuống có chiếc giày cao gót của Ailee nằm lăn lóc. Tên vệ sĩ tiến tới nhặt lấy rồi bảo
- Hình như cô chủ chạy xuống tầng dưới! Ta mau đuổi theo thôi!
- Khoan!
Tiếng tên chỉ huy ngăn lại, anh ta cầm lấy chiếc giày rồi bảo
- Có thể là cô ấy định đánh lạc hướng chúng ta! Quăng chiếc giày ở đấy để chúng ta nghĩ là cô ấy chạy xuống nhưng thực ra là cô ấy chạy lên.
Ailee giật điếng người sau cánh cửa tầng trên, tên này nhìn mặt đần độn vậy chứ cũng thông minh phết. Anh ta tiếp tục ra lệnh
- Hai cậu chạy xuống dưới kiểm tra! Tôi và cậu này sẽ lên trên để tìm kiếm!
- Dạ rõ!
"Thôi tiêu rồi!" Ailee lại co giò bỏ chạy, phải trốn nhanh lên. Nếu để bị bắt thì nguy lắm. Nhưng mà trốn ở đâu đây? Sao xung quang đây toàn là phòng không thế này, sao không có cái kẹt nào cho cô chui vào hết vậy?
"Tiếng bước chân của họ ngày càng gần, chỉ cần cánh cửa thoát hiểm mở ra họ sẽ tóm được mình ngay. Trời ơi! Làm sao đây? What should i do? Na ottoke?"
Tội nghiệp ghê? Sợ quá loạn ngôn ngữ luôn rồi! Bỗng cô nhìn thấy cái phòng có cánh cửa lớn trong góc. Cô chạy đến đập cửa
- Mở ra! Mở ra nhanh lên! Mở cửa! Mở cửa!
Cánh cửa bật mở, cô chưa kịp nhìn mặt người đối diện thì đã ập vào phòng người ta. Cả hai té phịch xuống đất, Ailee quơ vội đóng cánh cửa lại đồng thời là lúc cánh cửa thoát hiểm vừa mở ra. Hú hồn! Tuy là đang ngồi trên người của người khác nhưng Ailee vẫn rất "hồn nhiên" áp tai vào cửa nghe ngóng.
- Không thấy cô chủ đâu cả thưa chỉ huy!
- Bên này cũng không! Ta lên tầng trên thôi!
Tiếng bước chân của họ ngày càng xa và cuối cùng là im bặt. Ailee vừa đưa tay gạt mồ hôi trên trán vừa thở phào nhẹ nhõm
- Phù... Tưởng là tiêu đời rồi chứ!
Cô không hề ngó ngàng đến tên con trai đang nằm dưới đất và bị cô ngồi trên người, cậu ta căng mắt ra nhìn con nhỏ "Người Hỏa Tinh" trước mặt. Sao trên đời lại có hạng con gái vô duyên, mất nết như thế chứ? Xông vào phòng con trai, ngồi trên người con trai, lẩm bẩm một mình từ nãy đến giờ mà không thèm nói một câu xin lỗi là sao? Cậu ta quát lên
- Cô leo xuống khỏi người tôi ngay!!!!! 



Thử đọc