Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 12

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Chạm trán với "chị chồng"
*Biệt thự Hắc Long thành phố New York
- Để xem! Còn 15\' nữa là nó sẽ đến giờ!
Cô gái nhỏ đứng nép bên cạnh cửa sổ thì thào nhìn xuống dưới khuôn viên ngôi nhà. Hàng trăm tên cận vệ áo đen đang lảng vảng và có vẻ đang canh chừng rất nghiêm túc.
"Cốc......cốc......cốc"
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Cô gái nhỏ giật bắn mình, lập tức bay lên giường kéo chăn lên trùm kín từ đầu tới đít để che đi bộ quần áo đen vừa thay trên người. Thuận chân nên đá cái balô vào gầm giường.
"Cạch"
- Có người thăm nuôi nè! - giọng một người đàn ông trung niên vang lên.
Cô gái nhỏ từ từ kéo chăn xuống để lộ đôi mắt to tròn chớp chớp. Ông tiến đến bên giường cô
- Có chừa thói quậy phá chưa?
Đôi mắt lém lỉnh híp lại như đang cười. Nhưng thực ra thì mô hôi rịnh ra ướt cả trán. Giọng nói thỏ thẻ phát ra
- Ba biết rùi hả?
- Cái gì mà ba không biết! Con đặt bom hẹn giờ dưới ghế ngồi của hiệu trưởng chứ gì. Báo hại ông ta phải nằm sấp hơn một tuần nay! - người đàn ông lịch lãm, phong độ đưa tay sờ cằm tỏ ý không hài lòng với mấy trò nghịch phá của tiểu bảo bối.
Cô gái chu môi lên, vẻ mặt phụng phịu
- Ông ta bảo con phá hoại 2 cái nhà vệ sinh với 5 cái phòng học. Nhưng trong khi đó trong trường chỉ có một cái nhà vệ sinh thui à! Vậy chẳng khác nào ông ta đổ oan cho con.


Bó tay không? Thế mà gọi là đổ oan cơ đấy! Ông Vinlee lắc đầu ngán ngẩm
- Thế mục tiêu tiếp theo của con là gì? Mấy lần trước con lấy sân tập tennis của ba để thử bom báo hại ba phải chuyển qua bơi lội đấy! Sao con lại có niềm đam mê với bom và lựu đạn vậy hả? - ông lắc đầu ngán ngẩm.
Cô gái nhỏ không nói gì, trưng cái mặt đưa đám bị che phân nửa nhìn ra cửa sổ. Ông tiếp
- Ba cho con ở trong phòng một tuần suy nghĩ lại những việc mà bản thân gây ra. Mẹ con lo cho con lắm đấy! Mẹ đang nấu đồ ăn cho con bên dưới một lát ba sẽ cho người mang lên. - ông thương vợ và con hơn cả bản thân mình. Ai ngờ lại đẻ ra đứa con gái quậy như quỷ sứ.
"Ầm.....ầmmmmmm"
Tiếng nổ vang lên làm ông giật bắn mình. Đôi mắt lém lỉnh của cô gái nhỏ sáng lên. Ông lập tức đến bên cửa sổ nhìn xuống dưới, cơn chấn động làm cho đám vệ sĩ nháo nhào. Nhận thấy tình hình có vẻ không ổn, ông lập tức bật bộ đàm
- Có chuyện gì?
- Thưa Ngài Vinlee! Sau vườn phát hiện có một quả bom hẹn giờ với công suất lớn! Nghi ngờ có kẻ khủng bố!
- Ở đó đợi ta!
Ông tức tốc chạy xuống lầu. Cô gái nhỏ tốc chăn đứng dậy lôi cái balô dưới gầm giường ra để mang lên vai, nhìn tới nhìn lui không có ai liền phóng cái vù xuống bếp.
Người mẹ xinh đẹp đang mải mê nấu nướng thì bất chợt nhận được một nụ hôn lên má. Bà giật mình quay lại
- Ailee! Con làm gì vậy? Sao lại mang balô!
- Con yêu mẹ! Yêu nhiều lắm!
Cô nở nụ cười tươi nhìn mẹ rồi chạy vọt đi. Mặc cho mẹ cô chạy theo gọi í ới
- Ailee! Con định đi đâu?
Bỗng bà vấp chân, khi sắp sửa hôn đất thì một cánh tay mạnh mẽ giữ bà lại.
"Bặt"
Hai người nhìn nhau. Bà đứng thẳng dậy thì đã bắt gặp ánh mắt sốt ruột của ông
- Nari! Có chuyện gì vậy?
- Ailee.... nó.... nó....trốn rồi!

- Cái gì??? - ông Vinlee bàng hoàng.
Ông lập tức móc máy bộ đàm ra
- Tất cả chú ý! Tiểu thư vừa chạy ra hướng cửa phía Đông, không được để nó chạy thoát!
- Thưa Ngài! Cô chủ vừa tặng cho chúng tôi mỗi đứa một quả bom bi. Cánh cổng cũng đã bị phá sập rồi ạ!
- Ngươi nói sao? Cô chủ chạy về hướng nào? - ông không giữ được bình tĩnh hỏi.
- Cô chủ mất dạng sau làn khói ạ! Xin lỗi Ngài Vinlee!
Ông Vinlee hậm hực tắt máy bộ đàm rồi dùng điện thoại di động gọi điện
- Halee! Em giúp anh huy động lực lượng bắt con bé Ailee về đây. Dù có xới tung cái thành phố New York này cũng phải mang nó về đây giúp anh!
- Lại nữa à? - giọng của mẹ hắn ngán ngẩm. - Ok. Em sẽ huy động lực lượng giúp anh.
Mẹ của Ailee bật khóc rấm rứt, bà ngả vào lòng ông
- Biết bao giờ Ailee mới nên người hả anh?
- Thôi! Đừng khóc nữa, Nari à! Anh sẽ sớm tìm được con bé!
Buổi sáng tại biệt thự Hắc Long, Đài Loan
Một ngày cuối tuần quá ư là bình thường, nó đang nằm sải lai trên ghế sôfa để xem tivi. Bên trong bếp là hắn đang phải nấu cơm cho "vợ iu" của hắn ăn. Thiếu gia mà cũng phải xuống bếp nữa, trong khi cái kẻ mang tên "vợ" thì lại ngồi xem tivi. Hắn ở trong bếp nói vọng ra
- Cơm xong rồi! Em vào ăn đi!
Nó tắt tivi rồi bước vào bếp. Nó nhìn sơ qua đống thức ăn trên bàn, nhìn màu cũng đẹp đó chứ. Trứng chiên thì màu đen, gà chiên thì màu nâu, canh lại có 7 màu. Nó ngồi vào bàn rồi gấp thức ăn vào chén và ăn một cách khá bình thường, hắn chống cằm nhìn nó chờ đợi nhận xét. Nó ngước lên nhìn hắn rồi bảo
- Ngon lắm!!!
Hắn mừng rỡ cầm đũa và bắt đầu bữa ăn.
"Phụt"
Miếng trứng chiên văng ra ngoài khi vừa yên vị trong miệng hắn đúng 1/4 giây. Hắn cầm vội cốc nước uống lia lịa, miếng trứng chứa 5 kg muối trong đó hay sao ấy. Ngậm có tí xíu mà muốn lên huyết áp luôn đây này. Công nhận nó chịu đựng giỏi ghê, vậy mà vẫn ngồi ăn cho được.
Hắn lấy thìa nếm thử món canh, hắn cam đoan là tất cả đường trong nhà đã đổ dồn vào tô canh này hết rồi. Hắn có tí xíu cảm động khi nó không hề chê bai một câu.
- Em không thấy mấy món này quá kinh khủng hay sao?
Nó vẫn ngồi ăn như chưa có gì xảy ra, miệng nói đều đều
- Đối với tôi thì nó ngon! Thế thôi....
Hắn bất giác mỉm cười, tự dưng thấy nó dễ thương phết. Hắn cũng cầm đũa và bắt đầu bữa ăn mang nhãn hiệu "Tuấn Anh" cùng với nó.
Sau bữa ăn, nó bỏ lên phòng và để cho một mình hắn dọn dẹp chén dĩa. Hắn vui lạ lùng khi nó không chê cơm hắn nấu. Trong lòng có một chút cảm động. Nhưng mà suy đi nghĩ lại thì không thể để nó ăn mấy món kinh khủng này mãi được, một lần là quá đủ. Hắn quyết định thuê người làm.
20 phút sau nó trở xuống lầu với một bộ quần áo khác và tay thì cầm mũ bảo hiểm. Hắn thấy lạ liền hỏi
- Em đi đâu vậy?
- Đi mua ít đồ thôi! Sẽ về ngay....
Nó nói rồi bước đi, hắn thấy vậy nên cũng chẳng hỏi nữa. Sau thành tích ba chiếc dĩa, hai cái chén, một cái tô bị vỡ thì cuối cùng hắn cũng dọn dẹp xong. Bỗng tiếng chuông điện thoại hắn reo inh ỏi, là số của mẹ hắn
- Con nghe đây mẹ!
- Con bình tĩnh và nghe những gì mẹ nói đây. Bác của con vừa thông báo là chị họ của con vừa "vượt ngục" vào đêm qua. Hiện giờ không rõ tin tức và rất có thể sẽ qua bên đấy tìm con. Con nhớ trông coi cửa nẻo cẩn thận, lên kế hoạch phòng ngự đi nhá!
Hắn nghe xong thì toát mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng trở nên hơi bị sợ hãi.
- Mẹ đang đùa con à?
- Không hề! Lực lượng của Hắc Long Bang mà không thể moi ra nó thì chỉ còn con đường duy nhất là nó trốn về bên đó mà thôi! Chúc con may mắn nghe con trai.
"Tút... tút... tút"
- Mẹ... mẹ....
Mẹ hắn cúp máy trong khi hắn chưa kịp nói gì. Hắn tưởng tượng ra cái viễn cảnh căn nhà này bị "chị họ yêu quý" của hắn làm banh chành thì lại rùng mình. Nghĩ thế hắn vội chạy đi đóng tất cả cửa trong nhà. Chị mình mà làm như thú dữ xổng chuồng.
...............................................
Một cô gái xinh đẹp dang kéo vali đi ngoài đường, ẩn sau chiếc kính mát hàng hiệu là gương mặt baby đang nhăn nhó vì mệt. Cô cứ thế mà lết thết một đoạn đường dài. Cô có cảm giác là bị ai đó bám theo, thậm chí là còn rất gần. Cô nhìn xung quanh, đoạn đường vắng vẻ không hề có một ngôi nhà nào. Bất giác cô rùng mình một cái rồi bước đi thật nhanh. Tiếng bước chân vang lên sau lưng cô ngày càng rõ, cuối cùng cô ngừng lại. Sau lưng cô là bốn gã đàn ông đang cười cợt với cô.
Ôi chúa ơi! Qủy xuất hiện vào ban ngày. Nói hong phải ghen chứ mấy tên này xấu mà xúc phạm người nhìn luôn ấy. Lại còn nở nụ cười khả ố nữa chứ! Cô lắc đầu xua đi mấy cái ý nghĩ kinh hoàng.
- Mấy... mấy người là ai? Sao..... sao đi theo tui?
Tên có hàm râu lưa thưa cười cười
- Lúc nãy chẳng phải em liếc mắt đưa tình với bọn anh sao? Bây giờ thì bọn anh tới rồi đây!
Cô bật cười ha hả lên, giống như là không kiềm chế nổi ấy. Cô ngồi xuống mặt đường mà ôm bụng cười ra nước mắt làm bốn tên nghệch mặt ra. Cô chỉ vào từng tên rồi bảo
- Hahaha.... Cuồng dâm sinh hoang tưởng hả cha nội? Nghĩ sao mà nói ra câu đó dzậy ba? Hahaha....
Bốn tên bị "quê" nên quát
- Con ranh kia! Mầy cười cái gì hả? Tao sẽ cho mầy biết thế nào là lễ độ...
Cô thấy tình hình có vẻ không ổn nên đưa tay cầm chắc cái vali thủ thế.... bỏ chạy. Cô tự đếm rồi quay lưng chạy thụt mạng, bốn tên lập tức đuổi theo cô. Cô chạy bán sống bán chết, vứt luôn đôi giày cao gót vào lề đường rồi ra sức chạy. Bốn tên la hét phía sau cô
- Con ranh! Không hồn đứng lại cho tao!!!!
- Hộc... hộc...
Cô vừa chạy vừa thở, mệt lả người đi và có phần chạy chậm lại. Hai bên rượt nhau cả một đoạn đường dài. Cuối cùng cô lạng qua lạng lại rồi ngồi phịch xuống đất thở dốc. Bốn tên kia cũng sải lai lăn lóc trên mặt đường.
- Hộc... hộc... nhỏ con... mà chạy nhanh vậy con kia? - tên đó thở hổn hển.
- Đỡ ......hơn......mấy người! Rượt .....theo có lợi ích.....gì hong mà rượt hoài vậy?
Hai bên ngồi tán gẫu hồi lâu, sau mười phút thì đứng lên.
- Hết giờ giải lao!
Hai bên lại rượt nhau chạy nữa. Đám này ăn ở không làm chuyện tào lao. Cả con đường yên ắng bị tiếng chửi bới, hò hét làm náo động cả lên. Bốn tên đó sắp bắt được cô thì phía xa vang lên tiếng môtô đang gầm rú.
"Brừm.....rừm.."
Chiếc xe chạy đến gần cái đám hỗn độn thì vòng qua một vòng rồi làm một cú phanh sát mặt đất đẹp mắt. Cả đám mắt chữ A mồm chữ O hết biết nói gì luôn. Nó tháo mũ bảo hiểm ra rồi hất tóc một phát, mấy tên côn đồ ngơ ngác nhìn không chớp mắt.
- Oa.... Đẹp quá!
- Thật là quyến rũ!
Cô cũng thì thầm, đôi mắt đầy vẻ ngưỡng mộ
- Thật là có phong cách!!!! Ta kết rồi nha!
Nó đá chống rồi bước xuống xe, nó nhìn bốn tên đang nắm tay nắm chân cô gái đó thì tỏ vẻ hơi bất mãn
- Thanh thiên bạch nhật mà làm cái giống gì thế hả? Bỏ tay ra ngay đi!!!!
Bốn tên thấy nó quát lớn như vậy thì đâm ra cáu. Nhìn mặt mày vậy mà hung dữ quá chừng.
- Cô em không hồn thì tránh ra! Không thì coi chừng vạ lây đấy! Ta đây không nương tay với....
"Bốp"
Chiếc mũ bảo hiểm văng vào mặt khi hắn nói chưa hết câu. Ba tên còn lại thấy vậy liền xông lên. Nó cứ ung dung thế thôi.
"Bốp....binh... phịch... phịch"
Bốn tên lăn lê bò lết, mặt mày thâm tím, đầu tóc rũ rượi. Cô gái đó trố mắt nhìn xung quanh tỏ vẻ thích thú
- Woa!!! ^^
Nó lạnh lùng quay đi thì cô bé chạy lại níu tay
- Chị ơi! Chị giỏi quá à! Ngưỡng mộ chị thật!
Nó chẳng nói gì bước đến nhặt nón bảo hiểm, cô nhóc đó không ngừng ríu rít
- Chị ơi! Hay là chị cho em đi theo chị luôn nha! Nhận em làm đàn em đi, em muốn được oai giống chị!
Nó nhìn cô bé đó rồi nhếch miệng thật nhẹ
- Trở về nhà đi! Con gái đi bụi đời không tốt đâu.
Cô gái đó cười khì khì
- Chị nhận em làm đàn em đi rồi em quay về! Em kết chị rồi đó!
Nó lạnh lùng bảo
- Tôi không phải là giang hồ hay là du côn mà đi thu nhận đàn em như cô nói, tôi đi trước đây.
Nó toan nhấn ga thì cô bé đó thình lình chặng đầu xe lại.
- Ở đây em không có người thân, chị không giúp em thì em sẽ lang thang ngoài đường suốt đêm đấy!
- Tùy cô!
Nó quay đầu xe lại định phóng đi thì bất ngờ cô bé đó hét lớn
- THẾ CHỊ GIÚP EM MỘT VIỆC CUỐI CÙNG ĐƯỢC KHÔNG Ạ???
Nó thấy nếu bỏ đi thì cũng hơi tàn nhẫn, thôi thì giúp đại vậy. Nó quay người lại hỏi
- Muốn giúp chuyện gì?
Cô nhóc mừng quýnh chạy lại đưa cho nó tờ giấy địa chỉ nhà ai đó. Nó xem xong thì không khỏi ngạc nhiên, nó cố xem thật thật kĩ rồi quay sang hỏi cô bé
- Nhóc quen ai ở địa chỉ này?
- Em quen với Trịnh Tuấn Anh ạ! Chị biết chỗ này à?
- Lên xe đi! Tôi chở nhóc đến đó!
Cô nhóc hí hửng nhặt vali và đôi giày cao gót. Được người ta giúp đỡ nhiệt tình như vậy thì sao mà không vui cho được.
Nó thì hết tưởng tượng ra cái này đến cái kia, chồng nó giao du với mấy teen girl thế này à? Thật không thể tin được! Tuy bình thường nó vô tâm, lạnh lùng với hắn nhưng sao hôm nay sự xuất hiện của cô gái này lại khiến nó bực bội như thế chứ. Nhất định phải ba mặt một lời, phải hỏi hắn cho ra lẽ.
Nó phóng xe như bay trên đường làm người dân trên đường vô cùng hoảng sợ. Tâm trạng nó đã không tốt thì cách nó điều khiển xe lại càng trở nên rùng rợn gấp bội phần. Ấy thế mà con nhóc phía sau nó lại cười sằng sặc coi bộ rất thích
- WOA..... haha... Đã quá chị ơi! Chị lái môtô cừ thật đấy!
Về phần hắn thì đang dùng 80 cái ổ khóa để khóa tất cả cửa nẻo trong nhà lại. Cửa sổ cũng khóa luôn, hắn đi qua đi lại trong nhà không ngừng lẩm bẩm
- Đợi Gia Mẫn về rồi khóa cổng lại luôn! Có nên lắp loại tường chống đạn không nhỉ? Hay là lót thép vào trong cánh cổng? Sao Gia Mẫn lâu về thế không biết? Cầu mong trời phật đừng để con yêu nữ đó qua đây! Nếu không thì cuộc sống của con chỉ toàn là ác mộng. Trời phật phù hộ!!!!
"Kéttt..."
Hắn nghe tiếng phanh xe biết nó đã về liền lật đật chạy ra mở cổng. Cánh cổng vừa mở ra, bốn mắt nhìn nhau trào máu họng.
- Trời!!!! 



Thử đọc