Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 11

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Tiết Toán của cô giáo "bốn mắt"
Nói sơ qua tí nha! Bà cô này hơi có tuổi nhưng rất nghiêm khắc. Phương pháp dạy thì lỗi thời, đã vậy lại hay bắt bẻ học sinh nữa. Nó là mục tiêu duy nhất của bà ta, hễ mỗi lần có tiết toán thì cô giáo lại được nhân viên cấp cứu khiêng ra khỏi lớp. Nguyên nhân tại sao à? Mọi người đọc tiếp đi rồi biết!
Cô giáo đang ghi ghi chép chép gì đó dài ngoằn nghoèo trên bảng. Nhìn cứ như là bùa Thiên Linh Cái của Thái Lan ấy. Nhìn mà muốn hoa mắt, chóng mặt, rụng răng. Cô quay xuống đưa đôi mắt sát thủ quét qua cả lớp. Bỗng nhận thấy ai cũng ngồi thẳng chỉ có một kẻ đang nằm dài ngủ ngon lành, cô hét
- GIA MẪN!!!
Nó khẽ cử động vài cái, mất khoảng 30 giây sau mới ngẩng đầu lên nổi. Nó đưa hai tay ôm mặt, dụi mắt rồi đứng lên
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
- Quấy rầy giấc ngủ của người khác là phong cách của cô à? - nó cất giọng lạnh băng, chị này gan quá xá con cá.
Hắn và Zibi ngạc nhiên nhìn nó. Cũng đúng thôi vì đây là buổi học đầu tiên của họ mà. Trong lớp ai cũng biết nó quậy cỡ nào nên trong lòng đang mong chờ được trống tiết Toán.
Bà cô "hừ" mạnh một tiếng, đúng là không ra cái thể thống cống rãnh gì cả. Học sinh mà dám ngủ trong giờ học, đã vậy còn lên giọng với thầy cô nữa. Cô giáo già lấy cây thước gõ gõ lên bàn
- Em dám ngủ trong giờ của tôi?
Nó nhếch môi nhẹ một cái rồi chống hai tay lên bàn
- Cô phải lấy làm may mắn khi em quyết định ngủ để không gây hại đến người khác chứ!
- Em... em... - bà cô tức vì không thể nào thắng nổi những lời lẽ đanh thép của nó.
- Em thì sao?
- Không sao cả. NGỒI XUỐNG!!!! - Bà hét lên rồi quay lên tiếp tục bài giảng.
Nó phủi phủi dạt áo vest rồi ngồi xuống. Mất cả hứng để ngủ, vãi cả cái đống chữ trên kia. Bỗng một tờ giấy bay đến bàn của nó, nó nhìn xung quanh rồi giở ra đọc. Là của dàn cán sự lớp, có nội dung như sau


"Gia Mẫn sư tỷ! Tụi này muốn được trống tiết Toán. Hay là tới luôn nhé!"
Khóe miệng nó cong lên một cái rồi vứt mảnh giấy vào học bàn. Mỹ Nghi nhìn thấy nụ cười nguy hiểm của nó thì rùng mình. Zibi hỏi
- Sao thế? Bộ có chuyện gì à?
- Tụi mình sắp được ngồi chơi hai tiết Toán rồi! - Mỹ Nghi phán.
Bà cô vừa viết viết vừa thao thao bất tuyệt mớ định lí gì đó. Cuối cùng bà hỏi
- Em nào không hiểu gì thì cứ việc hỏi tôi!
Nó giơ tay lên làm bà cô nhíu mày. Cả lớp nhìn nhau cười gian trá, sư tỷ đã hành động. Bà cô thoạt đầu cũng hơi hoảng nhưng rồi cũng mời nó đứng lên.
- Gia Mẫn! Em có việc gì muốn hỏi à?
- Vâng! Em có một thắc mắc muốn lĩnh giáo cô.
- Được rồi! Em cứ hỏi đi! Lĩnh vực Toán Học cô có thể lý giải dùm em.
- Vậy thì quá tốt! Cô cho em hỏi 1 cô mặc váy 2 cô mặc váy = mấy cô mặc váy ạ?
Bà cô không cần ngẫm nghĩ nhiều liền trả lời một cách tự tin
- Em đang đùa với cô à? Dĩ nhiên là Ba cô mặc váy rồi!
Cả lớp dần hiểu ra nhưng chưa cười vội. Nó tiếp tục hỏi
- Thế ạ? Vậy cô cho em hỏi Ba cô bắt đầu mặc váy từ khi nào thế?
- HAHAHA.....
- Hô...hô...
- Hihihi.....
Cả lớp cười ầm lên khiến bà cô chôn chân tại chỗ. Mặt bà đơ ra, hai mắt đứng tròng. Học sinh thì đứa nào đứa nấy cười ngả nghiêng, bà cô bắt đầu nhìn nó ôm ngực thở dốc.
- Em....em....

"Phịch"
Hai chân của cô chổng lên trời, thế là cô ngất tại chỗ. Cả đám trong lớp đập tay nhau hò hét. Tiết Toán được ngồi chơi như mong đợi. Hắn lại một phen bất ngờ vì phát hiện ra một "tài năng" mới của nó.
Nó lại úp mặt xuống bàn ngủ tiếp. Hắn cứ ngồi chống cằm nhìn nó, trong lòng chỉ mong nó chịu mở miệng nói với mình một tiếng.
*Giờ giải lao
Nó vẫn nằm đó ngủ, Zibi bị Mỹ Nghi sai đi mua quá trời đồ luôn. Đậu Đỏ và Đậu Xanh tíu ta tíu tít bước vào lớp của nó.
- Chào chị Nghi! Chị Mẫn ngủ rồi hả? - Đậu Đỏ ngồi xuống cái bàn của Mỹ Nghi.
- Ờ thì tại hôm nay cậu ấy thức sớm nên chắc buồn ngủ ấy mà!
Cả đám bắt đầu buôn chuyện, Zibi mang một đống bánh kẹo nước trái cây vào để lên bàn.
- Oa! Nhiều quá đi mất! - Đậu Đỏ sáng cả hai con mắt dang tay ôm đống bánh kẹo vào người.
- Bx à! - Đậu Xanh lấy tay khều khều vai Đậu Đỏ - Đây là địa bàn của chúa tham ăn mà (ở đây nói Mỹ Nghi).
Đậu Đỏ thấy gương mặt đầy sát khí của Mỹ Nghi thì nuốt nước bọt cái ực. Cô nhóc từ từ rút tay ra khỏi đống bánh kẹo. Mỹ Nghi hắn giọng
- Đồ ăn của Mỹ Nghi ta mà cũng dám dành à?
Đậu Đỏ bĩu môi
- Thôi trả nè! Ăn dọng gì ăn đi!!!!
Cái con này giang hồ gớm. Tính trẻ con của Đậu Đỏ làm Zibi và Mỹ Nghi bật cười. Xem ra tương lai của Đậu Xanh rất "xán lạng". Hắn vẫn ngồi kế bên nó không nói gì, không biết nó định ngủ đến bao lâu nữa. Hắn đưa tay nghịch nghịch tóc nó, nó cựa mình vài cái rồi ngốc đầu dậy dụi mắt.
- Anh đừng phá tôi mà! - nó nhăn nhó.
- Ngủ nhiêu đủ rồi! Em không thấy mọi người đang bàn chuyện rất rôm rả hay sao?
Nó đưa hai tay lên che mặt rồi dụi mắt. Nó chống cằm đưa bộ mặt say ke nhìn cả đám
- Đi qua lớp tui làm chi đây?
Đậu Đỏ tíu tít, gác chân lên ghế theo kiểu mấy "bà tám"
- Chị biết sao hong? Em kể cho chị nghe chuyện này lâm li bi đát mặn chát luôn nè!
- Kể đi!
Nó nằm xuống bàn rồi nhìn Đậu Đỏ chờ đợi điều cô nàng sắp kể. Mỹ Nghi đang ăn bánh nhóp nhép liền chen vào
- Chắc nó định phát biểu cảm nghĩ khi tắm hồ cá Chùi Hán ấy mà! Mấy con cá chùi phê quá nên ngủ quên trong bồn tắm suýt chết phải hong?
Đậu Đỏ trừng mắt lên
- YA!!! Chị đừng nhắc đến mấy con cá nữa được không hả?
Zibi bụm miệng không kịp nên cười ha hả lên
- Haha... Cái... cái gì mà cá Chùi.... Hán???
- Thì đó! Hai đứa tụi nó chơi hàng độc hong à! - Mỹ Nghi chỉ vào Đậu Xanh và Đậu Đỏ.
Đậu Đỏ gầm gừ rồi bỏ qua tập trung chuyên môn
- Hôm bữa em thấy phe của thằng Long lớp 11D ra vào quán ba 1X, không biết tụi nó làm gì nữa. Chị nghĩ có nên điều tra không?
- Thuốc lắc thì chặt tay, ma túy thì chặt chân. - nó đáp ngắn gọn rồi lại úp mặt xuống bàn ngủ tiếp.
- Vâng.
Đậu Đỏ đáp rồi quay sang nói chuyện với Đậu Xanh. Hắn nhìn nó không chớp mắt, thực sự là nó bá đạo ngang nửa hắn rồi còn gì? Zibi nhìn nó mà nuốt nước bọt cái ực, đụng phải dân thứ dữ rồi.
Tiết học thứ ba bắt đầu, trông nó tươi tỉnh hẳn. Đơn giản vì đây là tiết Anh Văn mà. Nó chỉ có hứng thú duy nhất với mỗi môn này thôi. Còn một lí do nữa, mọi người sẽ được biết sau. Cô giáo dạy môn này cực kute nhé! Nó lại hay thích chọc ghẹo cô, lần nào lớp cũng bất ngờ về năng lực ngoại ngữ thiên bẩm của nó.
- Stand up!!! - tiếng bạn lớp trưởng.
Cả lớp đứng dậy chào cô, cô cười rất tươi
- Good morning class! Sit down, please!
Cô giảng bài cực kì lưu loát, phát âm lại rất chuẩn. Cô vừa nói vừa cười
- Các em xem bài văn ở trang này cho cô, có từ nào mới các em cứ hỏi nhé! Một lát cô hỏi lại mà không biết là bị phạt đấy!
Cả lớp nháo nhào thảo luận nhóm, riêng nó vẫn ngồi đó bắt chéo chân và nhìn ra cửa sổ. Thế là nó lọt vào tầm ngắm của cô.
- Gia Mẫn!!!
Tiếng cô giáo gọi nó, nó đứng lên chớp chớp mắt
- Cô gọi em ạ???
- Cô bảo là xem đoạn văn rồi tìm ra từ vựng chưa biết để hỏi cô mà!
- Không có từ nào cả thưa cô!!! - nó đưa đôi mắt vô (số) tội nhìn cô.
Cô mỉm cười, nụ cười có chút gì đó tinh ranh
- Thế bây giờ cô hỏi em nhé! Em trả lời không được thì chấp nhận hình phạt cô dành cho em có được không?
Nó nhếch môi cười
- Có cả lớp làm chứng, cô thua thì phải làm cho em một điều em muốn.
Cả lớp vỗ tay rất hào hứng, trận chiến giữa nữ quái và cô giáo bắt đầu. Hắn nhìn nó chăm chăm như thể không tin nó có thể thắng cô, Zibi thì cứ nghĩ nó định bày trò cho vui. Duy chỉ có mình Mỹ Nghi mới biết nó đang muốn đấu với cô. Cô lật lật trang sách rồi mở đầu trận đấu
- Psychology.
- Tâm lí học. - nó đáp chưa đầy 1 giây suy nghĩ.
- Phylosophi
- Triết học.
- Biology
- Sinh học.
- .....................
- .....................
- ...................
- ...................
Cả lớp há hốc mồm nhìn nó đối đáp với cô giáo. Cô thuận miệng hỏi luôn những từ ngoài bài học nhưng nó vẫn trả lời được. Hắn nhìn nó bằng đôi mắt thán phục, Zibi thì thôi khỏi nói cằm sắp đụng đất luôn. Cô bắt đầu bí từ để hỏi, nãy giờ cô mệt đến nổi chảy cả mồ hôi nhưng còn nó vẫn rất thản nhiên. Cuối cùng cô bảo
- Vốn từ vựng của em sâu rộng quá! Cô chịu thua!
- Woaaaa..... - cả lớp đồng thanh.
Ai cũng vỗ tay tán thưởng, nó nói chậm rãi
- Cô giữ lời hứa chứ?
Cô mỉm cười gật đầu, nó cũng cười rồi ngồi xuống tiếp tục buổi học. Hắn nhìn nó rồi thì thầm
- Em giỏi quá!!!
Nó chỉ nhếch miệng một cái rồi nhìn lên bảng. Buổi học nhanh chóng trôi qua, tiếng chuông báo hết giờ học vang lên.
Reng... reng... reng"
Chờ mấy đứa trong lớp ra hết, nó ra hiệu bảo Mỹ Nghi và hắn về trước. Nó tiến đến chỗ cô đang thu dọn đồ đạc.
- Đi với em đến một nơi được chứ?
Cô mỉm cười gật đầu
- Đợi cô thu dọn một tí!
Cô cất dụng cụ dạy học vào túi xách rồi cùng nó ra về. Nó và cô ghé vào quán trà sữa gần trường. Sau khi gọi nước, cô hỏi
- Muốn cô làm gì cho em đây?
Nó khuấy khuấy ly trà sữa rồi bảo
- Chị thôi đi! Bây giờ có còn trên lớp học nữa đâu mà cô với trò.
Cô giáo của chúng ta bật cười khúc khích
- Nhưng cô vẫn là cô mà! Gọi cô đi!
Nó bĩu môi
- Không bao giờ và đừng mong chờ! Hơn người ta có 3 tuổi mà bày đặt.
Cô chịu thua nó, hắn giọng
- Thế cưng muốn gì ở chị đây?
- Thời gian, địa điểm anh trai chị xuống máy bay. - nó ngả người ra sau ghế.
- Sân bay thành phố, 2 tháng sau. - cô uống một ngụm trà sữa.
- Tốt! Về thôi! - nó đặt tiền xuống bàn rồi đứng lên bước đi.
Bó toàn thân với nó luôn. Cô nhìn theo nó rồi cười híp mí, cô thích cái tính lạnh lạnh của nó. Thích cái ánh mắt tràn đầy sát khí khi nó dẹp loạn những băng nhóm làm loạn trong khu vực, thích phong cách nó đua xe. Thích những điệu nhảy đầy mê hoặc khi nó biễu diễn ở quán bar. Kết nó rất nhiều điều. Cô coi nó như một đứa em gái ngổ ngáo luôn khiến cô bất ngờ.
Mọi người đang thắc mắc vì sau cô lại nghĩ thế về nó?
Cô là em gái của một đại ca khét tiếng trong giới xã hội đen, nó là người đã cứu được cô và được anh trai của cô ra sức chiếu cố. Mối quan hệ thân thiết của ba người bắt nguồn từ dó, từ một đêm mưa của 2 năm trước.
*Flashback
Nó phóng xe môtô trên một con đường rất vắng. Tuy điều đó đối với một con nhóc lớp 10 là vi phạm luật nhưng đố cha thằng cảnh sát giao thông nào dám đụng vào con gái duy nhất của tập đoàn Hoàng Gia lớn nhất nước Đài Loan. Trời đổ mưa và chiếc xe nó vẫn lướt trên đường.
Nó nhận ra cảnh tượng hỗn loạn trước mắt qua ánh đèn xe. Một đám du côn đang dùng bạo lực với một cô gái, nó tăng tốc và đâm xe vào cái đám đó làm vài tên ngã nhào ra đất bị thương. Nó gạt chống rồi tháo mũ bảo hiểm, miệng nó nhai kẹo nhóp nhép và đưa đôi mắt bất cần đời nhìn lũ côn đồ trước mặt. Cô gái đó lập tức chạy đến sau lưng nó, cái miệng cô ta cứ như cái loa phát thanh
- Ngon nhào dô kiếm ăn!!!
Mới lúc nãy còn tỏ ra hoảng sợ bây giờ thì lên giọng phát ớn chưa? Nó bước xuống xe và đánh nhau với cái đám đó túi bụi. Kết quả là 5 tên đó nằm lăn lóc nằm dưới đất trong khi nó không hề xước một cái móng tay. Cô gái đó tiến đến bên nó cười rạng rỡ
- Yeah! Thắng rồi!!! Thắng rồi!!!!
- Stop cái mồm của thím lại giùm tôi! - nó nói rồi leo lên xe định chạy đi nhưng cô gái đó giữ nó lại.
- Nhóc bỏ tôi lại à?
- Thế thím muốn gì đây? - nó đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn cô gái đó.
- Người ta mới 19 tuổi thôi mà thím cái gì? Chở tôi về đi!
- Tại sao?
- Tại nhóc đã giúp thì phải giúp cho trót! - cô ta đưa đôi mắt cún con nhìn nó.
Nó nhếch môi rồi tra chìa khóa vào ổ
- Tự đi về đi! Tôi không thích cho người khác đi nhờ!
- Uầy! Nhóc tàn nhẫn thế?
Nó cứ tưởng cô là gái hư nên tỏ ra không thiện cảm với cô. Ai ngờ cô bảo
- Chị phải về ngủ sớm để mai còn đến trường nữa! Nhóc đưa chị về nha.. nha....
Nó ngạc nhiên
- Chị học trường nào?
- Đại học XYZ cách đây vài con đường... thẻ sinh viên của chị này....
Nó nhìn vào thẻ rồi nhìn cô. Xem ra cô không nói dối, nó cũng chẳng thích làm khó người khác. Nó bảo
- Lên xe đi!
Cô mừng quýnh leo lên để nó đưa về, theo như cái địa chỉ cô đọc thì cuối cùng nó ngừng trước một cái quán bar. Sao la đi về nhà mà, chẳng lẽ nó bị cô gạt? Cô xuống xe móc điện thoại ra gọi điện cho ai đó, nó nghe loáng thoáng được nội dung cuộc điện thoại.
- Anh à! Em đang ở trước quán bar của anh này, mang chìa khóa nhà ra cho em đi!
- .................................
- Em bị người ta đuổi đánh suýt chết đấy!
- ................................
- Em không biết mấy thằng đó! Nhưng có một người đã tốt bụng cứu em!
- ...............................
- Anh ra đây ngay đi để em còn về nhà nữa!
- ...............................
- Vâng.
Cô cúp máy rồi quay sang nhìn nó
- Nhóc đợi tí xíu nha!
Một tên con trai tầm 19 tuổi bước ra khỏi quán bar. Nhìn mặt anh ta y hệt cô gái, họ là một cặp song sinh. Anh ta có mái tóc màu nâu cùng với gương mặt rất đẹp trai, sở hữu chiều cao rất lí tưởng và khoát lên người bộ vest đen trông rất uy quyền. Anh ta tiến tới xoa đầu cô gái rồi lên giọng trách móc
- Đêm hôm khuya khoắc em lại la cà vào khu vực của tụi đó làm gì? Nếu chúng biết thân phận của em thì có thể em sẽ mất mạng đấy!
Cô gái đó xụ mặt xuống, không bao lâu thì lại gân cổ lên cãi lại
- Cũng tại em sinh ra đã làm em của anh! Làm em của đại ca thì có gì sung sướng đâu chứ? Lúc nào nguy hiểm cũng cận kề, cũng mai lúc nãy có người giúp em. Không thì chắc em đi gặp ba mẹ từ lâu rồi!!!!
Anh ta chỉ về phía nó rồi hỏi
- Ai thế?
- Ân nhân của em đấy! Nhờ nhóc ấy mà em thoát chết.
Cô ấy dắt tay anh trai tiến về phía nó, cô giới thiệu
- Đây là anh trai của chị!
Nó phun bã kẹo ra ngoài rồi đưa đôi mắt lạnh có một tí khó chịu nhìn cô
- Tôi chả cần biết! Tóm lại bây giờ chị an toàn rồi đúng không? Tôi về!!!!
Nó mang mũ bảo hiểm vào rồi phóng như bay rời đi. Cô gái đó có gọi nhưng nó không dừng lại. Anh ta nhìn nó một cách khó hiểu, trẻ con mà lại mang cái bộ dạng đó à? Cô gái phụng phịu
- Anh nhất định phải tìm ra nhóc đó giúp em! Em muốn được kết bạn với nhóc đó!
Anh bó tay với cái tính ngang bướng của em gái mình. Anh đồng ý và cuối cùng cũng điều tra ra lai lịch của nó. Anh và nó sau vài lần chửi lộn và đánh lộn cuối cùng trở thành bạn của nhau. Anh cho nó biết thân phận của mình, nó chỉ cười nhẹ và đáp nó biết lâu rồi. Ba người thường xuyên gặp nhau và cùng đi ăn uống, chơi bời. Có khi bị phục kích, anh cùng nó liều mạng bảo vệ cho nhau. Đã giao du với xã hội đen thì đây chỉ là điều sớm muộn, nó được anh dạy bảo đủ điều. Kết quả là nó trở thành nữ quái như ngày hôm nay.
Một năm sau, anh sang Mĩ để phát triển sự nghiệp bên đấy của gia đình. Anh gửi cô lại cho nó chăm sóc. Anh thích nó, nó không hề biết. Anh sợ mình ngộ nhận nên tìm cách sang Mĩ để ổn định lại tình cảm của bản thân. Anh muốn thời gian sẽ giúp anh trả lời, khi đó anh sẽ chính thức thổ lộ với nó. Nhưng anh không hề biết anh đã đánh mất cơ hội, giờ thì nó đã thuộc về một người khác.
*Kim Nhất Phong - Kim Nhất Phi: 21 tuổi, là một cặp song sinh rất xinh đẹp. Ba mẹ của cả hai qua đời trong một vụ tai nạn máy bay, để lại số gia sản vô cùng lớn. Anh là đại ca của băng nhóm lớn nhất của khu vực, anh đảm nhận luôn phần phát triển công ty của gia đình. Cô là một cô giáo mới ra trường, ban ngày là cô giáo ban đêm là ma nữ trong quán bar. Sở hữu ngoại hình xinh đẹp, cực kì chịu chơi luôn nhé! Là chủ của mấy shop thời trang trong nước. Coi nó như em gái và rất thích kiếm chuyện cho nó chửi.
..........................................................
Nó và hắn về nhà thì nhà cửa vắng hoe. Sau khi tìm kiếm thì phát hiện một mảnh giấy do ba mẹ chồng để lại
"Ba mẹ phải về Nhật gấp! Hai đứa nhớ lo cho nhau đàng hoàng nhé! Mẹ đã gửi một số tiền lớn vào tài khoản chung của cả hai rồi, có việc thì cứ dùng. Chúc hai con vui vẻ và mau sinh cháu cho mẹ!"
Nó và hắn nhìn nhau rồi nhún vai, cuối cùng cũng đã được giải thoát. Nó lập tức chia ranh giới với hắn, mỗi người một phòng. Hắn cũng lấy làm tiếc nhưng mà cũng cắn răng cắn cỏ dọn đồ sang phòng kế bên. Sống riêng kiểu này "sinh cháu" bằng niềm tin chắc. Sao mà tính cách nó khó hiểu đến thế cơ chứ? Đúng là không hiểu nổi! Không hiểu nổi mà!!!