Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 10

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Mặt trời rọi vào phòng làm căn phòng sáng rực. Hắn đưa tay che hai mắt lại vì chói, mãi một lúc sau mới ngồi dậy.
Trên người hắn là một cái chăn, hắn nhìn cái chăn rồi nhìn lên giường. Nó vẫn còn đang ngủ, chắc đêm qua chính nó đắp chăn cho hắn. Hắn mỉm cười nhẹ và tự dưng thấy có chút gì đó vui vui.
Hắn ngồi dậy, cái lưng ê ẩm cả lên. Chắc tại ngủ ở ghế nên nó mới như thế. Hắn vươn vai rồi bước vào "phòng tắm không cửa" để đánh răng rửa mặt. Nó đang ngủ rất ngon lành vì bây giờ vẫn chỉ mới 8h hơn.
Hắn vừa trở ra ngoài thì đã nghe tiếng chuông điện thoại reo, hắn bắt máy.
- Nghe nè Thằng Cô Hồn!
Nó khẽ nhăn mặt, tiếng chuông điện thoại làm nó muốn tỉnh. Nó trở mình vài cái với mong muốn tiếp tục giấc ngủ.
Bên kia điện thoại là giọng của mấy đứa nhí nhố cười gian trá
- Đêm qua thế nào rồi thằng bạn?
- Vui không anh?
- Chị Gia Mẫn và anh làm gì mà hôm nay thức dậy sớm thế?



Hắn bật cười, cái đám khỉ này mới sáng sớm mà lộn xộn phát ớn. Hắn bảo
- Tụi bây rảnh lắm hả? Chuyện vợ chồng người ta mà hỏi làm gì?
- Hỏi coi có gì vui không ấy mà! - Zibi cười cười.
- Zui thằng cha mầy! Muốn biết thì lấy vợ đi rồi biết. - hắn mắng.
Nó lăn qua lộn lại trên giường vì không ngủ lại được. Tính cách nó rất lạ, hễ sáng sớm có ai đó nói chuyện điện thoại gần chỗ nó ngủ thì nó sẽ thức giấc ngay. Dù là nói lớn hay nói nhỏ thì nó đều bị đánh thức. Hình như là mười lần như một, nó không thể nào ngủ lại. Vì vậy đây là một trong số những điều nó ghét nhất.
Nó tốc chăn ngồi dậy quát làm hắn giật cả mình
- NÈ! Đi chỗ khác nói chuyện điện thoại đi!!!
Hắn vội cúp máy rồi nhìn nó ngạc nhiên
- Em sao vậy? Sao không ngủ tiếp đi?
Mặt mày nó nhăn nhó
- Tôi ghét nhất sáng sớm mà có người nói chuyện điện thoại gần chỗ tôi ngủ đấy! Bực cả mình.
Nó tốc chăn đứng dậy vào phòng tắm đánh răng rửa mặt. Hắn ngẩn người nhìn theo nó, khó hiểu thật. Tính cách nó sao sao ấy, khi thì nóng tính khi thì lạnh lùng khó hiểu. Lại còn có những cái "sở ghét" không giống ai nữa. Chắc phải học thêm một khóa học "Tìm Hiểu Vợ Gia Mẫn" quá!
Nghĩ vậy nên hắn đi xuống dưới lấy bộ quần áo hôm qua cho nó. Hắn đặt bộ quần áo lên giường rồi lấy bộ quần áo khác đi qua phòng kế bên để thay. Cả hai xuống phòng ăn.
Mẹ hắn đã dọn tất cả lên bàn, ba hắn đang ngồi đọc báo. Cả hai đồng thanh
- Chào ba mẹ!!!

Hắn kéo ghế cho nó ngồi xuống rồi cũng ngồi vào cái ghế bên cạnh. Hắn ngủ hơi ít nên ngáp ngắn ngáp dài, cái lưng thì vì chỗ ngủ không êm ái nên đau ê ẩm đến giờ vẫn chưa hết.
- Hai con thức sớm thế? Gia Mẫn à, sao con không ngủ thêm? - mẹ hắn ngồi xuống bàn ăn nhìn nó.
- Dạ con đang ngủ rất ngon thì lại bị ai kia đánh thức nữa. - vừa nói vừa liếc hắn.
Ông bà Trịnh nhìn nhau cười cười, họ nghĩ gì thì mọi người biết rồi đấy. Nó nói một cách ngây thơ nhưng đâu hề biết là đã gieo rắc hiểu lầm cho người khác. Thấy hắn cứ xoa xoa cái lưng nên bà hỏi
- Con sao vậy Shin?
Hắn nhăn nhó
- Con đau lưng quá!!!
Ba mẹ hắn lại che miệng cười làm nó và hắn nghệch mặt ra luôn. Bà thúc giục
- Thôi hai đứa ăn sáng! Ăn nhiều vào để lấy sức sinh cháu cho mẹ!
"Phụt"
Sữa trong miệng cả hai phun ra ngoài vì câu nói đó. Cả hai nhìn nhau cười cười nhưng sâu trong ánh mắt lại chứa đầy hàm ý.
..........................................................
Ăn xong, hắn chở nó về nhà mẹ như đã nói. Mẹ nó mở cửa cho cả hai, trông bà rất vui vẻ.
- Hai đứa vào nhà đi!
Nó lên lầu lấy hành lí, hắn chờ nói đi khuất liền kéo tay bà ngồi xuống sôfa.
- Mẹ à, mẹ có thể cung cấp cho con thêm vài thông tin về con người của Gia Mẫn được không ạ? Hôm qua đến giờ con đã bị cô ấy mắng mấy lần rồi đấy!
Mẹ nó phì cười
- Lấy phải Gia Mẫn đúng là khổ cho con! Nó là cái đứa rất khó chiều chuộng, tính ý rất khó đoán. Để mẹ viết vào giấy cho con về nhà để tham khảo nha.
Bà lấy giấy bút ra rồi ngồi ghi ghi chép chép. Mãi hơn 20 phút sau thì mới hoàn thành, bà giao lại tờ giấy đặc kín chữ cho hắn.
- Nè! Con xem đi! Đây là số hiểu biết của mẹ thôi, nhưng bấy nhiêu cũng hơi nhiều rồi!


Mẹ nó mỉm cười đưa cho hắn tờ giấy. Hắn đọc sơ qua một lượt rồi reo lên
- Ghét ngồi xe hơi, ghét chỗ đông người, ghét trang điểm và mặc váy, ghét chờ đợi quá lâu, ghét sáng sớm mà có ai đó nghe điện thoại gần chỗ ngủ,... y hệt như những ngày qua luôn này!
Mẹ nó cười cười rồi gật đầu
- Đúng vậy! Còn nhiều điều lắm con cứ từ từ mà nghiên cứu. Tính cách nó y như thời tiết vậy đấy, những lúc nó giận thì con đừng nên lại gần để bảo toàn tính mạng.
- Thế khi cô ấy giận dỗi thì phải làm sao hả mẹ?
- Những lúc đó nếu thấy nó im lặng thì con cũng đừng nên nói gì nhiều vì những lời nói đó không làm nó hết giận mà có thể phản tác dụng. Nếu nó muốn chửi thì con cứ ngồi yên lắng nghe, sau khi chửi xong thì nó sẽ bình tĩnh hơn. Chờ những lúc tâm trạng nó vui trở lại thì con cứ dùng lời ngon tiếng ngọt là được.
Hắn gật đầu, quyết định đến đây học hỏi mẹ vợ đúng là quyết định sáng suốt. Nó xuất hiện với bộ quần áo khác và tay thì đang kéo cái vali. Hắn và mẹ nó giả vờ nói chuyện khác. Nó ôm mẹ nó rồi khoát tay ra hiệu bảo hắn ra xe.
- Lũ nhí nhố bảo ra quán trà sữa chúng nó tặng quà đám cưới!
- Vậy thì mình đi thôi! - hắn hăng hái leo lên xe ngồi trước.
Nó lấy tay chỉ vào cái vali to tướng, hắn hiểu ra nên móc điện thoại bảo người đến chuyển về nhà. Cả hai lên xe và đến chỗ của tụi kia.
........................................
- Mấy đứa định tặng gì thế? - Zibi hỏi.
Đậu Xanh Đậu Đỏ trề môi
- Không cho anh biết!!!
Mỹ Nghi giả vờ cười dịu dàng
- Thế nói cho chị biết nhé!
Cả hai lại đồng thanh
- Điều đó lại càng không.
Mỹ Nghi quê độ bưng ly trà sữa lên uống để hạ hỏa. Đúng là hai đứa con nít quỷ khó ưa. Nó và hắn mở cửa đi vào và ngồi xuống.
- Lúc nãy ai nhắn tin cho tôi đòi tặng quà cưới thế? - nó giả vờ hỏi bâng quơ.
Hai đứa nhỏ giơ tay lên tỏ vẻ hăng hái
- Tụi em chứ ai. Bảo đảm anh chị sẽ bất ngờ!
- Quà đã được gửi đến nhà rồi! Một lát anh chị về nhà xem nha!
Hắn quay sang Zibi
- Ê thằng kia! Còn quà của mầy đâu?
- Tao cũng vừa cho người gửi tới nhà mầy luôn rồi đấy! Chính tay tao làm đó.
Nó quay sang Mỹ Nghi rồi nói
- Hôm trước cậu thiết kế và tài trợ đồ cưới cho tụi này rồi nên khỏi. Sao hôm nay thứ 2 mà mấy người không đi học?
Mỹ Nghi nói rất tỉnh
- Tại đám cưới của hai người nên tụi này nghỉ.
Đậu Đỏ bĩu môi
- Đám cưới của người ta tự nhiên cái bả nghỉ! Coi zô ziên phát ớn chưa?
Mỹ Nghi hất mặt
- Thế còn hai đứa tụi bây? Sao hai đứa bây hong đi học đi ở đó mà nói người ta.
Đậu Đỏ câu tay Đậu Xanh
- Người ta nghỉ có đôi có cặp, có tổ chức. Còn mấy người nghỉ có một mình nên tui nói zậy đó.
- Con nhỏ này bữa nay ngon ha! Dám đá xoáy chị mầy hả?
- Ai đâu đá xoáy, người ta đá thẳng mà!
Cả quá nước nhộn nhịp cả lên. Tất cả đã nhất trí đi học vào ngày mai. Shin và Zibi cũng vào chung lớp với nó. Liệu có chuyện gì vui xảy ra không nhỉ???
Buổi học đầu tiên!!!!
........................................
*Sáng hôm sau
Lại một đêm cả hai ngủ riêng, hắn thức dậy trước nó nên vào vệ sinh cá nhân. Hắn thay đồng phục rồi soạn sách vở. Nó nghe tiếng động sột xoạt nên cũng thức dậy theo. Hôm nay là ngày đầu tiên nó thức dậy đi học sớm trong suốt 2 năm qua. Nó mặc đồng phục với phong cách như hàng ngày, soạn qua loa vài cuốn vở bỏ vào cặp rồi bước đi. Hắn bảo
- Chờ anh với!
Nói rồi hắn lon ton đi theo phía sau nó. Quà cưới của cả hai hôm qua bây giờ mình tiết lộ luôn nha.
Của Zibi là cặp máy tính bảng tình nhân có cài đặt phần mềm do chính anh thiết kế. Của Đậu Xanh là cặp đồng hồ dành cho vợ chồng có đính đá ruby rất đẹp. Đậu Đỏ thì tặng một chiếc môtô mới vừa được cho ra mắt trên thị trường. Hắn và nó lại cãi nhau chuyện đi xe.
- Anh và tôi đi xe riêng đi!
- Sao thế? Lên đi anh chở em đi mà! - hắn nói.
- Tôi không muốn mọi người trong trường biết mối quan hệ của hai chúng ta.
Nó nói lạnh lùng, ngắn gọn rồi lên chiếc môtô của nó chạy đi. Hắn buồn xoa nhìn theo. Người ta biết thì đã sao chứ? Là vợ chồng thì có gì xấu lắm đâu! Hắn nghĩ vậy rồi lấy chiếc xe hơi của mình để đến trường.
*Tại nhà của Mỹ Nghi
Cô nàng đang sửa soạn thì bà quản gia lên báo lại
- Cô chủ! Dưới lầu có một chàng trai đang đợi cô!
- Tôi biết rồi!
Cô lấy cặp nhí nhảnh chạy xuống lầu, Zibi đang dựa vào chiếc Audi R8 của anh lẩm bẩm
- Làm cái giống gì mà lâu thế không biết! Đúng là con gái.
- Ê osin! Nói chuyện một mình à? - Mỹ Nghi lù lù xuất hiện phía sau.
- Sao không chết trong nhà luôn đi! Ra chi sớm thế? - Zibi gân cổ lên cằn nhằn.
- Trời trời! Coi cái mỏ kìa! Đi chửi lộn mướn chắc có tương lai lắm nè! - Mỹ Nghi trêu rồi bật cười.
Zibi mở cửa xe cho cô rồi cả hai cùng đến trường. Nó xách cặp tản bộ chậm rãi làm mọi người muốn lòi mắt ếch ra luôn. Bữa nay tận thế hay sao mà Chị Gia Mẫn đi học sớm thế không biết. Do "ít có quậy phá quá" nên giáo viên rất sợ nó và Mỹ Nghi. Mỗi buổi cả hai trốn học thì giáo viên rất lấy làm vui mừng. Ngày nào mà cả hai có mặt ở trường thì giáo viên chỉ có nước cầu nguyện.
Hắn và Zibi thì đang đợi ở phòng hiệu trưởng chờ giáo viên chủ nhiệm dắt về lớp. Mỹ Nghi, Đậu Xanh và Đậu Đỏ thì đang đi phía sau lưng nó. Cả đám tranh giành mấy bịch snack trông như dân tị nạn chết đói mấy chục năm ấy. Nó hỏi
- Mấy hôm nay trong trường thế nào?
Đậu Đỏ vừa ăn vừa đáp
- Dạ... cũng tàm tạm nhưng nghe mấy nhóc lớp 10 nói tên Long hay kiếm chuyện tụi nó.
"Lại là thằng trẻ trâu đó à?" Nó nghĩ thầm.
Nó đang đi thì một nhóc lớp 10 chạy đến trước mặt, mồ hôi nhễ nhại nói muốn không ra tiếng
- Chị... chị Mẫn! Anh.... anh Long đang kiếm chuyện.... với Mỹ San lớp em! Chị đi giúp tụi em đi!
Nó không nói gì quăng cặp cho Mỹ Nghi rồi bước theo cậu nhóc đó. Cả đám cũng nhiều chuyện chạy theo nó để coi phim mở màn buổi sáng.
.......................................
Phía sau trường là cảnh tượng Long và mấy tên đồng bọn đang vây lấy một cô bé xinh xắn. Cô đưa đôi mắt hoảng sợ nhìn xung quanh mong có ai đó giúp mình. Hai mắt cô long lanh và có đọng vài giọt nước trông rất tội nghiệp. Long tiến sát lại gần cô rồi gằn giọng
- Hôm bữa anh đã mời cưng đi chơi mà cưng lại không chịu, bây giờ lại để anh thấy cưng đi cùng với thằng con trai khác là sao?
Cô bé này học rất giỏi và nổi tiếng xinh xắn, hiền dịu của khối 10. Xui xẻo cho cô là tên Long lại thích cô. Cái tên côn đồ này đã hành xử thì mọi người cũng biết rồi đấy! Cô bé dù hoảng sợ nhưng cố tỏ ra cứng rắn
- Tôi với anh đâu là gì chứ! Tôi đi với ai là quyền của tôi.
Long nắm chặt cổ tay cô bé ép sát cô vào tường
- Anh đã nghía cưng trước rồi thì bất cứ thằng nào cũng không có quyền giành với anh! Hiểu chưa?
Nước mắt cô chảy dài nhưng vẫn cố đáp trả
- Không bao giờ có chuyện đó đâu, tôi là người chứ không phải đồ chơi của anh. Tôi căm ghét anh, vì thế đừng xuất hiện trước mặt tôi!!!!
"Bốp"
Cô ôm má đau đớn, hai hàng nước mắt lăn xuống. Long nắm cổ áo cô xách lên, mắt hắn ánh lên những tia giận dữ
- Cô dám ăn nói như vậy với tôi à? Đã thế tôi cũng không nhiều lời với cô làm gì nữa. Dù có ra sao hôm nay cô phải là của tôi.
Long vừa cúi xuống hôn cô bé thì đã bị ai đó nắm cổ áo lôi ngược ra phía sau. Long quay lại chưa kịp định hình thì thì đã bị ăn một cú đấm đầy uy lực.
"Bốp"
Long ngã ra đất với khóe miệng bầm tím. Mỹ San ngồi phịch xuống đất sợ hãi, mấy cô bạn cùng lớp chạy đến đỡ lấy cô. Họ chỉnh sửa lại quần áo rồi lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô.
Về phần Long và đồng bọn thì bị nó dạy dỗ cho một trận tơi bời. Nó xách cổ áo Long lên nện thêm vài cú vào mặt cậu ta, nó đạp vào bụng một phát làm cậu ta lại ngã nhào ra đất. Bảo vệ chạy tới thổi còi
- Hoét... hoét... em kia! Sao lại đánh người?
Nó quay đôi mắt hừng hực lửa nhìn ông bảo vệ làm ông ta chết khiếp. Là con nhỏ nữ quái đã đày đọa ông dắt xe 3 năm liền đây mà. Vẻ mặt khẩn trương của ông biến mất và thay vào đó là nụ cười tạo thiện cảm
- Hì... hì.. con cứ tiếp tục đi chú không làm phiền! *vừa nói vừa quay lưng bỏ đi te te*.
Nó quay ánh mắt khát máu đó nhìn Long làm cậu ta muốn tè ra quần. Đáng lí ra con trai không thể nào run sợ khi đứng trước một đứa con gái nhưng trường hợp với Gia Mẫn nhà ta là đặc biệt. Vừa sinh ra đã sỡ hữu đôi mắt khát máu chứa sát khí lạnh lẽo như thế kia thì bảo ai không sợ. Long run cầm cập lên tiếng van xin nó
- Chị Mẫn! Xin chị tha cho em, em sẽ không tái phạm nữa đâu. Em thề mà!
Nó chỉ nhếch môi nhẹ một cái rồi bảo
- Đừng bắt tao phải làm những chuyện ác........để mọi người gán cho tao cái mác không có lương tâm. Tao cho mầy ba giây để biến khỏi cái trường này.
Long lồm cồm bò dậy bỏ chạy, cậu ta sẽ tự động chuyển trường khác vì để bảo toàn tính mạng. Nó bước đến đỡ lấy Mỹ San, cô bé vẫn cứ khóc không ngừng. Chắc là hoảng sợ lắm!
- Nín đi! Kể từ hôm nay sẽ không gặp lại tên Long nữa đâu.
- Cảm ơn chị!
Nó bỏ đi một cách vô tình khi cô bé cứ trông theo nó. Mọi người nhìn nhau xì xầm rồi dần tản ra. Những bé học giỏi, hiền lành trong trường đều được nó để mắt đến. Đứa nào bị ức hiếp thì nó sẽ ra tay ngay. Tên Long là một tên du côn điển hình trong trường, nay hắn đi thì đúng là tin vui của toàn thể học sinh.
*Tại lớp nó
Học sinh bàn tán về vụ việc vừa rồi, Gia Mẫn lại giúp trường trở nên bình yên. Nó bước đến ngồi vào bàn, Mỹ Nghi cũng lon ton phía sau. Nó và Mỹ Nghi ngồi hai bàn ở cuối lớp. Nó thích ngồi một mình, Mỹ Nghi lại thích ngồi cạnh nó nên nó ngồi trên cô ngồi dưới.
Gương mặt nó vẫn còn kinh khủng quá nên cô không dám động vào. Nhỡ nó lên cơn đấm cô một phát chắc rụng nguyên hàm răng. Thế là cô lặng lẽ quay lên lôi sách vở ra học bài.
"Reng... reng... reng"
Chuông báo vào giờ học, cô giáo bước vào với bộ mặt tươi như hoa. Chuyện gì thì mọi người cũng biết rồi đấy!
- Các em à! Hôm nay lớp chúng ta có hai bạn chuyển đến, họ là du học sinh bên Nhật đấy! Chào đón bạn mới nào.
- Woaaaaa.......
Cả lớp đồng loạt hét lên khi hắn và Zibi bước vào lớp. Cả hai nở nụ cười tỏa nắng đốn tim mấy bạn nữ, kiểu này chắc lớp sẽ rớt đại học mất. Hắn tự giới thiệu
- Chào mọi người! Mình tên Trịnh Tuấn Anh cứ gọi mình là Shin cũng được.
Nụ cười phô ra chiếc răng khểnh làm hắn đẹp nạ đẹp nùng. Nữ sinh há hốc mồm chảy cả nước dãi.
- Còn mình là Đỗ Tử Duy tên thường gọi là Zibi, hân hạnh được làm quen!
Zibi nở nụ cười có lúm đồng tiền bên phải, ngất ngây con gà tây luôn. Cô giáo cười hiền
- Hai em cứ việc chọn chỗ ngồi đi! Một bàn là một nam một nữ nhé! À mà thôi lớp còn đúng hai chỗ trống của hai bạn nữ nên khỏi chọn! (bà cô chớt dã man).
Cả hai tiến về chỗ của nó và Mỹ Nghi, hắn cười tươi nhìn nó. Đáp lại chỉ là thái độ thở dài rồi úp mặt xuống bàn làm lơ. Hắn cũng có chút thất vọng như không sao, hắn biết tính ý nó như thế mà. Mỹ Nghi nhích vào trong nhường chỗ cho Zibi, cả hai là thân phận chủ-tớ nên cũng không có gì để bàn cãi. Buối học diễn ra như mọi ngày. 



Thử đọc