Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 07

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Về phần Zibi lôi thôi lết thết ngoài đường cả buổi trời, mới sáng sớm còn là hot boy nhưng bây giờ đã thành một con điên. Quần áo thì xộc xệch, đầu tóc thì rối bù. Anh thầm nguyền rủa thằng bạn thối tha làm gì mà không chịu đón anh, báo hại anh phải đợi bốn tiếng đồng hồ.
Sống bên Nhật lâu rồi nên có biết đường xá gì ở Đài Loan đâu. Đi khơi khơi bị bắt bán sang Trung Quốc mắc công lắm. Đã vậy còn bị tụi con gái bao vây nữa chứ. Họ tưởng anh là idol Hàn Quốc nên hết chụp hình rồi bắt tay, sao ở đâu cũng gặp fan cuồng hết vậy nè. Khổ thân anh! Đã nhắn tin cho hắn rồi mà không biết hắn có nhận được hay chưa. (Đương nhiên là chưa rồi vì hắn đang bận theo dõi vợ chưa cưới của hắn mà).
Quay lại với hắn nhá! Hắn đậu xe bên đường đối diện với quán trà sữa gần trường của nó. Hắn nhận thấy hai cái bóng dáng quen quen, hắn nhăn mặt cố gắng nhớ lại. Đúng rồi! Là Zino em trai của Zibi và Bảo Hân bạn gái của nó. Số là hắn, hai anh em Zibi, Bảo Hân và một người chị họ của hắn chơi với nhau từ nhỏ. Zino và Bảo Hân chuyển về đây học vào hai năm trước. Thì ra là hai đứa nhóc tụ tập chung phe với vợ chưa cưới.
Cái gì mà nó lộn xộn, rối nùi zậy nè. Hắn đang bứt tóc móc mắt thì điện thoại rung lên từng hồi. Thôi chết rồi! 86 cuộc gọi nhỡ và 54 tin nhắn từ Thằng Cô Hồn. Nãy giờ hắn để quên điện thoại trên xe nên quên mất thằng bạn. Hắn vòng xe lại rồi chạy thẳng đến sân bay, cầu mong Zibi chưa bị ai bắt cóc.
Về phần anh thì đang thở lấy thở để vì trốn chạy lũ con gái trong sân bay. Kinh khủng quá đi mất! Nghĩ đến đó thì anh lại muốn xé xác hắn ra cho hả tức! Năn nỉ người ta sang đây giúp đỡ mà hại người ta ra nông nỗi thế này đây. Chưa thở xong thì đám fan đã đuổi tới nữa rồi, anh kéo cái vali chạy trên đường mà khóc không ra nước mắt. Mệt thấy bà luôn, chắc phen này bị tụi con gái làm thịt quá! Bỗng có một chiếc xe mui trần chạy chầm chậm bên cạnh anh, trên xe phát ra tiếng nói
- Lên xe nhanh lên!
Gặp hắn anh mừng hết lớn, anh quăng cái vali lên ghế đằng sau rồi nhảy vào ngồi cạnh hắn. Chiếc xe tăng tốc bỏ lại đám con gái gọi í ới đằng sau. Anh như từ cõi chết trở về nhưng nhớ lại thù cũ, anh tặng cho hắn một phát ngay đầu.
"Bốp"
- Ui da! Thằng khốn nạn sao mầy đánh tao? - hắn xém lạc tay lái.
- Tao giết mầy luôn còn được đấy! Tại sao không ra đón tao hả? Mầy biết tao cực khổ thế nào với cái đám "cá sấu" đó hay không?



- Tại tao bận đi ra mắt gia đình bên vợ chứ bộ!
- Cái gì? Thế mầy gặp vợ mầy chưa? Xinh không? - hai mắt Zibi sáng lên.
Hắn nở mũi khoe khoang
- Đẹp khỏi chê! Nhìn mặt siêu kute luôn ý, đẹp tự nhiên chứ không trang điểm nhé! Nhưng mỗi tội..... - hắn ngập ngừng.
Zibi hỏi
- Mỗi tội gì?
- Haizz! Mỗi tội là Nữ Quái của cả cái thành phố này! Thích đua xe, đánh nhau. Làm chủ của 10 cái quán bar có tiếng trong khu vực, là học sinh đứng đầu trong danh sách đen của Paradise School. Trốn học như cơm bữa, học lực hạng nhất từ dưới đếm lên. Lạnh lùng, khó gần, khó hiểu, khó chiều,....
Hắn thở dài liệt kê hết những gì điều tra được cho Zibi nghe. Anh vỗ vai hắn an ủi
- Chia buồn với mầy! Chắc kiếp trước mầy đốt chùa nên kiếp này vợ mầy rất tốt! Cũng may trong gia đình tao không có ai "tài năng" được như vậy!
- Sẵn đây tao cũng chúc mừng mầy luôn! Em trai Zino và em dâu Bảo Hân của mầy chính là hai cánh tay đắc lực của cô ta. Cặp đôi giang hồ không ai không biết! - hắn cười nhe răng.
- CÁI GÌ??? - Zibi hét lên.
Hắn xua tay
- Bé bé cái mồm thôi! Đang chạy trên đường đấy! Lỡ cảnh sát tưởng tao chở động vật chưa qua tiêm ngừa thì nguy lắm!
- Dựa vào đâu mà mầy biết? - Zibi hỏi.
- Tao tận mắt thấy nè chứ đâu? Mặc đồng phục nữ sinh mà ngồi đánh bài thấy mắc ham, em dâu mầy rất có triển vọng đấy!

- Thôi rồi! Hình như kiếp trước tao mua xăng cho mầy đốt chùa thì phải. - Zibi ngả đầu ra sau ghế.
Chiếc xe lao đi rồi dừng trước cổng nhà của Zibi mới mua bên Đài Loan. Thời gian tới Zibi sẽ sống ở đây luôn. Hắn đã làm hồ sơ nhập học, có thể khi đám cưới xong thì hắn sẽ đến trường. Zui dã man chưa?
.........................................
*Tại chỗ của nó
Đậu Xanh và Đậu Đỏ lái xe đi ra phố mua đồ chỉ còn nó và Mỹ Nghi ngồi trong quán. Mỹ Nghi cứ dò hỏi nó liên tục về chuyện ban nãy nó bỏ đi gấp quá.
- Cậu đi đâu thế? Nói mình nghe đi mà!
- Dạo này cậu có chuyện gì đúng không?
- Cậu có gì thì kể tớ nghe với!
Nó không biết làm sao thì Đậu Xanh Đậu Đỏ xuất hiện đúng lúc. Mặt Đậu Đỏ hớn hở cầm cái bể cá nhỏ trên tay. Xem ra Đậu Xanh vừa mua cho thì phải. Con cá trong chậu trông rất lạ nhưng rất đẹp, nó bơi tung tăng trong nước. Cô nhóc đặt chậu cá xuống bàn khoe với Mỹ Nghi
- Chị coi đẹp hong nè? Ox em mới mua cho em đó!
Mỹ Nghi bĩu môi
- Xấu hoắc!!! (ganh tị đây mà).
Đậu Đỏ nhăn mặt nhìn Mỹ Nghi rồi ngồi xuống nghịch với mấy con cá. Nó lên tiếng
- Giống cá gì trông lạ thế?
Có người hỏi thăm nên Đậu Đỏ đứng phắt dậy trình bày một tràng
- Giống cá này vừa được lai tạo ra! Hiện giờ trong nước chỉ có đúng 5 con thôi, chị xem màu của nó đẹp hong? Qúa đẹp chứ gì! Lúc nãy ông chủ bảo là nó được lai....
Mỹ Nghi ngắt lời
- Được lai từ cá Chùi Kiếng với cá La Hán nên người ta gọi là cá Chùi Hán chứ gì. Về nhà nhớ thả zô bồn tắm nghe, khi nào tắm nó chùi giúp cho! Haha...haha..
Cô cười ha hả làm Đậu Đỏ tức mà không làm gì được. Kể cả nó và Đậu Xanh cũng che miệng cười. Mỹ Nghi rất giỏi trong việc chọc ghẹo Đậu Đỏ thì phải. Mọi lúc, mọi nơi luôn khiến Đậu Đỏ giận dỗi. Ai làm người yêu của Mỹ Nghi chắc đột quỵ chết sớm mất. Đậu Đỏ nũng nịu với Đậu Xanh
- Ox! Chị Mỹ Nghi nói baby của em là cá Chùi Hán kìa! Em không chịu đâu!


- Ờ ờ anh biết rồi! Baby không phải là cá Chùi Hán đâu mà! - Đậu Xanh dỗ dành.
Đang vui vẻ thì Mỹ Nghi nhắc lại chuyện cũ làm nó giật mình
- Cậu cười cái gì? Lúc nãy cậu chưa trả lời tớ xong đấy!
- Ha... hả??? - mặt nó ngơ ngơ ngáo ngáo.
- Nói mau lên! Không thì tụi tớ tự điều tra cũng vậy thôi à! - Mỹ Nghi cười đểu.
Thấy vậy nên nó cũng kể luôn cho rồi. Bốn cái đầu chụm lại xì xầm, sau một hồi thì đồng thanh thốt lên
- HẢ? ĐÁM CƯỚI???
Nó gật đầu.
- Mà với ai mới được chứ? - Đậu Đỏ hỏi.
- Chị cũng chả biết! Hình như thằng đó tên Trịnh Tuấn Anh thì phải. - nó nói.
Đậu Đỏ và Đậu Xanh nhìn nhau
- Chẳng lẽ là....
- Hai đứa biết người đó à? - Mỹ Nghi hỏi.
Đậu Đỏ nhìn nó
- Có phải anh ấy rất đẹp trai không?
- Tàm tạm. - nó đáp.
Đến phiên Đậu Xanh hỏi
- Có phải hơi khùng khùng không? Tính cách y như trẻ con?
- Exactly!!!! - nó gật đầu.
- Vậy thì chắc chắn là người đó!!!! - hai đứa lại đồng thanh.
.....................................
*Sáng chủ nhật 9:00 am
Mới sáng sớm thì hắn đã có mặt ở nhà nó rồi. Hôm nay hắn xinh trai phết. Tóc vuốt keo dựng đứng sang một bên, mặc áo thun và quần jean bó sát rất teen. Hắn đợi nó trước cổng để cả hai cùng đi thử đồ cưới. Con gái con đứa gì mà ngủ muốn nghèo luôn ấy. Giờ này mà còn chưa thức nữa là sao?
Hắn dựa người vào chiếc Zenvo ST1 màu trắng rồi nhìn đồng hồ. Đang lầm bầm chửi nó thì nghe tiếng động sau lưng nên hắn quay lại nhìn. Để xem hôm nay nó mặt áo crop top tay dài sọc trắng đen, quần jean đen luôn. Chân nó đi giày thể thao trắng có hình lá cờ nước Mĩ. Nói chung là so cool nhưng khổ nỗi nó đang dắt chiếc môtô. Hắn muốn khụy xuống tại chỗ, chưa thấy đứa con gái nào như thế cả.
- Nè! Cô không thấy tôi lái chiếc xe bạ chà bứ đến đây đón cô hả? Cất chiếc môtô đi.
Nó đá chống, khoanh tay đứng dựa vào xe đáp
- Tôi không thích ngồi xe hơi, khó chịu lắm!
- Thế cô muốn tôi với cô lên báo à? Con dâu tập đoàn Hắc Long lái môtô đi thử đồ cưới là tin hot đấy!
Nó đưa tay vuốt vuốt tóc
- Tóm lại tôi không làm những gì tôi không thích.
Hắn bó tay với con nhỏ này. Người gì mà ương ngạnh khó chiều chuộng phát ớn. Hắn chau mày
- Cô bị chứng carsick à? (chứng say xe).
Nó gật đầu, hắn cười cười rồi bảo
- Tưởng gì....
Hắn mở cửa xe ấn cái nút, mui xe thu lại và chiếc xe giờ đã thành một chiếc mui trần. Hắn mỉm cười nhìn nó
- Thế đã được chưa?
Nó không nói gì, chỉ leo lên chiếc môtô rồi bảo
- Một lát tôi còn phải đi công việc nên tôi chạy xe đi cho tiện.
Hắn bó tay toàn tập, làm hắn vắt óc suy nghĩ quá trời. Nếu thế thì nói ra từ đầu luôn đi để hắn khỏi mất công biểu diễn này nọ.
- Nè vợ chưa cưới! Cô có cần lì thế không hả? Muốn đi đâu một lát tôi đưa cô đi được chưa?
- Tóm lại là anh đi xe của anh, tôi đi xe của tôi. Một lát chụp hình xong thì đường ai nấy đi.
Nó đội mũ bảo hiểm vào chuẩn bị nổ máy thì hắn tiến lại gần rút lấy cái chìa khóa trên tay của nó. Hắn mở cốp lấy ra một cái mũ bảo hiểm khác rồi bảo
- Tôi và cô cùng đi môtô là được chứ gì.
Nó đứng hình tại chỗ, tên này bá đạo thật. Hắn ra hiệu cho nó ngồi ra phía sau để hắn chở. Không hiểu sao nó cũng làm theo lời hắn luôn. Hắn định mang mũ bảo hiểm vào nhưng nhận thấy điều đó không hợp với mái tóc của mình nên không mang nữa. Nó bảo
- Ra sau để tôi chở cho!
Điều đó đời nào hắn chấp nhận chứ. Còn đâu là sỉ diện nữa. Hắn giựt lấy cái mũ bảo hiểm trên tay của nó cất vào xe hơi rồi lên xe nổ máy. Hắn không đội mũ bảo hiểm và cũng không cho nó đội. Nó trợn hai mắt
- Đang làm cái quái gì vậy?
- Tôi không thích mang mũ bảo hiểm, lại càng không thích để cô chở nên như vậy là tốt nhất.
- Nhưng tôi không tin tưởng anh được đâu, nhỡ có chuyện gì thì tôi thành Chiêm Vô Dụng à?
- Yên tâm đi!
"Brừm....rừm...."
Chiếc xe lao đi như bay trên mặt đường, do cấu tạo của xe môtô đặc biệt nên nó buộc lòng phải ngồi sát vào và đặt tay vào hông của hắn. Tự dưng hắn cảm thấy trong người hơi kì kì. Hồi hộp mà bối rối làm sao ấy. Cảm giác tim mình tự dưng đập nhanh hơn bình thường, người mình dần nóng ran lên. Là sao ta????
Cả hai chạy trên đường khiến ai cũng phải ngước nhìn. Thứ nhất vì họ đang ngồi trên chiếc siêu môtô nổi tiếng, hơn nữa là tham gia giao thông mà lại không đội mũ bảo hiểm. Thứ hai vì nhờ vậy mà mọi người nhận ra đó là cậu chủ tập đoàn Hắc Long đẳng cấp thế giới và nữ quái của tập đoàn Hoàng Gia hay xuất hiện trên báo và trên mạng. Thứ ba là họ không ngờ hai người lại đi chung và còn có thể đẹp đôi thế kia.
Hắn đang tăng tốc bỗng hạ ga xuống để chiếc xe lướt nhẹ nhàng trên đường. Không hiểu sao hắn lại muốn kéo dài giây phút này càng lâu càng tốt. Nó nhìn qua nhìn lại và trông mặt rất bình thường. Con này trâu bò đầu thai mà, làm gì biết đến mấy cái chuyện rung động yêu đương chứ.
Đã cố tình chạy chậm rồi mà cái tiệm áo cưới chưa gì đã hiện ra trước mặt. Điều đó làm hắn chả vui tí nào. Hắn đá chống xe rồi quay lại nhìn nó
- Tới rồi! Vào trong thôi.
Hắn nhường nó đi trước rồi bước theo sau. Đây là một kiểu ga lăng đấy! Mấy bạn trai nhớ nhé!
Cô nhân viên vừa gặp nó đã chạy ra đón tiếp rất niềm nở
- Chào Hoàng Tiểu Thư! Cô chủ (Mỹ Nghi) của chúng tôi đã chọn hết tất cả rồi nên cô và cậu chỉ cần thử thôi ạ!
- Được! Chuẩn bị đi. - hắn gật đầu.
Nó ngồi phịch xuống cái ghế gần đó bắt chéo chân móc điện thoại ra chơi game. Bình tĩnh vãi cả linh hồn chưa. Hắn đứng trước mặt nó chau mày
- Ê vợ chưa cưới! Cô tới đây là để chơi game à?
Nó vừa nhai kẹo vừa chơi game, miệng đáp
- Không thích trang điểm, cũng chả thích mặc váy.
Hắn gãi gãi đầu nhìn nó
- Cô là đứa con gái kì cục ngủn nhất mà tôi từng gặp đấy! 18 tuổi đầu rồi mà không biết trang điểm, lúc nào cũng lái môtô đi đánh nhau là sao?
- Thế anh thấy tôi có xấu không? - nó ngước lên nhìn hắn.
Hắn sựng lại, tim đập thình thịch. Có cần hỏi thẳng thế không? Hắn lắp bắp
- Không... không... xấu nhưng mà sao đầu gấu quá vậy hả?
- Miễn tôi thấy thoải mái thì tôi sẽ làm! - nó lại chơi game tiếp.
Bỗng chị nhân viên bước ra, chị ta bảo
- Tất cả đã chuẩn bị xong rồi! Mời cô cậu bắt đầu.
Hắn kéo tay nó
- Đi thôi!
- Đã nói không thích mấy thứ đó mà! Đến bữa đó mặc vậy được rồi! - nó chỉ vào bộ quần áo nó mặc trên người.
Cô nhân viên che miệng cười còn hắn thì tức muốn trào máu họng. Ai đời ngày cưới mà mặc crop top với quần jean. Trên đời này chỉ có mình nó thôi chứ không ai khác. Hắn xuống giọng năn nỉ
- Đứng lên đi mà! Ngoan một chút đi, cãi lời không tốt đâu. Nếu như lễ cưới không diễn ra theo sự mong muốn của mẹ tôi thì gia đình cô sẽ bị phá sản đấy, kể cả tôi cũng sẽ bị đày ra đảo hoang cho coi!
Nó nghe đến đây thì đôi mắt ngưng nhìn vào điện thoại. Nó trầm ngâm một hồi rồi đứng lên đi theo chị nhân viên. Hắn gật đầu hài lòng rồi cũng đi thay lễ phục. 



Thử đọc