Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 06

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Đám cưới của nữ quái và hot boy (phần đầu)
..................................................
*7h sáng tại sân bay ở Đài Loan:
Hắn kéo vali đi te te không thèm nhìn đường, mãi một lúc khi đứng trước cửa nhà vệ sinh thì mới quay đầu lại tìm lối ra. Bó tay! Hắn bắt taxi đến biệt thự Hắc Long theo địa chỉ mẹ hắn đưa. Đơn giản vì nếu cho hắn một chiếc xe hắn cũng chả biết đường đâu mà đi. Mẹ hắn lôi hắn xềnh xệch vào nhà, vứt hắn xuống sôfa rồi hỏi thăm tới tấp
- Con trai cưng đi đường có mệt không? Đói chưa?
- Con mang ít đồ vậy? Không sao mẹ sẽ mua mới hết cho con.
- Con uống gì để mẹ pha? Hay là đi tắm trước rồi mới uống.
Cái đầu hắn quay như chong chóng gặp bão. Làm như hắn học mẫu giáo không bằng ý. Nhưng mà thôi kệ, tới nơi là tốt lắm rồi! Hắn đi thẳng vào vấn đề chính
- Mẹ gọi con về đây gấp là để hỏi con mấy chuyện này hả?
Mẹ hắn lấy tay che miệng cười



- À không! Có việc khác quan trọng hơn. Con đi lên lầu tắm rửa đi, vào bữa cơm mẹ sẽ nói luôn một thể.
Bà nói xong thì quay vào bếp chuẩn bị bữa ăn. Hắn thấy vậy cũng lên lầu tắm rửa cho vừa lòng mẹ hắn.
............................................
*20 phút sau
Mấy món ăn quá hấp dẫn làm hắn không cầm lòng nổi, thế là hắn ngồi xuống ăn ngon lành. Mẹ hắn thấy vậy rất vui, bà gắp thức ăn cho hắn rồi bảo
- Con ăn nhiều vào đi này! Thực ra mẹ gọi con về đây một là để con tiếp quản bang hội bên đây hai là kết hôn thôi chứ không có gì quan trọng cả.
Hắn vừa ăn ngồm ngoàm vừa nói
- Vâng! Chuyện nhỏ! Mà kết......
"Phụt"
Hai cái đùi gà, một ít cơm, hai miếng cà chua, một ít thịt nguội,..v...v... yên vị trên mặt mẹ hắn. Hắn đưa tay ôm ngực khó thở như là bị mắc nghẹn. Mẹ hắn vội vàng rót một ly nước đưa cho hắn uống. Bà vuốt ngực hắn xuýt xoa
- Mẹ đâu có giành ăn với con đâu mà! Ăn từ từ thôi!
Hắn uống nước vào thì như sống lại, thở lấy thở để. Hắn nhìn mẹ hắn một cách nghiêm trọng và hỏi
- Mẹ nói kết hôn gì?
- Ờ thì mẹ muốn con kết hôn! - mẹ hắn đáp tỉnh bơ. - Áaaaaaaa...... - bà hét lên.
"Bốp"

- Sao con cắn mẹ?
Mẹ hắn hét lên tán một phát vào đầu hắn. Bà xoa xoa chỗ tay vừa bị hắn cắn. Nanh chó hả gì mà đau vãi cả nước mắt thế không biết. Nuôi nó 19 năm trời để bây giờ nó cắn thế đấy. Hắn ngạc nhiên không còn đường nào để tả cứ tưởng là mình đang nằm mơ, nhưng kể ra cũng đúng. Nếu như một ngày mẹ bạn bảo là bạn sẽ kết hôn trong khi bạn chả biết cái gì hết có khi bạn lao đầu vào dĩa thịt gà tự vẫn luôn không chừng. Hắn lại hỏi
- Vậy là không phải nằm mơ! Sao tự dưng lại kết hôn? Mẹ không thương con nữa hay sao? Mẹ nói đi!!!
- Con làm gì mà bày hãi lên vậy? Con trai con đứa gì mà không có nết na gì hết. Nghe mẹ nói này! Gia đình người ta là bạn cũ của ba mẹ, vì họ nợ ba mẹ một món tiền lớn nên mới gả con gái để trừ nợ.
- WTF???
Cái mặt hắn nghệch ra luôn, thế kỷ 21 mà có cái vụ này nữa hả trời? Nhưng cũng đâu cần lôi hắn vào chuyện này cơ chứ. Không thể được.
- Vậy tại sao con là người phải kết hôn? Sao mẹ không chọn người khác? - hắn bất bình nên lên tiếng phân bua.
Mẹ hắn lại cốc đầu hắn, cái thằng gì mà ngu dã man rợ. Bà nói
- Thế con ngẫm lại xem họ Trịnh có ai là đàn ông nữa không?
- Có! Ba đấy! - hắn đáp tỉnh bơ.
"Bốp"
- Ăn nói bậy bạ có ngày mẹ bỏ lựu đạn vào miệng của con đấy! - Mẹ hắn giơ nắm đấm lên trước mặt hắn.
- Con không đồng ý hôn sự này! Hong lấy ai hết á! - hắn khoanh tay hùng hồn tuyên bố,
Mẹ hắn ra vẻ bình tĩnh xem xét mấy cái móng tay
- Thế cắt tiền tiêu vặt, đóng băng tài khoản ngân hàng, tịch thu mấy chiếc siêu xe, dẹp luôn mấy đĩa phim hoạt hình, lấy luôn máy chơi game,..bla...bla...
- Thôi thôi con xin mẹ! Lấy vợ là được chứ gì. Coi như con xui xẻo đi.
Hắn bỏ chạy một mạch lên lầu. Mẹ hắn mỉm cười hài lòng vì xem ra hắn cũng biết sợ.
Về phần hắn thì lấy điện thoại ra để gọi cho Zibi. Thằng quỷ này làm cái giống gì mà gọi hoài không chịu bắt máy thế không biết. Hắn tắt rồi gọi, gọi rồi tắt. Người ta đang sốt ruột gần chết luôn mà lại như thế. Cuối cùng đến cuộc gọi thứ 21 thì thằng cô hồn đó mới chịu bắt máy.
- Alô! Zibi đẹp trai nghe!
- Thằng chó chết! Mầy có giỏi thì đừng nghe, dù có tán gia bại sản tao cũng ráng mà thuê sát thủ cắt cổ mầy đấy thằng khốn! Mầy làm cái giống ôn gì mà giờ này mới chịu bắt máy hả? Chết bờ chết bụi ở đâu vậy? Hay là đang dụ dỗ em nào vào khách sạn với mầy hả? - hắn xổ một tràng khi Zibi chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra.


Zibi nghe mà lỗ tai muốn thủng tám chục lỗ, cái miệng hắn y như cái.... mọi người tự hiểu. Zibi quát lại
- Mầy nghe cho kĩ đây! Dù tao có chết tao cũng linh thiêng hiện về mà vật cho mầy sùi bọt mép đấy! Mầy ăn trúng cái giống gì mà cái miệng mầy lớn thế hả??? Tao bắt máy chậm chút xíu thì có sao? Mẹ kiếp thằng điên có kinh niên!
Hắn hít thở sâu lấy lại bình tĩnh, không nên cãi nhau lúc này. Hắn nhẹ giọng trở lại
- Mầy về đây với tao gấp đi! Tao đang rất cần mầy! *thay đổi 361 độ*
Zibi nghe mà ớn lạnh cả xương sống, da gà da vịt nổi cả lên.
- Cái gì dzậy ba? Tại sao tao phải về?
Hắn kể lể trong điện thoại
- Mẹ tao bắt tao lấy vợ! Mầy về đây giải quyết tiếp tao đi.
Cứ tưởng Zibi sẽ vì thế mà lo lắng nghĩ cách cho hắn, ai ngờ kết quả lại là
- Hahaha....Cái gì? .... Mầy... mầy... haha lấy vợ! Mầy lấy vợ kêu tao về làm dâu phụ à?
- Cồn cái lười (hơi mát mẻ tí mọi người thông cảm)! Tao dám thề với mầy nếu mầy xuất hiện trước mặt tao ngay bây giờ thì tao chém chết cha mầy đấy! Thằng khốn nạn! Mầy vui lắm à? Mầy tin tao bay ngay qua bên đấy treo cổ mầy lên không hả? - hắn quát.
- À không! Tại cảm xúc bộc phát khó kiềm chế ấy mà! Thế em ấy có xinh không? Gửi hình qua cho tao đi. Nếu đẹp thì tao lấy thay mầy! - Zibi nói.
- Tao không đùa nhé! Tự dưng bảo là có một công ty thiếu gia đình tao một món nợ rất lớn, vì chi trả không nổi nên gả con gái để trừ nợ! Hỏi thử xem có nổi điên không chứ? - hắn bực bội đập tay lên giường.
- Cái gì zậy chời? Đâu phải đang đóng phim cổ trang đâu. Thế kỷ 21 rồi mà làm chuyện gì hôi nách zậy? - Zibi trề môi.
- Thì zậy mới khổ! Mầy qua đây coi phụ được gì thì phụ đi, có gì hốt xác tao giùm thì tao cám ơn.
- Thôi được rồi! Hốt vợ mầy chứ hốt mầy về làm cái giống quái gì? Nể tình làm chị em... à nhầm anh em mười mấy năm nay tao về với mầy được chưa? Nhưng mà còn việc học thì tính sao? Ở lại lớp nữa đó cha!
- Ở bên đây có trường cấp ba chứ bộ! Mầy quên Zino với Bảo Hân đang học ở trường nhà tao à?
- Vậy cũng được! Để tao làm tiệc chia tay với mấy em Nhật Bản của tao rồi tao về với mầy. Bye bye!
"Tút....tút...tút"
.........................................
Hai ngày sau tại nhà hàng Hắc Long
- Xin lỗi cô vì con bé Gia Mẫn đang còn học ở trường! Lát nữa nó sẽ tới ngay. - mẹ nó giải thích khéo.
- Ồ không sao đâu, giới thiệu với chị đây là Tuấn Anh con trai của tôi. - mẹ hắn chỉ vào hắn.
Hắn nở nụ cười thân thiện lễ phép gật đầu, ba mẹ nó nhìn nhau cười hài lòng. Chưa gì thì hắn đã ghi điểm rồi nhá! Ba nó tấm tắc
- Con trai chị phong độ lắm đấy! Thế còn anh nhà đâu?
- Anh ấy đang lo công việc bên Nhật, tôi đã căn dặn anh ấy kí kết hợp đồng đầu tư vào tập đoàn Hoàng Gia rồi. Khi hai đứa nó làm lễ kết hôn thì công ty anh chị sẽ chính thức nhận được khoản đầu tư đó.
Mẹ nó e dè
- Thực sự rất cám ơn cô đã giúp đỡ chúng tôi trong vụ này! Nếu không có cô chúng tôi không biết phải làm sao nữa.
- Chị đừng nói vậy, dù sao chúng ta cũng từng là bạn cũ mà! Được cưới con gái chị cho con trai của tôi đó mới là vinh dự. - mẹ hắn cười cười.
Hắn nóng cả ruột vì không biết mặt con vợ tương lai ra thế nào. Lỡ đâu nó đẹp như Chung Vô Diệm hay Quỷ Dạ Xoa thì hắn chỉ có nước đâm đầu vào xe tải mà tự vẫn mất. Nhưng ba mẹ cô ấy đẹp thế này thì chắc cô ấy không đến nổi xấu đâu. Hắn đã đi trước một bước là cho người điều tra về nó. Gia đình hai bên nói chuyện không ngừng làm không khí rất nhộn nhịp, riêng hắn vẫn im thin thít vì chán. Đáng lẽ giờ này là tan học lâu rồi chứ!
..................................
*Tại quán trà sữa gần trường
- Đôi heo! Em tới nhất nha!!!! hihi - Đậu Đỏ cười toe toét.
- Cái gì kì zậy? - Mỹ Nghi nhăn nhó.
Nó đẩy tờ tiền về phía Đậu Đỏ vì cô nàng ăn nhất. Nó nhai kẹo nhốp nhép quăng xấp bài cho Đậu Đỏ xào bài bắt đầu ván mới. Đậu Xanh và Đậu Đỏ hợp tác làm Mỹ Nghi thua mấy bàn liên tiếp khiến cô tức giận chỉ nung nấu ý chí phục thù. Còn nó thì thắng thua chả quan trọng nên gương mặt nó vẫn như thế thôi.
Lúc sáng bước vào quán, Đậu Đỏ bước đi phía trước không cẩn thận nên khi đóng cửa đã đập trúng mặt nó. Kết quả là gương mặt kute đã được trang trí bằng một miếng băng keo nhỏ bên má. Nhưng không sao, trông vẫn kool như thường.
Số là bốn đứa trốn học ngồi ở đây đánh bài từ sáng đến giờ ấy mà. Thế mà mẹ nó không biết cứ tưởng nó đang học. Đúng là hết nói nổi học sinh thời nay. Đậu Xanh xem đồng hồ rồi nhăn nhó
- Mới đây mà đã 1h trưa rồi sao? Mau thế nhỉ???
Nó nghe đến đây thì giật bắn mình. Thôi trể hẹn rồi! Nó để tiền nước xuống bàn rồi xách cặp chạy đi trước con mắt ngỡ ngàng của ba người. Đi đâu mà gấp thế không biết? Nó lên ga rồi phóng vù đến nhà hàng Hắc Long. Trể nửa tiếng đồng hồ rồi còn đâu.
Nó thắng một cái đẹp mắt cửa nhà hàng, bánh xe ma sát xuống mặt đường đảo một vòng rồi ngừng lại muốn chổng hai bánh sau. Bảo vệ nhìn nó mà sắp lọt hai con mắt ra ngoài, nữ sinh mà thế đấy. Nó cất mũ bảo hiểm rồi bước vào bên trong. Nó hỏi phòng rồi đi thẳng đến đấy! Nó cũng chả có hứng thú muốn biết mặt thằng chồng đâu, chỉ vì ba mẹ nó muốn nó đến. Thế thôi!
Mọi người đang nói chuyện rôm rả thì cánh cửa bật mở, nó xuất hiện với bộ dạng hàng ngày đến trường. Váy ngắn, cà vạt thắt lỏng, bốt đen cao gót, mặt dán băng keo. Ba mẹ nó có phần hơi ái ngại vì sợ nó sẽ mất điểm trong mắt bà Khánh Hà. Ai ngờ chưa gì thì mẹ hắn đã đứng lên tiến đến chỗ của nó kéo tay nó vào chỗ ngồi. Mẹ hắn nhìn nó cười vui vẻ
- Con là Gia Mẫn hả? Sao mà sociu thế? - bà bẹo má nó.
Nó đơ toàn tập không nói gì chỉ cười gượng một cái thật nhẹ rồi cái bản mặt lạnh như tiền lại xuất hiện. Hắn nhìn nó chăm chăm, dễ thương quá đi mất! Mặt đẹp tự nhiên không hề có dấu hiệu của son phấn. Nhưng trông bộ dạng thì chắc là bạo nữ rồi. Thôi kệ, phen này chắc zui! Mẹ hắn rất cởi mở với nó
- Con đói chưa? Đi học về chắc mệt lắm hả? (có học đâu mà mệt).
- À không! Con không mệt! - nó cười nhẹ với mẹ của hắn.
Mẹ nó thấy mẹ hắn thương nó như vậy thì cũng an lòng, bà lên tiếng
- Con chào Tuấn Anh đi con!
- Chào!
Nó nhìn hắn phán ngắn gọn một từ rồi quay sang nhìn lơ đãng xung quanh. Thái độ gì đây? Theo thống kê của viện Nghiên Cứu Tâm Lý Quốc Tế thì 99,9 % con gái khi gặp hắn thì sẽ cười cho ngoác miệng, lời nói thì ngọt như đường. Chắc vợ tương lai của hắn thuộc 0.1 % còn lại quá. Khó nuốt à nha! Mẹ hắn vui vẻ tuyên bố
- Mẹ đã xác định ngày cưới là tuần sau! Vì vậy hai đứa chuẩn bị mọi thứ trong tuần này đi nha. Có gì thì cứ gọi cho mẹ có rõ không?
- Vâng thưa mẹ/ bác! - cả hai đồng thanh.
Nhận thấy sự bất ổn, mẹ hắn gằn giọng
- Đứa nào gọi bác đấy? Gọi lại lần nữa thử xem.
Nó miễn cưỡng đáp
- Vâng thưa mẹ!
Buổi ra mắt coi như hoàn thành và đám cưới đã được quyết định. Nó tiễn mẹ hắn và ba mẹ nó về trước. Còn phần hắn thì muốn dạo quanh thành phố nên đòi về sau. Chờ khi người lớn hai bên đi khuất, nó mới tiến lại chiếc mô tô lên xe chuẩn bị rời đi.
Mồm hắn há hốc không thể tin nổi, vợ hắn chạy xe môtô phân khối lớn trời ạ! Đã thế còn là chiếc siêu môtô đang rất hot trên thế giới nữa. Thế này thì coi như xong cmn rồi. Nó mang mũ bảo hiểm vào chuẩn bị nổ máy thì hắn lập tức chặn đầu xe
- Nè! Cô định bỏ chồng cô đi bộ thật à?
Nó thở dài một cái rồi cởi mũ bảo hiểm ra. Đúng là số nó đen đủi thật! Nó vẫn giữ nét mặt ngàn năm không thay đổi.
- Thế anh đu căm đi! Còn chỗ đấy!
Trời ơi! Gan quá! Dám nói vậy với hắn! Hắn xoắn tay áo, bẻ tay nghe rắc rắc để chuẩn bị.... chửi lộn.
- Nè vợ chưa cưới! Cô tin tôi hủy hôn không hả?
Nó cười nhạt một cái
- Tự nhiên! Thế thì càng khỏe!
Sao tự nhiên hắn ngu vậy ta? Vậy chẳng khác nào gia đình hắn mất tiền mà hắn thì không lấy được vợ. Không phải như vậy, phải tìm cái khác. À đúng rồi!
- Cô tin tôi méc mẹ tôi chuyện cô đi mô tô không?
Nó lại nhếch mép, tưởng đâu tính toán ra chuyện gì ghê gớm lắm. Ai ngờ chơi méc phụ huynh. Nhưng mà cũng không sao, nó đâu biết chữ sợ cơ chứ!
- Tùy anh!
Hắn bó tay rồi! Nó không sợ thì biết hù cái gì nữa bây giờ. Nhưng mà kể cũng đúng, người ta đẹp người ta có quyền chứ? Hắn gằn giọng
- Thế bây giờ cô có đưa tôi về hay không?
- Không.
- Tôi hỏi lần cuối CÓ ĐƯA TÔI VỀ HAY KHÔNG?
- Không.
- CHẮC CHƯA????
- Chắc.
- Thế thì tôi đi bộ về! Xí!
Thấy xàm xí ghê chưa? Đúng là khùng vô đối mà. Nó lắc đầu ngán ngẩm vì thằng chồng hâm mà nó sắp lấy. Chắc nó điên với thằng khùng này quá. Lần đầu gặp mặt mà ấn tượng đã tệ vậy rồi, sau này ở chung chỉ có nước chiến tranh thôi. Nó nhất định phải làm hắn ly hôn trước, nhất định là như vậy.
Nó phóng xe đi chỉ để lại làn khói xe cho hắn. Con nhỏ này khó gần thật! Hay là đi theo nó thử xem cuộc sống nó như thế nào. Nghĩ là làm, hắn mở cửa xe rồi phóng theo nó. Thì ra chiếc xe của hắn dựng kế bên, thế mà cũng làm mình làm mẩy thấy mà ghê. 



Thử đọc