Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 05

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Tối hôm đó
Bữa cơm của gia đình trôi qua trong yên lặng. Vừa ăn xong thì mẹ nó đã ra ý nhắc khéo ba nó về phòng. Bà kể lại việc ban sáng cho ông nghe. Mắt ông ánh lên một niềm hy vọng nho nhỏ nhưng khi nghe xong cái điều kiện của bà Khánh Hà thì ông yểu xìu hẳn đi. Ông hỏi:
- Bà ta muốn Gia Mẫn làm dâu thật sao?
Mẹ nó gật đầu
- Vâng! Cô ấy nói nếu con trai cô ấy muốn ly hôn trước thì mình sẽ không phải trả lại số tiền đầu tư và Gia Mẫn sẽ được tự do. Cứu công ty là một chuyện hệ trọng nhưng em nghĩ mình không nên vì thế mà ép buộc con nó.
- Công ty Hắc Long là một công ty đẳng cấp thế giới, đã vậy còn có thế lực rất mạnh trong thế giới ngầm nữa. Ta bỏ qua cơ hội này thì đúng là công ty sẽ không còn đường nào cứu vãn....
Mẹ nó cũng có ý nghĩ như vậy nhưng biết làm sao để thuyết phục nó đây.
- Cứ việc nói với bà ta đi! Con đồng ý hôn sự này.
Hai tay nó bỏ vào túi quần đứng dựa vào cửa trông rất bình thản. Ba mẹ nó đều đứng bật dậy giật mình khi nhìn thấy nó. Họ cũng không ngờ là nó lại nói như vậy. Thấy ba mẹ cứ nhìn mình mãi, nó đứng ngay ngắn lại rồi tiếp
- Con sẽ không để ba mất tập đoàn Hoàng Gia đâu.



Ba nó xúc động đậy, rưng rưng nước mắt tiến lại dang tay muốn ôm nó vào lòng
- Ôi! Con gái của ba!
Ai ngờ nó né sang một bên làm ông cắm đầu vào cánh cửa xém mất mạng. Nó tiến lại gần đặt tay lên vai mẹ nó trong khi nước mắt bà cũng đang lăn dài.
- Mẹ không cần lo cho con! Làm dâu thôi có gì ghê gớm lắm đâu.
Ba nó đứng dậy xoa xoa cái đầu, đom đóm bay tứ lung tung. Con gái mình đúng là cái đứa không biết đến tình cảm mà. Nhưng nó biết nghĩ cho cơ nghiệp của dòng họ là tốt rồi. Nó trở về phòng bật máy lên chơi game, trông nó không có vẻ gì là lo lắng hết trơn ý. Chủ yếu là nó để ý đến cái khoản làm tên kia chủ động ly hôn trước thôi. Muốn làm chồng của nó à? Chưa đủ trình đâu. Nghĩ đến đó thì nó lại nhếch miệng một cái thật nhẹ.
Ba mẹ nó mừng rỡ nhìn nhau
- Công ty được cứu rồi!!!!
Mẹ nó gọi điện cho bà Khánh Hà, cả hai hẹn nhau ra để bàn bạc chuyện đám cưới.
................................................
*Biệt thự Hắc Long tại Đài Loan
- Con bé đã đồng ý rồi sao? Tôi biết ngay mà!
"Vâng! Tôi cũng không ngờ là nó sẽ đưa ra quyết định dễ dàng như vậy."
- Thế thì ba ngày nữa chúng ta hẹn nhau gặp mặt để bàn chuyện nhé! Tôi sẽ đợi mọi người ở nhà hàng Hắc Long.
"Vâng"
- Tạm biệt chị!

Mẹ hắn gác máy, xem ra mọi chuyện đã suôn sẻ. Vừa giúp được người bạn cũ vừa có thể khiến thằng con ác ôn tu tâm dưỡng tính. Nghĩ vậy nên bà nhấc máy gọi ngay cho hắn.
- Shin đẹp trai nghe! Mẹ yêu gọi có gì không?
- Dĩ nhiên là có nên mẹ mới gọi. Ngày mai con bay sang đây gấp để gặp mẹ biết chưa?
Hắn nhăn nhó
- Mẹ làm như Nhật Bản với Đài Loan cách nhau mấy bước chân không bằng.
Mẹ hắn gằn giọng
- Thế tóm lại con có về hay không? Muốn tự về hay bị đóng gói gửi về là tùy con đấy!
- Thôi con xin mẹ! Thì ngày mai con về được chưa? Khổ mẹ quá!
- Thế thì tốt! Làm ơn dẹp cái máy chơi game, tắt phim hoạt hình rồi đi học bài đi.
Hắn thở dài, cái gì mẹ hắn cũng đều biết cả. Đúng là mẹ Bang Chủ mà! Hắn mở tủ quần áo xếp vài bộ vào vali rồi gọi điện đặt vé máy bay. Không biết lý do mình bị gọi về là gì nữa. Bây giờ bên Nhật là 10h tối, ngồi ở nhà chơi game hoài cũng chán. Bỗng điện thoại hắn đổ chuông, hắn nhấc máy
- Nghe nè thằng cô hồn!
Bên kia là tiếng nhạc khá ồn ào, Zibi cười khì khì
- Đố mầy biết tao đang ở đâu?
- Ở đâu kệ thằng cha mầy mắc mớ gì tao.
Zibi ngưng cười
- Ê thằng khốn nạn! Bộ mầy trả lời tao đàng hoàng thì nhân cách mầy bị ảnh hưởng à?
Đến phiên hắn cười
- Mầy đang ở quán bar Samizu chứ gì. Phong cách mix nhạc của con nhỏ DJ ở đó thì không lẫn vào đâu được.
- Sao cái giống ôn gì mầy cũng biết vậy? Thế mầy có đến không?
- Vui là tới! 20\' nữa tao có mặt.


Hắn cúp máy rồi chạy đi chuẩn bị. Đứng trước gương ngắm nghía hồi lâu.
- Tại sao trên đời này lại có người đẹp trai như mình cơ chứ?
- Với gương mặt này thì phải làm gì cho bớt đẹp trai đây ta???
- Mình rất muốn giết kẻ đẹp trai nhất thế giới nhưng............ mình không thể tự giết mình được. Haizzzzz....
Thông cảm nhân vật nam chính mắc chứng tự kỷ lâu năm.
*Tại quán bar SAMIZU
Chiếc Aston Martin One 77 ngừng trước cửa quán. Hắn tiến vào bên trong, từ xa đã thấy thằng Zibi ngồi ôm ấp mấy em chân dài rồi. Đúng là cái thằng mất nết. Hắn đập vai Zibi rồi ngồi xuống ghế. Zibi ra hiệu cho mấy cô gái đó đi chỗ khác.
Zibi rót rượu vào ly cho hắn, cả hai nâng ly. Hắn đặt ly rượu xuống bàn rồi bảo
- Ngày mai tao bay về Đài Loan rồi!
- Sao tự dưng lại về đó? - Zibi ngạc nhiên.
- Mẹ Bang Chủ bảo thế! Mẹ tao nói ở bên đây bị mầy dụ dỗ riết rồi hư hỏng (cái này là hắn bịa).
Zibi thay đổi sắc mặt
- Ê thằng mặt lừa! Mầy có cần nói thẳng vô trong bản mặt tao vậy hong hả? Mầy nói ai dụ dỗ mầy?
Hắn cười cười để xoa dịu cơn thịnh nộ của Zibi
- Tao đùa ấy mà!
- Chắc zui... - Zibi nguých hắn.
- Tạm thời việc trong bang hội tao sẽ gác qua một bên, lão John có động tĩnh gì nhớ báo cho tao nhé!
- Ok tao biết rồi! Có lẽ trong thời gian tới lão không có giở trò gì đâu. Nghe nói trong bang của lão đang xảy ra vấn đề nội bộ.
- Thế thì càng tốt! Cuộc chiến này còn dài! - hắn nhếch môi cười.
Cả hai lại nâng ly, chơi với nhau từ nhỏ tới lớn nên thân nhau như anh em ấy mà. Tuy ngoại hình không giống nhau nhưng tính cách thì y một khuôn:
Cùng lúc đó tại Đài Loan
Chiếc Mercedes Benz chở Đậu Xanh, Đậu Đỏ và Mỹ Nghi dừng trước cửa nhà nó. Chưa kịp xuống xe thì nó đã dắt chiếc môtô ra tới. Nó leo lên xe rồi quay sang hỏi Đậu Đỏ:
- Điều tra ra mấy thằng khốn đó rồi chứ?
- Dạ rồi! Bọn chúng là du côn ở nơi khác đến đây, hôm trước chúng xưng danh bảo kê và yêu cầu mấy quán bar trong khu vực của chúng ta nộp tiền nữa.
Nó tức giận đập tay lên chiếc môtô
- Mẹ kiếp!
Đậu Xanh bảo
- Hiện giờ chúng đang ở bar 2X, ta đến đó chứ?
Nó không nói không rằng mang mũ bảo hiểm vào rồi nhấn ga vọt đi. Đậu Đỏ nhăn mặt
- Sao lần nào nói chuyện xong chị Mẫn cũng cho tụi mình hít khói xe thế này!
Mỹ Nghi khoanh tay phân công
- Tính cậu ấy nóng nảy thế mà! Đậu Đỏ gọi điện cho mấy thằng em trong khu vực đi, Đậu Xanh lái xe đuổi theo Gia Mẫn mau!
- Dạ vâng! - cả hai đồng thanh, chiếc xe bắt đầu lăn bánh.
*Bar 2X
Nó đá chống, tháo mũ bảo hiểm rồi bước xuống. Bảo vệ cúi chào nó một cách kính cẩn nhất có thể, nó tiến vào bên trong thuận tay nên cho hai viên kẹo vào miệng. Trong thành phố này nó mở 10 quán bar. Nó đặt tên lần lượt là 1X (one X), 2X (two X),..... 10X (ten X). Nhờ vậy nên ai ai cũng biết đến cái tên Gia Mẫn cũng như Nữ quái số 1 của khu vực này. Vậy mà cái đám không biết lớn nhỏ lại dám vào đây thu tiền bảo kê, đúng là hết thương má rồi.
Trước mặt là cảnh tượng quản lí quán bar đang e dè trước một đám tóc xanh tóc đỏ nào đó. Tên tóc đỏ quát tháo
- Mang tiền ra đây mau! Muốn tụi tao san bằng cái quán bar này à?
- Dạ nhưng... - anh quản lí ngập ngừng.
- NHƯNG CÁI GÌ?????
Tên đó trừng mắt nắm cổ áo anh quản lí rồi xô anh ngã nhào ra đất.
"Bốp.... xoảng"
- Aaaaa......
Tiếng tên tóc đỏ rú lên đau đớn, hắn đưa tay ôm cái đầu loang máu. Chẳng qua là vừa rồi có một chai rượu bay đến trúng đầu hắn và vỡ ra tan tành ấy mà. Mấy tên còn lại giật mình đưa đôi mắt tìm kiếm xung quanh. Mọi người trong bar ngừng nhảy nhót và nhạc cũng tắt hẳn.
Nó ngồi gác chân lên bàn, tay cầm một chai rượu khác, miệng nó nhếch lên nhẹ một cái và ra vẻ không ngó ngàng gì đến mấy tên đó. Tên tóc xanh quát um lên
- Là con nhỏ đó ném đấy! Xử nó!
Bốn tên xông lên trừ tên tóc đỏ đang ôm đầu ngồi một góc. Nó nhếch miệng rồi bắt đầu trận đấu.
Nó nghiêng cái ghế sang một bên làm tên đó chúi nhũi, thẳng chân đạp hắn một phát làm hắn đập đầu vào cái cạnh bàn gần đấy bất tỉnh. Nó vung chân đá vào mặt tên trước mặt, bốt cao gót mà đá kiểu này chỉ có nước đi phẫu thuật thẩm mĩ. Nó ném cái chai rượu trúng đầu tên kế bên luôn. Hai tên đó ngã xuống nhường chỗ cho tên cuối cùng lao đến. Nó cầm cái ghế đứng dậy xoay người một cái, chân ghế va vào mặt làm hắn ngã xuống đau đớn.
Nó đứng dậy bước lại gần tên tóc đỏ, gương mặt nó lại lạnh lùng đến chết người. Tên đó run lên khi nó đã ngồi xuống đối diện với mình.
- Lần sau muốn đến địa bàn của tao kiếm chuyện thì đem theo nhiều người một chút. Nếu không thì không ai hốt xác lũ tụi mầy đâu! - giọng nói của nó như là một luồn hàn băng khiến người khác phần nào sởn gai óc.
Tên tóc đỏ lồm cồm bò dậy cùng mấy tên kia bỏ chạy. Ai ngờ hắn lại va trúng Mỹ Nghi khi cô nàng đang đi vào. Kết quả Mỹ Nghi té văng cả giày cao gót, cô tức giận quát lên.
- Mẹ kiếp có mắt để trang trí à?
Cô cầm chiếc giày cao gót nện cho tên đó thêm vài cái. Tội nghiệp! Mới vừa bị đánh xong lại bị đánh nữa. Mỹ Nghi hung dữ quá trời luôn.
Nhạc lại nổi lên, lúc này Đậu Xanh Đậu Đỏ và Mỹ Nghi mới tiến về phía nó. Ba đứa này nói hong phải khen chứ đứa nào đứa nấy hồn nhiên như con điên. Đậu Xanh Đậu Đỏ vừa đi vừa nhìn dáo dác, Mỹ Nghi thì vừa đi vừa ngắm nghía mấy túi đồ trên tay. Ba người ngồi xuống cùng bàn với nó rồi hỏi tới tấp
- Sao rồi chị? Bọn chúng đâu hết rồi?
- Đúng đó! Chị đã đuổi chúng đi chưa? Chúng đông không? Mấy thằng lúc nãy chạy ra là bọn chúng à?
Nó giơ tay ra hiệu bảo hai đứa nhóc stop cái mồm lại, nó bảo
- Đợi ba người tới thì tụi nó biến cái quán bar này thành khu phế liệu rồi! Làm gì giờ này mới tới?
Đậu Xanh lấy tay chỉ vào Mỹ Nghi
- Thì tại chị ấy đòi ngừng ở shop quần áo để mua sắm, chị ấy với bx em mua quá trời đồ luôn. Đã vậy còn bắt em trả tiền nữa, bây giờ số tiền trong người em đã lên đến con số 0 rồi.
Mỹ Nghi cười cười
- Tớ... à... tớ.... đúng rồi! Tại Đậu Đỏ dắt tớ đi chứ tớ hong biết gì hết trơn hết trọi.
Đậu Đỏ nhăn mặt
- Chị... chị Mỹ Nghi! Lưỡi chị không xương nhưng sức sát thương lại vô cùng lớn đấy! Lúc nãy chị bảo là ở đây một mình chị Mẫn lo được nên kéo em vào shop quần áo mà! Bây giờ chị đổ thừa cho em là sao?
Mỹ Nghi lấy tay bịt miệng Đậu Đỏ lại rồi nhìn nó cươi khì khì
- Nó con nít không biết nên nói bậy ấy mà! Cậu đừng để ý làm gì cho mệt! Còn thằng quỷ Đậu Xanh kia, nhà mi giàu nứt vách mà bây giờ than này than nọ à?
Nguyên đám lộn xộn, chộn rộn cả cái quán bar. Ngày nào cũng đều như thế cả. Đôi khi nó che miệng cười trong vô thức, cuộc sống này chưa hẳn là tẻ nhạt lắm!
Một bên là nữ quái máu lạnh, một bên là ác ma nhí nhố. Không biết chuyện gì sẽ xảy ra đây nữa?