Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 02

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

Bốn người trở về quán trà sữa, Đậu Xanh Đậu Đỏ gọi thức ăn nước uống quá chừng luôn. Trong đó Mỹ Nghi cũng ăn ké nữa, đã thế còn sai Đậu Đỏ chạy tới chạy lui như chong chóng. Đậu Đỏ đặt mạnh cốc kem xuống bàn mặt mày nhăn nhó:
- Đủ rồi nha! Ở đời chứ không có ở đợ.
- Vậy chứ ai nói nhóc ở đợ đâu? - Mỹ Nghi cười toe đưa muỗng kem lên miệng.
Đậu Đỏ nhìn Đậu Xanh mếu máo:
- Ox, chị Mỹ Nghi ăn hiếp em!
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Đậu Xanh cứ úp mặt vào hai cái sandwich trước mặt vừa ăn vừa bảo:
- Ể anh ăn ong anh ăn ỉ iếp em a......
Đậu Đỏ tức giận:
- Ya! Anh nuốt luôn cái lưỡi rồi hả? Nói cho giống người một chút coi.
Đậu Xanh nuốt hết vào miệng rồi nói chậm rãi:
- Để anh ăn xong anh năn nỉ tiếp em nhá!
"Bốp"
- Tưởng đâu làm gì ai ngờ năn nỉ. Tốt nhất là anh nhét luôn hai cái sandwich vào mồm đi để khỏi chọc tức em. Hứ! - Đậu Đỏ phang vào đầu ox mình một cú đau điếng.
Nó nhìn cái đám lâu la rồi lắc đầu, thiệt tình ba cái chuyện ăn uống mà cũng cãi vã om sòm. Những lúc như thế nó chỉ ngồi im lặng và quan sát. Dù không tham gia trò chuyện nhưng nó vẫn thấy vui. Cả đám cứ hễ trốn học là ra quán này ăn uống bàn chuyện. Đây là chỗ tụi nó ngồi suốt hai năm nên thành ra quen thân với chị chủ quán luôn. Mỹ Nghi nhìn hai đứa trề môi:
- Trời đất ơi coi nó nhõng nhẽo kìa!


Đậu Đỏ se se tóc:
- Em cũng đẹp nên em cũng có quyền chứ bộ!
Đậu Xanh vừa nuốt xong miếng sandwich thì bảo:
- Đúng đó! Dù gì thì em cũng là "hốt boy", bx em cũng là "hốt gơ"....
- Tương lai hai đứa bây đi hốt rác. - Mỹ Nghi ngắt lời rồi cười ha hả làm mặt của Đậu Xanh Đậu Đỏ hầm hầm.
*Đậu Xanh - Đậu Đỏ: là cặp đôi hot boy hot girl của khối 11, đi theo nó đã được 2 năm. Một đứa thì thông thạo vi tính, một đứa thì giỏi về điều tra nên mới được làm đàn em của nó. Cả hai đều có võ và rất hiếu động. Lúc nào cũng rất trẻ con và đáng yêu, luôn luôn có nhau trong mọi hoàn cảnh.
Đậu Xanh - Đỗ Tử Nam (Zino): 17 tuổi cao 1m80 em trai của Zibi. Có gương mặt cực baby, rành vi tính. Yêu Đậu Đỏ nhất trên đời luôn. Đôi khi hâm hâm làm những chuyện ngớ ngẩn không thể tả. Đang sống tại Đài Loan chứ không ở Nhật cùng gia đình. Chơi với Đậu Đỏ từ nhỏ.
Đậu Đỏ - Dương Bảo Hân: 17 tuổi cao 1m65. Ba là chủ tịch hãng mỹ phẩm Trương thị, mẹ là chủ tịch hãng sản xuất xe ôtô. Cả hai tập đoàn đều rất lớn và có tiếng trên thế giới nhưng chỉ sau tập đoàn Hắc Long. Cùng Zino chuyển về đây vào lúc học lớp 10. Luôn luôn bị Mỹ Nghi bắt nạt, cái tên Đậu Xanh Đậu Đỏ cũng là do Mỹ Nghi đặt. Gia đình của cô nàng đang ở bên Mỹ.
...............................................
*Tối hôm đó:
Một người đàn ông quần áo xộc xệch, đầu tóc rũ rượi, kính thì một bên có tròng một bên không, chắc là văng ra trong quá trình ông lăn xuống cầu thang. Ông lết một cách khó nhọc ra khỏi căn biệt thự rộng lớn. Vừa đến cửa thì một người phụ nữ xinh đẹp trong bếp đã chạy ra, cô ta nhìn ông với vẻ mặt lo lắng. Nhanh chân chạy đến đỡ lấy ông:
- Kìa thầy! Sao lại ra nông nổi này?
Ông thầy vừa thở dốc vừa bảo:
- Con gái của cô là ma nữ! Là ma nữ đấy! Trời ơi! Phải gọi nó là bạo nữ mới đúng!
Ông vận hết nội công chạy ra khỏi nhà với vận tốc ánh sáng. Nếu còn đứng đó thêm vài phút nào nữa chắc ông đột quỵ mà chết tức tưởi mất. Cô ta lắc đầu:
- Chắc lại giở thói ương ngạnh nữa rồi! Con với cái hết nói nổi!
Vừa dứt lời thì có chuông cửa, là gia sư dạy môn Hóa nhưng là ngày đầu đi dạy. Có vẻ là sinh viên đại học thì phải. Ngoại hình thì cũng được, nước da ngăm trông rất khỏe mạnh rắn chắc. Mẹ nó tiếp đón rất niềm nở:
- Mời thầy vào nhà!
Anh ta bước vào nhà cùng mẹ nó, sau khi thỏa thuận xong thì bắt đầu dạy ngay. Mẹ nó hộ tống anh đến trước cửa phòng rồi đánh nhanh rút gọn. Anh ta mở cửa phòng, trước mặt là cảnh tượng nó đang gác chân lên bàn, miệng nhai kẹo cao su, tay thì đang biểu diễn những động tác pen spinning (quay bút) một cách đẹp mắt. Xem ra đây là cái kiểu học trò khó bảo rồi.
Anh ta bước đến kéo ghế ngồi xuống cạnh nó rồi lấy tập sách ra. Nó vẫn không hề đếm xỉa mà cứ nhìn trân trân vào màn hình tivi trong phòng.

"Bộp"
Anh ta đập bàn nhưng nó không hề giật mình mà quay lại nhìn anh ta bằng đôi mắt không chút cảm xúc:
- Thử đập lần nữa xem!
Cái nhìn khiến gia sư toát mồ hôi lạnh, anh ta lấy lại phong độ giả vờ nghiêm giọng:
- Em lấy vở ra làm bài này cho tôi!
Nó quăng cây mod lên bàn rồi khoanh tay tiếp tục xem tivi.
- Mắc gì tôi phải làm?
- Nhưng mẹ của em thuê tôi đến đây để dạy cho em! Làm ơn hợp tác một chút đi được không?
- Ngồi đây đợi chút nha! - nó đứng lên bước vào nhà vệ sinh.
Anh ta tưởng đâu nó chịu học rồi nên cười đắc ý:
- Có thế chứ!
............................
*10\' sau:
Nó mặc quần jean đen rách lỗ chổ, mặc áo thun ba lỗ trắng, bên ngoài là chiếc áo khoát đen bóng hàng hiệu. Nó bước đến bàn học lấy chìa khóa xe rồi quay sang anh chàng gia sư:
- Đi xuống lầu đi! Nói với mẹ tôi là tôi học xong rồi!
- Nhưng mà rõ ràng......
- ĐI!!!
Nó quát làm anh ta giật mình đứng lên và làm theo một cách vô thức. Mẹ nó đứng dưới cầu thang thấy gia sư lần này không hề bị thương tích gì thì nhẹ nhõm hẳn. Anh ta đeo cặp vào rồi đi thẳng ra cửa, mẹ nó thấy thế liền hỏi:
- Sao mau vậy thầy?
- Em ấy đuổi con về! - anh chàng gia sư nhăn nhó.
Mẹ nó đang không hiểu chuyện gì thì nó trên lầu chạy xuống, Nhìn cách ăn mặc của nó và chiếc mũ bảo hiểm nó cầm trên tay thì biết thế nào nó cũng sắp đi đua xe. Nó phóng cái vù thì đã đi qua khỏi mặt bà và đang tiến về phía anh chàng gia sư. Mẹ nó bảo:
- Làm ơn giữ nó lại giúp tôi!
Nó nghe thế thì co chân chạy cho lẹ, ai ngờ anh ta nhanh hơn nó đưa tay nắm nó lại. Cả hai giằng co kịch liệt, nó ngồi phịch xuống đất và anh ta nắm lấy hai chân nó.
- Anh buông ra coi! Buông ra!
- Không được! Tôi không buông!
Nó thoát được một chân, nhìn anh nghiến răng:
- Không buông chứ gì? Lì hả? Này thì lì!
"Bốp"
Nó tung vào đầu anh một cú thảm thiết. Mang bốt cao gót mà đá như thế sao chịu nổi. Lúc đó Đậu Xanh và Đậu Xanh vừa có mặt, hai đứa ngạc nhiên nhìn cảnh tượng hỗn độn, bừa bộn và rất chi là lộn xộn. Mẹ nó nhìn nó đánh người ta mà phát kinh.
- Lì hả? Chết đi! Chết đi!
Nó hết lên gối thì giựt chỏ, đấm đá người ta túi bụi, Đậu Đỏ nhìn mẹ nó, bà ta chỉ vào anh gia sư:
- Cứu cậu gia sư giùm đi!
Đậu Đỏ nhìn Đậu Xanh:
- Chi Mẫn đánh người ta muốn bờm đầu rồi kìa, anh mau phụ một tay đi!
Cả hai lao vào lôi nó ra, nó vẫn với chân đá người ta thêm vài cái luôn tiện nắm đầu anh ta cho hả tức:
- Dám cản tôi hả? Cho biết tay!!!!
Đâu Xanh Đậu Đỏ phải cố gắng lắm mới tách nó ra khỏi anh gia sư. Công nhận nó hung dã man tàn bạo vô nhân đạo.
- Chị Mẫn thôi đi mà!
- Bỏ ra! Bỏ ra! Gia Mẫn này phải dạy cho thằng đó một bài học!!!!! - nó hét.
- Thôi mà chị! Tội nghiệp người ta mà! - Đậu Xanh vừa nói vừa dùng hết sức để giữ hai tay nó.
- Buông chị ra để chị đánh nó chứ!!!!!!
- Thôi mà!!!! Làm ơn đi, xảy ra án mạng bây giờ!!!! - Đâu Đỏ vừa nói vừa kéo nó ra khỏi nhà.
Nó vẫn hung hăng với đến đạp cho anh gia sư vài đạp, nãy giờ anh chỉ biết ôm đầu và ăn đòn. Chờ nó đi khuất, mẹ nó lập tức đỡ lấy anh. Anh ngước lên làm bà giật mình.
- Hả???
Mẹ nó hơi kinh ngạc trước sự tàn tạ, tơi bời của anh. Đầu tóc như tổ quạ, mặt đầy vết bầm. Bà không biết làm gì ngoài việc cười khổ:
- Tôi... tôi sẽ đền bù tiền thuốc men cho thầy! Thầy cố lên!
Anh gia sư không nói không rằng đứng lên bước đi ra cửa, do ảnh hưởng của cơn chấn động vừa rồi nên anh bước đi loạng choạng và tông vào cửa kính nhà nó một lần nữa.
Đúng là xấu số, ra đường không coi ngày nên mới làm gia sư cho con nhỏ này. Một đi không trở lại, cho tiền anh cũng không dám dạy nó thêm lần nào nữa.
Về phần nó sau khi bị Đậu Xanh Đậu Đỏ kéo ra đường thì mới bình tĩnh trở lại. Không biết 2 năm nay nhà nó đã mướn mấy ngàn gia sư rồi nữa. Nó không chịu học thì người đó đừng mong yên thân, ai cũng thương tật đầy mình lết ra khỏi nhà nó. Mỗi lần nó nóng lên thì nó y như là khủng long bạo chúa, đánh đập người ta không thương tiếc.
Đậu Xanh Đậu Đỏ đã quá quen với cảnh này và cũng nhiều lần can thiệp như lúc nãy rồi. Nó lên xe và phóng đi mất dạng, Đậu Xanh Đậu Đỏ lên chiếc limo của Mỹ Nghi rồi cùng chạy theo sau.
Mặt đường đang yên tĩnh bỗng bị chấn động dữ dội, lại là tiếng môtô gào thét trên khiến người dân trên đường bỗng hỗn loạn và sợ hãi. Ấy thế mà nó trở thành thần tượng của rất nhiều công tử, thiếu gia trong cái thành phố này. Ngày nào mà họ chả chứng kiến nó chạy qua chỗ này, họ lại càng hứng thú hơn với mấy cảnh bốc đầu xe nữa cơ. Cảnh sát giao thông có cho tiền cũng không dám đụng đến nó. Đơn giản thôi! Vì nó là tiểu thư của tập đoàn Hoàng Gia.
*Tại đoạn đường dốc núi vắng vẻ của thành phố:
Nó và lũ đàn em đang ngồi chờ đợi thì từ xa có một chiếc môtô gầm rú chạy đến. Theo sau còn có một top xe môtô khác nhưng con xe môtô đẳng cấp dẫn đầu vẫn luôn thu hút sự chú ý của nó. Đó là chiếc BMW S1000 HP4 mà nó săn lùng bấy lâu.
Đối thủ hôm nay của nó là một thiếu gia của tập đoàn quốc tế KD. Anh ta tên Win là con lai, trông mặt rất điển trai tầm chừng 20 tuổi. Là con trai cưng của chủ tịch nên thích gì làm nấy. Được nhiều người biết đến với đống scandal ăn chơi xuyên quốc tế, con số lên đến hàng triệu đô. Nay có dịp đến Đài Loan lại nghe đến tên tuổi của nó, vì thế đã gửi lời thách đấu.
Anh ta cởi bỏ mũ bảo hiểm rồi bước xuống khỏi chiếc siêu môtô. Vừa nhìn thấy phong cách nó ngồi trên chiếc môtô đã khiến anh ta rất ấn tượng.
Vốn là người trong giới giang hồ, nó khẽ nở nụ cười nửa miệng đưa tình với anh chàng đại thiếu gia trước mặt khiến anh ta ngất ngây. Gặp ngay Win là loại người sát gái lại quen nề nếp châu Âu nên anh ta tiến đến gần đưa tay vòng qua eo nó. Hai gương mặt chỉ cách nhau vào cm, nó lại nhếch môi:
- Quên mất mục đích hôm nay à? Anh bạn!
Anh ta nở nụ cười ngạo mạn, khí chất vương giả cất giọng:
- Thế em muốn chơi theo luật gì đây?
- Nếu em thắng......... em muốn con BMW S1000 HP4 của anh có được không? - nó giở giọng ngọt ngào, bộ dạng trông quyến rũ gấp bội phần.
Anh ta kéo nhẹ nó vào người mình, hai vòng ngực chạm vào nhau. Nó vẫn khá bình tĩnh vì nó không lạ gì những đụng chạm như thế này. Anh ta nở nụ cười, chính miệng đưa ra một cái điều kiện khác:
- Vậy nếu em thua thì đêm nay đến biệt thự của anh nhé!
Đậu Xanh, Đậu Đỏ và Mỹ Nghi bật dậy khi nghe cái điều kiện của hắn. Nó chỉ nở nụ cười tự tin rồi đáp:
- Quyết định như vậy đi!
Câu trả lời của nó làm ba người hơi sửng sốt. Họ đưa đôi mắt có phần lo lắng nhìn nó nhưng chính họ biết không thể ngăn cản nó lại. Thoạt đầu cứ nghĩ đây là một trong số cuộc đua xả stress hằng ngày của nó. Không ngờ hôm nay nó lại dám cược lớn như vậy. Vấn đề thắng thua lại quan trọng hơn nhiều.
Hai chiếc môtô được dắt đến vạch xuất phát, cả hai bắt đầu lên xe và đội mũ bảo hiểm vào.
"Brừm.....rừm"
Một người đứng giữa cầm cây cờ phất phất. Địa hình hôm nay khá hiểm trở, Mỹ Nghi và hai đứa nhóc lại càng thấp thỏm không yên. Lòng ai cũng như đang ngồi trên đống lửa, như vậy có liều lĩnh quá không?
"Đùng"
Khẩu súng hơi bắn lên trời đồng nghĩa với việc hai chiếc xe lao đi như điên. Đoạn đường có những khúc ngoặt rất nguy hiểm nhưng vẫn không làm khó được nó và Win. Hai chiếc môtô vẫn cứ không ngừng tăng tốc và lướt đi ngày càng nhanh.
Vận tốc không ngừng tăng lên và tiếng gầm rú của hai chiếc xe ngày càng to như muốn đánh thức cả con dốc. Trước mặt là một khúc cua đã từng cướp đi mạng sống của nhiều tay đua. Nó miết tay ga rồi làm một cú ôm cua sát rạt mặt đất vượt qua nơi đó dễ như chơi. Riêng Win do phản ứng không kịp nên xe xém lao xuống vực, cũng may là anh phanh kịp nên chiếc xe chỉ trượt bánh và ngã ra đất.
Nó bỏ anh một đoạn khá xa, phần thắng đã nắm chắc trong tay. Win lên xe và tiếp tục đuổi theo nó. Những tiếng cổ vũ, hò hét dần dần hiện ra ở trước mặt. Vạch xuất phát đã rất gần. Mỹ Nghi sau một hồi nín thở đã an tâm hơn nhiều vì nó vẫn an toàn. Đậu Xanh và Đậu Đỏ cũng lo toát mồ hôi hột.
Nó chớp lấy cây cờ và đảo xe một vòng. Tiếng hò hét một lần nữa cuồng nhiệt vang lên khẳng định người chiến thắng. Nó tắt máy xe rồi hướng mắt về đường đua để chờ đợi Win. Cuối cùng Win cũng về đích nhưng nó đã ngồi ở đó rồi. Nó giơ cây cờ trong tay lên nở nụ cười chiến thắng.
Để vụt mất một người đẹp quả thật Win rất là tiếc. Anh ta tháo nón bảo hiểm rồi bước đến bên nó, đôi mắt đầy vẻ thất vọng:
- Nếu anh có quyền lựa chọn, anh rất muốn thắng cuộc. Không phải vì chiếc môtô này...... mà là vì em. Như đã hứa từ đầu, BMW S1000 HP4 này thuộc về em. Cô Nữ Quái quyến rũ!
Nó khẽ nở nụ cười làm điên đảo chúng sinh, gió thổi từng chập khiến mái tóc nó bay bồng bềnh. Nó đưa cây cờ trên tay cho Win và nhìn anh ta bằng ánh mắt an ủi:
- Xe thì em sẽ lấy nhưng em trao lại quyền chiến thắng cho anh. Do đây là địa điểm em chọn nên anh không có chuẩn bị trước và thua cuộc là điều không tránh khỏi. Cũng có khi anh sẽ mất mạng ngay cua quẹo lúc nãy, anh tránh được đã là điều xuất sắc lắm rồi!
Anh ta nhận lấy cây cờ, trên môi nở nụ cười nhẹ đưa tay vuốt tóc nó:
- Thế em sẽ đến biệt thự cùng anh chứ?
- Phần thường em trao anh chỉ có thể được như vậy thôi! - nó chậm rãi đặt lên má Win một nụ hôn.
Nó khoát tay, Đậu Xanh chạy xe của nó. Còn nó thì lên chiếc môtô mới rồi nhấn ga lao đi cùng đám đàn em. Win ngẩn người nhìn theo, anh nở nụ cười thú vị:
- Tạm biệt em! Cô Nữ Quái đặc biệt nhất mà anh từng gặp!
Lại một đêm như mọi đêm, đua xe rồi đến quán bar để uống rượu. Thỉnh thoảng lại tổ chức mấy cuộc thanh toán mấy băng nhóm trong khu vực. Đó là lí do vì sao người trong thành phố không ai là không biết đến cái tên Hoàng Gia Mẫn - nữ quái Paradise School. 



Thử đọc