Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con - Chương 01

Tác giả: Máu Lạnh Nhók

Đánh dấu

"Brừm....rừm"
Tiếng chiếc môtô Yamaha YZF R1 phóng như bay trên đường khiến mọi người phải khiếp sợ tránh hết vào lề. Đứa nào muốn tự vẫn thì cứ việc chặn đầu xe là được. Chiếc xe lướt thật nhanh và cuối cùng ngừng trước cổng trường Paradise.
Chiếc mũ bảo hiểm được cởi ra để lộ một gương mặt như thiên thần, mái tóc nâu đỏ dài đến tận thắt lưng, phần tóc phía trước mái được cột phồng lên trông rất cá tính. Sỡ hữu làn da trắng không tì vết và không hề thích trang điểm. Đôi môi hơi hồng và có một ít dấu vết của son dưỡng môi. Một gương mặt tự nhiên chăm phần chăm đẹp nạ nùng. Nó mặc đồng phục kiểu cá biệt, cà vạt thắt lỏng không cài nút áo vest, mặc váy ngắn và chân thì mang bốt đen cao gót đến tận đầu gối.
Miệng nó nhai kẹo cao su nhóp nhép và chậm rãi tiến vào bên trong. Bảo vệ gặp nó thì run cầm cập vì sợ. Đã không dám bắt lỗi nó đi trể mà còn phải dắt xe vào bãi giùm nó nữa. Nó xem đồng hồ rồi nhếch mép:
- 9h sao? Còn sớm chán! (sớm đối với mấy đứa học buổi chiều)
Bên trong sân trường vắng tanh vì giờ này học sinh đã vào lớp hết rồi. Nó liếc nhìn xung quanh rồi tiến vào căn tin ngồi ở đó chờ đợi. Đơn giản vì vác mặt vào lớp giờ này thế nào cũng phải làm bản kiểm điểm vì cái tội đi trể nên thôi. Nó lấy điện thoại ra nhắn tin cho Mỹ Nghi:
"Tình hình trong lớp như thế nào rồi?"
"Cậu mới thức dậy à? Vào lớp không để tớ tính?" Mỹ Nghi trả lời.
"Thôi khỏi! Vài phút nữa giải lao rồi vác mặt vào đó làm gì?"
"Vậy lát gặp"



Nó cất điện thoại rồi lại quầy mua đồ ăn sáng. Nhâm nhi vừa hết bữa ăn thì tiếng chuông giờ giải lao vang lên. Mỹ Nghi xuất hiện với nụ cười rạng rỡ:
- Hey, ăn sáng lúc 9h à?
- Phải ăn thì mới có sức quậy chứ! - nó tu chai nước lọc.
Bỗng mấy nhóc lớp 10 bàn kế bên xì xầm nhưng đủ để nó và Mỹ Nghi nghe thấy:
- Ê hình như ban nãy phe của tên Long lớp 11D lôi một anh bạn nào ra sau trường đấy! Chắc là tính sổ vụ gì đó!
- Ờ dạo này trường mình loạn quá!
- Chắc tại chị Mẫn nghỉ học hơi nhiều nên mấy đứa đó lộng hành.
Nó ngồi im không thể hiện chút cảm xúc gì, Mỹ Nghi hiểu ý nên huých tay nó:
- Đi dẹp loạn chứ?
Nó không nói không rằng đứng lên đá ghế bước đi. Mỹ Nghi hiểu ý nó nên đứng lên đi theo.
Ở sau trường là cảnh tượng nói hong phải khen chứ giống Chó Hùa y như đúc. Một phe bốn năm tên đang dồn một anh bạn khác vào tường. Tên đứng đầu hất mặt:
- Mầy mới chuyển vào lớp 11A đúng không? Hình như là học giỏi lắm!
Người ta học giỏi mắc tiên sư bố nhà mầy à? Nhìn cái đầu để duy nhất một chỏm tóc vuốt keo dựng đứng là muốn lấy cây búa đập lên rồi. Đúng là kiếm ăn không muốn lại muốn kiếm chuyện.
- Dạ...dạ.... không phải vậy đâu ạ! - anh bạn đó sợ sệt.
- Khôn hồn thì đưa hết tiền cho tụi tao! Nghe nói nhà mầy giàu lắm mà!

- Dạ...dạ.... - sợ quá nói hổng nên lời luôn.
- DẠ CÁI GÌ????
Tên cầm đầu bất ngờ quát lên làm anh bạn đó giật điếng hồn, thuận tay nên hắn đấm vào mặt người ta một cái khiến anh chàng đó ngã dúi xuống đất văng cả mắt kính. Tên Long không dừng tay ở đó, hắn nắm áo anh bạn đó lôi dậy định bồi thêm một cú nữa thì bỗng có một cánh tay bắt tay hắn lại và tát cho hắn một phát nổ đom đóm mắt. Vừa chưa con??? Hehe....
Nó lúc nào cũng trưng cái bản mặt lạnh lùng làm người khác phải khiếp sợ khi nhìn vào. Tên Long chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì lại bị nó tán tới tấp cho vài cái bạt tay nữa, sau đó là những cú đấm vào mặt. Cuối cùng là một cú đá vào bụng làm Long ngã xuống đất đau đớn. Mấy tên còn lại toát mồ hôi nhìn nó. Cầu mong nó tha mạng chứ đừng như Long thì có nước mà nằm viện mấy tháng. Nó trừng mắt nhẹ nhàng xách cổ áo tên Long, ngữ khí phát ra có thể làm đóng băng cả một vùng:
- Gia Mẫn tao còn ở cái trường này mà mầy dám làm loạn à?
- Dạ... dạ không! Chị... chị tha cho em! - đến lượt Long lắp bắp vì sợ.
Nó hất mạnh người của Long vào tường lên tiếng đe dọa:
- Liệu mà yên phận! Không thì đừng trách tao!
- Dạ ... dạ cám ơn chị!
Long cùng đồng bọn chạy mất dạng. Nó liếc nhìn tên nhóc ngồi dưới đất, tên đó nhìn nó mà mồm thì há hốc trông ngố không tả được. Tên này bị trúng dây thần kinh nhìn rồi. Nó quay lưng và nói:
- Nhóc vào lớp đi! Không ai dám đụng vào nhóc nữa đâu.
- Cám.... cám ơn chị! - cậu ấy vừa đứng lên thì nó đã mất dạng. Ông này cầm tinh con rùa hay sao ấy.
Nó bước vào lớp vứt cái cặp lên bàn rồi bước vào chỗ ngồi. Mỹ Nghi cũng lon ton ngồi cùng, cô nàng ríu rít:
- Mấy nhóc lớp dưới chắc là phục cậu lắm đấy! À mà chiều nay đi học ngoại khóa cậu nhớ đi đúng giờ nha!
- Có tiết Anh Văn không? - nó hỏi.
- Không! Toán và Hóa thôi!
- Vậy thì cậu đi một mình đi. - nó úp mặt xuống bàn làm Mỹ Nghi thở dài. Cứ đà này chắc nó thi đại học bằng niềm tin quá.
*Giờ Văn:
Thầy thấy nó ngủ ngon lành trong giờ học thì đâm ra cáu tiết:
- GIA MẪN!!!!


Nó ngồi dậy, điềm tĩnh dụi dụi hai con mắt rồi chậm rãi đứng lên:
- Gì ạ?
- Em hãy nêu cảm nhận của em về vấn đề bạo lực học đường cho tôi!
Nó lấy tay xoa xoa cằm, vẻ mặt hơi đăm chiêu. Chưa đầy 10 giây sau đã đáp:
- Thưa thầy bạo lực học đường là một hành động thể hiện bản lĩnh, cấp bậc trong trường và có thể phát triển đến quy mô xã hội. Nếu như mình giàu, mình có số thì biết đâu sẽ được làm xã hội đen. Còn nếu mấy đứa tồi mà lại thích làm cảnh cho cố rốt cuộc cũng chỉ là thành phần làm đen xã hội thôi. Mấy đứa đó thì ta nên loại bỏ để đảm bảo một thế giới bạo lực đúng chất. Bạo lực học đường đôi khi giúp ta có tiền tiêu vặt để khỏi phải xin ba mẹ nữa đấy ạ!
- Ặc.... ặc.... Em...em....
- Có gì không đúng sao? - nó chớp chớp hai mắt vẻ mặt vô tội.
"Rầm"
Thầy ngất ngây lăn ra ôm tim mà xỉu.
*Giờ Sinh Học:
- Quách Mỹ Nghi lên đây trả bài!
Tiếng thầy giáo dạy Sinh dõng dạc vang lên. Mỹ Nghi đang ăn vụng thì cố nuốt vào rồi thò tay lục lọi túi xách. Vào học nãy giờ cứ lo ngồi ăn chưa soạn sách vở ra nữa. Cô đổ mọi thứ ra bàn nhưng chỉ toàn là bánh với kẹo. Cô quay sang lục lọi hộc bàn, vẫn không thấy. Mỹ Nghi đi vòng vòng lớp rồi tiến đến xem xét cái thùng rác. Vẫn chả có gì cả. Không biết hôm qua đi học về quăng ở đâu rồi nữa, mà từ trước đến giờ đi học có mang vở đâu mà quăng. Thầy giáo của chúng ta đã tức nay còn tức hơn, ông nhìn Mỹ Nghi đi tới đi lui mà phát mệt. Học hành chả ra làm sao cả. Mỹ Nghi nhìn ông thầy gãi gãi đầu:
- Dạ thưa thầy em quên mang vở! Thầy cho em nợ điểm lần này nha thầy!
- Không mang vở cũng lên đây cho tôi! - ông thầy nghiêm giọng.
Mỹ Nghi nhăn nhó bước lên bục, ông thầy lật lật cuốn sách rồi bắt đầu hỏi bài:
- Cho tôi biết tuổi thọ của loài chuột ít nhất là bao nhiêu năm?
- Dạ phải tùy vào con mèo nghĩ gì ạ! - Mỹ Nghi đáp bằng giọng vô số tội.
Cả lớp che miệng cười khúc khích, ông thầy mím môi rồi trừng mắt nhìn cô:
- Em đang trả lời cái gì thế hả?
- Dạ đang trả bài! - cô chớp mắt trông vẻ rất ngây thơ.
Ông thầy tức giận, ông làm gì dạy cái kiến thức nào như thế chứ. Thầy giáo đập bàn rồi gằn giọng:
- Quách Mỹ Nghi! Em lại không thuộc bài nữa à? Gọi cho ba em vào đây gặp tôi!
- Sao thầy thích chia rẽ tình cảm cha con em quá vậy??? - Mỹ Nghi nhăn nhó.
- Còn trả treo hả? Ra ngoài quỳ gối đến hết tiết này! - ông thầy tức giận chỉ ra phía cửa.
Mỹ Nghi trở nên vui vẻ lạ lùng:
- Yeah! Thế em đi nha, thầy và các bạn học vui vẻ! Hihi...
Thầy giáo chỉ còn biết lắc đầu bực bội. Buổi học của hai đứa siêu quậy mà cả trường đều biết đến là như thế đấy.
*Chiều hôm đó:
- Gia Mẫn! Cậu không đi học thật hả? - Mỹ Nghi hỏi trong khi đang khuấy ly trà sữa.
Tình hình là cả hai đang ngồi ở quán trà sữa gần trường từ lúc tan học buổi sáng đến giờ. Nó hỏi:
- Bây giờ mấy giờ rồi?
Mỹ Nghi xem đồng hồ rồi bảo:
- 2h chiều rồi!
Nó tiếp:
- Thế mấy giờ người ta vào học?
- 1h30... (chớt and quớt)
- Thế cậu đi học đi! - nó đưa ly trà sữa lên uống một cách thản nhiên.
- Thôi! Vác mặt lên phòng hiệu trưởng ngồi à? Với lại cậu không đi tớ cũng không đi đâu. Hay là mình đi mua sắm ha!
Nó thở dài thườn thượt, cô công chúa này lúc nào cũng lo làm điệu cả. Nhưng mà nhờ vậy cũng không ít tên đại ca băng khác bị nhan sắc của cô hạ gục vì cái tội mê gái. Nó nhìn cô:
- Đậu Xanh và Đậu Đỏ đâu rồi?
- Tụi nó đi điều tra theo ý cậu còn gì nữa. Chắc là hai đứa kiếm bụi nào chui vào rồi chứ gì.
- Chị Mỹ Nghi ! Tụi em chui vào bụi lùm hồi nào cơ chứ?
Tiếng của Đậu Xanh vang lên từ phía cửa, cả hai tiến đến ngồi vào bàn. Hai mắt Mỹ Nghi sáng trưng lên vì đống snack Đậu Đỏ cầm trên tay. Cô nàng giật lấy ăn ngon lành. Đậu Đỏ mếu máo:
- Chị Mỹ Nghi ! Của hai vợ chồng em mà!
Mỹ Nghi vừa ăn vừa đáp:
- Ta đẹp ta có quyền!
Nó bắt chéo chân lên nhìn Đậu Xanh:
- Điều tra sao rồi? Chuyện của mấy thằng hôm bữa là thế nào?
Đậu Xanh báo cáo lại:
- Đó là mấy thằng mới chuyển về trường Star gần đấy! Tụi nó không biết luật nên đã đến đây để làm càn, lúc đó chị nghỉ học nên bọn chúng đánh vài người của chúng ta rồi bỏ về.
- Chắc rồi chứ?
Đậu Xanh gật đầu chắc chắn:
- Dạ chắc ạ!
Nó móc tiền ra để lên bàn rồi bước đi. Đậu Xanh Đậu Đỏ và Mỹ Nghi lập tức bước theo. Nó leo lên môtô rồi nhấn ga lao đi, đích đến là câu lạc bộ bida nơi họp mặt của mấy thằng hôm bữa.
Xe dừng cái két trước cổng, nó đá chống rồi xuống xe khi đã cất mũ bảo hiểm. Nó để vào miệng hai viên kẹo cao su rồi bước vào bên trong. Nếu cứ nhìn bề ngoài thì chắc ai cũng tưởng là hot girl của một trường nào đấy đi tìm bạn trai. Ba người kia cũng vừa tới nơi và vào theo sau nó.
Bên trong rất vắng chỉ có khoảng năm, sáu tên gì đó đang chơi bida. Bên cạnh là một đám con gái mắt xanh mỏ đỏ đang cười thích thú khi nhìn cô bé quỳ gối trước mặt mình. Cô bé đó mặc đồng phục cùng trường với mấy con nhỏ đó nhưng gương mặt thì thâm tím và giàn giụa nước mắt. Mấy tên kia vừa chơi vừa cười cợt:
- Nếu biết nghe lời thì đâu ra nông nổi này!
Một tên con trai tiến tới xách tóc cô gái đó lên gằn giọng:
- Mầy liệu mà ngoan ngoãn một chút đi! Để Jen của tao không vui thì liệu hồn đấy!
Tên đó bạo lực xô cô một cái, cô lay lay chân con nhỏ ngồi trước mặt:
- Tớ xin cậu... hức..hức... Làm ơn tha cho tớ đi! Jen à! Tớ muốn về nhà! Hic...
Con nhỏ đó chỉ cười rồi bảo:
- Còn lâu nha cưng!
Cái tình hình gì thế này? Chó hùa à? Hay là một đám ỷ đông ăn hiếp yếu. Mấy loại này thì nó chúa ghét và nó mà đã ghét thì trước sau gì cái mặt cũng tan nát bét thôi. Nó bước đến khoanh tay dựa lưng vào bàn bida. Mấy tên đó thấy gái đẹp thì sáng con mắt lên lân la lại hỏi chuyện ngay.
- Bé xinh quá à? Học ở Paradise School sao?
- Dễ thương ghê! Bé tìm người hả?
- Tìm tụi anh à? Hay là tìm riêng mình anh thôi?
Cả đám cười hô hố lên, nó vẫn như bình thường không nói, không cười nhưng bắt đầu hướng ánh nhìn về phía tụi đó.
- Hôm trước đứa nào đến Paradise làm loạn thì bước ra đây!
Lời nói của nó pha chút uy lực nên những nụ cười khả ố đó tắt hẳn. Tên cầm đầu tiến tới trước mặt nó:
- Xinh thật đấy nhưng đừng ra vẻ liều lĩnh quá được không? Cô em vào địa bàn của bọn anh mà dám ăn nói với tụi anh thế à? Biết anh là ai không hả?
Nó hướng đôi mắt đầy sát khí nhìn tên đó làm hắn bỗng rùng mình:
- Đừng hỏi tao mầy là ai mà hãy về nhà hỏi má của mầy.
- A, con này láo! Mầy ăn nói thế à?
Mỹ Nghi lên tiếng:
- Xời ơi, người ta láo nhưng biết điều. Đỡ hơn cái lũ tụi bây, xấu đều, nói nhiều mà không biết nhục.
- Quá đúng! - Đậu Xanh Đậu Đỏ đồng thanh.
- Lại thêm cái đám nào nữa đây? Tụi bây muốn gì hả? - tên đó hất mặt.
- Như tao đã nói từ đầu, đứa nào hôm trước sang trường tao làm loạn thì bước ra, để tao cáu thì mặt tụi bây đổi màu đấy!
Tên đó cười cợt như đang đùa:
- Là tao đấy! Mầy làm gì tao?
"Bốp.... bốp.... phịch"
Tên đó vừa dứt lời thì ngã xuống sau hai cú đấm vào bụng. Tụi kia sợ xanh cả mặt, con nhỏ này đúng là không hề tầm thường chút nào. Jen lên tiếng:
- Cả đám xông lên!
Năm tên kia lao vào nó. Đậu Xanh và Đậu Đỏ định lên nhưng Mỹ Nghi cản lại:
- Để Gia Mẫn lo đi! Lũ này toàn là tép riu thôi.
Y như rằng chỉ với hai cú đá và ba cú đấm, năm tên lần lượt tạo dáng trên sàn nhà. Đứa thì kiểu cá mập lên bờ, đưa thì kiểu khủng long nằm tắm nắng. Nó tiến đến gần Jen, đám bạn của cô ta lùi ra vì sợ liên lụy. Nó nắm tóc cô dí vào cô bạn đang quỳ dưới đất:
- Xin lỗi cô ấy! ...........NHANH!
Jen tái mặt làm theo lời nó răm rắp:
- Xin.... xin lỗi cậu!
"Chát"
Nó tát vào mặt Jen làm cô ứa cả máu miệng, nó nhìn cô làm cô run cầm cập:
- Ừ thì mầy to nên mầy kết bè kết phái.............. Nhưng mầy nhìn xem khi mầy gặp chuyện có con chó cái nào bên mầy không? - nó chỉ vào cái đám bạn của Jen đang đứng ở phía xa.
Jen chảy cả nước mắt, có lẽ tức giận lắm. Nhưng vẫn có một phần sợ hãi và kiêng nể trong đó.
- Liệu hồn đấy! - đôi mắt khát máu của nó làm Jen che miệng vì sợ.
Nó quay sang đỡ cô bạn kia dậy, cô ta cám ơn nó rối rít:
- Cám ơn chị! Cám ơn chị nhiều lắm ạ!
Nó chẳng thèm ngó ngàng gì đến cô gái đó, nó quay sang tên cầm đầu đang nằm dưới đất:
- Còn mầy, ranh con miệng còn hôi sữa mà lại thích múa lửa làm màu! Nhớ kỹ mặt tao nhé! Nếu muốn thì đến Paradise School tìm Hoàng Gia Mẫn tao, lúc nào tao cũng tiếp mầy!
Nó nói rồi quay lưng bỏ đi trong khi tên đó đang vã mồ hôi lầm bầm trong miệng:
- Hoàng Gia Mẫn? Sư Tỷ Paradise School sao? Ôi trời!!!!! 



Thử đọc